Thân tặng BV: "Mong" Mong xóa nỗi đau muôn ngày cũ Xin bình minh tới hết đêm thâu Để nắng hạnh phúc về trước cửa Chói lòng trong sáng,rọi tim yêu.
Nhắn gởi riêng em, chỉ em thôi Hoang mạc chờ em tiếng nói cười Lít sần ngơ ngẩn như hạt cát Một chiều cả gió mắt em tôi. Trầm luân bể khổ huynh xa rồi Muội mà tu nữa lấy ai chơi HD, ổ cứng, màn hình rộng... Sư Phụ, Hùng, Kỳ... khóc hết hơi
Nói nhỏ mọi người, nói nhỏ thôi Mọi người ai chẳng có cái tôi Cái tôi to nhỏ đều ... to cả Cả nhà toi cả, cả tôi toi. @svn: không chịu SMS. :wink: @bv: loa độ nhạy cao quá nha bà chị. :wink: @khanhlinh: nghe tên hình như ... quen quen. :wink: @all: cuối tuần vui vẻ
Các sư tỉ muội,mấy ngày rồi không thấy online,mấy lời kia sao nghe đau đớn quá vậy?Đọc xong muốn khóc luôn. Mái nhà cũ còn đây,mảnh sân ắp tiếng cười rồi đây rêu sẽ phủ mờ...rồi ai đó sẽ thấy mình nhớ quá... Hỏi lòng mình có thực sự muốn ra đi,kí ức đẹp rồi đây có quên được? Xin đừng đi và xin thời gian sẽ đưa người trở lại,please don't go,please... Bỏ các sư huynh đệ thật sao?Xin trở lại dù chỉ một lần!
Nhớ ngày nào em đến,tung tăng như chim sáo không ưu phiền...đến thật vô tư với cả tấm lòng... Giờ em đâu?Nhớ quá...xin trở lại cho khách giang hồ còn chút ấm áp giữa chốn lạnh lùng nhân gian. SVN và các sư tỉ muội,xin đừng đi!
SVN...chập tối nay,Hà Nội gió rung cây giật,mưa đổ sầu sầu,vừa ghé góc nhỏ này,lại thấy muội bang chủ,tại hạ vui lắm đó.Góc nhỏ giản dị này là của các sư tỉ muội. Đừng buồn lâu nhé!
svn muội, Đang say sưa chu du miền sơn cuớc, bỗng nghe gió đưa tiếng thút thít xa xa của ai kia dưới triền núi. Tỉ may nhờ có cái danh xưng là Bích Vân nên tranh thủ bắt quàng làm họ với anh Bạch Vân cũng đang thả hồn phiêu diêu gần đó. Sau khi cặp kè xưng huynh muội, tỉ nhờ mây nói gió đưa tỉ về vườn xưa để tìm lại tiếng hát hồn nhiên của BBC svn muội thuở nào. Mến tặng svn, Vườn Mơ Bóng chiều ngã khuất đồi sau Có người lữ khách từ lâu bước về Dõi nhìn tôi hướng sơn khê Chạnh lòng em đến vỗ về bước chân Khắp vườn chim hót tiếng xuân Men nồng theo gió, hồn lâng lâng trào Mỗi ngày như giấc chiêm bao Từng dòng văn cả một bầu tâm tư Khi đi ta nhớ vườn mơ.
Kính Tặng Sư Tỷ Mụi Không biết quen nhau từ thuở nào Mà sao thương nhớ cứ dâng cao Tình yêu sẻ đến bên Ta mãi Hay chỉ là một giấc chiêm bao Vẩn biết Mùa Thu Nhuộm Lá Vàng Trông chờ Xuân đến ấm không gian Yêu nhau có lẽ từ bao kiếp Nếu đến muôn đời mãi không Phai
Khi Chiếc Lá Xa Cành ST : Huy Du Khi chiếc lá xa cành, lá không còn màu xanh Mà sao em xa anh đời vẫn xanh vời vợi Có gì đâu em ơi Tình yêu là sự sống nên nắng hửng trong lòng Mạch đời căng máu nóng Anh anh đi bao núi, tình yêu như khe suối Lưu luyến và nhớ thương chảy theo anh khắp rừng Anh anh đi xa càng xa, tình em như cỏ hoa Âu yếm và thiết tha theo anh dài nương rẫy Anh anh đi xa bao núi, tình em như khe suối Anh đi bao tháng ngày, tình em như sông dài Khi chiếc lá xa cành, lá không còn màu xanh Mà sao em xa anh đời vẫn xanh vời vợi Có gì đâu em ơi Tình yêu là sự sống nên nắng hửng trong lòng Mạch đời căng máu nóng :wink:
Không Đề.. Làm thơ Ta vốn không ham Nhưng mà không nhậu biết làm chi đây Làm thơ cũng thấy hay hay Không tiền ăn nhậu thả hồn tìm thơ Tặng Bang ăn nhậu... :mrgreen:
Đã hơn nửa mùa trăng, Tiểu đệ cũng không thấy sần Trưởng lão xuất hiện tại Lục Tam Vân Bổn quán, kể từ cái dạo Sần Lão Giao tranh cùng Hắc Sờ Tê - cựu Bang chủ TBG, Nhất Nhị Tam Nó kìa và mấy sư huynh bên Bang phái này. Hình như cứ mỗi lần Sần lão Xuất hiện tại Lục Tam vân là y rằng lại có giao chiến! :lol: Nghe đâu kỳ này Sần lão phải thường xuyên luyện âm công cùng "Thiên hạ đệ nhất Khuếch Âm" tại gia trang ở Gò Té! :mrgreen: Kính báo
Đây Quắc sơn hà, ... Girls ... đế cư, Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. Mỗ Sần ... nghịch lỗ ... lai xâm phạm, Nhữ đẳng hành khan ... thủ bại ... hư.
Loạt bài này được đăng trên báo Tuổi trẻ hồi đầu tuần trước,sau đó cũng trên tờ báo này cũng đã có hàng nghìn ý kiến lên án những đối tượng bất lương,thậm chí có những kẻ chính là bố,mẹ của những đứa trẻ trên,lười lao động nên ngược đãi chúng,bắt chúng đi ăn xin... Nhớ lại mấy hôm trước,khi đọc những bài đầu tiên..cầm trang báo mà không thể ngẩng mặt lên được,mặc dù biết rằng ở đâu đó vẫn có những chuyện thế này,nhưng lần này là lần đầu tiên có những hình ảnh thật cụ thể...đau đớn lắm...dẫu biết rằng mỗi người một phận..nhưng vẫn đau đớn lắm...bé thơ,nói còn chưa sõi..nói chi đến khả năng tự vệ?? Đồng loại với nhau..sao nỡ làm như vậy???
KHÔNG ĐỀ Tôi về gom lại tóc thề Sợi khóc , sợi mếu cho vừa lòng em Bức thư vội chưa dán tem Đốt chồng kỷ niệm cho mềm lòng nhau Vu vơ gió thổi qua cầu Tôi không đủ sức tát gàu nhớ nhung Nụ duyên trải giữa vô cùng Tôi...mò răng khểnh trong vùng mưa ngâu Em ơi biết đến khi nào ? Khóe cười có dải buộc vào hồn tôi Đường đi đã...ướt mất rồi Bài thơ gần 20 năm nhưng em vẫn yêu thích nó , bài thơ ngày còn học cấp 3 em nhặt được đâu đó rồi chép vào cuốn sổ tay làm kỷ niệm để rồi thỉnh thoảng trong cuộc sống gần 20 năm qua có đôi lúc em vẫn lẩm nhẩm 1 mình...hihihi Góp vui cùng các bác. Thân.
4 9 2 3 5 7 8 1 6 Em thấy có món này cũng hay hay không biết có giúp vui các bác không nữa. Dãy 9 con số từ 1 -> 9 trên nếu ta cộng hàng ngang , hàng dọc , hàng chéo thì đều ra tổng là : 15 hết nhưng có 1 cái vui là không biết sao có mấy câu thơ em chả biết của ai nữa nói về dãy số này nghe cũng lạ tai và có vẻ kiếm hiệp ạ :lol: Xin góp vui cùng các bác : Tứ Cửu Lưỡng Thánh Long Vương Tam Ngũ Thất Hiền Hổ Tướng Ngộ Nhất Phò Bát Sơn Lục Tiên Xuyên Quốc Thân ái
Nghe trên kia hình như Sư tỉ bv cuối năm nay ra Hà Nội hội ngộ Thăng Long. Tự dưng nhớ cái góc nhỏ này quá... :!: