Mời các bác thư giãn .... và suy ngẫm xem :wink: http://www.vn247.net/flash/yes-no-vietnamese.swf Chúc Giáng Sinh Tốt Lành.
Bài này được điểm 4, với lời phê "Bài viết chưa đạt. Sao lại kể?": Các bác thấy đúng hay sai? (bài làm của 1 HS lớp 7) Nguồn: http://tuanvietnam.net/vn/thongtindachi ... index.aspx Đề bài: Cảm xúc về người thân (ông bà, cha mẹ, bạn bè...) Bài làm: Đúng vậy, ai cũng có một mái ấm gia đình, ai cũng có người thân. Và người em yêu quý nhất trong gia đình là người ông của em. Ông em năm nay đã bảy mươi tám tuổi, tóc đã bạc trắng. Ông là một người giản dị, hiền từ. Ông có thân hình thon thả, đôi mắt hiền từ lúc nào cũng sẵn sàng chia sẻ với em về bất cứ vấn đề nào mà em không dám chia sẻ với bố mẹ, như là điểm kém, bị mắng ở lớp hay đánh nhau với bạn... Đôi tay ông gầy gò vì đã có tuổi, nhưng ông rất khỏe, xáng nào ông cũng dậy sớm tập thể dục rồi ra quét vườn, nghe tiếng chim hót. Đối với ông, một buổi sáng như thế này là buổi tinh thần ông được thư thái nhất. Ông rất thích thư giãn vào buổi này bằng cách hưởng cái không khí trong lành mà thiên nhiên đã ban tặng. Như thường lệ, buổi sáng ông quét vườn và ăn sáng, buổi trưa ông đi dạo quanh nhà, buổi chiều ông phụ bà tôi làm các công việc nhà như dọn dẹp, cho mèo ăn, nấu cơm. Mặc dù làm nhiều như vậy nhưng ông luôn thấy thoải mái, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ. Buổi tối, ông hay ngồi xem tivi hoặc đọc báo rồi ông khóa cửa đi ngủ. Những lúc dỗi, ông thường kể truyện cho các cháu nghe, ông kể đủ loại truyện, nào là truyện dân gian, nào là truyện cười, chuyện hồi nhỏ của ông... Ông rất giỏi về địa chất, em còn nhớ, hồi tháng ba năm nay, ông được giải thưởng Hồ Chí Minh về địa chất. Ông còn là một họa sĩ, ông vẽ rất giỏi, những bức tranh nào em nhờ ông vẽ cũng được điểm chín và mười. Hồi nhỏ, ông học rất giỏi, lúc nào cũng xếp thứ nhất lớp. Ông học tất cả các môn. Ông còn kể với em, hồi chiến tranh, ông phải chăm sóc từng miếng ăn, áo mặc cho bố em, bác em và cô em. Tất cả mọi người phải trốn dưới hầm, ở trên đầy tiếng súng, bom nghe rất sợ. Hồi đó còn không có tivi để xem, chỉ đi học và mỗi khi loa phát thanh kêu có máy bay và giặc của Mỹ đến là mọi người lại ồ ạt xuống hầm để trốn. Ông rất thích đi du lịch, vì mỗi lần đi là ông lại thấy sảng khoái, được thư giãn. Vì vậy, mỗi lần nghỉ hè bố mẹ em đều tổ chức cho cả nhà đi du lịch biển, nhiều nhất là Đà Nẵng. Vẫn như ở nhà, ông thức dậy sớm vào buổi sáng và đi dạo, tập thể dục cùng với những người già khác và ông làm quen được với rất nhiều người. Buổi chiều ông ra tắm biển. Biển Đà Nẵng xanh và trong vắt như thủy tinh. Ông thường bơi ra xa, sau khi bơi được nhiều vòng, ông vào trong để chơi với các cháu, nhảy sóng với các cháu. Sau mỗi lần tắm biển, ông tôi, em tôi "thu hoạch" được rất nhiều vỏ sò, ốc và những con còn sống để mang về Hà Nội làm quà kỉ niệm cùng với chai nước biển và ít cát để nuôi chúng. Em rất yêu ông, em chỉ mong ông sống được trăm tuổi, sống mãi với gia đình em và dù ông có đi đến phương trời nào đi chăng nữa thì hình ảnh của ông vẫn còn mãi trong tâm trí em, không bao giờ phai. (*) Nguyên văn các lỗi chính tả trong bài viết của em học sinh được in nghiêng.
Vậy thì hãy nói cảm xúc về ông nội, đừng tả ông nội. 4.5 điểm là chỗ ấy đấy bác :lol: , có điều bắt 1 đứa bé như vậy phân định cho rạch ròi kể cũng hơi khó, lắm bác trên này còn chưa rõ nữa mà. Em trốn đây.
Ái chà ... bác định cho "hồi tiếp dương" kiểu này thì chết nó mất :lol: Thú thật là em thấy bài văn này đọc được, rất thật đấy chứ, em là em cho 8 điểm. Chán cái kiểu văn mẫu quá các bác ạ!
Các Bác ui, nếu chấp hành đúng luật đèn xanh đèn đỏ thì có KQ đáng buồn như quê E thế này đây. http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/01/3BA0A8A4/ Tuy nhiên con số thương vong thật đáng kinh hoàng,
Nói về đèn xanh đèn đỏ thì em thấy ở HN hệ thống này hoạt động rất lộn xộn, bát nháo, vô tổ chức, phi khoa học...Nếu toàn bộ hệ thống đèn xanh đỏ đều như trục đường phố Huế, hàng Bài và Bà Triệu thì hay quá, nếu ta đi với tốc độ trung bình khoảng 30 - 40 km/h thì cứ đi đến nơi là vừa vặn đèn xanh bật, thây các nhà chuyên môn gọi là làn sóng xanh gì đó, hệ thống này do Pháp tài trợ và lắp đặt cho ta cỡ hơn chục năm nay, lưu lượng người qua hai trục đường này là cực lớn vì là trục chính nhưng rất hiếm khi bị tắc đường. Trong khi các hệ thống do VN ta thiết kế lắp đặt thì em có cảm giác là đc giao cho mấy em sinh viên thực tập vậy, có nhiều tuyến phố thường xuyên bị tắc mà hôm nào mất điện, hệ thống đèn xanh đèn đỏ ko hoạt đông thì lại thông thoáng, nhiều ngã tư cảnh sát giao thông phải đứng chỉ huy ngược hẳn so với đèn tín hiệu thì mới ko bị tắc. Đã thế còn lắp búa xua, vô tội vạ, ngã tư nào cũng lắp, đường to, nhỏ, đông hay vắng đều lắp tuốt, hình như họ đếm cột tính tiền hay sao ấy.Em nghĩ muốn giải quyết tình trạng ùn tắc ở HN hiện nay ngoài các biện pháp người ta thường nhắc đến thì một giải pháp ko thể bỏ qua là tổ chức lại hệ thống đèn tín hiệu giao thông cho khoa học, hợp lý .