Có hay không đẳng cấp khi nghe nhạc

Discussion in 'Âm nhạc' started by Mèo Sạch Thỉu, 28/4/08.

  1. Secky

    Secky Advanced Member

    Joined:
    22/2/06
    Messages:
    1.008
    Likes Received:
    0
    Location:
    Hà Nội
    Ơ, thế này nhé. Nếu hiểu về tác phẩm tác giả thì cứ đọc thuộc rồi diễn môn lịch sử âm nhạc là oke thôi. Thế nghe giai điệu hòa âm ghi lại được là môn ghi âm thôi. Diễn giải về hòa âm thì là môn hòa âm, rồi môn sáng tác, chỉ huy... lắm thứ lắm nhưng tựu trung lại là vẫn chỉ hoàn thành phần kỹ năng, tức là một thứ công nhân trong ngành âm nhạc. Còn nhạc sĩ sáng tạo ra một tác phẩm để xã hội xếp vào hàng kiệt tác để đời thì không thể cứ mười mấy năm học ra là xong. Năm nào Nhạc viện chả ra hàng đống nhạc sĩ, chỉ huy... xong lặn mất tiêu.
    Vậy cái gì làm ra một Mahler đây, em nghỉ mãi hổng ra.
    Mahler truyền một thông điệp qua tác phẩm của ông ý. Tác phẩm này lại phải mang "hơi thở của thời đại"... chà chà gay đây. Thế rồi ông ngồi nghe lại phải cảm nhận được thông điệp đó của Mahler, ngửi cái "hơi thở" của thời đại sinh ra Mahler, nó cũng là thời điểm nhân loại đang có sự biến chuyển mạnh mẽ gì gì đó...
    Ối giồi, nhắc lại được khối điều đi chăng nữa cũng vẫn chỉ trong mấy cuốn lý luận phê bình, lịch sử âm nhạc.
    Nhưng, có thật sự tâm lý người nghe thay đổi và diễn biến theo thông điệp của tác phẩm không thì chỉ có mình cái ông nghe đó ông ý biết thôi.
    Thôi em tập tiếp đây:
    ... chân 1,2,3,... tay 4,5,6,... mi-lơ-ôn, mi-lơ-ôn, mì-lì-ồn,... la la lá...
     
  2. Dztronic

    Dztronic Advanced Member

    Joined:
    9/12/05
    Messages:
    3.588
    Likes Received:
    54
    Vậy thì những lý giải cụ đang trình bày ở trên có ăn nhập gì đến trình độ hay "đẳng cấp khi nghe nhạc" không nhỉ?
     
  3. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Bác này càng viết càng hay, bây giờ mới chịu phục. :D
     
  4. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Tôi nghĩ trong trường hợp này bác Nam nhắc đúng đáy ạ.
     
  5. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Có đẳng cấp của người nghe âm thanh.Tôi xin chứng minh bằng phản chứng thế này ạ:
    -Nếu những người nghe âm thanh không có đẳng cấp. Suy ra cuộc thì ampli SS tại Hà nội vừa qua và cuộc thi Sumo không có giám khảo thực sự mà chỉ là bôc thăm. Ba giám khảo thì có 3 thăm chữ G( không phải điểm G) ai bốc trùng thì làm giám khảo, hoặc giả ban tổ chức khoái ai thì cho vào làm giám khảo. Hệ lụy là cái giải nhất ở Hà nội cũng như cái OTL của bác Via chưa chắc đã phải là giải nhất dù chỉ là tương đối, vì ban giám khảo tầm phào thì kết quả chấm đương nhiên là tầm phào. và việc tự hào về cái OTL đương nhiên cũng chấm dứt theo.
    - Cần đề nghị Nhạc viện Hà nội, kể cả Sài gòn cho ngay các giảng viên dạy bộ môn "thẩm âm tiết tấu" về vườn cho đỡ tiền ngân sách vì ai nghe chả như ai, cần gì đến các vị. :lol:
    -các hãng audio trên toàn thế giới bán giá như nhau vì thiết bị nào chả như thiết bị nào.
    Việt nam nên chớp thời cơ này sản xuất càng nhiều càng tốt các máy đo, đến thời của các máy đo và chuyên viên đo rồi. Nhanh lên kẻo ngoại bang họ làm trước.
    Ô hô -Ai tai.
    Vấn đề là anh em chơi với nhau thì hết sức tránh phân biệt đẳng cấp nếu không thật cần thiết :)
     
  6. tcqanh

    tcqanh Advanced Member

    Joined:
    11/9/07
    Messages:
    8.015
    Likes Received:
    92
    Location:
    Q3, Sài Gòn
    bài này mà dịch sang tiếng tây và phổ Jazz chắc là bán đắt lắm nhỉ :D

    một số bài nhạc tây, rất hay, đi vào lòng người, trở thành everlasting.

    - killing me softly with his song... giết em bằng bản nhạc của anh..telling my whole life with his words... strumming my pain with his finger... gõ lên nổi đau của em bằng ngón tay anh...
    - you are my everything... em là tất cả mọi thứ của anh.......
    - yesterday once more ôi ngày hôm qua hãy quay lại... when i was young i'd listened to the radio... khi còn nhỏ em nghe nhạc... em chờ mấy bản nhạc em thích.. chúng làm em cười....

    mấy bản này dịch ra tiếng việt và phổ nhạc kiểu VN hông biết có ô đi ô phai VN nào mua không nữa ? không biết các bác đây có bảo mấy em đó là sến không nhỉ ?
     
  7. tcqanh

    tcqanh Advanced Member

    Joined:
    11/9/07
    Messages:
    8.015
    Likes Received:
    92
    Location:
    Q3, Sài Gòn
    bẩm cụ,
    topic này nói về đẳng cấp khi nghe nhạc... mà nghe nhạc thì có cả âm thanh trong đó chứ :D
    cụ có thấy bản nhạc nào không có âm thanh ? chắc bản nhạc trên giấy :mrgreen:
    cụ có mâu thuẫn ???
     
  8. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Em xin phép hỏi các bác một tí:
    Đẳng cấp nghe nhạc được đánh giá theo tiêu chí như sau có phải không:
    - Về mặt chuyên môn: nhận thấy được ban nhạc chơi đúng hay sai, hay hoặc dở.
    - Về mặt âm thanh: nhận thấy sự khác biệt về hòa âm, phối khí, hát cho cùng một bản nhạc.
    - Về mặt thiết bị nghe: nhận thấy sự khác biệt giữa các thiết bị cho cùng một bản nhạc.
    - Về mặt dòng nhạc: không có tiêu chí phân biệt, mà cần đánh giá theo tiêu chí đam mê.
    - Về mặt đam mê: bất kỳ dòng nhạc nào, nếu thực sự đam mê (bỏ nhiều công sức, thời gian, tiền bạc...sưu tầm, tìm hiểu mọi thứ liên quan đến dòng nhạc)

    Nếu đúng như trên thì em thấy đẳng cấp nghe nhạc khó đánh giá lắm, vì ít người hội tụ tất cả các điểm trên. Tuy nhiên, việc xét đẳng cấp nghe nhạc theo dòng nhạc em thấy chơi vơi, chông chênh thế nào ấy.
    .
    Tôi cũng dựa vào chủ đề của topic và nhứng cái gạch đầu dòng của 1 bác có số lần post còn khiêm tốn, nhưng tôi lại cảm thấy nể về kiến thức đấy chứ phải đâu là tôi đang chơi bóng đá, bí quá thò tay đấm bóng xong lai bảo là đang chơi bóng chuyền. Tôi cũng chia sẻ với bác ấy là :"đẳng cấp nghe nhạc khó đánh giá lắm" nên chỉ dám bắt đầu từ nghe âm thanh cho nó vừa sức tôi ạ.
    Nếu bác bảo không có đẳng cấp nghe âm thanh thì ông Rô và tạp chí audio philee mà bác cũng rất am hiểu họ là chiên gia về lĩnh vực gì và tạp chí đó nói về cái gì là chính ạ.
    Và nếu bác chỉ cho tôi biết tôi là tôi mâu thuẫn ở điểm gì thì tôi cảm ơn lắm lắm ạ. Tôi chưa biết bác ở ngoài đời mà bác gọi tôi là cụ thì tôi lo sợ tổn thọ lắm ạ. Tôi cũng không mong chờ phản biện bài của tôi nhưng lại không trực diện và gây khó hiểu như thế này đâu ạ.
     
  9. Secky

    Secky Advanced Member

    Joined:
    22/2/06
    Messages:
    1.008
    Likes Received:
    0
    Location:
    Hà Nội
    Rõ rồi, khi tai ta nghe tức là nghe rất nhiều thứ, giai điệu này, hòa âm này, tiết tấu này, nhạc cụ nọ kia này, âm lượng này, sắc thái này,... Nếu ta tách mỗi thứ đó ra, ta không thể hiểu tác phẩm hoàn chỉnh. Nếu bác Dze em nghe nhạc thi với ông chuyên về ghi âm (bộ môn nhạc lý ký xướng âm trong nhạc viện, tốt nghiệp đại học). Ông đó sẽ chép chính tả cái bản nhạc đó ra trước mặt bác, không có nghĩa là ông ý nghe hiểu âm nhạc. Ông ý chỉ làm cái nghề của ông là nghe nốt nào thì ghi ra nốt đó thôi, còn cái giai điệu đó, hòa âm đó nói lên điều gì, truyền cảm giác gì thì không phải việc của ông đó. Cũng như vậy với các ông khác... Đó chỉ là các bộ môn riêng biệt, bộ môn cơ bản mà nhạc sĩ phải học, là môn bổ trợ cho quá trình sáng tạo âm nhạc sau này. Nhưng học hết những cái đó vẫn sáng tác không được hoặc được nhưng không hay.
    Khó thế! Làm sao đây, đúng rồi, tài năng quyết định tất cả. Nhưng làm sao có được tài năng? Khó quá, cái này giải thích nốt nữa thì lan man lắm.

    Thôi quay lại âm nhạc. Em đố các bác tí nhé, ở nhạc viện ông nào có tai tinh (chính xác) như ông chơi Violin, Oboa? Xin thưa là ông thợ lên dây đàn piano các bác ự. Ông đó gảy cái dây kêu tưng tưng, rồi dùng cà lê chỉnh cái ốc lên dây đàn cái rụp, chính xác lun. Đó, ông đó là ông thợ chính cống đó. Tai cao độ của ông ấy là chính xác tuyệt đối.

    Rồi, học xong nhạc viện, gắn cái mác nhạc sĩ sáng tác, chỉ huy vào ngực rồi làm sao đây, à, phải sáng tác. Làm thế nào để sáng tác nhể, à, phải có cảm hứng, phải lấy chất liệu từ cuộc sống, phải lấy ngôn ngữ từ âm nhạc truyền thống... phù, vã mồ hôi, cái này trường dạy rồi, cứ thế là ta làm thôi. Cảm hứng, chất liệu là phải đi thực tế, ừ Tây Nguyên Tây Bắc, ngôn ngữ là phải dân ca... vân vân và vân vân. Về, ra vài tác phẩm, dàn dựng, oánh ra nhà hát nhớn chả ai xem, ghi âm chả ai mua. Thế là sao nhể, ồ, chưa có tài năng.

    Đến đây nảy sinh vấn đề là Nhạc viện ra không đủ. Thế phải làm thế nào cho đủ đây, tôi mệt mỏi lắm rồi, gần hai chục năm theo học mà giờ làm ra nhạc chả ai nghe.

    Hàng nhiều chục năm, thậm chí trăm năm mới sinh ra được vài người vượt lên được những điều thông thường đó. Họ trở thành những vĩ nhân trong âm nhạc của nhân loại. Họ đủ tài năng, sự nhậy cảm để truyền được cảm xúc của thời đại vào tác phẩm. Nó trở thành các dấu ấn của nhân loại. Nó là sự tinh túy, là tiếng nói của một giai đoạn. Các Symphony của Shostakovich là một trong rất nhiều minh chứng rõ ràng.

    Ở ta có thể lấy ra một ví dụ điển hình chính là Quốc ca của cụ Văn Cao. Bài đó ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt mà sau này trở thành tiếng nói của dân tộc, thành quốc ca. Cỡ độ năm 1978-80 rộ lên cuộc thi sáng tác quốc ca mới với giải thưởng là một căn hộ Nghĩa Đô (lúc đó là giá trị lắm), hàng chục tác phẩm của các nhạc sĩ lừng danh VN đã từng học ta, học nga, học tầu, được ra đời. Nó mang âm hưởng của căn hộ Nghĩa Đô nên chả có cái nào được chọn, sau rốt thì ỉm đi và dùng quốc ca cũ.

    Giờ bác Dze em bật cái dàn hi-end ra, cho cái CD vô nghe, nhạc vang lên. Giời, tinh túy đây rồi, hồn nhân loại đây rồi... ờ mà âm hưởng thế nào nhề. À đúng rồi, phải tìm được chủ đề của tác phẩm, chủ đề của từng chương. Rồi, sao nữa đây, à hệ thống hòa âm đi theo, rồi chủ đề phát triển thế nào... Đó sách nó nói cái chủ đề này là Bi kịch đây, đó giai điệu tòm tem tòm tem....., hòa âm này thể hiện sự u ám, tiếng kèn Tuba thế này là... úi giời, cái quãng kia ông nhạc sĩ viết mới tài tình làm sao, nghe thật là bi kịch. Đó, tiếng kèn XXX thể hiện hi vọng đây, trong bi kịch mà có hi vọng là đúng rồi, con người phải luôn có hi vọng. Chương II, đấy, giai điệu mở đầu thật sáng sủa, hòa âm này là thể hiện sự hi vọng. U ám đã bị xua tan, bi kịch đã đi qua, con người đã tìm thấy chân trời mới sau đêm trường đau khỏ... tè te te, té te te... ối giời, giai điệu mới hay làm sao, thật hào hứng. Cứ như vậy cho đến chương kết. Sách nó nói đúng thật, cứ đọc là có hết.

    Đó, bác Dze em nghe và rung động thật sự với những diễn biến của tác phẩm, vậy mà sao em cũng nghe tác phẩm đó, cũng bộ giàn đó, trong không gian đó mà em không cảm thấy được như bác Dze em cảm nhể. Hòa âm người ta nói là u ám em lại thấy nó vui vui, chỗ hi vọng thì em lại thấy nó lô lố...mà em chả thấy bi kịch với hi vọng gì, em chỉ thấy nó tăng tăng tằng tằng thôi, điếc tai.

    Thế là em cảm thụ không được như bác Dze em rồi.

    Em phải làm sao đây? Khó quá.

    Khà khà...

    Tự nhiên thấy định dạng nọ kia chả còn nhiều ý nghĩa nữa, âm nhạc bản thân nó là độc lập rồi. Lúc nó được sinh ra trên giấy nó đã là tác phẩm âm nhạc, chỉ khác là tác phẩm đó chỉ người trong nghề mới hiểu được. Thời mono, con người vẫn hiểu các symphony kinh điển của nhân loại giống như thời stereo. Symphony đó vang lên trong cái đài mono thì chủ đề tư tưởng của nó cũng giống như nó kêu trong bộ dàn 100.000 đô la. Vấn đề là người nghe có hiểu được thông điệp mà tác giả muốn chuyển tải không. Bộ dàn trăm ngàn đô không giúp người nghe hiểu được ý nghĩa của tác phẩm. Người nghe phải tiếp cận bằng con đường khác đến với âm nhạc.

    Khà khà khà...
     
  10. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Hoan hô bác, bác là ai mà viết hay thế, cứ như dân trong nghanhf. Nhân nói đến môn ghi âm. Tôi có ông bạn rất giỏi điện tử, lại tinh thông nho ,y, lý, số, trên Trời có bao nhiêu ngôi sao, dưới biển có bao nhiều loài cá ông đều biết hết. Lại còn đàn giỏi, hát hay, đã từng học đàn vài chục năm của các danh sư.Túm lại: Một Lê Văn Na -Đỗ Vân Xi của nước nhà, cái gì cũng biết mà biết toàn ở đẳng cấp bậc thày. Bon tôi gọi ông ấy la ông Biết Tuốt. Một hôm ông đến bảo tôi:" Này, Mít Đặc.Cậu có biết ai có cái đầu cassete khủng và cai mic thịn nào không để tớ mua cho con cháu nó đang học môn ghi âm, xướng âm". Tôi tủm tỉm: Huynh ơi. Ghi âm là nghe rồi ghi lại bài hát hay bản nhạc mình vừa nghe bằng giấy bút cơ chứ không phải dùng máy thâu âm như hồi huynh ở phòng thâu đâu. Ông ấy bảo làm gì có chuyện không dùng máy mà ghi được nhạc.
    Còn chuyện quốc ca thì có người đề nghị lấy ngay bài Đèn cù vì nó thể hiện bản sắc văn hóa dân tộc và hay nhất là câu: Tít mù nó lại vòng quanh. Thay thế cụ Văn Cao ư, còn lâu nhé, Chúng ta có bao nhiêu nhạc sĩ đẳng cấp cỡ cụ. Ai bảo nhạc sĩ không có đẳng cấp thì xin mời sáng tác quốc ca đi. Hay lại:Tán tán tán tan, tan tan tan tàn rồi bảo cụ Bett đạo nhạc của ta. Oái. Viết thế này thì không vào mục thư giãn cũng vào sọt rác mất. Khổ thân tôi.
     
  11. Dztronic

    Dztronic Advanced Member

    Joined:
    9/12/05
    Messages:
    3.588
    Likes Received:
    54
    - Qua bài viết của cụ em thấy khoái là ở chỗ bôi đỏ. Dzậy mờ các anh chị Audiophile HÍ ÈND cứ bẩu phải có dàn này setup kia thì mới tăng trình độ đẳng cấp nghe nhạc mà không chú trọng những cái khác. Như thế là từ giờ trở đi anh em lại có thêm cơ hội tiết kiệm tiền bạc.

    - Nếu nhạc sĩ A đặt được 1 bài nổi tiếng hay ngay cả quốc ca nhưng không biết hoặc không hiểu nội dung ngay cả tiết tấu hoặc không cảm thụ được những bài nhạc đang nổi tiếng đương thời ví dụ của Westlife hay gì gì đó thì nếu có người nghe nào đó hiểu được nhạc Westlife ngay cả Fan của Westlife sẽ phán thẳng vào ông nhạc sĩ A là "ông chưa đủ trình độ nghe nhạc Westlife này ..." Rứa mới kẹt! Nhạc quốc ca thì chỉ có 1 đất nước đó nghe và đôi khi chỉ vào buổi sáng chào cờ nhưng nhạc Weslife thì cả thế giới và đôi khi bật rầm rầm sáng đến chiều. Chỉ có quốc ca Tung Của thì may ra được 1.2 tỉ người nghe (1/4 thế giới) thì ông nhạc sĩ sáng tác ra quốc ca Tung Của thì may được 1/4 thế giới coi là trình độ; còn những nước chỉ vọn vẹn vài ngàn dân thì nhạc sĩ đó chắc ... kém!
     
  12. Audio-Nam

    Audio-Nam Advanced Member

    Joined:
    29/10/08
    Messages:
    492
    Likes Received:
    3
    Em hiểu câu hỏi của bác chủ topic là thế này:

    Có phải chỉ có nghe nhạc jazz, giao hưởng và những loại tương tự thì mới là quý-sờ-tộc, còn nghe các nhạc khác thì chỉ là dân đen, đúng hay sai?????

    Mong các bác tập trung vào chuyên môn, không lan man nữa ạ!!!
     
  13. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Phần bác túm lai(bôi đỏ) là phần đơn giản nhất và không có gì để thảo lôn. Tôi nghĩ chủ đề của topic mà các bác bàn rộng hơn nhiều. Cứ coi như chủ đề chỉ có thế, vẫn còn chương phát triển, lặp lại rồi kết nũa cơ mà. Cứ để cho các lý thuyết gia trổ tài đi bác. Có ai xót xa cho tài nguyên của diễn đàn đâu.
    Cái dòng bác bôi đỏ làm tôi tủi thân lắm. Tập mãi chả nghe được cổ điển, tôi quay sang nghe chèo, chầu văn cải lương... lâu rồi. Suốt ngày chỉ: tom tonm tom chát, ..mới ngày nào còn chưa biết cái chi chi rồi hy hý hỷ hỳ hy, em xinh là xinh như con cóc...mình lạc hậu bị họ mắng cũng đúng thôi.
     
  14. Billy the Kid

    Billy the Kid Advanced Member

    Joined:
    5/9/06
    Messages:
    138
    Likes Received:
    0
    Location:
    TEXAS
    - Nghe nhạc ví cũng như việc học: có trường lớp, trò ngoan trò giỏi...
    - Người nghe cũng giống như học trò: có kẻ thông minh, thần đồng...
    - Thể loại trong âm nhạc cũng giống như ngành học: có ngành kỹ thuật, kinh tế...
    - ...
    Túm lại: Có đẳng cấp khi nghe nhạc là cái chắc!

    - Không thể có những người deaf mà có đẳng cấp nghe, ngoại trừ Bét-tô-ven vì ông ta là thiên tài.
    - Không thể gọi những bài "đêm đêm ngửi mùi hương... nàng..." hay "con gái nói ghét là thương...", "yêu nhau ném đá vỡ đầu nhau ra..." là những bài có đẳng cấp, có thể được làm bài thực tập trong khoa thanh nhạc.
    - Không thể có những kẻ mới sinh ra đời là biết nghe nhạc, cảm thụ, phân tích âm nhạc... mà phải do quá trình tu dưỡng, rèn luyện kỹ năng...

    Túm lại: đẳng cấp nghe nhạc là có, miễn bàn!

    Đây cũng là lời phản biện cho ý kiến san bằng đẳng cấp nghe nhạc.
     
  15. Audio-Nam

    Audio-Nam Advanced Member

    Joined:
    29/10/08
    Messages:
    492
    Likes Received:
    3
    Em xin phép hỏi một tí ạ:

    - Một giáo sư, tiến sỹ đầu ngành về quản trị kinh doanh, rất giỏi về lý thuyết, chắc chắn được coi là có đẳng cấp!
    - Một doanh nhân thành đạt, rất giỏi về thực tế quản trị kinh doanh, chắc chắn được coi là có đẳng cấp!

    Vậy thì ai trong 2 người đó có đẳng cấp hơn????
     
  16. Billy the Kid

    Billy the Kid Advanced Member

    Joined:
    5/9/06
    Messages:
    138
    Likes Received:
    0
    Location:
    TEXAS
    Một số người biết sáng tác, không thể hát.
    Một số người biết hát, không thể sáng tác.
    Trong số đó đều có những người có đẳng cấp.
    Chỉ biết 2 đẳng cấp trên gặp thì sẽ thăng hoa.
     
  17. Loving

    Loving Advanced Member

    Joined:
    4/12/05
    Messages:
    1.913
    Likes Received:
    24
    Location:
    Cực Chuối Lạc Bang Giáo
    Em xin mượn 2 post của bác Purser bên topic "Chỉ có jazz và vocal" để trả lời trong topic này, theo em, đó là câu trả lời hợp lý và khách quan nhất cho cả 2 topic - nhưng thực ra chỉ là 1 vấn đề.

    Em là fan của những dòng nhạc mà các bác phê phán đây: R&B,Hip-hop,Rap,Dance,Techno,Rock...

    Theo em thì nghe nhạc là vấn đề sở thích thôi,chứ đâu có phân biệt "người sang" hay "kẻ hèn"

    Nếu các bác có kiến thức âm nhạc tốt + nghe kỹ thì thể loại nào cũng có tính "bác học" của nó đấy. Có bài dance mix với giao hưởng hay vocal,mênh mang & phê lòi. Còn R&B lại là mảnh đất ươm trồng những tài năng,sự sáng tạo không kém gì Jazz đâu các bác ợ.

    Một điều nữa là nghe dòng này các bác phải đầu tư CD,SACD thực sự xịn nhé,mua ở nước ngoài càng tốt,các bác sẽ thấy ngay được sự khác biệt. Không cứ Rock là hòa âm thua Vocal đâu ợ. Bác nào từng nghe Pink Floyd,Dire Straits hay Queen thì biết ngay mà.

    Kính.



    Giải Grammy danh giá không bao giờ có khái niệm "sang" hay "hèn","bác học" hay "đại chúng",đơn giản bởi đó là ÂM NHẠC. Năm nay thì Rock đoạt giải,năm sau thì Pop,năm tới lại Jazz. So sánh giữa các thể loại âm nhạc là không hiểu gì về nó.

    Cá nhân em thì cho rằng,với thể loại nào ta cũng cần một bộ dàn thật tốt. Không phải để nghe chi tiết hơn,bass xuống sâu,treble lên cao ra sao mà là cái hồn của bản nhạc được nó chuyển tải như thế nào(cũng như với một giọng ca vậy).

    Kính.


    Em cũng thấy là không nên so. Vì nếu so thì sẽ rất khập khiễng thì thấy chú Eminem văng tục bừa bãi lên cầm mấy cái máy quay đĩa vàng, trong khi các anh tài jazz đương đại lủi thủi ra về tay trắng...
     
  18. Audio-Nam

    Audio-Nam Advanced Member

    Joined:
    29/10/08
    Messages:
    492
    Likes Received:
    3
    Dạ em thấy hơi mẫu thuẫn một tí ạ. Xin phép làm phiền hỏi thêm bác ạ!

    Theo bác thì nếu "không được đào tạo về âm nhạc thì sẽ không có đẳng cấp nghe nhạc". Vậy thì doanh nhân thành đạt không được đào tạo về quản trị kinh doanh sao vẫn được coi là có đẳng cấp trong kinh doanh???

    Em bị rơi vào vòng ma trận rồi ạ!!! Có bác nào cứu em với.......!!!!!
     
  19. Dztronic

    Dztronic Advanced Member

    Joined:
    9/12/05
    Messages:
    3.588
    Likes Received:
    54
    - Mặt kỹ thuật của nghệ thuật thì có có thể so sánh hơn kém hay đúng sai.
    - Mặt nghệ thuật của nghệ thuật thì chỉ có tính sở thích cá nhân hay 1 tập thể nào đó và không có gì để so sánh để biết hơn kém đúng sai.
     
  20. Listen_by_heart

    Listen_by_heart Advanced Member

    Joined:
    5/12/05
    Messages:
    3.855
    Likes Received:
    11
    Location:
    Gò Vấp - Sài Gòn.
    Hình như hơi lộn, Nghệ Thuật của Kỹ Thuật chứ nhỉ? Hay là em nhầm? :(
     
  21. Audio-Nam

    Audio-Nam Advanced Member

    Joined:
    29/10/08
    Messages:
    492
    Likes Received:
    3
    Em nhớ có một câu thơ thế này:
    " Hôm nay trời nhẹ lên cao
    Tôi buồn, chẳng biết vì sao tôi buồn?"

    Em xin được mượn ý thơ để nói thế này:
    " Hôm nay nghe nhạc thảnh thơi
    Thấy hay, chẳng biết nói hay thế nào!?"

    Xin các bác đừng mắng em thơ con cóc nhé!!!
     
  22. TuanCD

    TuanCD Advanced Member

    Joined:
    16/3/08
    Messages:
    2.235
    Likes Received:
    21
    Đã định không vào đây để bị "xui dại" mà vẫn không cai được. Forum này có chất gây nghiện, ai bảo tôi cách cai với.
    Nếu đã là "huynh đệ" thì tôi "cứu " huynh đây: Muốn tự thoát khỏi ma trận thì"học lại toán cao cấp" :lol: , cách dễ hơn là đọc thật kỹ bài của bác Billy the Kid, tôi thấy không có gì gây bức xúc ngoại trừ câu:
    Tôi cho là nó vưỡn có đẳng cấp với những người hâm mộ nó trong đó có tôi( tôi khoái mỗi đêm đêm ngửi mùi hương thôi, còn ném đá vỡ đầu thì tôi sợ lắm)
    Cả hai người đó đều có đẳng cấp. Một trong lý thuyết và một trong thực hành. Không nên so sánh ai hơn vì giống như bảo 1 kg ngắn hơn 1m
     
  23. n_nhoang

    n_nhoang Advanced Member

    Joined:
    29/7/06
    Messages:
    2.520
    Likes Received:
    20
    Cả hai người đó đều có đẳng cấp. Một trong lý thuyết và một trong thực hành. Không nên so sánh ai hơn vì giống như bảo 1 kg ngắn hơn 1m

    Cái này thì TOÁN, LÝ ,HÓA gọi là không cùng thứ nguyên nên không so được :mrgreen:
     
  24. Audio-Nam

    Audio-Nam Advanced Member

    Joined:
    29/10/08
    Messages:
    492
    Likes Received:
    3
    Đa tạ huynh đã cứu đệ, mối ân tình tình này đệ khắc cốt ghi xương, mong có ngày báo đáp!!!

    Còn nói so sánh, thì nếu chúng ta so sánh các thể loại nhạc với nhau có khác gì chúng ta so các ngôn ngữ với nhau xem tiếng nước nào là đẳng cấp nhất???
     
  25. Dztronic

    Dztronic Advanced Member

    Joined:
    9/12/05
    Messages:
    3.588
    Likes Received:
    54
    Kỹ thuật của nghệ thuật ví dụ như những nguyên tắc trong âm nhạc ví dụ nốt Do Re Mi, cord A, B, C, Am, .... nhịp nhanh chậm bao nhiêu, khóa Fa khóa Sol ... là những cái có đúng sai hẳn hoi. Không có kỹ thuật của nghệ thuật thì người ta không thể truyền đạt hay giảng dạy 1 cách hữu hiệu và chính xác từ người này sang người kia hoặc thế hệ này sang thế hệ kia hoặc tái tạo lặp đi lặp lại được 1 cái nghệ thuật nào đó.
    Tây nó chú trọng và đầu tư lẫn hệ thống hóa rất nhiều về mặt kỹ thuật của nghệ thuật này.
     

Share This Page

Loading...