Góc "tám" về chưởng Kim Dung, mời các bác !

Discussion in 'Quán Cafe VNAV' started by dohaithanh, 29/3/12.

  1. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    Truyện Giao trì hiệp nữ là truyện kiếm hiệp kỳ tình mô tả cuộc tình của hai đôi trai tài gái sắc là Ngọc kỳ lân với Kim hồ điệp-Kim hồ điệp mệnh danh giang hồ là con bướm vàng,luôn có gương mặt khôn ngoan thông minh và đẹp kiểu sắc sảo như Hoàng dung trong tiểu thuyết của Kim dung vậy-Ngọc kỳ lân là trang nam hiệp võ giỏi nhưng hơi lép vế so với Kim hồ điệp giống như Quách tỉnh bên Hoàng dung vậy-Truyện Giao trì hiệp nữ còn có tên gọi khác là Giao trì động-Giao trì động là xào huyệt của Bạch lê hoa-cô là động chúa với tên giang hồ là Bông hoa lê trắng-Tất nhiên Bạch lê hoa phải đẹp và rất đẹp,trắng và rất trắng-chính vì điều này làm cho chàng dũng sĩ Đoàn thạch cuơng lúc nào cũng cương cường ,luôn say mê và sát cánh bên cô-Nếu như Kim hồ điẹp hành tầu luôn để lại dấu tích hành vi là một mũi phi tiêu mầu vàng để báo cho biết mình đã qua đây thì Bạch lê hoa luôn để lại một bông hoa lê trắng hoặc là một cánh hoa lê báo hiệu mình sắp tới-Đoàn thạch cương võ giỏi nhưng cực đẹp trai,luôn đi tầm kẻ ác giúp dân lành-không luôn ở bên Bạch lê hoa nhưng anh luôn về đúng lúc khi Bạch lê hoa lâm vào thế hiểm nguy-cuộc hành tẩu của hai đôi này cùng lối viết văn đầy ngẫu hứng của tác giả làm cho khán giả thời đó phải nói là chóng mặt vì đọc say mê-nó đã tạo nên một cơn sốt giao trì động-vì chưa kịp chán đôi này thì đã chuyển sang đôi khác...
    không khán giả nào đọc mà ngậm miệng được khi đọc truyện này,miệng phải hơi hé mở để còn lấy hơi ,để còn xem tiếp-kể cả lúc đánh nhau lẫn lúc cảm tình-nhịp tim của khán giả vẫn giữ ở một nhịp đâp hơi nhanh vừa phải,đó là cái tài của các nhà viết kiếm hiệp thời xưa,họ là các nhà điều nhịp ở mức tinh diệu-kim dung có đọc và có rút kinh nghiệm nâng cao-ông viết và pha thêm các hiểu biết uyên bác của mình vào và đương nhiên ông đã được thế giới công nhận..
     
  2. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Cái "tích" này tham khảo được ở đâu hả bác ?
     
  3. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    ý em là kim dung dù danh tiếng nhưng cũng vẫn là kế thừa cái cách viết hay của người đi trước -theo thiển ý của em là thật tiếc nếu nói chuyện chưởng chỉ biết mỗi kim dung-muốn được công nhận theo em là phải có một cách viết mới lạ...,tuy nhiên em kg phủ nhận là ông viết nhiều
     
  4. zeze

    zeze Advanced Member

    Joined:
    24/8/08
    Messages:
    1.158
    Likes Received:
    75
    Mấy bộ sách kiếm hiệp này em chưa từng đọc qua, tuy em đã đọc gần hết các bộ sách của Kim Dung. Tuy đọc thì nhiều, nhưng em không thể nhớ vanh vách nổi các tên nhân vật, bác đọc sao mà nhớ dai ghê :D . Nghe bác kể mà mê :D . Bác cho hỏi trong SG mình bác biết chổ nào bán, hay cho thuê mấy bộ sách bác kể không? Em cám ơn.
     
  5. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    những quyển em nói tên nó có thật,có bác tuấn anh trong sg biết thôngtin về nó ,bác thử xem mục những truyện kiếm hiệp của đời tôi và tìm cách liên hệ xem sao-em cũng có lần liên hệ để mua nhưng bác ấy chối từ-nói chung là khó gặp lắm bác ạ
    kimdung viết chưởng những năm 60 trên các báo số ra hàng ngày ở hồng công-cách viết trên báo là nhằm đáp ứng nhu cầu độc giả,nó có sự nghe ngóng chỉnh sửa sao cho độc giả khen ngợi nhất-,trong một bối cảnh như vậy thì ông phải tham khảo các tiền nhân và đồng nghiệp
     
  6. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Có lẽ bác nhận xét không đúng, Kim Dung là một trong những tác gia kiếp hiệp vuết ít và có chọn loc, do truyện ông viết ngoài triết học, y học, kinh dich và lịch sử đều được nghiên cứu và tham khảo rất kỹ. Do vậy ông viết thuộc vào loại ít nhất. Tất cả có 15 tiểu thuyết cả ngắn lẫn dài. So với Cổ Long thì chắc chưa được nổi 1/10.
     
  7. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Dạ, bác nói phải nhưng nói vậy thì mọi trường hợp đều đúng chứ riêng gì Kim Dung hay riêng gì trong dòng võ hiệp.
    Tác giả nào từ cổ chí kim từ đông sang tây đều kế thừa hết ạ ... :D
     
  8. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6

    http://newvietart.com/index3.2466.html

    Bác này chơi sách thì cũng khủng rồi
    Có lẽ em kém bác Vũ Anh Tuấn quá xa về thời đại nên em đọc 1 số cuốn trong list của ổng mà k thấy cuốn hút lắm lắm
     
  9. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    các bác ạ-kim dung tài danh siêu quần và đã đi xa-e kg dám nói kỹ về ông để tỏ sự tôn trọng bậc tiền nhân-mặc dù thường biết rộng và có ý phổ chiếu thì không sâu-mà em trách bác cai là thức khuya quá đấy nha,cứ như bác phi điệp ăn ngủ chỉnh chu là em thích-he he-phở bát đàn ăn được ,còn phảng phất tí phở xưa thôi-đoạn gần phùng hưng ấy-bún ốc trong ngõ hàng chiếu cay xè ok-thôi e chuồn đây - phải gặp nhau trong quán ăn vô tình mới biết nó sành ăn
     
  10. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    :?: :!:
     
  11. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Em k hiểu câu này ạ :cry: :shock: :? :( :roll:
     
  12. dohaithanh

    dohaithanh Advanced Member

    Joined:
    16/9/09
    Messages:
    1.278
    Likes Received:
    4
    Cụ Kim "chạy" sang định cư ở Mỹ hay Úc rồi hả bác skmeyou ???
     
  13. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    đầu tiên xem cụ ấy e cũng thấy hay nhưng về sau thấy cụ ấy cứ toàn pha thêm mắm muối theo hiểu biết mà cụ ấy nghe được rồi viết lên -
     
  14. tranman

    tranman Moderator

    Joined:
    10/7/06
    Messages:
    5.046
    Likes Received:
    1.733
    Em lại thấy, nếu bác skmeyou tiếp tục viết nhảm theo kiểu cảm tính cá nhân như trên , nickname bác sẽ bị xử lý theo nội quy. Gởi bác trước 1 thẻ vàng nhắc nhở.

     
  15. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    cảm ơn bác tranman đã nhắc em ,bác thông cảm vì các bác ấy hỏi , em trả lời suy nghĩ của riêng em thôi-e sẽ kg viết về ông nữa
     
  16. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Cứ thoải mái đi bác Skmeyou, topic 8 chuyện thôi mà, bác cứ chém thoải mái, Kim Dung cũng k biết đâu và topic thế này thì có cả vài chục ngàn.

    Đã là học thuật thì phải có chê có khen, có đúng có sai, cứ gì địa vị danh hiệu hay tư cách cá nhân, "sinh thời" hay "tử thời", miễn là chê có cơ sở chứ đừng cảm tính nhảm nhí. Bác đã đọc Vương Sóc chưa, 1 tay chê bai bài bác Kim Dung có hạng, mà chửa nói Kim Dung, đến Lỗ Tấn cũng bị xỉa xói băm vằm.

    Em hỏi là muốn bác viết cho bọn em dễ hiểu hơn, bác đừng giận em chứ ví dụ câu sau em thấy nó very ........ tối nghĩa:
    Nhưng chê gì thì chê, bác coi bác Kim Dung như "chết rồi" thì hơi quá đáng ạ
     
  17. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Cụ Kim vẫn sống nhe :D , nghe đâu cụ ấy đang sống ở Hongkong thì phải?
     
  18. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    -em thì em phục cái chất lãng trong các bài nhận xét của các bác trong topic-cứ như là viết về chính các bác ấy-
     
  19. muoimeo-2005

    muoimeo-2005 Advanced Member

    Joined:
    10/10/11
    Messages:
    1.153
    Likes Received:
    2
    "mặc dù em vẫn thường biết rằng,viết rộng và có ý phổ chiếu thì ý tứ sẽ không sâu" - Em nghĩ có thể câu đầy đủ của cụ Skmeyou là vậy.

    "đã đi xa" - chắc là cái ý liên quan tới việc quy y của "nhà văn" Kim Dung. Em cũng đoán vậy.

    Lối viết hiền lành của cụ xem ra lại có thể làm nhiều người thấy "gợn". Với riêng em thì không thấy gì,vì trăm hoa thì trăm màu.
     
  20. skmeyou

    skmeyou Advanced Member

    Joined:
    14/6/12
    Messages:
    63
    Likes Received:
    0
    ..thế giới văn học còn bao la
    còn nhiều cuốn hay cũng cần đọc
     
  21. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Cụ muỗi sai rồi. Người ta có thể dùng từ đã đi xa để chỉ nghĩa đen là đi đâu đó ở xa. Nhưng đã dùng từ "tiền nhân" chắc chắn là ngoẻo rồi cụ ạ. :D

     
  22. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Cho em copy paste vào đây trình các bác đọc chơi




    KIM DUNG TRONG MẮT TÔI
    Vương Sóc

    Trích:
    Trước đây tôi không đọc những thứ của Kim Dung, chỉ biết ông là người Triết Giang, ngụ tại Hồng Công, viết kiếm hiệp(1). Theo quan niệm kiêu ngạo xxx ngốc trước kia của tôi, những thứ của các tác gia Đài Loan, Hồng Công đều không thuộc dòng văn học chính thống. Tác phẩm của họ chỉ có 2 loại lớn : tình ái và kiếm hiệp. Một thì tình cảm ướt át tràn trề, một thì bịa đặt loạn xị ngậu. Nhất là kiếm hiệp, vốn là một loại tiểu thuyết cũ. Thập kỷ 80, khi trào lưu tư tưởng mới đang rầm rộ đua nở, ai cũng sợ mình lạc hậu, đọc sách báo nào có loại nhân vật kiểu như mặc quần ống bó, đội mũ quả dưa thì trước tiên tự mình cảm thấy kém tư cách. Hồi ấy tôi nhìn người khác theo một thước đo: ai đọc Quỳnh Dao, Kim Dung thì bị bảo là mất phẩm chất, bị coi thường tuốt. Quỳnh Dao bị đóng đinh ở mức thấp và ấu trĩ của cái thước ấy, những người ủng hộ bà chưa hề vượt quá tuổi học sinh trung học, có nói là thích thì lời khen cũng lí nhí, cũng là một bọn mê ca nhạc bảo vệ thần tượng của mình mà thôi. Về sau bà ấy có những người tiếp nối, đông đảo các bà trẻ ở đại lục và Đài Loan, Hồng Công đã phát huy rực rỡ phong cách viết văn của bà. Hiện nay, những bà thích ướt át đều bĩu môi khi nghe người ta nói đến Quỳnh Dao; tất cả đã chuyển sang mê Trương Ái Linh rồi.

    Kim Dung thì không thế, người đọc ông ngày một lắm, bình phẩm đánh giá về ông ngày càng nhiều. Có kẻ lắm chuyện còn định hạ bệ Mao Thuẫn, thay bằng họ Kim, xếp ông là một trong 7 đại sư; giữa hai bên ủng hộ và phản đối từng xảy ra một số tranh cãi. Như những kẻ cố chấp tự kiêu tự đại, tôi chẳng hề để mắt tới những lời bình luận trên báo chí mà chỉ coi trọng các phán đoán của một số ít bạn bè quanh mình, không quan tâm tới địa vị xã hội và thanh danh của họ trong công chúng. Trong số bạn tôi đã có những người mê Kim Dung. Một người bảo tôi : văn tiểu thuyết Kim Dung có một loại cảm giác tốc độ mà khi đọc tác phẩm của các nhà văn khác ta không cảm nhận thấy. Một người nói : cách tạo dựng nhân vật trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung khác với kiếm hiệp kiểu cũ, trong tiểu thuyết kiếm hiệp cũ căn bản không thể xuất hiện được những nhân vật như Vi Tiểu Bảo, Đoàn Dự, gần với phản anh hùng trong tiểu thuyết hiện đại. Ngày càng có nhiều người mỗi khi đi công tác xa đều mang theo một bộ Kim Dung, tối không ngủ được thì đem ra đọc, hôm sau hớn ha hớn hở tán gẫu mãi không thôi với người cùng sở thích, trong khi trò chuyện cũng lôi ra một vài chiêu võ thuật, nghiễm nhiên thành hai đại cao thủ đàm luận võ nghệ. Khi gặp loại người mù Kim Dung như tôi, họ sượng sùng cười : xem cho vui, đổi đầu óc tý chút ấy mà. Sau đó thông thường họ đều khuyên đi khuyên lại tôi: ông cũng nên đọc, nên đọc đi, không xoàng như ông nghĩ đâu. Thấy nhiều người khuyên, tôi cũng do dự, thôi thì kiếm về đọc tý chút, nếu hay thì chớ bỏ lỡ dịp. Lần đầu tiên đọc sách của Kim Dung, tên sách quả thật bây giờ đã quên khuấy, một cuốn dày cộp đọc một ngày rồi thật sự không thể đọc tiếp, chưa được một nửa đã bỏ dở. Cốt truyện và nhân vật thế nào, bây giờ tôi cũng chẳng nhớ ra nữa, chỉ để lại một ấn tượng là tình tiết trùng lặp, hành văn lòng thòng, các nhân vật cứ gặp nhau là choảng nhau, lẽ ra một câu là đủ nói rõ thì lại cứ không nói cho rõ, hơn nữa choảng nhau mà chẳng ai diệt được ai, nhất định là cứ mỗi lần đến lúc sắp có án mạng thì từ trên trời rơi xuống một kẻ ngáng lại. Toàn bộ nhân vật đều có những mối thâm thù đại hận loạn xị ngậu, mọi tình tiết câu chuyện đều dựa trên cái đó mà triển khai. Như thế thì có gì mới lạ nhỉ ? Những thứ tiểu thuyết cũ của Trung Quốc đều theo con đường ấy cả, nói cho đến cùng là chuyện báo ứng nhân quả. Lần đầu đọc Kim Dung là một lần trải nghiệm tồi tệ, bắt đầu nghi ngờ con mắt nhận xét của bè bạn mà thoạt tiên tôi cảm thấy rất cao rất sắc sảo ấy, nếu bảo sách của Kim Dung là thứ tốt thì chỉ có thể nói các bạn tôi có mắt mà như không. Có lần tôi sơ suất để lộ sự hoài nghi đó, bạn bèn châm biếm trở lại: ông mới xem nửa cuốn, chưa có quyền phát ngôn.

    Lần đọc Kim Dung tiếp theo là vào cái thời phim truyền hình nhiều tập Thiên long bát bộ đang chiếu tùm lum (tối trời tối đất, hùn tian hei di, tối tăm mặt mũi). Có tối vô vị, tôi cũng liếc qua màn hình một chút, cho dù rất khó chịu nổi sự bậy bạ và bôi bác từ trang phục đến đạo cụ, đến cảnh quay, đến động tác đánh đấm, song có vài hôm cũng vẫn bị chuyện phim cuốn hút. Những người mê Kim Dung cũng bất mãn bảo phim truyền hình kém xa tiểu thuyết. Phim truyền hình vẫn có truyền thống làm hỏng nguyên tác; câu nói ấy tôi cũng tin rồi, khi thấy hiệu sách có bầy bộ sách ấy bèn mua về, chuẩn bị nghiêm chỉnh học tập một phen để khỏi bị người khác cứ bảo là chưa đọc sách của người ta mà đã nói bừa.

    Bộ sách ấy gồm 7 tập, bấm bụng đọc hết một tập, sang tập thứ hai dù cố gắng thế nào cũng không thể đọc được nữa. Một món ăn ngon hay không, đâu cần ngốn hết mới có thể nhận xét được ? Tôi buộc phải nói : xét theo khẩu vị của mình thì các món ăn do sư phụ Kim Dung nấu đều chưa chín, mà nguyên liệu lại không chọn thứ tươi ngon, món nào cũng sặc một mùi ôi thiu do để lâu đã hỏng. Tôi chưa thấy ai, ngoài ông ra, dám làm như thế với bản thân : tập đầu viết thế nào, tập sau vẫn viết thế, có lẽ là cố tình; mọi thói xấu (2) có thể mắc phải khi viết tiểu thuyết thì đều mắc phải tuốt. Cái cảm giác tốc độ gì gì kia tức là chẳng câu nào không dùng sáo ngữ có sẵn, đôi câu ba dòng là choảng nhau, dùng những cảnh dầy dặc chi chít các động tác khiến cho bạn đọc bỏ quên câu chữ, hoặc giả nói tất cả câu chữ đều vứt đi, chỉ tạo tác dụng hình ảnh sao chép. Ông thật không biết ngượng khi lấy nhân vật từ tác phẩm của người khác, cái tay Đoàn Dự kia sao không gọi là Giả Bảo Ngọc (3) ? Nếu nói ông già Kim có sáng tạo gì đó, thì tức là mối tình ấy (4) đã bị ông viết đến chán ngấy, thấy một phụ nữ thì gọi ngay người ấy đó là em gái (5), vừa mở miệng đã chuốc vạ vào thân. May sao trước ông còn có Thuỷ Hử, để ông có thể lấy tính cách của 108 vị tướng dán nhãn lên lũ yêu ma quỷ quái dưới ngòi bút của mình. Cái ông Kim này cũng dai hoi, một mạch tìm ngựa theo tranh, nhân vật khi mở màn có tính khí thế nào thì sau đấy mãi mãi đều như vậy tuốt, quanh đi quẩn lại đều thế cả, chính hay tà cuối cùng đều nhất tề quy y cửa Phật, nâng cao được nhận thức. Đây là nhân vật ư ? Đây là tranh minh hoạ.

    Nói về Thiên long bát bộ, từ ngôn ngữ đến tạo ý, ông già Kim đều cơ bản chưa thoát khỏi lề thói của tiểu thuyết bạch thoại cũ. Chắc ông già cũng chẳng có cách nào, dù là tiếng Triết Giang hay tiếng Quảng Đông, ông đều không thể đưa nó vào văn chữ được, đành phải viết lách bằng thứ ngôn ngữ chết 6, điều đó đã hạn chế nguồn ngôn ngữ của ông; bảo là văn bạch thoại, kỳ thực lại ngang bằng với văn văn-ngôn. Thông thường, người Triết Giang toàn là người Hà Nam, tiếng Quảng Đông cũng thông với Hán ngữ cổ, chưa đến nỗi làm cho văn chữ chẳng có gì đáng giá. Phần lớn tiểu thuyết cũ của Trung Quốc đều có một chủ đề rõ ràng, đó là lấy danh nghĩa đạo đức để giết người, dưới chiêu bài hoằng pháp dạy người ta làm bậy, điều này cũng thấy rất rõ trong tiểu thuyết của Kim Dung. Nói hiệp khách dưới ngòi bút Kim Dung là nhà võ thuật thì không bằng nói đấy là kẻ tội phạm, mỗi một môn phái là một băng cướp. Vì ân oán riêng tư mà họ chém giết nhau thì cũng cho qua được thôi, nhưng điều không thể chịu được là lại chụp lên hành vi hung bạo của họ một chiếc mũ to tổ bố, cứ như kiểu giết người theo hình phạt riêng cũng có phân biệt chính nghĩa và phi chính nghĩa ấy, đã vì chính nghĩa thì chẳng quản máu chảy thành sông. Có lẽ Kim tiên sinh viết những cuốn sách ấy thuần tuý để đông đảo mọi người tiêu khiển, chứ nếu đòi hỏi phải gánh lấy trách nhiệm lớn giáo hoá dân chúng thì nhất định ông chẳng dám đâu, thế thì hà tất lại cứ phải dày công dát vàng lên mặt một số vai diễn làm gì ? Với tấm lòng nhỏ nhen của những người ông vẽ nên, thì dù chẳng động chạm gì đến mối thù nhà hận nước đại nghĩa muôn đời, họ cũng có thể choảng nhau được. Có thể tôi chưa hiểu rằng khát vọng chính nghĩa cũng là một trong các mục đích giải trí của đại chúng, nhưng tôi cảm thấy, chuyện tầm phào là chuyện tầm phào thôi, chứ lại cứ nhất nhất phải tòi ra một cái nguyên tắc lớn thì chuyện ấy thật tởm lợm nhất. Tôi không tin rằng các nhân vật dưới ngòi bút Kim Dung kia từng thật sự tồn tại trong nhân loại, ý tôi muốn nói về cái phần nhân tính trên người các nhân vật đó. Tiểu thuyết gì đi nữa, thông tục hay tiểu thuyết thuần, đều là bức hoạ của tự thân nhân loại, nhảm nhí cũng trước hết do sự phi lý của con người, bao giờ cũng phải bắt nguồn từ một phần chân thực của cơ thể con người, có thể là mê sảng, có thể là ảo tưởng, có thể là bệnh hoạn, có thể là khó hiểu, nhưng quyết chẳng phải là không có nguyên nhân. Chỉ có một loại tiểu thuyết không gần gũi với điều đó, đó là tiểu thuyết xấu, ngoài mặt xem ra chớ bảo là thật lắm, trong xương cốt thì hoàn toàn là thuật giật dây, chạy theo ý đồ chủ quan của tác giả, chỉ cần tình tiết đòi hỏi là dám làm cả những chuyện không hợp lý, nói ra thì nhân vật có họ tên cả đấy, nhưng chẳng có một chút mùi vị con người nào sất. Tôi xưa nay sống giữa những người TQ, tôi cũng không cho rằng người TQ có khí chất nhân chủng gì đặc biệt và có yêu ghét thù hận vượt trên nhân dân các nước trên thế giới, mà đều là người cả, nhiều nhất là có chút kỹ tính về phong tục tập quán. Trong tiểu thuyết của Kim Dung, đúng là tôi nhìn thấy một số người khác với chúng ta, họ hẹp hòi thô lỗ thế, năng lực nghe nhìn và năng lực diễn đạt đều có trở ngại nghiêm trọng, gần như đều không thể hiểu lý lẽ, vô pháp vô thiên, thế giới tinh thần hầu như không có sức chứa (yóng liang - , chỉ có thể nhận biết được một chút xíu người và sự việc trước mắt, mọi hành động hầu như là sự phản xạ có điều kiện một cách đơn giản. Tóm lại một câu, tôi không nhận ra được họ là ai. Đọc sách của ông, tôi không nảy sinh ra bất cứ sự liên tưởng nào về con người, về nhân quần, cứ như đang xem một đống rô-bôt đang thao tác, vừa đọc vừa tự hỏi : có thể như vậy chăng ? Người anh em này viết lách gì mà quá ư không chịu suy nghĩ thế ! Một người nhiều tuổi như vậy, sống cả cuộc đời, chưa ăn thịt lợn thì cũng từng nhìn thấy lợn chạy rồi, phải chăng viết truyện kiếm hiệp thì có thể bậy như thế ư ?

    Tôi cho rằng Kim Dung rất không sáng suốt khi hư cấu ra hình ảnh của một nhóm người TQ. Qua việc chiếu rộng rãi các bộ phim nhựa và phim truyền hình của ông mà trên mức độ nào đó, nhóm người ấy đã thay thế hình ảnh chân thực của người TQ, làm cho thế giới hiểu nhầm rất lớn, tưởng rằng đây là bộ mặt vốn có của người TQ. Ai nấy đều nói phim của Trương Nghệ Mưu xuyên tạc hình ảnh của người TQ. Tôi cho rằng Kim Dung thực sự là người hư cấu ra những thứ không có trong thực tế; biết tý quyền cước, có ý kiến là đánh người ta đến chết; đây không phải là trang nam nhi có bầu máu nóng, cũng chẳng liên quan gì tới chính khí lớn lao, đây là động vật hoang dã.

    Dù cố gắng với thiện chí lớn nhất để tìm hiểu việc này, tôi cũng chỉ có thể nghĩ đến mức : sở dĩ sách Kim Dung bán chạy hoàn toàn là do mọi người chúng ta sống quá mệt mỏi, rất nhiều người còn có chút buồn bực (wo nang), cho nên bằng lòng tạm thời cho trí óc nghỉ một chút, làm một chầu mát xa đầu óc bằng văn học. Một điều nữa, đúng là lĩnh vực tiểu thuyết thông tục của tiểu thuyết TQ chưa phát triển mấy, ngoài kiếm hiệp của ông già Kim ra, các lĩnh vực khác như thể loại tiểu thuyết bỏ ngỏ kết cục, khoa học viễn tưởng, ma quái, kinh dị, tình ái, đều không đáng nhắc tới. Nên nói rằng tiểu thuyết thông tục là món ăn chính của gia tộc tiểu thuyết, kiểu như cơm gạo hay bánh màn thầu (6) ấy, bữa nào cũng phải ăn. Có thể coi Kim Dung là Kim màn thầu được đấy, mỗi lần hấp một khay, 14 khay, bụng to đến đâu cũng có thể chén đẫy bụng.

    Mấy năm nay, có thể nói Tứ đại thiên vương (7), phim Thành Long, phim truyền hình Quỳnh Dao và tiểu thuyết Kim Dung là 4 hình thức văn nghệ bình dân lớn. Đâu phải là nói tôi không phải là văn nghệ bình dân, chỉ có điều không phải cái kiểu bình dân như thế. Chúng ta từng có những niềm hào hứng của mình, cũng có 4 cột trụ lớn : văn học thời kỳ mới, nhạc rốc, mấy thế hệ thày trò Học viện Điện ảnh Bắc Kinh và 10 năm của Trung tâm Nghệ thuật truyền hình Bắc Kinh. Hiện nay các sáng tác đều co lại, có thể nói trên mặt hứng thú văn nghệ đại chúng thì toàn bộ chìm đắm. Vấn đề này do đâu, tôi chẳng biết nữa. Có thể là ở TQ, những thứ cũ kỹ, ngây thơ, thần thoại tự ngã lại có sức sống hơn các thứ khác.

    Nền nghệ thuật mà giai cấp tư sản TQ có thể đẻ ra về cơ bản đều mục ruỗng, họ có thể học tập thứ mới nhất, nhưng thế giới tinh thần thì mãi mãi chìm đắm say mê trong giấc mộng phồn hoa cũ rích ngày xưa. Bốn dạng văn nghệ bình dân nói trên đang ngày ngày chứng minh điều đó. Còn những nghệ sĩ kia của chúng ta thì sao, phải chăng họ cũng đang cố gắng chứng minh họ đều đoản mệnh cả ? Có lúc tôi thật chẳng biết có nên tin vào thuyết Tiến hoá hay không nữa.

    Nguyên Hải dịch (Nguồn : Trung Quốc Thanh niên báo)
     
  23. hongcongdh

    hongcongdh Advanced Member

    Joined:
    12/11/10
    Messages:
    2.641
    Likes Received:
    11
    Location:
    VNAV
    Đúng như tên gọi "trong mắt tôi" em chẳng ấn tượng tí nào về cái lão Vương Sóc so với Kim Dung cả, ngay cả lời dịch và lối văn phong của lão chê bai KD thật là buồn cười, cho dù không phủ nhận mỗi người đều có nhận định cá nhân của riêng mình, nhưng với Kim Dung nếu search trên mạng thì phần đa ko như lão Vương Sóc này.
     
  24. Legolas00

    Legolas00 Advanced Member

    Joined:
    19/8/08
    Messages:
    137
    Likes Received:
    3
    http://nld.com.vn/20100721123634783p0c1 ... ich-su.htm

    Cao thủ võ lâm trong lịch sử!

    Đọc bài này mới thấy bác Kim đồ họa nhân vật thật tài tình.

    "Quách Tĩnh: Bị chém đầu

    Trong Xạ điêu anh hùng truyện, Thần điêu hiệp lữ và Ỷ Thiên Đồ Long ký của Kim Dung, Quách Tĩnh là nhân vật trung thực, thật thà, dũng cảm, học được võ công của nhiều cao thủ và trở thành Bắc Hiệp trong “thiên hạ ngũ tuyệt”. Quách Tĩnh có công lớn trong việc bảo vệ thành Tương Dương chống quân Mông Cổ. Khi thành bị phá, vợ chồng Quách Tĩnh - Hoàng Dung đã tự vẫn.

    Tuy nhiên, trong thực tế, Quách Tĩnh (? - 1269 hoặc 1273) là binh sĩ của Lữ Văn Đức, quan An phủ sứ vùng Kinh - Hồ cuối đời Nam Tống. Quách câu kết với đạo sĩ tên Hoàng Dược Sư, tự xưng là luyện được thần thông, có thể làm phép điều khiển thần binh, thần tướng đánh đuổi quân Mông.

    Lữ Văn Đức rất tin tưởng Quách, ban cho quan chức. Quách lén đi các vùng, chiêu mộ bọn du thủ du thực làm “lục đinh, lục giáp”, lại nói rằng: “Chỉ cần 300 quân có thể đuổi hết quân Mông”.

    Sau đó, Quách khai thành giao chiến, cùng Hoàng Dược Sư ngồi làm phép. Khi quân Mông tràn vào thành như ong vỡ, Lữ Văn Đức than: “Làm lỡ việc quốc gia là ngươi, làm lỡ việc quốc gia cũng là ta!”, rồi chém đầu Quách Tĩnh và Hoàng Dược Sư, sau đó tự vẫn."
     
  25. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Hề hề, đến Tam quốc chí của bác La Quán Trung còn cách xa sự thật 3 vạn 9 nghìn dặm nữa là bác Kim Dung.
     

Share This Page

Loading...