- Anh phục vụ tiệm ăn hỏi vị khách: Ông dùng gì thưa ông? - Anh cho tôi một đĩa cải xào và một đĩa thịt kho. - Vâng thưa ông, xin ông đợi một chút, tôi sẽ vào bếp nấu ạ. - Ơ, thế ra anh cũng là đầu bếp luôn à? - Dạ tôi chỉ làm thay thôi ạ, vị đầu bếp đã được đưa đi cấp cứu từ sáng do sơ ý nếm nhầm một món xào nào đó trong bếp ạ.
Tiếp... Hai gã say đang trò chuyện trên đường về nhà: - Đẹp thật, nhìn trăng kìa! - Sai bét ! Đó là mặt trời ! - Họ cãi nhau cho đến khi gặp một người đi ngược lại, một người hỏi: Này anh bạn, hãy nói xem cái vật đang chiếu sáng trên kia là mặt trời hay mặt trăng vậy ? Người kia nhìn lên rồi cau mày nói: - xxx thế! Nó là cái đèn chứ cái gì!!!
Cả ba người không chịu ai đúng ai sai liền kéo nhau đi tiếp. Gặp một người đang bước tới liền nhờ phân giải. Người kia nhìn lên và nói: Các anh Dốt thế, đó là quả trứng ốp la đang bay..... :mrgreen: :lol:
Cô gái đi học trên Hà Nội, nửa đêm nhận được tin nhắn: “Chào em, mình làm quen được không? Em có người yêu chưa?” - Em có rồi anh ạ! - Thế á, cha mày đây, sớm mai bắt xe về quê ngay họp gia đình chuyện này! Hôm sau cô gái nhất quyết không về, nửa đêm lại có tin nhắn: - Anh phải làm sao để được làm bạn em? Cho phép anh làm quen nhá! Em có người yêu chưa? - Em chưa! - Em làm anh thất vọng quá, một phép thử đơn giản là biết được lòng nhau ngay, mình chia tay thôi! - Ôi em xin lỗi, em tưởng ông già em, cho e một lời giải thích. - Giải thích gì? Ông già mày đây, mai không về quê thì đừng về nữa! Gọi cả thằng đó về cho tao!
HỊCH TIẾN SỸ Ta cùng các ngươi Sinh ra phải thời bao cấp Lớn lên gặp buổi thị trường. Trông thấy: Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người Pháp [Anh] dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo… Thật khác nào: Đem cổ tích biến thành hiện thực Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên! Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét. Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng. Các ngươi ở cùng ta, Học vị đã cao, học hàm không thấp Ăn thì chọn cá nước, chim trời Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến Chức nhỏ thì ta… quy hoạch Lương ít thì có lộc nhiều. Đi bộ A tít, Cam ry Hàng không Elai, Xi pic. Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”. Lại còn đãi sỹ chiêu hiền Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít. Lại còn chính sách khuyến khoa Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng. Thật là so với: Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh, Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép, Ta nào có kém gì? Thế mà, nay các ngươi: Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái? Có người lấy nhậu nhẹt làm vui Có kẻ lấy bạc cờ làm thích Ham mát xa giống nghiện “u ét đê” Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1 Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi. Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô? Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên. Cho nên: “Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua “Công nghệ tốt” mà không người áp dụng. Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang. Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm? Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ? Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưởi bò liếm liếm Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ Thật là: “Dân gần trăm triệu ai người lớn Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”! Nay nước ta: Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng! Chỉ e: Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu. Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế. Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ. Hỡi ôi, Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu. Nay ta bảo thật các ngươi: Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy; Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại Mà lo học tập chuyên môn Mà lo luyện rèn nhân cách Xê mi na khách đến như mưa Vào thư viện người đông như hội Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ Được thế thì: Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì Đoạt Nô ben không là chuyện lạ Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt. Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng, Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm. Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một, Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không? Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh. Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử. Vì: Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước trong giang sơn ta cũng làm ta quên ăn mất ngũ Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc. Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa? Trí thức là nguyên khí quốc gia Cho nên ta mới thảo Hịch này Xa gần nghiên cứu Trên dưới đều theo! <VÔ DANH> blog BÙI HOÀI SƠN
Em lụm bài này bên vnexpress. Tiền của ai Thám tử lừng danh Sherlock Holmes vừa hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhất. Nghe tin này, các nhà báo chen chúc ra đón ông. Và họ thấy hiện ra ở cửa một ông già nhỏ bé, với chiếc tẩu thuốc cong queo và cây gậy trứ danh. Không giấu nổi thất vọng, một nhà báo nói: - Thưa ngài, bề ngoài của ngài chẳng có chút gì hình sự cả. Nhà thám tử vĩ đại của nước Anh nhún vai: - Tôi rất tiếc. Tôi không cơ bắp, không lái xe như bay hoặc bắn súng cả hai tay. Tôi không biết tắm biển với người đẹp. Tôi không đủ sức giết một con ruồi. Tôi chỉ biết dùng cái đầu của mình một cách vụng về thôi. Các nhà báo nhìn nhau nghi ngờ. Kinh nghiệm bản thân khiến cho họ xưa nay có một mối nghi ngờ truyền thống về cái đầu kẻ khác. Một nhà báo tiến lên hỏi: - Thưa ngài Sherlock Holmes, ý ngài nói là mọi vụ án đều có thể khám phá bằng cách phân tích và suy diễn? - Một cách khoa học! - Nhà thám tử khẳng định. Nhà báo bèn rút ra hai tập tiền: - Vậy xin ngài cho ý kiến về hai xấp tiền này. Sherlock Holmes cầm một xấp lên ngắm nghía vài giây rồi nói ngay: - Đây là tiền cát-sê của một nam ca sĩ. Mọi người ồ lên: - Sao ngài biết? - Vì các ca sĩ có thói quen nắm chặt micrô, và nắm tiền cũng vậy nên xấp này bị quăn ở hai bên. Đấy là đặc điểm thứ nhất. Tiền thù lao luôn luôn bị bầu rút bớt, nên nó thường là con số lẻ, đấy là điểm thứ hai. Ca sĩ để tiền trong hộp trang điểm, nên có một số bụi phấn. Dựa vào chất lượng phấn, biết ngay đây là một ca sĩ hạng B. Đây là ca sĩ nam vì tiền có mùi thuốc lá, nhưng có thể là nam "bóng" vì thuốc lá này rất nhẹ, người ta chỉ hút lấy dáng và hút cho sang. Vài tờ giấy bạc bên ngoài có mùi ốc nướng, chứng tỏ ca sĩ sau khi nhận tiền có đi ăn ốc vỉa hè và ăn trong đêm khuya, lúc rút tiền không muốn cho bạn bè nhìn thấy mà chỉ thò tay vào túi giật mạnh nên có một vài bột giấy bị vướng vào giây thun. Xấp tiền cũng thoảng mùi xăng dầu, chứng tỏ chủ nhân ngồi xe suốt đêm khi đi hát ở tỉnh. Xăng này có pha dầu hôi, chứng tỏ là xe đò, không phải xe nhà nên ca sĩ này nghèo. Lúc lĩnh tiền, ca sĩ có khóc với ông bầu, sau đó dùng tay quệt nước mắt rồi cầm tiền nên có những tờ dính bột mascara. Đám đông im lặng như tờ. Thám tử cầm lên xấp thứ hai: - Đây là tiền của một thí sinh lên thành phố thi đại học. Nó bỏ trong túi quần, ngồi xe ôm nên tiền dính bết vào nhau. Các đồng tiền rất khác nhau về màu sắc và độ cũ nát, vì đây là tiền của người nông dân bán sản phẩm gom góp, một số tờ bạc bị mốc vì cất quá lâu, một số tờ bạc khác lại nhàu vì nắm chặt trong tay. Xấp tiền này được một bà già đếm cẩn thận nên có dính quết trầu và được buộc bằng ba lần dây thun chứng tỏ họ rất nâng niu. Thí sinh này khi lên thành phố thi mới diện một chiếc quần mới, nên tiền có mùi hồ. Quần này đi từ biên giới Cam-pu-chia sang nên mùi hồ là hồ Thái Lan, và do đó ta biết chủ nhân của quần ở miền Tây. Cứ chốc chốc chủ nhân lại sờ lại tiền nên những tờ bên ngoài mang dấu tay chằng chịt. Toàn thể quan khách đờ ra. Một nhà báo bước lên, đưa ra hai xấp tiền khác: - Xin ngài đoán xem. Nhà thám tử đón lấy, xem xét một thoáng rồi nói: - Đây là tiền giải thưởng cuộc thi hoa hậu. Tiền này lấy từ nhà tài trợ. Nhà tài trợ nào cũng vay ngân hàng nên tiền mới tinh và theo đúng số thứ tự sê-ri. Còn đây là tiền lương của diễn viên hài. Tiền này được gói kín vì sợ kẻ này biết con số của kẻ khác và được để trong tờ biên nhận để trống con số, có sẵn các số không nên nhiều hình tròn, bà con gọi là to như cái bánh xe. Tất cả đồng loạt vỗ tay. Một nhà báo đưa ra hai xấp cuối cùng: - Thưa ngài, đây là hai thứ tiền gì? Nhà thám tử liếc qua nhanh như chớp đoán ngay: - Đây là tiền bồi dưỡng và tiền hối lộ. Chỉ có chúng mới giống hệt nhau! Nhật Minh sưu tầm
Sáng nay, bà X cán bộ hội phụ nữ phường Y hoà giải thành công một vụ đòi ly hôn trong thời gian kỷ lục: 15 phút! Cuộc hoà giải diễn biến như sau: – Vì sao anh đòi ly dị vợ? – Ối giời, tôi chung sống được với bả đến giờ này là quá sức rồi. Chị biết không, bà ấy vừa lắm điều, ngáy to, lại ham ăn, làm biếng... – Tưởng gì, thế tôi hỏi anh câu này: anh có biết thuỷ điện Sông Tranh 2? – Tất nhiên là có. Hổm rày báo chí có đưa tin cái đập thuỷ điện ấy bị thấm, bị nứt, thế mà các chuyên gia đều đảm bảo nó an toàn, nhưng... – Thế anh có nghe tin động đất liên tục ở khu vực lòng hồ thuỷ điện Sông Tranh 2? – Sao không, chỉ trong bốn ngày qua mà có cả chục vụ động đất ở huyện Bắc Trà My khiến dân tình vô cùng lo sợ, nhưng... – Thế người dân ở đó có được di dời không? – Ờ, nghe nói những người trong hội đồng nghiệm thu công trình vẫn khẳng định “động đất là bình thường, thuỷ điện vẫn an toàn” nên dân không được di dời, nhưng... Bà cán bộ phụ nữ đập bàn cái rầm, chỉ mặt gã đàn ông đòi bỏ vợ: – Còn “nhưng” cái gì nữa! Anh là đồ đàn ông xấu xa, ích kỷ, vô lương tâm, chỉ bo bo biết lấy thân mình! Anh chồng xây xẩm, chưa kịp chống chế thì bị bồi một đòn chí tử: – Anh có biết là chung quanh mình lâu nay có bao người phải sống chung với lũ lụt, sống chung với ô nhiễm, sống chung với kẹt xe, sống chung với thức ăn bẩn, sống chung với tham nhũng... giờ thậm chí có nơi còn phải tập sống chung với... động đất? Trong khi đó, có mỗi bà vợ mà anh không chung sống được là sao? Là sao? Anh chồng lập tức quy hàng: – Dạ, em biết lỗi rồi! Cho em rút đơn ạ!
Cai-thang làm bồi bàn cho một quán ăn trong khu phố cổ, chuyên cho khách Tây (chả là anh giỏi tiếng Anh mà). Khách Tây gọi anh mang cho bộ thìa dĩa. Cai-thang mang đồ tới với đôi găng tay trắng trông thật sang trọng. Chỗ phéc-mơ-tuya quần của anh lòi ra một cái dây và nó gây tò mò cho khách. Khách: xin lỗi, anh dùng cái dây này để làm gì vậy? Cai-thang: à, mỗi lần đi tiểu thì tôi dùng cái dây này để lôi "nó" ra, không phải rửa tay. Khách: ồ, thật văn minh. Tôi ngưỡng mộ anh, anh thật chu đáo. Vậy tiểu xong anh muốn nhét vào thì làm thế nào? Cai-thang: tôi thót bụng vào cái là xong. Khách: nếu anh thót bụng mà nó vẫn không vào thì sao? Cai-thang: thì tôi lấy cái thìa nhét nó vào.
Một anh dân tộc bị ho lâu ngày nhưng không đi khám bệnh, một hôm bị nôn ra máu, sợ quá bền lên trạm y tế bản để khám. Y tá của bản vốn ít học,chỉ biết chữa viêm họng,sổ mũi,hỏi han tình hình xong bèn phê vào sổ “Lôn ra máu” và đề nghị chuyển lên tuyến huyện. Bác sĩ huyện tiếp nhận bệnh nhân, đọc sổ khám bệnh thấy thế liền tặc lưỡi: “Để nặng thế này rồi mới khám, đúng là y tế bản, viết mà còn sai”. Ông hạ bút phê thêm dấu huyền vào rồi đề nghị chuyển lên tỉnh Bác sĩ tỉnh đọc bệnh án, hốt hoảng gọi: “Nặng quá rồi, đưa băng ca đến đây, chuyển vào khoa… sản ngay”. Vào đến phòng, y tá trực bèn thò tay vào khám, rồi cũng hốt hoảng: “Thai ra ngược rồi, tôi tóm được cái chân rồi đây này”!!! ST.
Một thương nhân đi công cán, nghỉ trọ ở một khách sạn. Lúc ra về, ông mới nhớ ra mình quên chiếc ô nên phải quay lại để tìm. Lên đến phòng, ông nghe lỏm được cuộc trò chuyện của một đôi vợ chồng mới cưới vừa thuê chính căn phòng lúc trước ông đã thuê. - Đôi lông mày bé xíu này là của ai ấy nhỉ? - Của em. - Đôi mắt đẹp này của ai ấy nhỉ? - Của em. - Cãi mũi dọc dừa này là của ai ấy nhỉ? - Của em. - Đôi môi xinh này của ai ấy nhỉ? - Của em. - Thế cái cổ thon này là của ai? - Của em. Tới lúc này, thương nhân không chịu nổi nữa, ông hét lên: - Lúc nào đến cái ô là của tôi đấy nhé!
Giờ kiểm tra bài cũ ...: Cô : Tèo đọc thuộc lòng bài THU ĐIẾU cho cô? Tèo : Dạ..... ¤¤¤¤¤¤ Điếu cày lạnh lẽo nước trong veo ¤¤¤¤¤¤ 1 lão già kia bé tẻo teo ¤¤¤¤¤¤ Châm lửa đo mồm đang định rít ¤¤¤¤¤¤ Vợ ra THU ĐIẾU vứt cái vèo
THƯ GIÃN CUỐI TUẦN: VỢ LÀ NỢ ĐỜI Hồ Như Hiển Sưu tầm. Hôm nay đám cưới của em Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re Tám giờ có 1 chiếc xe Cắm đầy hoa hoét le te đi vào Trẻ con bu tới ào ào Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh Mẹ em la ó thất thanh “Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa ” Bố em thấy thế nói đùa Bà lên thành phố mới vừa mấy năm Trang điểm thuê hết năm trăm Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào Gặp ai cũng toét miệng chào Thì ra éo biết đứa nào cô dâu Chín giờ khách khứa đã bâu Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng Cô dâu trang điểm trong buồng Một lũ gái gú dựa tường đứng xem Mười giờ đã thấy bem bem Xe nhà chú rể màu kem, đi vào Chú rể đáng mặt anh hào Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con Chủ hôn đứng dậy lon ton Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên Hai họ chào hỏi liên miên Cô dâu chú rể thì đần mặt ra Mong sao đám cưới qua loa Để đêm hí hí, thế là xong phim Bao năm mỏi gối đi tìm Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau Chủ hôn nói một lúc lâu Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn) Chả biết làm cách nào hơn Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày Bây giờ đến đoạn trao tay Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu Khách khứa thì líu tìu tìu Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây? Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào? Nhẫn anh mua ở Hàng Đào Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương. Cả 2 đứng trước hương đường Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu Chú rể nét mặt âu sầu Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn Cô dâu cũng có vẻ buồn Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm Chú rể đóng cửa đánh rầm Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe Đến chiều đám cưới vắng hoe Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi Bố em thở hắt một hơi Thế là cục nợ có nơi rước rồi
2 vợ chồng đi nghe giao hưởng, vào muộn. - Hôm nay chơi bản gì đấy em? - Bản giao hưởng số 5 của Bít Tô Ven anh ạ. - Đ.éo gì. Đã bảo đi sớm lên 1 tí rồi. Mất mẹ nó 4 bản !
Chuyện có thật: Vợ: Nếu có người đưa anh 100 tỷ rồi mang em đi anh có đồng ý không? Chồng: Anh không trả lời được? Vợ: Sao vậy? Chồng: Tại chưa kiếm được thằng nào như vậy cả ......... Vợ: Nếu có người đưa anh 1 tỷ để ở với em một đêm anh có đồng ý không? Chồng: Không Vợ: Tại sao không? Chồng: Nếu đồng ý thì cũng đâu kiếm ra được thằng nào như vậy. ......... Chồng: Nếu có người đưa em 100 tỷ để bỏ anh em có đồng ý không? Vợ: Có, em sẽ chia cho anh một ít để anh khỏi buồn ......... Chồng: Nếu anh lỡ không giữ mình em có tha thứ không? Vợ: Không, nói có để anh làm liều à? Chồng: Vậy nếu ngày nào đó lỡ rồi thì đi luôn, khỏi về nhà
Hạnh phúc là khi hai đứa giận nhau, Em hét: Thì em sai rồi! Vậy đã được chưa? Rồi em quay mặt đi rơm rớm nước mắt. Anh từ từ tiến lại, nhẹ nhàng ôm lấy em rồi thì thầm vào tai: .. . . . . . Mày không sai thì bố mày sai à?
Chuông điện thoại vang lên ,vợ nhấc máy. Tiếng người chồng gọi về : - Em à ? Anh đây! hôm nay anh ăn cơm ở nhà anh Tèo và có việc về muộn chút. Em ăn đi đừng đợi anh nhé em yêu. -Vâng! anh nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé anh yêu Người vợ gác máy và quay sang nói với người nằm bên cạnh : - Nó lại còn bảo nó ở nhà anh cơ đấy! ghê gớm' nhỉ?
Sự khác nhau Trong giờ Văn, cô giáo hỏi: - Các trò cho biết sự khác nhau giữa hai cụm từ “tia nắng” và “tia hy vọng”? - Thưa cô, khi ta tia nắng chiếu vào thì làm khô quần áo, con tia hi vọng thì chẳng làm khô được cái gì hết ạ!
Durex nói với Kotex "Khi e làm việc thì anh thất nghiệp mấy ngày". Kotex nói với Durex "Nhưng khi a làm việc mà thất bại, e thất nghiệp chín tháng mười ngày".
hai vợ chồng nhà kia đang vui vẻ trong phòng bỗng có tiếng kẹt cửa,người vợ hốt hoảng chết chồng em về người chồng cũng hốt hoảng ko kém vội lao xuống đất chui vào gầm giường :lol: :lol: