Chỉ cần 3 phút đọc và cả đời phải suy nghĩ ...........!!!! Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy. - Ăn hộ tôi mớ rau...! Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã. - Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn! Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà: - Rau này bà bán bao nhiêu? - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ. Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ. - Sao chú mua nhiều thế? - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy! Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui. Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ... -Nghỉ thế đủ rồi đấy! Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ. Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ. Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế. Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện. Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo: - Bà bán rau chết rồi. - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi. - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh. Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...! The end Đó. Câu chuyện cuộc sống là như vậy. Mọi người đọc rùi nhơ rút kinh nghiệm nhé. Đừng để mình phải ân hận vì nhưng lỗi lầm mình gây ra. Nói chung cần suy nghĩ nhiều.
Cám ơn bạn, cuộc sống hiện tại còn có nhiều chuyện tương tự như vậy nhưng chẳng qua chúng ta chưa được nghe, được chứng kiến mà thôi.
:cry: Bà cụ ra đi sẽ đỡ khổ hơn sống trên đời... mong có một ngày nước ta sẽ xóa sạch nạn nghèo đói... sẽ không có cảnh người già phải mưu sinh như vậy...
Cuộc sống hiện nay,thường là mọi người-kể cả bản thân em-cũng chỉ hay nghĩ về mình,ít khi có sự chia xẻ cảm thông cho những người chung quanh,dù họ thậm chí còn bần hàn và khó khăn hơn mình gấp nhiều lần. Đây thật sự là 1 bài học để cho chúng ta suy ngẫm và nhìn lại mình. Trân trọng.
Đây là một câu chuyện mình được nghe kể lại, không biết đó có phải là câu chuyện thật không? hay chỉ là 1 câu chuyện kể để cho chúng ta suy nghĩ về cuộc sống xung quanh ta và chính bản thân ta.
em nghĩ điều bác domanhcuong muốn gởi gắm không phải là cái nghèo, cái khổ, cái thương tâm.. mà chính là cái " cách đối xử với nhau " và "tôn trọng nhau". tôn trọng lời mình/ người nói ra tức là tôn trọng mình/ người đấy. số phận bà cụ làm nhấn mạnh thêm cái chủ ý đó. đây có thể là chuyện " tản mạn " thôi các bác ạ. một bên- bà cụ, hết sức tin vào lời nói cậu trai. một bên nói xong rồi bỏ đó đôi khi thực tế 1 lời nói vô tình làm cho ai đó buồn mãi :cry:
Xin gửi một nén tâm nhang cho bà cụ. Người dù sao cũng đi rồi! Nhưng tôi nghĩ những ai đọc xong chuyện này...đều biết thêm làm thế nào để sống "tử tế" hơn. Đó là cái kết có hậu!?
việc này làm ta phải suy nghĩ nhiều về văn hóa ứng xử ở nước ta thời nay. Rõ ràng là "đặt gạch, chuyển khói, hẹn ship", và người bán thật là có lương tâm. Tội cho bà cụ quá.
Một chuyện ngắn rất ý nghĩa và thời sự. Tại sao những người tốt và tử tế thường hay bị thiệt thòi ? Chúng ta có nên sống tốt và tử tế ko ? Khẩu hiệu và nói xuông nhiều quá rồi Chợt nhớ câu gào thét của Chí Phèo :" Tử tế à, ai cho tao đc sống tử tế đây...". Một nhân cách đáng trọng biết bao :wink:
Rớt nước mắt Hình ảnh một bé gái lớp 2 mang em trai đến trường, vừa nghe giảng vừa dỗ em ngay khi đăng tải trên mạng xã hội Trung Quốc đã khiến tất thảy những người xem xúc động. http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/45664 ... ruong.html
Có thể họ bần hàn hơn, khó khăn hơn, nhưng chưa chắc nhân phẩm họ thấp hơn hay họ kém hạnh phúc hơn chúng ta bác nhỉ. Từ muôn đời nay, người ta thường phù thịnh, ít ai phù suy. Em nghe đâu đó ai đã từng nói. Chính những đau khổ, bất hạnh, dằn vặt sẽ cho ta cảm nhận sâu sắc hơn hạnh phúc. Có đôi khi sự vô tâm của ta (trong đó có cả em) làm tổn thương người khác.!
Sao TQ cái gì nó cũng "hơn" mình thế nhỉ. Vừa có vụ bé Yue Yue bị xe đâm dã man hơn mình,giờ lại có bé này khổ hơn mình. Chỉ có trẻ em là không hiểu được mình đáng thương như thế nào... @bác Cai: sao k chuyển ảnh về khổ vuông hả bác ? :wink:
Hơn sao đc mà đòi hơn hả bác, bác nói thế là động chạm đến lòng tự hào về đất nước tươi đẹp của em rồi đó :wink: . Bác chả chịu cập nhật tin "tức" gì cả...
Không phải sang tận Trung Quốc đâu bác, ngay tại Viêt nam mình cũng có đây. Cái ảnh này em chụp ở Y tý, Lào Cai. Cô chị học lớp 5 khi đi học phải cõng theo đứa em trong lớp, mỗi lần đứa em khóc thì đứa chị phải mang nó ra ngoài dỗ cho nín rồi mới vào học tiếp. Đứa em cũng quấy quá, có khi đứa chị phải đứng cõng mới được chứ ngồi xuống lại khóc. Trong ảnh đứa chị phải đứng để học.
Ảnh 1 bác chụp ra chất đấy. Cái ảnh 2 hơi bị chém đầu 1 tí,trông hơi tức tức mắt,giống kiểu bắt hình chân dung của phim White ribbon