Cha, con, một bình sữa và bốn liều ma túy-Buồn quá các bác ạ

Discussion in 'Quán Cafe VNAV' started by vdung1972, 1/8/08.

  1. vdung1972

    vdung1972 Advanced Member

    Joined:
    7/3/07
    Messages:
    1.547
    Likes Received:
    1.399
    Location:
    Nhà em
    [​IMG]

    (Ảnh: Khánh Linh- Báo Sức khỏe & Đời sống)


    Nỗi đau sau ảo giác- Đó là tiêu đề bài báo của nhà báo Lê Vũ đăng trên báo Sức khỏe @ Đời sống số 124(2280) ra ngày 03/ 8/ 2008, thoạt nhìn em đã ứa nước mắt khi thấy một cháu bé như con mình đứng nhìn bố chích ma túy vào ven, thật dã man các bác ạ, quá buồn và bức xúc, em đưa bài này lên mời các bác đọc và suy ngẫm. Hóa ra bên cạnh công nghệ cao, Digital, analog... bên cạnh các đam mê thường nhật, còn đó nỗi đau khôn nguôi mà đôi khi chúng ta lãng quên:



    "Trong vai của những tình nguyện viên đi phát bơm kim tiêm sạch và bao cao su (BCS), chúng tôi đã có mặt tại những "điểm đen" nhức nhối nhất về ma túy của thành phố cảng Hải Phòng. Dẫu đã từng chứng kiến quá nhiều những cảnh đời tan nát, tàn tạ vì ma túy ở nhiều vùng đất, nhưng những gì được tận mắt chứng kiến ở Hải Phòng vẫn khiến lòng chúng tôi đau nhói."


    Cha, con, một bình sữa và bốn liều ma túy

    Ngồi nép phía bên này tấm ghi chắn của đường tàu, đợi cho P. "trút" xong liều ma túy vào ven rồi vật ra ngồi thở, tôi mới mon men lại gần. Chắc đã quá quen với cảnh bố chích ma túy rồi "phê" thuốc nên con trai P. cũng ngồi bệt luôn xuống nền đường lổn nhổn đá, ngước ánh mắt trong veo nhìn người xe qua lại tấp nập. Thấy tôi cầm trên tay một nắm xilanh và BCS, P. hỏi, giọng dãi dài "đặc trưng" của "dân nghiện" sau những phút bay bổng: "Bác đi tuyên truyền sớm thế? Có "xi" (xilanh) cho em xin mấy cái với". Ngồi xuống cạnh bố con P., đưa tay vuốt mái tóc đỏ hoe, khét nắng của thằng cu con, tôi hỏi: "Hai bố con ăn uống gì chưa mà đã vào thuốc rồi". Trước khi tiếp cận với bố con P., tôi đã nghe BS. Hoàng Thị Tuyết Minh, Chủ nhiệm CLB Hải Âu, TP. Hải Phòng kể cho nghe đôi nét "lý lịch trích ngang" của cha con họ. Nhà P. ở khu Đình Vũ, Hải Phòng. Vợ P. chết vì AIDS sau khi sinh thằng bé này được mấy tháng. Đứa đầu 4 tuổi hiện ở với bà nội, đứa thứ hai theo cha lang thang trên phố mỗi ngày để xin ăn. Đã rất nhiều lần BS. Minh gặp và thuyết phục P. đưa con vào trung tâm xã hội (TTXH) nuôi dưỡng để cháu được chữa bệnh và chăm sóc nhưng P. dứt khoát không đồng ý. P. bảo vợ chết rồi nên P. không thể xa con. Nhưng nguyên nhân sâu xa của "tình thương" ấy là nếu đứa trẻ vào TTXH, P. sẽ mất "nguồn thu nhập" để đáp ứng cho những cơn vật vì đói ma túy. Nhiều người dân quanh khu vực đường tàu kể với tôi rằng, nắng hay mưa, P. cũng vác thằng bé đi như thế, mang con đi hành hạ để kiếm chút tiền từ lòng hảo tâm của mọi người. Tôi hỏi P. nếu số tiền xin chưa đủ để mua ma tuý mà đến bữa ăn của thằng bé thì làm thế nào? Cúi gằm mặt xuống đất, P. nói nhỏ: "Lúc ấy em phải mua thuốc chích đã bác ạ. Em hết vật thì mới đủ sức để bế con đi kiếm bữa cho nó". Một ngày 4 cữ chích, để phục vụ cho nhu cầu thuốc của mình, P. phải kiếm đủ 200.000 đồng. Cũng vì thế mà thằng bé con, nhiều khi cả ngày chỉ có bình sữa để sống. Cũng vì thế mà thằng bé con 27 tháng chưa biết đi, chưa biết nói và chưa nặng nổi 10kg.

    Nhiều năm rồi, cứ nhắc đến tệ nạn ma túy ở Hải Phòng là người ta nhắc đến khu vực đường tàu. Đấy như một khối u lớn, mưng mủ, nhức nhối, nhiều lần phẫu thuật mà không thể chữa khỏi được căn bệnh trầm kha này. Vậy nhưng lần này về Hải Phòng, tôi được "thực mục sở thị" một tụ điểm mới, công khai và khủng khiếp hơn khu đường tàu gấp nhiều lần cả về "quy mô" người nghiện và độ trắng trợn của những kẻ mua bán "cái chết trắng".

    Vẫn trong vai trò của một tình nguyện viên đi phát xilanh, BCS và tuyên truyền về phòng chống HIV/AIDS, tôi theo con đường độc đạo dẫn vào xóm liều ở bờ đê Niệm Nghĩa. Gọi là đường độc đạo bởi để vào được đây, chỉ có một lối đi nhỏ, ngoằn ngoèo chen giữa cỏ dại và... xilanh đã qua sử dụng. Con đường thứ hai có thể tiếp cận với xóm liều này là... bơi từ dưới sông lên. Mới hơn 9 giờ sáng, ngay đầu lối rẽ vào xóm, một đám đông cả nam lẫn nữ người thì chích thuốc, kẻ nằm khểnh trên tấm bạt xỉn đen trải dưới đất, nặn trứng cá và hát ông ổng một bài nhạc chế. Vừa thấy tôi lại gần, một trung niên mặc cả bộ quần áo rằn ri, cái kính đen to sù sụ choán gần hết gương mặt hất hàm hỏi như quát: "Vào đây làm gì thế? Không có việc gì thì lượn nhanh cho trong nước". Thu hết can đảm chìa nắm xilanh và BCS, tôi hỏi: "Có anh chị nào cần xilanh không ạ? Em làm công tác xã hội thôi mà, các anh chị cứ tự nhiên". Nhiều cánh tay đưa ra cầm xilanh và BCS, những ánh mắt lúc này mới "hạ lửa", bớt soi mói. Xốc lại cái túi đựng xilanh, tôi tiếp tục đi sâu vào con đường nhỏ. Ngay ở bãi đất trống gần ngã ba đầu tiên, hơn hai chục người cả già cả trẻ túm năm tụm ba ngồi... chích thuốc. Sát ngay đấy là ba đứa trẻ, hai trai một gái, đứa lớn nhất cũng chỉ khoảng 7-8 tuổi, ngồi trước 3 cái rổ nhựa nhỏ chứa xilanh và nước cất. Mỗi khi có "khách", bọn trẻ hồn nhiên vẫy tay, miệng gọi ríu rít: "Xi, nước này chú ơi, 2.000đồng một cái thôi". Xế trong một lùm cây gần sát bờ sông là một người đàn bà bịt khăn kín mặt, quần dài áo chùng thi thoảng vơ mấy tờ tiền nhanh như chớp khi mấy con nghiện lượn qua rồi hất hàm chỉ vào một hốc tường, bụi cỏ xung quanh chỗ ngồi. Thấy tôi chăm chú nhìn, một cụ già xách cái làn nhựa đi ngang qua tôi nói nhỏ: "Chủ cung cấp cho chúng nó đấy, không có việc gì thì đi đi, đứng đấy nhìn chúng nó lại đánh cho thì khổ".


    Và những bước chân tìm đường về phía mặt trời


    Cảm ơn cụ già tốt bụng, tôi tiến lại gần nhóm người đang ngồi dưới gốc cây trứng cá. Một thanh niên trong nhóm gầy nhẳng như cái que, ngước mắt lên nhìn tôi rồi hắng giọng chào: "Em chào anh". Thấy cậu chàng ăn mặc và mặt mũi có vẻ sáng sủa nhất bọn, tôi đánh liều ngồi thụp xuống bên cạnh cậu và cười: "Anh chào em". Thấy tôi đùa lại và chẳng ngại ngần ngồi xuống cùng với cậu và các chiến hữu, cậu thanh niên vỗ bộp vào vai tôi "Bà chị hơi bị được đấy". Chìa tay nhận cái xilanh tôi vừa đưa, cậu bảo: "Lần sau phát loại xi xanh chị nhé, xi tím này sít thuốc, chảy nhiều máu đau lắm". Như để chứng minh, cậu xé toạc vỏ xilanh rồi kéo tay áo. Chỉ sau vài cái lắc lên lắc xuống cho tan thuốc, cậu chàng đưa ngay đầu mũi tiêm vào tĩnh mạch. Rút kim tiêm ra, lấy luôn vạt áo thấm giọt máu vừa rịn ra nơi đầu mũi tiêm, cậu bảo: "Nếu là xi xanh, xong từ nãy và không mất giọt máu to tướng thế này". Cả đám thanh niên vây quanh cười hô hố rồi tản ra tìm chỗ để "dựa" sau cữ chích. Thấy máu vẫn tiếp tục rịn ra nơi vết chích, tôi lấy cái khăn giấy ướt đưa cho cậu thanh niên và tìm cớ bắt chuyện. K - tên cậu chàng nhìn cái khăn giấy tôi đưa như một vật thể lạ rồi dịu giọng: "Lâu lắm rồi mới có người quan tâm đến em thế này, chị ạ". Nhìn gương mặt non choẹt của K., tôi đoán cậu chưa quá 20 tuổi. Nghe xong lời tôi, K. cười khì khì: "Em 21 tuổi rồi đấy, sương gió nhiều nên mới xuống cấp thế này. Chứ hồi xưa, khối em chết"... và câu chuyện của chúng tôi trôi đi trong cái nắng như xối lửa của mùa hạ, câu chuyện về một chàng sinh viên năm thứ 3 một trường đại học lớn ở Thủ đô bỏ học giữa chừng, sa chân vào ma túy chỉ vì mấy phút "anh hùng rơm", thể hiện cùng đám bạn. K. bảo từ ngày em nghiện, cả nhà em khuyên bảo mãi, bố mẹ và các chị khóc lóc mãi rồi cũng chán, buông xuôi bất lực nhìn ma túy cướp dần đứa con trai độc nhất trong nhà. Vài lần cai nghiện ở trung tâm, ra ngoài buổi sáng thì buổi trưa K. đi chích lại. Giờ thì cậu "ở" hẳn tại xóm liều với mấy người bạn, hàng ngày "nhặt nhạnh" đồ sơ hở của người dân trong thành phố để đổi lấy ma túy. Do đặc thù nghề nghiệp, tôi đã có nhiều dịp tiếp xúc và gặp gỡ với các đối tượng nghiện ma túy và cũng thuộc nằm lòng câu nói "không nghe cave kể chuyện, không nghe con nghiện trình bày"... nhưng không hiểu sao lần này, nhìn vào mắt K. và nghe câu chuyện K. kể, tôi thương K. đến lạ và tự sâu thẳm lòng mình, một niềm tin nơi tôi rằng K. rồi sẽ vượt qua được sự cám dỗ của ma túy.

    Tôi kể cho K. nghe về cái chết của em tôi, một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, chỉ sau một cơn cảm đột ngột, em tôi đã vĩnh viễn ra đi. K. cúi mặt: "Em chị chết thế còn khối người thương, thằng nghiện ma túy như em thì mọi người chỉ mong chết nhanh cho rảnh nợ". Gần hai tiếng đồng hồ nói chuyện với K., tôi đã thuyết phục được cậu theo mình đến trung tâm để xét nghiệm HIV. Trên đường đi, K. cũng hứa là ngày mai sẽ đến CLB Hải Âu để xin được sinh hoạt với những người cùng cảnh. "Biết đâu em sinh hoạt tốt, lại được cho đi cai nghiện bằng methadon, chị nhỉ. Lần này em sẽ quyết tâm cai".

    Phóng sự của Lê Vũ - Ảnh: Khánh Linh
    (Báo Sức khỏe & Đời sống số 124(2280) ra ngày 03/ 8/ 2008)
     
    Tags:
  2. Wildbird

    Wildbird Advanced Member

    Joined:
    19/3/07
    Messages:
    12.708
    Likes Received:
    653
    Location:
    BTA - TPHCM
    Tội nghiệp thằng bé quá :(
     
  3. ttuananh

    ttuananh Advanced Member

    Joined:
    19/4/08
    Messages:
    863
    Likes Received:
    1
    Location:
    classic.vn
    Hồi e hay đi chụp ảnh streetlife e cũng hay vào khu đường tầu mỗi khi về Hải Phòng, lần nào cũng run như nhau. Sáng sớm đi vào đây, dân nghiện, kim tiêm ngổn ngang, họ nhìn mình cứ như muốn nuốt sống. Tuy nhiên trong đó vẫn có những người lao động thực sự để mưu sinh.

    Đây là bức Lưng Trần e ghi nhận lại về sự nỗ lực lao động của 1 người dân trong khu đường tầu này.

    Lưng trần
    Tôi biết khu phố này không thể gọi là khu phố người lao động theo nghĩa đen, tôi đã rất xúc động khi nhìn thấy người đàn ông và khung cảnh trong khu phố đường tầu này, tại đây người lao động thực sự ít hơn nhiều so với tệ nạn, Lúc đó tôi ko chắc mình rút máy ra chụp có an toàn với khung cảnh chung quanh ko nữa . Hú hồn dù sao cũng đã chụp xong, còn ko kịp settings gì cả .
    [​IMG]
     
  4. tuanphv

    tuanphv Advanced Member

    Joined:
    18/4/08
    Messages:
    511
    Likes Received:
    5
    [ :( Vâng...cũng là 1 thú chơi, cũng tốn tiền, cũng cảm nhận, cũng phê như...tất cả các thú chơi khác nhưng kết quả cuối cùng là cái chết và sự ruồng bỏ....những con người ấy thật sự đáng thương. Vấn đề nhức nhối của toàn Xã Hội. Hãy cầu chúc cho anh chàng K có thể cai nghiện thành công và tìm thấy 1 thú vui khác lành mạnh hơn để ko còn phải sống dưới lưỡi hái tử thần của ma túy nữa (chơi audio chẳng hạn) :D
     
  5. gacon

    gacon Advanced Member

    Joined:
    25/12/07
    Messages:
    1.359
    Likes Received:
    11
    Location:
    hanoi
    " thằng bé con 27 tháng chưa biết đi, chưa biết nói và chưa nặng nổi 10kg " lại suốt ngày lang thanh ngoài đường.
    Thằng nhóc này khổ quá :(
     
  6. truesound

    truesound Advanced Member

    Joined:
    27/5/07
    Messages:
    201
    Likes Received:
    1
    Location:
    Saigon - Vietnam
    Tại sao không có cơ quan nào tìm và bảo vệ được những đứa trẻ trong hoàn cảnh này? Ông bố thật đáng thương và quá đáng trách. Hy vọng báo đã đăng lên, em bé sẽ có nơi an toàn đầy đủ hơn để nương tựa. Cảm ơn bác vdung1972 về bài sưu tầm.
     
  7. bomoi

    bomoi Advanced Member

    Joined:
    17/1/08
    Messages:
    228
    Likes Received:
    0
    Câu chuyện của bác làm em nhớ đến chuyện: mỗi lần em về thăm nhà, ra ngoài quán nước chè là mấy cậu nghiện chào em từ xa, hỏi thăm tíu tít rồi xin thuốc lá, xin chén nước. Nhưng ban đêm, hở ra là mất đồ, từ nồi niêu xoong chảo, đến giày dép... là tụi nó lấy hết. Một vài tuần sau em lại về, mẹ em nói là dạo này xóm không hay bị mất trộm nữa, em lại ra quán nước thì mới biết là tụi nó bị AIDS dẫn đi hết, trong vòng vài tuần mà tụi nó rủ nhau đi cả. Ngày còn nhỏ chơi đùa cùng nhau, vậy mà khi lớn mỗi thằng một đường, cũng tội cho tụi nó...
     
  8. Linh_piano

    Linh_piano Advanced Member

    Joined:
    15/12/07
    Messages:
    2.486
    Likes Received:
    11
    Những ông bố DÃ MAN :( :( :(
     
  9. 208

    208 Advanced Member

    Joined:
    10/12/05
    Messages:
    6.273
    Likes Received:
    15
    Location:
    Sài Gòn-Việt Nam-Trái Đất
    Muốn dẹp ma túy, chúng ta cũng phải có phần trong đó các bác ạ! Thằng bạn em nó nghiện, nó tự đi cai 3 năm thì về, nhưng bọn chúng em lại không loại nó ra khỏi nhóm, và giờ nó là tư vấn viên về HIV/AIDS, được đi dự hội nghị quốc tế về AIDS mãi tận Hà Nội. Nó nói " Nếu tụi bây không chơi với tao, chắc có lẽ tao sẽ chơi lại, và chắc chẳng đời nào được đi dự hội nghị, được bắt tay Bộ trưởng bộ Y Tế!". :D
     
  10. n_nhoang

    n_nhoang Advanced Member

    Joined:
    29/7/06
    Messages:
    2.520
    Likes Received:
    20
    vấn đề này mang tính xã hội. Em nghĩ không nên mang vào mục thư giãn mà có chăng nên mở thêm mục "Các vấn đề xã hội" thì hợp hơn.
     
  11. tuanphv

    tuanphv Advanced Member

    Joined:
    18/4/08
    Messages:
    511
    Likes Received:
    5
    đọc cái này thì đúng là thư giãn ko nổi rồi các bác ah :!:
     

Share This Page

Loading...