juventus mua này ấn tượng quá,khi nhìn vào bảng xếp hạng,lão bà là clb duy nhất chưa thua! Đêm nay trên sân friuli hi vọng udinese sẽ làm được cái điều ma chưa clb nào làm được tại serie A mua này,quật ngã ngựa vằn thành Turin
Hôm trước em chẳng bảo Nocerino là best buy rồi còn gì. Hy vọng anh vẫn giữ được phong độ sau kỳ nghỉ đông
sau phi vụ làm giá c.tevez ép man city chưa thành,ac milan đang quan tâm đến el nino ,cây săn bàn mà cá nhân em đánh giá rất cao mặc dù anh ko còn là chính minh! xin nhiệt liệt chào đón nếu FERNANDO TORRES đến mái nhà san siro! món quà khủng mà silvio giành tặng các milanista cho ngày ông trở lại!
Em cũng tin rằng nếu Torres sang Milan thì hàng công quả là rất tuyệt vời, có chút thời gian cho IBra nghỉ, mua 01 hậu vệ và 01 tiền vệ nữa đi ông chủ ơi.
Milan vẫn đang chờ " Tevez" đến. Hãy đến vơi chúng tôi, chúng tôi đang cần anh. Dạo này milanista đâu hêt rồi bác cao cao nhỉ
dạ,các bác cầu thủ đi nghỉ đông,nên anh em mình cũng ít chuyện để bóng bàn ạ! em thấy fan ac milan mình hiền lành tính tình cuơng trực :roll: .........>ít chém gió! :lol: nhưng chắc sang tuần là ối chuyện để bàn thôi! bóng đá italia rất khó xem và rất kén người xem,đâu phải ai cũng xem được bóng đá ý như xem bóng đá ANH đâu bác :mrgreen:
thời tiết hà nội lạnh quá hay seo?mà các bác milanísta đi ngủ sớm thía nhở,chẵng thấy kụ nào côm mần gì kả? Ko biết milan đá thế nào trên sân atalanta đây? Em mong có quà năm mới quá! :mrgreen:
Chúc mừng Milan đã có chiến thắng 2-0 trước Atalanta xông đất cho năm mới. Cuộc đua Scudeto năm nay sẽ hay lắm đây, các đội bóng lớn đều trở lại rất ấn tượng
Ibra và Boateng vưỡn nổ súng, nhưng ghét quá Juve nó không chịu buông tha, vẫn đuổi theo AC của mình.
nếu cứ 1 mình 1 ngựa phỏng có ích gì đâu? đêm qua thêm 1 lần nưa người ta phải nhắc tới anh! Ibracadabra
Tặng bác Cào8x câu nói bất hủ của Ibra : “ Cá nhân tôi, tôi đánh giá mình là số 1. Tôi không cần giành QBV để khẳng định vị thế của mình trong lòng NHM ”. Nghe có vẻ điên nhưng thực ra...cũng có lý lắm chứ
Cá nhân tôi, tôi đánh giá mình là số 1. Tôi không cần giành QBV để khẳng định vị thế của mình trong lòng NHM Câu này giống như câu Mình nghe thấy ok là dc phải ko các bác :mrgreen:
Đêm nay, thời khắc của sự thật, thời điểm để Milan lột trần sự hào nhoáng giả tạo của Inter. Rossoneri sẽ giành chiến thắng để tiếp tục khẳng định là ƯCV hàng đầu cho chức vô địch Serie A Em dự: 2-1
hôm nay ông công ông táo thế là thua rồi,em ko ngủ được lên phải dây sớm................. thôi!ko sao may mà juventus hòa!!!!!!!!!!!!
Trong thời điểm rất khó khăn về lực lượng, AC Milan đã có chiến thắng trước đối thủ khó nhằn Udinese ngay trên sân khách. Chúc mừng người hùng Maxi Lopex, AC Milan và các fan hâm mộ!
Cảm xúc Milan: Max đúng, Max sai Không phải Maxi, người đã lôi Milan từ cõi chết trở về. Không phải Shaarawy, vị cứu tinh trẻ tuổi mang trong mình dòng máu Ai Cập và dáng vóc của một Faraon, hình ảnh ấn tượng nhất đêm qua, với tôi, là Allegri. Ở cái tủ lạnh Friulli âm ba độ C, Allegri hò hét đến vã mồ hôi. Phải, đó là khuôn hình ấn tượng nhất. Người đàn ông 44 tuổi với những nếp nhăn khắc khổ đứng ngoài sân, trong một bộ măng tô lịch lãm, khua tay múa chân, ôm đầu chán nản, rồi trầm tư đứng một mình buông những tiếng thở dài. Ông hò hét như muốn nổ tung những chiếc micro dọc đường biên, tranh cãi với trọng tài về một chuyện gì đó, rồi như gỡ bỏ được gánh nặng lúc Milan ấn định tỉ số, hét thẳng vào mặt những anh chàng đỏ đen đang ôm nhau vui sướng trên sân như thể muốn nói: Có thế chứ! Milan rốt cuộc cũng đã toả sáng và ấm lên sau hơn 1 giờ đồng hồ đóng băng, từ phút 66, thời điểm Max đưa Maxi thay Nocerino, đến khi hết trận. Niềm vui vỡ oà với số ít Milanista trung thành bám trụ trên đất Udine lạnh lẽo. Nhưng với Max, như người ta vẫn nói, đó không phải là hạnh phúc, nó đơn giản chỉ là điểm đến sau một hành trình. 1. Max đúng! Nói đến Scudetto 19 vào thời điểm này chỉ như một trò hề. Phân tích Allegri ngay bây giờ cũng chỉ là một việc thừa thãi, vì trái bóng vốn tròn và những gì gắn với nó cũng đầy màu sắc và khó nói trước như số phận của một đời người. Nhưng nhắc lại Scudetto 18 và những gì Max đã làm từ ngày ông đến, cũng là một cách hay để hoài niệm và suy ngẫm. Ngay từ lúc này, trong lòng cộng đồng yêu Milan vẫn tồn tại những quan điểm trái chiều: “Sa thải gã đó đi” và “Để cho Max được yên”. Allegri, trong tiếng Ý, nghĩa là vui vẻ. Nhưng ai cũng thấy, ông không chỉ có thứ cảm xúc dễ chịu ấy từ ngày đến Milan, mà còn là những căng thẳng, lo lắng, và đôi khi, cả sợ hãi. Ở một đội bóng đặc biệt như Rossoneri, làm thuê dưới trướng ngài (giờ là cựu) thủ tướng đồng bóng, giàu tham vọng, thích chăn gối như Berlusconi, cũng chẳng dễ dàng gì. Max đã thành công khi Berlusconi chấp nhận làm ngơ cho ông với quyết định dứt khoát gạt khỏi đội hình một Dinho béo phệ, ưa nhảy múa nhưng lười tập luyện, một Pirlo đã không còn phù hợp với triết lý mới, tống Pippo già nua lên ghế dự bị và Seedorf giờ cũng phải biết chờ đợi. Ông cơ bắp hoá tuyến giữa, ít bay bướm hơn, nghèo ý tưởng hơn, nhưng bù lại, luôn như một boongke che chắn cho hàng phòng ngự đã chẳng còn trẻ trung gì. Ông nhào nặn Boateng, từ một gã công nhân từng chém gãy chân và khiến Ballack lỡ World Cup trên đất Nam Phi, thành một hộ công mạnh mẽ, giỏi sút xa và tận dụng khoảng trống. Ông đưa bộ não đội bóng từ con Pháo Pirlo lên phía trên, trao cây gậy cho Ibra, để anh làm phép. Ông đã đúng, vì sáng suốt nhận ra rằng Milan cần phải thay đổi với những con người hạn chế trong tay, cần phải làm mới chính mình sau một giấc ngủ quá dài từ 2007. Ông đã đúng, vì ngài Scudetto đã mang đến Via Turati chiếc khiên nhỏ thứ 18, vì sự can đảm và kiên định đáng ngợi khen. 2. Max sai? Nhưng Max mới chỉ 44, mới dẫn dắt duy nhất Cagliari tạm gọi là ở đẳng cấp cao nhất của bóng đá Ý, trước khi đến Milan. 2 năm ở Cagliari, và đến nay, 2 năm với Milan, ông còn quá trẻ để trở thành một phiên bản hoàn hảo của chính mình. Những xì xào về Scudetto 18 thiếu thuyết phục trong bối cảnh các đối thủ cạnh tranh suy yếu bỗng dưng trở thành cơ sở luận tội ông sau những bết bát mùa này. Đi cùng thất bại lấm lưng trắng bụng và có quá ít lý do để biện hộ trước một Tottenham trẻ trung mùa trước ở Champions League, là sự non nớt ở đấu trường châu Âu vốn là sân chơi ưa thích của Milan cũng như những hạn chế về khả năng đọc trận đấu và xoay chuyển tình thế. Từ Cagliari đến Milan, vẫn luôn chỉ là 4-3-1-2 đôi khi trở nên cứng nhắc, thiếu biến hoá và cũ kĩ. Milan Allegri có quá ít những phương án dự phòng, một sơ đồ khác, một cách chơi khác, những con người khác. Hình như những Juve, Napoli, Lazio, Udinese luôn chơi phản công rất hay và tỏ ra cực kì thoải mái khi gặp Milan mùa này là vì thế? Milan quá dễ bị bắt bài. Tại sao cứ luôn phải 2 tiền đạo, 1 hộ công và không số 9, khi 3 cái tên tối quan trọng Boateng, Cassano, Pato vẫn nằm viện dài ngày? Milan có thể chơi với cây thông 4-3-2-1 hoặc 4-2-3-1 khi không có Boateng trên sân mà vẫn duy trì bộ khung 3 tiền vệ giữa sân, không chú trọng đá cánh và giữ được sự cân bằng. Nhìn sang Juve mùa này, Allegri thực sự thua kém Conte, không chỉ ở chiều sâu đội hình, những cá nhân Conte có trong tay, mà còn ở những phương án chiến thuật. Juve mùa này chơi đầy biến hoá và khó lường, khi là 4-2-4, khi là 4-2-3-1, hoặc thỉnh thoảng 3-5-2. Juventini có quyền tự hào về Conte, bởi ông đủ tự tin và tỉnh táo nhìn ra những gì Juve còn thiếu, những sai lầm của người tiền nhiệm, và giống như một người chơi Bingo xuất sắc, thông minh, giỏi xoay chuyển tình hình. Inzaghi nữa, tại sao lại đối xử với anh như thế? Pippo, đồng ý, đã quá già cỗi và thiếu sức rướn trầm trọng so với chính anh thời đỉnh cao. Nhưng cái gọi là bản năng của một huyền thoại đã ghi 70 bàn ở các cúp châu Âu sẽ còn cho đến khi anh chơi bóng. Inzaghi có thể tạo nên đột biến trong những hoàn cảnh cụ thể bằng khát khao và những phẩm chất hiếm có. Max đúng khi để anh thành kép phụ, nhưng ông sai và có phần bất công với những nỗ lực của anh, đồng thời, bảo thủ và lãng phí vì dùng Inzaghi quá ít. Còn nữa, một trong những nhức nhối lớn nhất của Milan – Allegri năm thứ hai là vẫn để Ibra chi phối quá nhiều đến lối chơi và tâm lý đội bóng. Ông không thuần hoá được gã khổng lồ Bắc Âu, đã 30 mà vẫn cứ như một Peter Pan thích nổi điên và mang tai hoạ đến vào những thời điểm quan trọng. Nếu có những phương án không Ibra được minh chứng qua những thử thách, xoay vòng nhiều hơn để những nhân tố quan trọng không kiệt sức vào mùa xuân, Milan, có lẽ, đã không khốn khổ thế này. 3. Phẩm chất người chiến thắng Allegri không hoàn hảo nhưng không ai trách cứ ông. Ông cần thời gian. Tất cả cần hiểu rằng, với 14 tinh binh đang “nô đùa” trong Milan Lab, không thể đòi hỏi quá nhiều. Một HLV của Milan, không đơn giản chỉ cần khoác lên người những bộ vest lịch lãm của Dolce & Gabbana, cười thật tươi trước báo giới, tóc tai gọn gàng, cư xử như một quý ông, mà đôi khi, phải biết chờ đợi trong cam chịu và biết cách khiến Berlusconi hài lòng. Sacchi đã từng kiên quyết như một chú nhím xù lông khi giữ và dùng bằng được Rijkaard thay vì Borghi. Capello đã phải chơi chiêu với sếp hói khi nói thẳng vào mặt Savicevic rằng: “Nếu ông chủ có hỏi vì sao anh chạy loăng quăng ở bên phải, thì cứ nói, vì anh thích thế”. Ancelotti đã suýt bị đá đít ra đường nếu không giành Champions League 2003, bị “hắt xít” vì không dùng Rivaldo, cục cưng của Berlusconi, và lúc nào cũng văng vẳng bên tai câu nói của ông chủ: “Phải đá hai tiền đạo”. Thế rồi Sacchi hoàn thiện bộ khung Hà Lan bay cho Milan vĩ đại nhất trong lịch sử, giành 2 cúp C1 liên tiếp năm 89, 90. Capello đánh bại Dream Team kiêu ngạo của thánh Johan với kẻ đóng thế vĩ đại, Savicevic, được dùng theo cách ông cho là đúng. Carletto đại đế đi vào sử sách với 2 Champions League, 1 Scudetto và cây thông Noel bất tử. Allegri giờ cũng phải như thế: kiên định, bướng bỉnh, một chút cam chịu để rồi bừng sáng ngày vinh quang. Trước mắt, các pháo thủ đang đợi kia rồi. Forza Milan! Forza Allegri! (Tiến lên Milan! Tiến lến Allegri!) (Từ Acmilan.vn)
Bài viết quá hay, bác chính là tác giả bài viết này ben acmilan.vn ạ? Mùa này AC quá thiều chiều sâu đội hình, nhưng cầu thủ mua về chưa đáp ứng kỳ vọng như: Mexes...những cầu thủ trẻ dạng tiềm năng như : shaarawy, merkel..chưa đủ sức thay thế đàn anh. Tuy nhiên không phải là hết hy vọng, đó là sự bất ngờ đến từ tiền vệ Nocerino. Anh đã chơi hết sức thành công trong màu ao đỏ đen. Hàng phòng ngự AC hiện nay không có nhiều cái tên đang chú ý ngoài Thiago Silva, nesta đã gần cuối sự nghiệp... anh vẫn chơi hay nhưng dường như thơi gian đã lấy đi của anh rất nhiều..sức rướn, những pha vào bóng sức mạnh và tinh tế, bây giờ anh chơi chủ yếu là phán đoán, đọc tình huống. Những người còn lại trong hàng thủ gồm: Abate, Antonini, bonera, scignio, mexes, yepes, Zambrotta.... chưa thể tạo lên một bức tường vững chắc... Hy vọng và sự tỏa sáng các cá nhân sẽ bù đắp lại những thiếu hụt hiện đang có trong AC....
Bác làm em xấu hổ quá, em làm gì có khả năng ấy, em đọc cũng thấy hay nên paste sang đây cho các bác cùng đọc thôi. Em có trích dẫn đàng hoàng mà...
Milan đang ở trong tâm bão chấn thương với 9 cầu thủ đang nằm viện : Boateng, Flamini, Yepes, Aquilani, Gattuso, Pato, Merkel, Strasser, Nesta ! Hy vọng Milan sẽ duy trì được tinh thần Samurai, tuy họ không có anh Nhật Bổn nào trong đội hình, trong trận đấu với Arsenal tại C.League tuần này.