Góc "tám" về chưởng Kim Dung, mời các bác !

Discussion in 'Quán Cafe VNAV' started by dohaithanh, 29/3/12.

  1. danmiennui

    danmiennui Advanced Member

    Joined:
    13/10/09
    Messages:
    287
    Likes Received:
    4
    truyện này hồi năm 87-88 em cũng đã đọc rồi , do người nhà em mang ở trong nam ra thực ra tên là TRUY HỒN LỆNH , truyện này rất hay bác ạ .
     
  2. dohaithanh

    dohaithanh Advanced Member

    Joined:
    16/9/09
    Messages:
    1.278
    Likes Received:
    4
    Hề hề, bác Cai cho em xin cái thuỳ link uy tín nào nói Tam quốc chí của bác La Quán Trung mấy :D
     
  3. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Thùy Link hở, có ngay

    http://www.google.com.vn/search?hl=vi&q ... iQfwl4GwBA
     
  4. muoimeo-2005

    muoimeo-2005 Advanced Member

    Joined:
    10/10/11
    Messages:
    1.153
    Likes Received:
    2
  5. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Bàn Về Truyện Và Phim Kim Dung
    Tác giả: Văn An

    Nhiều nguời đọc truyện chuởng Kim Dung thuờng ngáp dài mỗi khi phải xem các bộ phim phóng tác từ tiểu thuyết võ hiệp của ông. Điều này thực ra chẳng có gì khó hiểu cả. Ngoài tình tiết ly kỳ bất ngờ, truyện Kim Dung sở dĩ đuợc người xem ưa thích bởi vì ông là cây viết biết nắm bắt tới nơi tới chốn tâm lý độc gỉa. Nói cách khác khi Kim Dung cho các nhân vật của mình nghĩ thầm hoặc nói thầm điều gì đấy , thì đó cũng chính là những buớc "đi guốc trong lòng nguời đọc” cực kỳ đắc địa của tác giả Lộc Đỉnh Ký .

    Diễn viên, đạo diễn và nói chung kỹ nghệ xi nê Tàu khổ nỗi lại chưa đủ khả năng "chuyển ngữ" các phản ứng tâm lý cực sắc sảo đó thành hình ảnh để bắt mắt khán giả . Cho nên đại đa số, nếu không phải tất cả các bộ phim phóng tác từ tiểu thuyết Kim Dung, rút cục đều… hột kê huề.


    Nghiã là nếu coi chúng cỡ nửa tiếng thì cũng tàm tạm. Nhưng coi một tiếng, mắt người xem đã gà gà.Còn bị buộc phải thưởng thức chúng khoảng một giờ sắp lên, thì sức người chứ sức voi đâu mà nguời xem không gục đầu vô cổ đi một đường …. hôn mê tới bến?


    Đọc tiều thuyết võ hiệp của Kim Dung thì lại khác. Tuy biết tác giả phiạ đứt đuôi ra đấy, nhưng sao độc giả vẫn muốn lật trang hoài? Nhiều tờ báo Việt ngữ truớc 75, còn ăn nên làm ra là nhờ đăng phơi-ơ- tông truyện kiếm hiệp.

    Có một nghịch lý thuộc loại khó tin nhưng có thật đáng nói khác. Là dù đã nghiến ngấu bao nhiêu pho võ hiệp Kim Dung đi nữa , độc giả sau khi coi xong cũng chả nhớ tên những chiêu thức, quyền cước gì cả . Thậm chí gặp những đoạn tác giả múa bút đi một đường… đấm đá diễn nghĩa hơi kỹ, độc giả ,để đốt giai đoạn, còn nhẫn tâm lật trang bỏ qua chúng là khác. Nguợc lại chính các cuộc tình nam nữ trong thế giới võ hiệp do Kim Dung tạo dựng lại làm cho nguời đọc khó quên.

    Tới bây giờ, nhiều nguời vẫn bảo Kim Dung là nguời truớc tác tiểu thuyết đấm đá số một. Tôi nghĩ, tác giả Thư Kiếm An Cừu Lục còn nên được nhắc nhở như một nguời viết chuyện tình cóc giống ai và không thua ai.

    Cái tính khác đời này thấy rõ khi Kim Dung tạo-nặn ra những nhân vật nữ của các chuyện tình nam nữ. Cụm chữ " cuộc tình nam nữ" thoạt nghe hơi lỉnh kỉnh nhưng không thừa tí nào. Bởi vì dù đã cố ‎ ý ‎ ‎‎ lấy cái mốc từ đầu triều Thanh trở về trước khi sáng tác tiểu thuết võ hiệp , nhưng để tăng tính ly kỳ, Kim Dung vẫn " thời đại hoá" các sáng tác của ông ít ra bằng một cuộc tình đồng tính luyến aí của Đông Phuơng Bất Bại và Lữ Liên Đình trong bộ truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ.

    Và bảo các vai nữ chính trong thế giới Kim Dung tạo dựng không giống ai là vì họ không yểu điệu thục nữ theo kiểu "gái bên song cửa".

    Cái gu của tác giả Cô Gái Đồ Long cóc phải gái bên song cửa. Cho nên hễ Kim Dung khoác chiếc áo hiền ngoan cho cô nàng nào , bảo đảm cô nàng ấy sua là chỉ chơi một vai phụ mờ nhạt và thế nào cũng tắt đèn đi ngủ sớm truớc khi truyện kết thúc.

    Thì đấy! Ngoan hiền còn ai hiền ngoan hơn cô " tiểu sư muội" Nghi Lâm của Lệnh Hồ Xung trong Tiếu Ngạo Giang Hồ? Bởi lậm tình, cô gái xuất gia thánh thiện đó đã và sẵn sàng phạm lung tung giới. Nhưng chỉ cần Lệnh hồ đại ca của nàng bổ khoẻ, bình an. Chỉ cần thế. Là đủ để Nghi Lâm mãn nguyện, vĩnh viễn không hối tiếc.

    Sư muội Nghi Lâm dễ cảm quá. Độc giả Hồng Kông chịu Nghi Lâm quá.Cho nên dù đã định cho Nghi Lâm đột xuất “đi té re “, hay nói cách khác bắt cô em phải ngủm củ tỏi sớm, để làm nổi bật lên cái cá tính ma đầu và sinh động của ma nữ Nhâm Doanh Doanh, rút cục Kim Dung vẫn không dám... hạ sát Nghi Lâm.

    Đối với người sống bằng nghề viết tiểu thuyết phơi-ơ-tông như ông, ý của độc giả là ý Trời. Cho nên tôn trọng ý kiến cuả độc giả, Kim Dung đành lờ Nghi Lâm đi để mặc cho nguời đọc muốn hiểu thế nào về nàng thì hiểu.

    Cô nhỏ Tiểu Siêu hiền thục trong bộ võ hiệp Cô Gái Đồ Long cũng yêu Truơng Vô Kỵ tới bến. Nhưng đấy chỉ là chuyện tình chay. Đúng hơn chuyện tình hoa lá cành để đề-co cho pho kiếm hiệp thêm màu mè riêu cua. Một khi nhiệm vụ đề-co hoàn tất, Kim Dung bèn cấp visa cho em Tiểu Siêu hồi cố quốc hiến mình cho Thánh giáo. Nơi xứ Ba tư xa vời từ đấy, Tiểu Siêu luôn mong có ngày trút bỏ chức danh Thánh Nữ cao trọng để trở về Trung nguyên làm kẻ gia nhân hèn mọn suốt đời đuợc phục dịch và vì thế suốt đời được kề cận Truơng Vô Kỵ.

    Đáng thuơng nhất trong số các nhân vật nữ dịu dàng của Kim Dung là A Châu. Có cô gái ngoan hiền, thông minh ấy bên cạnh, lòng đại hiệp Kiều Phong ấm áp khi đông tới, mát rượi lúc hè sang. Ông tạm quên những trận gió tanh những cơn mưa máu . Quên luôn những mơ ước "vĩ mô" . Và cóc ke, cóc thèm chú ý miệng tiếng đời. Đại hào kiệt Kiều Phong đối với ông khi đó cũng vây. Mà nếu Kiều Phong có bị mọi nguời nhất trí phỉ nhổ là tên tiểu nhân dơ đáy , ông cũng không bận tâm.

    Yêu A Châu quá, Kiều Phong chỉ có và chỉ còn độc nhất một khát vọng. Là trả xong mối huyết cừu cho phụ thân, Kiều Phong sẽ lập tức dắt A Châu ra quan ải sống cuộc đời đuổi thỏ, chăn cừu.

    Giấc mơ cực giản dị. Giấc mơ không bao giờ thành. Nguời xoá nát mơ ước cũng chính là người gieo mầm mơ ước. Trong một đêm mưa tan nát nơi cây cầu định mệnh, phát chuởng bạt đồi xẻ núi vì trúng kế kẻ thù của Kiều Phong đã lấy mạng A Châu.

    Nhạc Linh San trong Tiếu Ngạo Giang Hồ là một nhân vật gái dịu dàng, khả ái khác trong thế giới do Kim Dung tạo dựng. Lệnh hồ Xung cảm cô tiểu sư muội đậm. Nhưng bởi Linh San dịu hiền quá, tác giả Kim Dung sức mấy chịu đứng làm mối... se duyên cho nàng với Lệnh Hồ đại ca?

    Nói của đáng tội, lỗi một phần cũng tại nàng. Nàng chê Lệnh Hồ Xung nhan sắc tuỳ nguời đối diện. Nàng mê anh chàng bảnh trai "có tiếng không có miếng" Lâm bình Chi. Chả trách cả đời nàng làm nguời vợ không bao giờ động phòng.

    Mỹ nhân khó gần nhưng dễ cảm Khác với các nữ hiệp hiền thục nhưng xấu số, cá tính những vai nữ chính trong truyện Kim Dung , nguợc lại tinh quái, thông minh, độc hiểm, đầy tà khí. Bơi thế truớc khi trở thành vợ Truơng Thúy Sơn, ma nữ Hân Tố Tố trong Cô Gái Đồ Long từng khiến Truơng Thúy Sơn ngất ngư con tàu đi vì ngón đòn ma giáo của nàng. Quận chuá Triệu Minh cũng ma đầu không kém. Cô em ăn nói sảnh sẹ, buớng bỉnh, móc họng. Đã thế còn phục kích cho Truơng vô Kỵ lọt xuống hố rồi mới chịu in love với chàng. A Tú cô nuơng trong Lục Mạch Thần Kiếm làm tình làm tội Du thản Chi không kém.

    Thế nhưng đù độc hiểm tới đâu, dù ma nữ cỡ nào, đám ma nữ hình thức đó rút cục rồi cũng đều... đồng quy về một điểm. Điểm hễ vướng lưới tình là các nàng cực kỳ tha thiết, thành thật, chung thủy với người tình.

    Chả thế mà "Thánh cô" Doanh Doanh dù coi trọng thể diện không ai bằng vẵn sẵn sàng dẹp bỏ tự ái tự tìm lên chuà Thiếu Lâm nộp mình nhận cái tội vô cớ giết người của Thiếu Lâm tự. Nàng làm thế, và hơn thế nàng còn sẵn sàng dẹp bỏ "thể diện quốc gia" của một Thánh cô cao trọng để thúc đẩy các cao tăng Thiếu Lâm chịu đem bửu bối bản môn ra cứu mạng nguời yêu Lệnh Hồ Xung của nàng.
    Lừ đừ như ông Từ giữ đình

    Hình tượng những nhân vật nữ của Kim Dung vì thế phải nói là quái chiêu. Mà các nhân vật nam chính trong thế giới do Kim Dung tạo dựng cũng hơi khác nguời bình thuờng. Họ hoặc khù khờ, cả đẫn, quân tử Tầu như Đoàn Dự, Hư Trúc, Quách Tĩnh, Lệnh Hồ Xung. Nhưng chẳng thà là vậy. Còn hơn đi mê gái tới mức xxx xuẩn, mê muội cỡ Du thản Chi khi để mặc cho con ma nữ tròng chiếc thùng sắt vô đầu và làm đủ mọi trò tàn độc để thoả mãn cái thói khổ dâm tàn độc của nó.

    Khi đẻ ra các vai nam chính ấm ớ đó , tiểu thuyết gia Kim Dung chỉ muốn khẳng định và hơn thế hoằng dương cái "triết thuyết" lù khù có ông Cù độ mạng. Ông Cù trong truyện Kim Dung rất chịu khó trồng cây sung, tuới cây sung và chăm bón cho trái sung mau chín. Rồi ông trải chiếu mời các vai nam chính trong truyện Kim Dung tới nằm dưới gốc cây để há miệng chờ sung rụng đều đều, dài đài.

    Võ công của các vai nam chính nhờ thế khỏi cần luyện cũng bảo đảm đệ nhất cao thủ ngay tút sụyt. Nhờ thế, họ trở thành võ lâm chí tôn. Nhưng họ chê làm võ sĩ đấu vật vô địch thế giới. Họ cả đời chạy theo ái tình, lận đận bởi ái tình, khổ não vì ái tình.

    Gã si tình Đoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm là thí dụ. Đoàn Dự mết Vuơng Ngọc Yến quá xá. Dù bị Vuơng Ngọc Yến hất hủi, Doàn Dự vẫn hạ quyết tâm bám đuôi Vuơng Ngọc Yến full time. Chả phải tại gã muốn ca bài ca con cá nó sống vì nước cho người đẹp mủi lòng đâu. Gã bám đuôi mỹ nhân Vương Ngọc Yến để luôn mong, và chỉ mong cho nàng gặp sự cố kỹ thuật gì là a lê gã nhảy phóc ra cõng nàng chạy trốn nhanh như điện.

    Nguời đọc bộ Lục Mạch Thần Kiếm thoạt đầu tưởng Doàn Dự si tình ngớ ngẩn. Có biết đâu gã là đứa lõi đời, trải đời. Thời xưa nam nữ vốn thụ thụ bất thân. Dù đã được em gái chịu đèn đứt đuôi ra đấy nhưng nếu anh trai lại muốn cầm tay em gái và tiện thể cầm thêm những chỗ khó cầm, đồng thời đáng cầm khác, là anh trai rõ ràng nghèo mà ham ngay.

    Truờng hợp Đoàn Dự còn khó khăn hơn một bực. Cô em Vuơng Ngọc Yến luôn bĩu môi mỗi bận nhìn thấy Đoàn Dự mặt dày mày dạn lót tót bám đuôi theo mình để xin ăn mày tí ái tình. Trong hoàn cảnh “ẩm nhão” như vậy, việc cầm tay Vương Ngọc Yến, đối với Đoàn Dự nếu không phải là nhiệm vụ bất khả thi, vậy biết gọi nó là cái gì khác nữa nhỉ? Thế mà chỉ nhờ nắm vững Thiên thồi, điạ lợi, nghiã là biết kiên tâm chờ đợi tới khi nguời đẹp gặp nguy nan thì xông ra cứu khổn phò nguy, mà Đoàn Dự đã bỏ túi được cái yếu tố Nhân hoà... tiền không đó bác. Thì đuợc Vuơng Ngọc Yến cho cõng free mà lại khỏi phải ăn bạt tai, nhất là lại đuợc hai cái quả qúit băng trinh ngọc khiết của Vuơng Ngọc Yến liên tu bất tận cạ qua cạ lại trên đầu mình, Đoàn Dự bảo đảm có cõng Vương Ngọc Yến mệt mửa mật ra cũng không thấy mệt.

    Tất nhiên không phải tự nhiên Kim Dung lại chọn các nhân vật nam thì đần, nữ thì tinh ranh qủy quái để sắm vai chính trong truyện của ông đâu. Lý do tại thế này.

    Vào thập niên 50, Kim Dung chưa danh trấn thiên hạ. Ông làm nghề cạo giấy truớc khi nhảy sang bắt cái chân ký giả quèn cho một tờ báo kịch truờng. Nhờ thế, Kim Dung quen biết cô đào hát Hạ Mộng. Mà ở đời này, có em đào hát nào mà lại không lẳng lơ, nhí nhảnh chớ? Bởi vậy bữa gặp anh Kim Dung lù khù tới xin phỏng vấn phỏng viếc, em Hạ Mộng theo thói quen nghề nghiệp bèn... phát chẩn cho chàng ký giả hạng bét vài phát “đá lông nheo” để gọi là mua hời một chút ân tình.

    Chàng ký giả “cả đẫn” tưởng Hạ Mộng mết mình thật nên lập tức ghi tâm khắc cốt sóng mắt của giai nhân vào lòng. Chừng hay tin Hạ Mộng gá nghĩa với một thằng trọc phúc, ký giả Kim Dung bèn ngã ngửa.

    Bởi trót ngây thơ yêu... hàm thụ hơi nhiều, nên chàng đau nhiều. Phút vội vã bổng thấy mình du thủ, một thi sĩ bảo thế, nhưng vốn thuộc loại chân cò tay vượn, sức voi đâu Kim Dung du thủ cho nổi, sưc voi đâu Kim Dung xin tí huyết gã trọc phú nổi. Lạng quạng thằng trọc phú xịt chó rượt chạy toé khói hoặc thưa lính bắt chứ giỡn?

    Cực chẳng đã Kim Dung bèn đẻ ra Lệnh Hồ Xung, Truơng Vô Kỵ, Doàn Dự… để trả thù vô thức hộ cho văn sĩ Kim Dung.

    Những nhân vật đó tuy khác nhau nhiều điểm nhưng cùng giống Kim Dung ở một điểm. Điểm lừ đử lừ đừ như ông Từ giữ đình.

    Bọn ma nữ qủy quái trong các pho võ hiệp của Kim Dung cũng đâu phải ai khác hơn cái bản sao của em gái Hạ Mộng?

    Riêng thằng trọc phú khốn nạn từng chớp đẹp cũng như vuốt đẹp Hạ Mộng, thỉ khỏi cần là thầy bói, độc giả ai cũng biết nó ắt phải là Lâm Bình Chi.

    Khi buộc nhân vật Lâm bình Chi trong Tiếu Ngạo Giang Hồ vung dao " cung kiếm tự thiến" cũng là lúc Kim Dung hoàn tất cái tâm nguyện “trả hận vô thức” tên trọc phú khốn nạn mà ông hằng ấp ủ.

    Xin qúy độc giả đừng vội trách Kim Dung ra tay tàn độc. Ông phải... Trung cổ vậy , ông phải ác ôn côn đồ thế thì "Nhạc Linh San" Hạ Mộng của ông mới có cơ hội muôn năm thủ tiết cùng "Lệnh Hồ đại ca" Kim Dung được chứ.
     
  6. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Mời các bác thưởng lãm trực quan công phu Sư tử hống.

    Với cường độ dư lày chắc bộ nguồn Kim mao sư vương phải khủng lắm. May mà với thhroat này bác Tạ k chơi thêm cái horn

     
  7. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Em đạo loạt bài "Phi Kim - Dung và tình yêu" ở blog 1 bác về để các bác đọc chơi.
    Dí dỏm, vui vui, chắc ai cũng thấy chút chút trong đó.

    Tôi ‘gặp’ Kim Dung - phần 1


    1. Để mở đầu, xin nói là những điều hắn viết ra dưới đây chỉ là những cảm xúc từ trái tim về ‘phi Kim - Dung’ trong một ngày thứ Bảy buồn và cô đơn mà thôi, và chắc vì bản chất của triết học là sự tĩnh lặng, nên hắn hy vọng là sẽ không tham gia luận bàn về Kim Dung, mong các bạn rành về Kim Dung thông cảm cho.

    Thú thật, hắn cũng có đọc qua một số tài liệu bình về Kim Dung trước và sau giải phóng, đọc một số lời bình tổng quan trong những cuốn sách tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung xuất bản sau giải phóng, đọc tản mạn trong báo, trên mạng hay nghe tán gẫu về Kim Dung nơi quán cà phê, được trao đổi hai chiều với nhiều thầy giáo, thương gia, blogger hay các fan hâm mộ Kim Dung, đặc biệt là được nghe cảm tưởng của bác hắn, ba hắn và chú hắn về Kim Dung khi họ khi còn sống.

    Trước đây, hắn mê sách còn hơn mê gái. Hắn đã được đọc một số truyện của Kim Dung khi còn năm tuổi, lý do là ba hắn mua sách bỏ ngay trong tủ trước mặt hắn. Đến nay, mỗi truyện này hắn đọc hàng chục đến hàng trăm lần, còn xem phim chưởng Kim Dung thì bao nhiêu lần không kể xiết. Nhưng khi viết bài này, hắn đã quên gần hết rồi, ông trời đã phạt hay thưởng hắn thì không rõ, đó là hắn bị mất trí nhớ, và do đó hắn chỉ hiểu ý chứ không nhớ lời. Điều này có thể tạm ví như Vô Kỵ đã may mắn học được ‘Thái cực kiếm’ rồi quên hết toàn bộ kiếm chiêu mà chỉ nhớ kiếm ý, 'học mà còn nhớ dường như là chưa hiểu hết được tinh hoa của cái mà mình đã học (Einstein)'!

    Có rất nhiều tư liệu viết về Kim Dung trên mạng hay ngoài xã hội, nhưng hắn không đầu tư nhiều thì giờ để đọc, mà có cho đọc hắn cũng không đọc, đọc nhiều quá thì mình sẽ biến thành một cái máy tư duy theo tư tưởng của người ta, và khi đó mình không còn là chính mình nữa.

    Hồi trẻ, hắn nghe chú hắn nói rằng, trong thời gian sáng tác, Kim Dung ở một khách sạn ở Hồng Công, có các phóng viên đăng ký ở các khách sạn quanh đó, hễ mà ông sáng tác được bài nào, dù là nửa trang, bài viết đó lập tức được dịch và đăng tải trên đài BBC, đài VOA và nhiều tờ báo trên thế giới. Chú hắn còn khẳng định ‘Kim Dung là nhân vật có một không hai trong lịch sử văn học Trung Quốc và nhân loại, đó là người duy nhất viết tiểu thuyết mà từ trẻ con, anh xe ôm, kẻ trí thức đến nhà bác học đều có thể đọc được và hiểu hay cảm nhận theo cách của mình’.

    Đã muốn nói đến Kim Dung thì ít nhiều phải liên quan đến các lĩnh vực như triết học, vật lý học, vũ trụ/thiên văn học, toán học, tâm lý học, văn học, âm nhạc, hội họa, …, kể cả học thuyết chính trị mà dưới đây hắn chỉ nói vài dòng thôi. Thêm nữa, đây chỉ mới là bản thảo mà hắn sẽ nghiên cứu chỉnh sửa hay bổ sung thêm sau khi đăng tải bài này.

    Cũng có một ‘bật mí’ nhỏ, trong tất cả bài viết trong blog này, từng câu, từng chữ, từng ý, hắn đều dẫn đến một chữ ‘vô’ bằng cách lấy ‘tiếu ngạo’ làm phương tiện mà trong đó hắn xem tình yêu như là cứu cánh duy nhất và cuối cùng của con người.

    2. Sao hắn lại nói là phi Kim - Dung? Tại sao ta phải xem ông ấy như là một cái gì ghê gớm lắm, trong khi ông ấy đã nói ‘Tạ Tốn cũng là cục phân, cục phân cũng là Tạ Tốn’. Kim Dung cũng có suy nghĩ, tình cảm và tình yêu bình thường như chúng ta, nếu được gặp ông ấy và nói ông là ‘thiên tài’ thì chắc ông ngơ ngác không hiểu; Einstein cũng vậy thôi. Theo hắn biết thì Kim Dung, sau khi con trai trưởng mất (năm 1976), ông đã đi quy y cửa Phật. Hãy đừng đánh thức ông ấy dậy, hãy để ông ấy ở chốn yên bình của sự tĩnh mịch vô biên.

    Hãy đừng gán đậm chữ ‘võ’ vào truyện của Kim Dung, võ thuật/võ học đối với ông chỉ là một phương tiện để diễn đạt tư tưởng của ông, hãy xem truyện của Kim Dung như là truyện tình cảm như chúng ta vẫn thường xem phim tình cảm Hàn Quốc vậy. Điều đó có thể nói nôm na như là áo quần người ta mặc, nó chỉ là một phương tiện chứ không phản ánh bản chất của người đó, hay người ta viết truyện ‘ma’ thì không phải mục tiêu là nói về ma, mà hàm chứa một nội dung khác. Chỉ có một sự khác biệt là Kim Dung đã sáng tạo ra một loại tiểu thuyết võ hiệp tình cảm đa dạng dựa trên phong cách ‘đơn giản' của các truyện võ hiệp đã tạo dựng trước và trong thời ông sống, chính sự sáng tạo đó đã và đang làm thu hút ngày càng đông người hâm mộ trên khắp thế giới.

    Thật vậy, để diễn tả ý niệm về ‘ngộ không’, người ta đã viện đến chư thần, yêu quái, Phật, Thượng đế, ’72 phép thần thông’ hay ‘như ý kim cô bổng’ như là một phương tiện. Để diễn tả võ đạo hay triết lý võ học nói lên ‘mọi thứ võ đều là một’, Lý Tiểu Long đã trao đổi, học hỏi và hợp nhất các tinh hoa võ học từ Karatedo, Judo, võ Thái Lan, Triệt quyền đạo, … Ngày xưa, để chiến đấu, người ta dùng gươm giáo, thì ngày nay người ta dùng súng đạn hay dùng đồng tiền, mà không phụ thuộc vào phương tiện nào được dùng, xã hội vẫn mãi mãi là xã hội. Chắc các bạn ngày nay hẳn nghe câu nói ‘tôi sẽ giết hắn bằng tài chính chứ không phải bằng sức mạnh’!

    Mặc dù tuyệt đại đa số người xem truyện của Kim Dung như là truyện kiếm hiệp hay võ hiệp, nhưng theo hắn, hắn xem truyện của Kim Dung cũng là một loại truyện tiểu thuyết như các tác phẩm khác ‘Chiếc lược ngà’ của Nguyễn Quang Sáng, ‘Hội chợ phù hoa’ của Thackeray, ‘Lũ người quỷ ám’ của Dostoyevsky, ‘Đoạn đầu đài’ của Aitmatov hay ‘Người tù khổ sai’ của Henry Charriere, ...

    Thật vậy, hãy lắng nghe tiếng kêu ‘Ba..a..a..ba’ từ miệng cô bé trào ra một tình cảm hạnh phúc bị dồn nén âm ỉ, khi bất thần nhận ra đó chính là ba mình trùng với khát vọng sau tám năm chờ đợi (truyện nói trên của Nguyễn Quang Sáng), hồi trẻ khi đọc đến đây hắn đã rướm nước mắt và bây giờ cũng vậy. Giả sử có bạn nào mất cha mà bây giờ bất ngờ cha bạn xuất hiện, bạn sẽ kêu lên tiếng ‘Cha’ như thế nào, hay ngược lại đối với người mất mẹ, tiếng kêu ‘Mẹ’ sẽ như thế nào nếu bạn thình lình gặp mẹ? Vậy tiếng kêu ‘Nghĩa phụ’ của Vô Kỵ tại Linh Xà đảo sẽ có tình cảm tha thiết vô cùng như thế nào khi gặp lại cha nuôi tinh thần là Tạ Tốn sau 10 năm lưu lạc với đầy rẫy những cam khổ (chuyện chàng có cầm trong tay thanh ‘Ỷ thiên kiếm’ hay có môn võ ‘Càn khôn đại na di’ ở đây không phải là vấn đề).

    Không ai khẳng định là Kim Dung biết võ, mà nếu ông biết võ thuật thì ở đẳng cấp nào, nghi ngờ lắm. Một cách đơn giản, ông chỉ nhìn thế giới tự nhiên này vận động và đứng ở một góc nào đó mà mô tả bằng chính cảm nhận của trái tim mình. Sự phát triển của các nhân vật của Kim Dung cũng tự nhiên như là bàng rơi rụng, không ai có thể dự đoán trước số phận gì sẽ xảy ra cho các nhân vật. Sự sáng tạo các môn võ công cũng là kết quả học hỏi từ tự nhiên như các môn Hầu quyền, Hạc hình quyền hay Thái cực quyền. Điều này cũng cũng tự nhiên như khi Einstein sáng tạo ra ‘Thuyết tương đối’, như khi Newton khám phá ra ‘Định luật vạn vật hấp dẫn’ hay như anh chàng Sác-lô (Charlie Chaplin) nghĩ ra những chuyện hề vậy. Trong truyện Kim Dung, có nhân vật đạt đến đỉnh cao của võ học được thiên hạ mệnh danh là Côn Luân Tam Thánh (kiếm thành, cầm thánh, kỳ thánh) cũng do tính khiêm tốn và tự biết võ công của mình là từ tự nhiên mà ra nên mới lấy tên là Hà Túc Đạo (có gì đáng nói).

    Ngoài ra, theo hắn, không nên gán ‘đạo’ hay nghệ thuật gì cho truyện của Kim Dung như trà đạo, ‘tửu’ đạo, ‘nhạc’ đạo, ‘thi’ đạo, nghệ thuật trồng hoa, nghệ thuật đánh bài hay võ thuật (nếu nói ‘có’ thì vô tình tặng cho Kim Dung có thêm nghệ thuật yêu nữa!), rõ ràng rằng không có ai đọc Kim Dung để học võ hay nghệ thuật uống trà.... Có lẽ người đọc sẽ bị hạn chế bởi các loại ‘đạo’ trên mà có khả năng bị rơi vào thế giới của phân tích, sa vào chi tiết ‘nhìn thấy cây mà không thấy rừng’, và do đó càng xa rời chân lý! Nếu muốn nói ‘có’, thì Kim Dung chỉ có một thứ thôi, đó là ‘không’ đạo. Hỡi thế nhân, Phong Thanh Dương đã đi về đâu? Tạ Tốn đã đi về đâu? Hoàng Dược Sư, Đoàn Nam Đế hay Hồng Thất Công - Âu Dương Phong đã đi về đâu? Tiêu Phong - A Châu, Lệnh Hồ Xung - Doanh Doanh, Dương Quá - Tiểu Long Nữ, Đoàn Dự - Vương Ngữ Yên hay Trương vô Kỵ - Triệu Minh đã đi về đâu?

    Nhắc đến Kim Dung thì phải nhắc đến Cổ Long, nếu không lầm thì tên tuổi hai ông sẽ trở thành bất tử, chắc đến hàng ngàn năm sau. Với Cổ Long, ta có thể thấy trong đó một số hình ảnh của các thám tử như Sherlock Holmes, Kô Nan, Tin Tin hay Lucky Luke, mà tính triết lý, sự logic trong phân tích và quan sát mới là điều đáng quan tâm, còn việc Sở Lưu Hương, Lục Tiểu Phụng, Tiểu Lý Phi Đao hay Tây Môn Xuy Tuyết dùng võ công gì là không quan trọng

    (còn nữa).
     
  8. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Thế giới, con người và Kim Dung - Phần 2


    Thế giới của Kim Dung là một thế giới đa cực và đầy mâu thuẫn, thiên hạ chia năm xẻ bảy, có vô số thế lực giành giật hay tranh chấp quyền lợi lẫn nhau mà mọi giá trị của con người có thể bị đảo lộn và thậm chí bị thủ tiêu. Chuyện đó thường xuyên xảy ra dưới thời chiếm hữu nô lệ, phong kiến, tiền tư bản/thuộc địa nửa phong kiến, rồi tư bản ngày nay. Theo ông, qua mỗi thời kỳ đó, con người vô tình trở thành nạn nhân, bị lợi dụng và do đó bị dày xéo trong các cuộc tranh chấp tương tàn đó, và do đó chuyện ‘thân phận con người’ vẫn là quy luật của muôn đời. Có thể tạm hiểu rằng khi chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước ra đời cùng với cái được gọi là ‘thế giới tự do’ hay ‘nền kinh tế thị trường’ thì đã đi ngầm với ý đồ thống trị mà trong đó thế giới dường như vận hành theo ý đồ của các nước lớn. Chẳng hạn, một số nước giàu mạnh có thể dễ dàng nhúng tay vào chuyện của Liban, Israel, Afghanistan, Irac hay Iran, hay có những nước đang bành trướng thế lực ở biển Đông. Nhưng những vấn đề này là một thực tại mà còn dài, khó hiểu và rất phức tạp. Cần nói thêm rằng, sự am tường lịch sử, mặc dù rất quan trọng nhưng không phải là mục tiêu của Kim Dung, tất cả các tác phẩm của ông đều là hư cấu và do đó không thể lấy đó làm tư liệu lịch sử.

    Tư tưởng hay chân lý của loài người - như một cái hình xoắn ốc mãi tiến hóa và biến ảo khôn lường từ 'trên' quy mô vũ trụ đến mức 'dưới' hạt lượng tử mà ta không bao giờ tiếp cận được đến nơi đến chốn. Ta không thể sắp xếp tư tưởng con người như ta sắp nguyên tố vào bảng phân loại tuần hoàn của Mendeleev, như ta lấy nhiều mảnh nhỏ từ nhiều tờ báo khác nhau để ráp thành một bức tranh, hay những hạt cát gắn nhau để trở thành cái hòn non bộ, như sự phân rã hạt nhân, như những bức tranh hội họa lập thể của Picasso hay như việc thiết lập một bản đồ Gen.

    Thế giới này cuối cùng vốn là bất khả tư nghị, là nghi vấn, là bí mật vĩnh viễn và là cái mà làm cho con người đi từ sửng sốt này đến sửng sốt khác, dù cho đến mãi 10.000 năm sau hay mãi mãi nếu loài người còn tồn tại. Thế giới này sẽ mãi mãi đặt ra cho chúng ta câu hỏi ‘ta là ai’ mà không bao giờ có lời giải đáp hoàn hảo, bất chấp bạn có là thiên tài xuất chúng đến đâu chăng nữa.

    Thế giới con người - thuộc về thế giới tự nhiên - là vô bờ bến và trùng trùng duyên khởi và do đó nó là kết quả của sự tác động tương hỗ của rất nhiều yếu tố có liên quan từ quá khứ vô cùng đến hiện tại. Nó là một sự kết nối của các 'dấu chấm' như Steve Jobs đã nói. Cái thuận và cái nghịch đều có giá trị tương đương và có thể kết hợp thành một bức tranh hoàn chỉnh như 'Lưỡng nghi đao pháp' và 'Phản lưỡng nghi đao pháp' vậy. Cái gì trên đời này cũng có khắc tinh của nó, ví dụ như Hàm Mô Công thì có Nhất Dương Chỉ trị vậy. Người ta có thể lợi dụng cái của người để chống lại người như môn 'Càn khôn đại na di' hay 'Đẩu chuyển tinh dời' vậy. Sự phát triển nội tại mới là thuộc tính vốn có của con người, theo Kim Dung, một trong những yếu tố ngoại tại quan trọng tạo điều kiện cho sự phát triển nội tại là cơ duyên, ví dụ một Trương Vô Kỵ rớt xuống vực thẳm mà học được ‘Càn Khôn đại na di tâm pháp’ hay một Lệnh Hồ Xung hay Dương Quá lạc vô hang động mà học được ‘Độc cô cửu kiếm’ vậy.

    Sự am hiểu huyền vi của võ học có thể thuộc về người thông minh như Vương Trùng Dương, Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư, Phong Thanh Dương, Hà Túc Đạo, Tiêu Phong hay Đông Phương Bất Bại, có thể thuộc về những người có vẻ đần độn, chậm chạp như Quách Tĩnh, Hư Trúc hay Thạch Phá Thiên, có thể thuộc về những kẻ tàn ác hiểm độc như Cưu Ma Trí, Âu Dương Phong hay Nhậm Ngã Hành, có thể thuộc về những ngụy quân tử như Mộ Dung Phục, Nhạc Bất Quần, Cưu Ma Trí hay Tả Lãnh Thiền, có thể thuộc về giới quần thoa như Quách Tường, Hoàng Dung, Vương Ngữ Yên, Tiểu Long Nữ, Lâm Triều Anh hay Diệt Tuyệt sư thái, … Để đạt được ngưỡng huyền vi đó, cần phải tĩnh và sâu (ý) hay tâm thần không dao động như trong Cửu âm chân kinh hay Cửu dương thần công. Trương Vô Kỵ hay Lệnh hồ Xung học kiếm ý chứ không học kiếm chiêu, cao thủ phát kiếm có chiêu, chiêu ra thức và thức ra thế, mỗi một chiêu của LHX bao gồm 360 thế!, một thứ kiếm không có 'ngữ pháp', trùng trùng điệp điệp và liên miên bất tận, vì thế đối thủ không định vị được y sẽ tấn công vào chỗ nào mà phản kích. Không phải ngẫu nhiên mà Kim Dung đặt tên cho một trong những người luyện thành công môn Cửu dương thần công là Giác Viễn.

    Con người sao mà dám tham vọng vượt quyền tạo hóa, sao mà dám tham vọng làm ‘Tề thiên đại thánh’, sự trả giá cho tham vọng đó làm con người bị tẩu hỏa nhập ma, cô đơn, tự mình bỏ tù mình mà không có ngày mãn hạn hay tự lấy núi ‘Ngũ Hành’ mà đè lên xác thịt và tâm hồn của mình. Tiêu Viễn Sơn, Mộ Dung Bác, Cưu Ma Trí, Âu Dương Phong, Nhậm Ngã Hành, Đông Phương Bất Bại hay Nhạc Bất Quần là các ví dụ điển hình.

    Ngoài ra, một trong những tính cách đáng yêu của Kim Dung là cảm thông sâu sắc đối với cái được gọi là ‘tà đạo’. Ông đã không sai, con người đã lợi dụng chính nghĩa quá nhiều khi đả kích tà đạo. Có lẽ ông chiêm nghiệm được là tà đạo nhiều khi tốt hơn chính đạo. Con người dù độc ác đến đâu vẫn tồn tại chút phật tính trong đó. Những người bạn tà giáo của Lệnh Hồ Xung, khi có hiệu lệnh của chàng và thánh nữ, đã có thiện tính hơn bọn chính phái giả danh như Nhạc Bất Quần, Giản Tiệp, Công Tôn Viễn hay Tả Lãnh Thiền như thế nào, hay những người trong Ma giáo đã trở nên chính nghĩa như thế nào khi biết yêu dân yêu nước mà đoàn kết hợp lực đuổi quân Mông Cổ ra khỏi bờ cõi. Những Lý Mạc Sầu, Triệu Chí Kính, Tống Thanh Thư, Mộ Dung Phục, (Đoàn Diên Khánh) hay Chu Chỉ Nhược thuộc chính phái mà là những nhân vật đã trở nên thâm hiểm, tàn ác hay hèn hạ như thế nào.

    (còn nữa)
     
  9. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Triết lý và Kim Dung - phần 3


    Triết lý của Kim Dung là một tập hợp có kết nối các tư tưởng của Lão Tử, Trang Tử, Phật, Hồi giáo, Kinh dịch hay Thiền. Nói đến Kim Dung là nói đến nhân bản tính, lương tri tính, cô đơn tính, phá tính, lãng mạn tính, tự do tính, vô định tính, hư vô tính, tự nhiên tính và cuối cùng là tình yêu tính. Thật rất khó để nói ‘tính’ nào là cốt lõi trong truyện của Kim Dung. Một chọn lựa ‘tự nhiên tính’ hay ‘hư vô tính’ có lẽ là phù hợp, nhưng theo nhà gom lá bàng, cột lõi của truyện của Kim Dung là tình yêu tính.

    Theo ông, có tính chất tương đối trong sự khác biệt giữa chính và tà, phải chăng các giới hạn hay sự phân biệt trên là do con người đặt ra phụ thuộc vào nhận thức hay lợi ích của một người hay nhiều người, và trong một chừng mực nào đó, có thể bị lợi dụng làm một công cụ để dựng nên sự tranh giành quyền lực và tiêu diệt lẫn nhau. Diệt Tuyệt sư thái đã nhân danh chính phái hiệu triệu 6 đại môn phái bao vây Quang Minh Đỉnh để tiêu diệt Ma giáo, ý niệm chính phái trong đầu bà ta đã đúng chưa, hay chỉ đơn thuần là tạo nên một sát nghiệp mà thực tế không đem lại lợi ích gì cho võ lâm đồng dạo nói riêng hay dân tộc nói chung, ngoài ra còn bị nhóm người Mông Cổ lợi dụng tình thế mà chút xíu nữa 6 đại môn phái đó đã bị hủy diệt. Trong Đệ nhị thế chiến, Đức là phi nghĩa và các nước đối thủ là chính nghĩa; hay trong cuộc ‘Chiến tranh nha phiến’ thì Nhật là phi nghĩa và Trung Quốc là chính nghĩa, tính chất chính nghĩa và phi nghĩa này của các nước đó liệu có tồn tại bền vững với thời gian không! Để thể hiện tính biện chứng của sự không phân biệt này, Kim Dung đã muợn lời của Trương Tam Phong ‘chính mà làm điều xấu thì là tà, tà mà làm điều tốt thì là chính’, chuyện Hồng Thất Công (chính) và kẻ thù tri kỷ của y là Âu Dương Phong (tà) ôm nhau cười hả hả và chết cùng một lúc, chuyện Hân Tố Tố (tà) yêu Trương Thúy Sơn (chính), hay chuyện Mục Niệm Từ đã một lòng một dạ yêu Dương Khang, một kẻ vô cùng tà đạo lại đẻ ra một đứa con vô cùng chính đạo.

    Cũng theo ông, phải chăng số phận của con người đến từ sự ngẫu nhiên, con người được sinh ra và phát triển trong một thế giới xa lạ mà không phải do mình tự chọn, và do đó bản chất con người cũng là cô đơn. Chính những nhà chính trị khi thành công tột đỉnh thường bị sụp đỗ về tâm lý và đi vào sự cô đơn gần như tuyệt đối, như Thành Cát Tư Hãn, Nhậm Ngã Hành, Nhạc Bất Quần hay Tào Tháo. Con người khi cô đơn nhiều khi buộc phải tìm mọi cách để phá cái hạn chế về tinh thần và cái thân phận nhân sinh tuyệt khổ mà thượng đế áp đặt cho họ. Điều này đã được mô tả xuất sắc qua nhân vật Tạ Tốn với tiếng gào ‘Sư tử hống’ làm đau đớn, khủng khiếp, chấn động và chết lặng hồn người, y đã chửi vào cái bất công của thế gian bằng 3 chữ ‘lão tặc thiên’, và vì muốn trở thành ‘người’, y đã đặt hết hoàn toàn tình yêu truyền tính của mình vào con người Vô kỵ, một thứ tình yêu vô cùng cao quý như là sự đạt được khát vọng của tự do vậy.
    Hoàng Dược Sư được mệnh danh là Đông Tà nhưng y không cần quan tâm đến cái mà người đời gọi một cách 'máy móc' là tà hay chính, y còn là một đại diện xuất sắc của con người vượt lên những thành kiến, phong tục tập quán, những luật lệ hay quy định hạn chế và có tính cách truyền thống của con người, để đi đến bến bờ của tự do tư tưởng. Dương Quá cũng có tính cách như vậy, vì thế y đạt được đỉnh cao của chân lý từ võ học đến tình yêu mà vươn đến thiên tính tự do tự tại của con người.

    Những triết lý của Kim Dung thường dẫn đến cái vô định tính, với câu hỏi cuối cùng con người là ai, sẽ giải quyết được gì và sẽ đi về đâu, Kim Dung đã và đang im lặng, một sự im lặng mang tính hư vô và đầy ý nghĩa vì bất cứ một sự trả lời nào cũng phá tan ý nghĩa của hai từ im lặng đó. Có phải cuộc đời này giống như một thế cờ 'Trân Lung' mà bất cứ một kỳ thủ tuyệt đỉnh nào cũng không giải được!

    Có một người hỏi một phụ nữ rằng ‘tại sao cô sinh con?’, trả lời ‘tại vì cha mẹ tôi sinh con, nên đến lượt tôi, tôi cũng sinh con’, một câu trả lời đơn giản nhưng lại thực tại trên cả ‘thiền’. Đúng, con người không loại trừ ai, đang tồn tại bằng tự nhiên tính mà là một thứ cứu cánh gần nhất và thực tế nhất để ngõ hầu đạt cái tự do tự tại trước mắt, mặc dù chân lý cuối cùng của con người là vô định tính mà đối với họ là quá xa xôi. Không ai khẳng định tuyệt đối rằng việc phám phá ra sự huyền vi của vũ trụ lại thuộc về những kẻ có học vấn, Thạch Phá Thiên (hay Vi Tiểu Bảo) là một minh họa. Sự phát triển của các nhân vật của Kim Dung, đi đôi với cơ duyên, là sự phát triển của tự nhiên tính mà dường như họ không bị gán ép phải tồn tại theo cách mà tác giả nghĩ.

    Các mối tình trong truyện của Kim Dung rất lãng mạn và xa rời tính phù phiếm của thế tục thường tình, chỉ có lãng mạn như Đoàn Dự mới sử dụng thuần thục được phép 'Lăng ba vi bộ'. Ta sống ở đời này làm gì nếu không có tình yêu. Không đúng hẳn khi Pasteur đã nói con người khác động vật là ở chỗ biết tư duy. Theo nhà gom lá bàng, con người khác động vật là ở chỗ có tình yêu mà chính thượng đế phải nể phục và nghiêng mình trước sự kỳ diệu của tình yêu mà con người đã thể hiện (bởi lẽ ngài cũng không thể hiểu được tình yêu đó). Con người chứ không ai khác đã tự sản sinh ra tình yêu sau khi ăn trái cấm, mà thượng đế chỉ ban tặng cho họ không khác gì là hai xác thịt chứa đầy rẫy những tình dục, cô đơn và đau khổ. Chính tình yêu làm cho con người vượt qua giới hạn của chính - tà, vượt qua nỗi cô đơn, nhẹ đi đau khổ và đặc biệt tình yêu là liều thuốc thần diệu giúp con người vượt qua nỗi ám ảnh về hai chữ hư vô (còn nữa).
     
  10. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Tình yêu và Kim Dung - Phần 4


    1. Sự cảm nhận về Kim Dung của hắn phát triển theo từng giai đọan, khi nhỏ hắn rất thích đọc các màn đánh đấm nhau, lớn hơn nữa, hắn muốn đọc nhưng đoạn kể về những nhất đại tông sư như Hồ Nhất Đao, Quách Tĩnh, Tiêu Phong, Dương Quá, Hư Trúc, Hoàng Dược Sư hay Hồng Thất Công biểu diễn những môn võ công thượng thừa. Lớn hơn nữa, hắn muốn xem khí phách anh hùng cái thế của các nhân vật đó. Lớn hơn nữa, hắn tập trung vào tính triết lý đàng sau các các trận quyết chiến, các câu chuyện tranh giành quyền lực, thủ đoạn chính trị hay tình yêu.

    Nhưng lớn hơn nữa, hắn càng thích đọc những chuyện tình cùng với việc mô tả những phong cảnh lãng mạn trữ tình dưới ánh trăng, trên du thuyền, ngoài hoang đảo, trong tuyệt cốc, trong núi tuyết, trên biển hay trên sa mạc trong truyện của Kim Dung. Hắn đã một cách say đắm đọc đi đọc lại câu chuyện tình của Đại Ỷ Ty và Hàn Thiên Diệp, Dương Tiêu và Kỷ Hiểu Phù, Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh, Dương Quá và Tiểu Long Nữ, Tiêu Phong và A Châu, Đoàn Dự và Vương Ngữ Yên hay Trương Vô Kỵ và Triệu Minh. Hắn khám phá ra trong đó những bản tình ca vô cùng bi tráng mà trái tim hắn ngày ngày vẫn thường thổn thức.

    Tà đạo vốn có sức mê hoặc hơn chính đạo, người ta nói sắc sắc không không, nhưng chính cái sắc mới có tính ‘người’ hơn bởi nếu ta bỏ cái sắc đi thì không còn khái niệm con người nữa. Nếu người đàn bà lúc nào cùng đoan trang, hiền thục hay quá mực thước mà không có chút ‘tà’ nào thì chắc không đáng yêu lắm, có mấy ai lại đi tìm một tình yêu nơi nữ tu! Tiểu Long Nữ cũng có giận hờn ghen tuông đấy, Vương Ngữ Yên cũng vô cùng si tình đấy. Yêu nữ Mông Cổ là Triệu Minh đã làm điên đảo lòng Đại hiệp Trương Vô kỵ, yêu nữ Ma giáo là Hân Tố Tố đã làm vương vấn lòng Ngũ hiệp Trương Thúy Sơn, tương tự, yêu nữ Ma giáo là Doanh Doanh cũng đã làm say lòng kẻ anh hùng chính phái Lệnh Hồ Xung vậy.

    Những Doanh Doanh, Lam Phượng Hoàng, Hân Tố Tố, Chu Chỉ Nhược, Triệu Minh, Diệp Nhị Nương, Thù Nhi hay A Tử đều có những chỗ rất đáng yêu. Không có đắng thì ngọt cũng có thể trở nên vô dụng, nhân loại này mấy ai mà không yêu vị đắng của cà phê, nếu không thì người ta sáng tạo ra nó để làm gì? Vả lại, làm gì có một mẫu người toàn diện toàn hảo đến liền với ta, thử hỏi ở đời có bao nhiêu nàng như Vương Ngữ Yên, Tiểu Siêu hay Tiểu Long nữ, và thử hỏi chính ta đã toàn diện toàn hảo chưa, nếu người đẹp không có chút tà nào thì có thể làm đàn ông không thấy khó khăn và do đó mất cảm hứng chinh phục.

    Người ta thường trố mắt thán phục sao mà Kim Dung có thể nghĩ ra nhiều chuyện như vậy, đủ thứ chuyện. Bằng cảm xúc của mình, Kim Dung đã thể hiện các triết lý của mình một cách tự nhiên không cố ý bằng cách thông qua các nhân vật đầy cá tính. Tâm lý nhân vật của Kim Dung rất đa dạng mà ta có thể tìm thấy ở đó một ví dụ cho một con người ở đời thường, trong đó những nhân vật được xây dựng phần nhiều đều có xu hướng tiến đến hư ảo hay hư vô tính, những kết cục của họ là vô định tính, và đặc biệt là những mối tình diễn ra đều là phiêu diêu tính.

    Chữ ‘chân, thiện, mỹ’ nên đặt vào một con người như Tiêu Phong, một kẻ thật sự xứng danh là anh hùng cái thế, một cái ngưỡng rất ‘người’ mà khó có ai có thể vượt qua ngưỡng ấy, một anh hùng mà khó có thể có ai anh hùng hơn, một tình yêu nhân loại cao cả mà khó có tình yêu nào cao cả hơn, và một con người nếu mà ta không yêu y thì có lẽ không còn ai để yêu nữa. Y đã yêu A Châu, không sở hữu cô ấy cho riêng mình và cũng không chiếm hữu cô ấy. Đặc biệt, tính cách cao cả và tình yêu con người của y hầu như bao gồm hết tinh túy của những cao cả và tình yêu mà nhân loại có thể có được. Không tồn tại sự phân biệt chủng tộc hay chúng sinh trong tâm hồn của y. Sự kết thúc của chàng để đạt được khát vọng của tự do đến nay vẫn chưa có bút nào có thể tả xiết.

    Kim Dung rất thành công khi xây dựng nên nhân vật Trương Vô Kỵ, một người không kỵ ai, một con người có khả năng hòa giải các thái cực khác nhau, một con người mà phải có tính vô kỵ đó mới hóa giải cho con dơi độc Vi Nhất Tiếu thành người, hóa giải được võ công siêu phàm của Độ Ách - Độ Nạn - Độ Kiếp, hay hóa giải được ‘Huyền minh thần chưởng’ của Huyền Minh nhị lão. Y là một con người không quan tâm đến không thời gian, không màng đến hay anh hùng thiên hạ vô địch, giáo chủ Ma giáo hay Minh chủ võ lâm hay không đòi hỏi một tình yêu màu hồng và bất tử. Thế mà do cơ duyên, chàng đã có danh vọng, địa vị, trí tuệ và tình yêu. Việc chàng được phái nữ yêu quý và cuối cùng có được người đẹp Triệu Minh, được các người Ma giáo nói rằng chàng đã khéo vận dụng bí quyết 'Càn khôn đại na di' vào tình yêu! Nhưng rồi những sản phẩm dường như là ảo ảnh của cuộc đời đó sẽ đi về đâu, ‘Lưu như thủy hề, thệ như phong, bất tri hà xứ lưu hề, hà sở chung’, đúng, tất cả sẽ là vô định xứ, không có gì là không có gì.

    Chu Bá Thông đã có một tình yêu, người đẹp của Đoàn Hoàng Gia đã yêu và ngoại tình với ông ta, bị phát hiện, ông ta bỏ trốn. Là một người mê võ công hơn mê gái, ông đã lang thang tìm hiểu, sáng tạo ‘Không Minh quyền’, ‘Song thủ hỗ bác’ và học hỏi các loại võ công mới. Nhưng cuối cùng, với tình yêu không bao giờ tan và sự quyết tâm theo đuổi tình yêu của ‘người đẹp’, nàng đã chinh phục ông quay lại với tình yêu của mình, cặp tình nhân già này sau đó sống ẩn cư làm nghề nuôi ong và sống một cuộc đời an nhàn hạnh phúc.

    Tía Sam Long Vương Đại Ỷ Ty - thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thời đó - chưa hề có rung động với bất cứ một chàng trai nào. Có một lần, nàng thay mặt cha nuôi là Giáo chủ Ma giáo Dương Phá Thiên quyết chiến sinh tử với Hàn Thiên Diệp ở Bích Thủy Hàn Đàm, sau trận chiến đó anh ta bị thương nặng, đồng thời nàng do ngưỡng mộ tính hiếu nghĩa và dũng cảm không sợ chết của chàng mà phát sinh tình yêu. Vượt qua rào cản của giáo quy, Đại Ỷ Ty đã rời bỏ Ma giáo để đến với tình yêu của mình. Qua nhịp đập của trái tim, tình yêu là chất thuốc diệu kỳ mà nó có khả năng biến thù thành bạn hay hóa giải hận thù của hai phái đối lập. Chuyện đó bản chất có khác gì chuyện tình yêu của Romeo và Juliet.

    Hồ Thanh Ngưu và Vương Nạn Cô yêu nhau tha thiết ở Hồ Điệp Cốc - một khu đầy ong bướm và thơ mộng, vì tính tự ái và háo thắng trong tình yêu, nàng đã chủ động thi thố với chàng về tài năng giữa ‘độc’ và ‘trị độc’, chiến đấu bất phân thắng bại với chồng mình và trong lúc bị trúng kịch độc, cả hai mới phát hiện tình yêu họ là cực đỉnh. Nhưng ngay sau đó, kẻ thù của hai người là Kim Hoa bà bà đến tầm thù rửa hận và Trương Vô Kỵ đã mưu trí cứu hai người. Tưởng rằng hai người đã thoát nạn, không ngờ mấy ngày sau đi ngang một khu rừng, Vô Kỵ phát hiện ra hai người đã bị bà ta đuổi theo giết chết, mối tình của họ đã không được trọn vẹn và sau đó hai người được chôn cùng một nấm mồ.

    Nói đến Đoàn Dự là không phải nói đến ‘Lục mạch thần kiếm’, chàng đã bao nhiêu lần từ chối và trốn đi không chịu học võ mà say mê tìm đến chân lý của đạo Phật, hơn nữa, bản chất của chàng là chỉ biết yêu và yêu mà thôi. Do cơ duyên đưa đẩy, vì bị Cưu Ma Trí bắt cóc để ép bức chàng đọc lại bí kiếp đó mà chàng được gặp Vương Ngữ Yên. Lúc đó nàng một lòng một dạ yêu Mộ Dung Phục, nhưng với tình yêu vô cùng say đắm và hy sinh vô bờ bến của Đoàn Dự và với sự ruồng bỏ tình yêu của Mộ Dung Phục, cuối cùng Lục mạch thần kiếm và việc tôn thờ thần tình yêu của chàng đã hội tụ vào người đẹp Vương Ngữ Yên mà chính tình yêu đó đã làm chàng trở nên bất tử.

    Nam mấy ai mà không mê thần tượng Dương Quá, nữ mấy ai mà không mê thần tượng Tiểu Long Nữ. Do số phận đưa đẩy mà Quá nhi, một kẻ mồ côi cha mẹ, vô gia cư, bị các sư phụ hành hạ, ruồng bỏ và đuổi giết đến tận Cổ Mộ. Tại đây, cậu bé gặp Tiểu Long Nữ cũng mồ côi cha mẹ, người ngọc khiết băng thanh, là một người con gái trong trắng thùy mỵ như một đóa hoa, vì suốt đời sống dưới Cổ Mộ mà tính tình của nàng đã tự nhiên được thấm nhập triết lý vô sầu khổ. Trời sinh ra nam nữ, hai con rồng phượng đó đã yêu nhau và vượt qua rất nhiều gian khổ vì sự giới hạn của đạo lý, vượt qua truyền thống lễ giáo hay bệnh tật thập tử nhất sinh và cuối cùng đã được sống với nhau và trở thành đôi ‘Thần điêu hiệp lữ, tuyệt tích giang hồ’. Mối tình chung thủy, độc đáo và thần tiên của Quá Nhi và Long cô cô đã thành nỗi thổn thức của bao nhiêu nhà thơ, nhà văn, nhà đạo diễn, diễn viên, ca sĩ, họa sĩ và rất nhiều người ở nước ta và trên thế giới, kể cả hàng triệu Việt kiều ở hải ngọai.

    Nhiều người biết rõ thiên tình sử giữa Quách Tĩnh và Hoàng Dung, thậm chí còn làm thơ về họ nữa. Quách Tĩnh là người trung thực và nghĩa khí (thường xuyên bênh vực kẻ yếu), bảo vệ thành Tương Dương, là bạn vô cùng thân thiết với người Mông Cổ, không muốn người Mông Cổ xâm lấn đất đai của người Tống, và lại càng không muốn có cuộc chiến tranh của 2 dân tộc ‘Tống - Mông’ nên chàng đã lẳng lặng rời khỏi Thành Cát Tư Hãn. Hoàng Dung theo truyền thuyết là người phụ nữ rất xinh đẹp, đặc biệt là thông minh nhất thế gian. Nàng là là con gái của Hoàng Dược Sư và người yêu của Quách Tĩnh. Được Nhất Đăng đại sư đánh giá là cặp rồng - phụng của loài người, hai người rất yêu và hợp với nhau, đã cùng đoàn kết các anh hùng hảo hán thiên hạ chống quân Mông Cổ ở thành Tương Dương.

    Các tín đồ của tửu thần mấy ai mà không mê thần tượng Lệnh Hồ Xung hay các tài nữ mấy ai mà không mê thần tượng Doanh Doanh. Vượt qua giới hạn của chính tà, của các âm mưu hiểm độc mà hai bên là Ma giáo và Ngũ nhạc kiếm phái cộng với một số môn phái khác đã tạo ra, vượt qua sự khác biệt về đẳng cấp, vượt qua bệnh tật hiểm nghèo, với tính tình sảng khoái, khoáng đạt, có tình có nghĩa và tiếu ngạo của chàng cộng với sự thông minh, mưu trí và tình yêu hy sinh toàn tâm toàn ý của nàng, hai người đã có một tình yêu không thể nào đẹp hơn - một tình yêu lấy tiếu ngạo giang hồ làm nền tảng và cũng chính nhạc khúc này là nơi mà tình yêu của hai người sẽ hội nhập trong một cuộc sống không màng danh lợi.

    2. Tại sao con người sinh ra thường phải chịu số phận bị ruồng bỏ, sĩ nhục, chà đạp, chèn ép, hiểu lầm, buộc tội, oan sai, mồ côi, mặc cảm, tha hóa, cô đơn, tuyệt vọng, hãi hùng, đau khổ, bệnh tật nan y, tăm tối hay lưu vong, đâu là bến bờ tự do của con người, khi nào ta có được tâm hồn như trẻ thơ vui đùa bên những dòng suối nhỏ, phải chăng tất cả các khát vọng đều là ảo ảnh?

    Tại sao khi ta sống với con người lại phải đeo một cái mặt nạ ‘bằng mặt không bằng lòng’, có phải con người phải sống nơi Đào Hoa đảo, Băng Hỏa đảo hay Linh Xà đảo, Cổ Mộ, Tuyệt Tình Cốc, trong phòng vắng hay chết đi mới đạt được sự tự do?

    Tiếng khóc trẻ thơ đã thức tỉnh con người đại ma đầu như Tạ Tốn, Diệp Nhị Nương hay Lý Mạc Sầu có khả năng quay trở về với thiện tính của con người. Khi nào con người có thể từ bỏ lòng nung nấu căm thù như Tôn Tẫn, Câu Tiễn hay Tạ Tốn, khi nào ta có thể ‘buông dao đồ tể mà trở về với cửa Phật’?

    Có phải con người, khi chiêm nghiệm đủ ý nghĩa của cuộc đời, thường mơ một giấc mộng yên bình, mơ một cuộc sống bình thường không lo lắng như Trịnh Công Sơn muốn quay về ngồi yên dưới mái nhà hay như Tiêu Phong và A Châu muốn trở về bộ lạc để nuôi dê và hưởng một cuộc sống êm ả thanh bình suốt đời?

    Có phải ánh trăng lửng lờ, mặt hồ man mác, lá rụng mùa thu, mái chèo nhặt khoan, tiếng đàn êm dịu, tiếng sóng vỗ đại ngàn, rừng hoang gió thổi xạc xào lá, những ngọn núi khói sương bàng bạc, những khoảnh khắc tỉnh mộng trong đêm, dõi nhìn những hàng cây trùng trùng điệp điệp, lắng hồn trong khúc ‘phụng cầu kỳ hoàng’, ngồi bên thềm lặng nghe giọt nắng, thản thốt dưới ánh chiều tà, hay ngồi ở quán bên sông và chìm vào đáy mắt hồ thu của mỹ nhân…, mới đưa tâm hồn ta trở lại sự tĩnh lặng và do đó ta đạt được ngộ tính của tình yêu?

    Có phải thế giới này tự nhiên nhiên nhiên đến nỗi ta không muốn làm anh hùng cũng bị bắt phải làm anh hùng, ta không muốn nghèo vẫn bị bắt phải nghèo, ta không muốn làm vua cũng bị bắt phải làm vua, ta không muốn làm ăn mày cũng bị bắt phải làm ăn mày, ta không muốn có người đẹp thì bắt phải có người đẹp hay khi mà ta muốn có người đẹp thì chờ đợi mãi chả có bóng hồng nào?

    Không có cái tiền kiếp nọ sao có kiếp này. Không có Dư Đại Nham xuống núi thì sao có Trương Vô Kỵ, sao có anh hùng thiên hạ vô địch, sao có Giáo chủ Ma giáo, sao có Minh chủ võ lâm. Không có Dương Thiết Tâm, không có Hoàng Nhan Hồng Liệt thì sao có Dương Quá, sao có ‘Ám nhiên tiêu hồn chưởng’, sao có Thần điêu đại hiệp, sao có Nam Cuồng và sao có chuyện 'Song kiếm hợp bích'? Phải chăng mọi việc trên đời đều có tính trùng trùng duyên khởi? Và phải chăng những điều Hồ Thích nói về 'xã hội bất hủ' không nằm ngoài phạm trù này?

    Cuối cùng, Vô Kỵ sẵn sàng từ bỏ vinh quang tột đỉnh để về ‘vẽ lông mày cho ái thê’, Lệnh Hồ Xung sẵn sàng rửa tay gác kiếm để cùng sánh vai với Doanh Doanh hát khúc ‘Tiếu ngạo giang hồ’, Đoàn Dự sẵn sàng từ bỏ cung vàng điện ngọc để tìm đến ‘Thần tiên tỉ tỉ’ Vương Ngữ Yên, Dương Quá và Tiểu Long Nữ sẵn sàng bỏ mặc tất cả những phù phiếm nhân gian, về nơi ‘Cổ Mộ’ để ẩn mình trong vũ điệu tuyệt vời của tình khúc âm dương..., phải chăng đó là cái hay nhất của Kim Dung?

    …Hỡi các bạn, hãy kiểm tra lại xem, có mấy ai viết mà không có tình yêu trong đó. Ai đã tuyên bố ‘hỡi thế gian tình là gì, mà đôi lứa thề nguyền sống chết’ hay ‘thiên thu vạn tải khổ cũng yêu’, 'yêu' và 'chết vì yêu' có thể đồng nhất hay không đồng nhất đối với từng cá thể, nhưng tình yêu không chỉ là tình yêu nam nữ mà còn là khát vọng sống và khát vọng tự do. Tình yêu là bản chất của cuộc sống, là cứu cánh và là mẫu số chung cho tất cả mọi người mà bất chấp sự vận hành vô tình của vũ trụ đại ngàn, con người chỉ có thể bất tử trong tình yêu và nếu không có tình yêu, loài người sẽ không có khái niệm hạnh phúc và sẽ không tồn tại.
     
  11. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Bài viết về A Tử này ngắn nhưng cũng khá hay, có lẽ vì chưa có ai viết kỹ về A Tử (có chưa các bác nhỉ ???)



    Mối tình tội nghiệp của A Tử



    Không ngần ngại khi nói ‘Thiên Long bát bộ’ là một trong những bộ tiểu thuyết và đồng thời là một trong những bản trường ca giá trị nhất của nhân loại, nó có những tình tiết mà từ nhà bác học đến thứ dân cũng có thể tìm thấy đâu đó hình ảnh của mình trong các câu chuyện.

    Người ta hay đọc và bàn về vô số người đẹp, nhưng vô tình người ta đã quên A Tử (vì nàng đóng vai phản diện!), chính ra mối tình si và vô cùng tội nghiệp của A Tử sẽ dần hiện lên một mối cảm thông sâu sắc từ đông đảo các người đọc và luôn đem lại trong ta một nỗi hoài cảm không bao giờ nguôi.

    Trong phim ‘Thiên Long bát bộ’ gần đây nhất, người được chọn đóng vai A Tử là nữ diễn viên điện ảnh Trần Hảo - mỹ nhân ‘vạn người mê’ mà năm 2007 được bầu là ‘người đàn bà đẹp nhất Trung Quốc’ từ hơn một triệu người tham gia bình chọn (theo vietbao.vn)

    A Tử là em của A Châu. Hai chị em là con của người đẹp Nguyễn Tinh Trúc - một trong 6 bà ‘vợ’ quốc sắc thiên hương của Đoàn Chính Thuần.

    Khi ra đời, do Đoàn Chính Thuần ‘vụng trộm’, 2 chị em A Tử không được cha mẹ chăm sóc mà gửi đi chỗ khác nuôi nấng, nên các nàng phải lưu lạc giang hồ từ bé. A Châu thì làm nô tì cho Mộ Dung Phục ở xứ Cô Tô. A Tử thì làm đệ tử cho Tinh Tú lão quái Đinh Xuân Thu, ở vùng quan ngoại, một tên đại ma đầu lừa thầy phản bạn, vô cùng độc ác, nham hiểm khét tiếng, háo danh và đầy tham vọng… Vì bị ảnh hưởng của sư phụ, A Tử - một cô bé được sinh ra từ một dòng máu quý tộc đầy hãnh tiến và thông minh, đã trở thành một kẻ vô cùng độc ác, ma mãnh và xảo quyệt.

    Trước khi A Tử gặp Tiêu Phong, A Châu đã có duyên gặp chàng - một kẻ anh hùng vô địch thiên hạ, khi khái ngất trời, nàng được chàng cứu, cùng trải qua nhiều sóng gió khủng khiếp, rồi nàng thông cảm với hoàn cảnh khốn nạn của chàng sau khi bị Cái Bang đảo chính và bị đối xử là ‘con chó Khất Đan', hai người đều ‘sa lưới tình’.

    Sau đó, Tiêu Phong đi tầm thù rửa hận, tại Tiểu Kính Hồ, A Châu và A Tử gặp nhau và biết là hai chị em. Cũng tại đó, A Châu mặc dầu bị Tiêu Phong lỡ tay đánh chết, nhưng nàng được chàng xem như là ‘vợ’, trước khi chết, nàng trăn trối là chàng hãy thay mặt nàng mà chăm sóc và bảo vệ A Tử, vì thế sau này khi gặp bất cứ nguy hiểm nào, A Tử luôn mồm gọi Tiêu Phong là ‘tỉ phu’ (chồng của chị ruột).

    Khi đến tuổi trăng tròn, thường mặc y phục màu tím, A Tử đẹp như thần tiên giáng thế, nàng đã ăn cắp Thần Mộc Vương Đỉnh của phái Tinh Tú (một dụng cụ để luyện võ công vô cùng tà độc từ nọc độc của các loài côn trùng rắn rết) để hy vọng luyện được võ công tuyệt thế nhằm thống lĩnh các sư huynh mà lâu nay A Tử không hề nể phục.

    Các sư huynh của A Tử đã vâng lệnh sư phụ rượt theo, dĩ nhiên nàng chống cự không lại, may mắn lúc đó có Tiêu Phong đi qua, được chàng dùng nội công thượng thừa hỗ trợ, A Tử lần lượt hạ gục các sư huynh và được chúng đệ tử phái Tinh Tú tôn nàng lên làm ‘đại ca’.

    Vì tính cách của Tiêu Phong là vô cùng phóng khoáng, trọng tình trọng nghĩa, quang minh chính đại… mà làm cho một ‘yêu nữ’ độc ác như A Tử dần dần đem lòng ái mộ. Sau đó, vì tính ích kỷ, muốn độc chiếm Tiêu Phong suốt đời bên cạnh mình, A Tử đã phóng một cây trâm độc vào Tiêu Phong, và lập tức ngay sau đó, nàng bị trúng một cú ‘Giáng long thập bát chưởng’ của chàng: thần chết đang đứng bên cạnh nàng chỉ cách có một sát na!

    Thế là tình yêu của A Tử khởi ‘duyên’ từ đấy.

    Lỡ tay đánh A Tử chỉ còn thoi thóp thở, Tiêu Phong vô cùng ân hận, chàng mang nàng đến núi Trường Bạch để tìm nhân sâm cao cấp cho nàng ăn ngày này qua ngày nọ, kết quả là nàng giả từ thần chết! Tại đấy, 2 người quen Gia Luật Hồng Cơ, hoàng đế nước Đại Liêu, chàng kết nghĩa anh em với y. Rồi với lòng dũng cảm tuyệt vời trong một cuộc chiến đấu vô tiền khoáng hậu với phe nổi loạn, Tiêu Phong được vua Liêu phong làm Nam Viện đại vương và A Tử được phong làm quận chúa.

    Trong thời gian sống ở cung đình nước Liêu, A Tử được quen Du Thản Chi - kẻ định ám sát Tiêu Phong sau vụ Tụ Hiền Trang (cha của y bị Tiêu Phong đánh chết). Mới vừa nhìn thấy sắc đẹp mê hồn của A Tử, Du Thản Chi lập tức sa lưới tình, y yêu nàng đến cuồng si và tự nguyện làm một kẻ nô lệ cho sắc đẹp của nàng. Có lần y đã hy sinh cả cặp mắt của mình cho A Tử (bị mù do Đinh Xuân Thu hạ độc), mà đáng lẽ ra, A Tử phải lấy y làm chồng như Tiêu Phong đã khuyên nàng.

    Trong lúc đó, vì ‘cảm’ Tiêu Phong, A Tử đã không theo cha theo mẹ, mà từng giây từng phút bám theo chàng, rồi sáng sáng chiều chiều, đêm này qua đêm nọ, nàng thao thức tưởng nhớ chàng. Nhưng dù Tiêu Phong đã rất nhiều lần, khi A Tử gặp nguy hiểm, chỉ cần nàng gọi lên hai tiếng ‘tỉ phu’ là chàng cảm động mà xả thân giúp đỡ, chìu chuộng và chăm sóc nàng, chàng vẫn không… yêu nàng!, vì chàng luôn nghĩ về A Châu và những điều cao cả vĩ đại mà không hề đoái hoài đến tình yêu của nàng, điều đó khiến cho nàng ngày càng yêu chàng mãnh liệt hơn.

    Chuyện còn dài. Cho đến một ngày ở Nhạn Môn Quan, vì không muốn chiến tranh xảy ra giữa 2 nước Liêu-Tống làm đau khổ cho muôn dân, Tiêu Phong đã bắt cóc Gia Luật Hồng Cơ và kề dao vào cổ y, Hồng Cơ buộc phải bãi bình và thề suốt đời không xâm lược nước Tống nữa. Tiêu Phong lúc đó ở thế tiến thoái lưỡng nan, một mặt nhà Tống không chấp nhận chàng (họ xem người Liêu là kẻ thù), mặt khác Hồng Cơ xem chàng là kẻ phản bội, chàng buộc phải tự tử để đạt được khát vọng tự do (xem entry 228).

    Khi Tiêu Phong ngã xuống, A Tử tự móc mắt và ném trả lại cho Du Thản Chi, nàng lao đến ôm xác Tiêu Phong khóc vô cùng thảm thiết, không cho ai đến gần, rồi nàng cùng với cái xác của chàng lao xuống vực sâu để đạt được… sự bất tử của tình yêu! Ngay sau đó, Du Thản Chi cũng nhảy xuống vực chết theo nàng.

    Thực ra, một con người dù tàn ác đến đâu cũng có ít nhiều 'phật tính'. Do số phận, A Tử ngẫu nhiên trở thành kẻ độc ác một cách tự nhiên, vô tư và hoang dại… Tiêu Phong là người đã vạch ra những sai lầm của nàng và trên thực tế, chàng đã chứng minh bằng những hành động vô cùng thông cảm cho cái đau khổ của con người. Ngoài ra, suốt cuộc đời lang thang cô độc, A Tử chưa hề được sưởi ấm một tí tình yêu nào của loài người, trừ Tiêu Phong! Vì vậy, Tiêu Phong là 'tiêu điểm' để A Tử trở về tinh khôi. Nhưng tiếc thay, vì không yêu A Tử nên chàng đã không thực sự cải biến nàng thành một người tốt.

    Ngược với A Tử, A Châu đã được chết trong vòng tay người yêu và ngự trị vĩnh viễn trong trái tim chàng, còn với A Tử thì không có gì ngoài sự tuyệt vọng: nàng chỉ đạt được con số không từ tình yêu của Tiêu Phong!

    ‘Tình yêu của A Tử, cũng như cuộc sống của A Tử, như một cây cột trồng trong vách, chưa có được một ngày hạnh phúc. Đau khổ thay cho nàng khi người duy nhất nàng yêu lại chẳng sá gì đến tình cảm của nàng…. Nên cái chết của Kiều Phong có khi lại là niềm hạnh phúc của A Tử. Vì chỉ lúc đó, ông mới thuộc về nàng, vĩnh viễn chỉ thuộc về nàng. Và dưới Nhạn Môn Quan, cuối cùng A Tử cũng tìm được hạnh phúc cho mình’. (theo độc giả Lam Anh)

    ‘Cái bể khổ mà nàng con gái lạc loài trôi vào vừa êm ái, vừa tàn nhẫn... và nàng đã vẫy vùng trong đó để cuối cùng bất lực với yêu thương, chẳng bao giờ với được trái tim người anh hùng Kiều Phong mà chỉ còn có thể cùng chàng chung huyệt lạnh. Có thể, với con tim cuồng si của mình nàng vẫn cho đó là hạnh phúc và nở được một nụ cười duy nhất trong suốt quá trình say đắm người tình trong mộng’ (theo độc giả 'Hoàng Hôn Rạng Rỡ)

    ‘Tại sao con người sinh ra thường phải chịu số phận bị ruồng bỏ, sĩ nhục, chà đạp, chèn ép, hiểu lầm, buộc tội, oan sai, mồ côi, mặc cảm, tha hóa, cô đơn, tuyệt vọng, hãi hùng, đau khổ, bệnh tật nan y, tăm tối hay lưu vong, đâu là bến bờ tự do của con người, khi nào ta có được tâm hồn như trẻ thơ vui đùa bên những dòng suối nhỏ, phải chăng tất cả các khát vọng đều là ảo ảnh?’.

    Tình yêu của A Tử là một cái thực trong cái ảo, rất ‘người’ và càng đáng trân trọng. Hãy đặt một giả thiết là nếu bỗng nhiên đàn ông không còn thích đàn bà nữa (hay ngược lại), thì sao? Thì trước tiên, ta sẽ ngủ ngon vì không nghe tiếng mèo đực-cái ‘oa oa oa’ ghê sợ vào đêm…, rồi ta đem mấy cuốn truyện/thơ/nhạc/họa của Kim Dung, Shakespeare, Lev Tonstoi, Tagore, Khalil Gibran, Goethe, Mayakovsky, Lý Bạch, Leonardo da Vince, Bùi Giáng, Hàn Mặc Tử, Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Phạm Duy, Thanh Tùng ra ‘đốt hết’…, rồi ta sẽ không nghe tiếng khóc của trẻ con nữa…, rồi ra đường ta chỉ thấy toàn là hoa dã quỳ (=quỷ già)…, rồi thế giới động vật và nhân loại sẽ không còn nữa, và… ta sẽ không có entry về nàng ‘A Tử đáng yêu' dưới đây!

    ‘Vâng, tôi thích A Tử, thương A Tử hơn cả A Châu. Bởi, A Châu hạnh phúc hơn A Tử hàng vạn lần! Ta thương nàng lắm, yêu nàng lắm, yêu mối tình si của nàng lắm, A Tử ạ! Ngủ ngon A Tử, ngủ ngon trong giấc mộng cùng Tiêu lang' (theo độc giả Bách Diệp).

    Mối tình của A Tử là một mối tình nồng cháy như ánh mặt trời, nếu như truyện ‘Thiên Long bát bộ’ mà không có A Tử thì thế gian của Kim Dung sẽ rơi vào băng giá. Trung thành và nghĩa khí không phải là giá trị tối hậu của cuộc sống, dường như việc ‘phụ lòng’ A Tử làm cho vị anh hùng cái thế Tiêu Phong thiếu đi một 'nét' không kém phần quan trọng: hương vị của cuộc đời.

    Nếu mình là Tiêu Phong, mình sẽ... yêu A Tử, thật khó giải thích, nhưng để được A Tử yêu thì khó hơn lên trời... Ôi, ta yêu người thì người lại không yêu ta, nhưng người mà ta không yêu thì lại sẵn sàng vì ta mà... chết!

    Và bên tai mình vẫn còn ám ảnh đâu đây tiếng kêu ‘tỉ phu’ đầy tình yêu, não lòng và tuyệt vọng của nàng...

    ------------------------------------
     
  12. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Chỉ có 1 từ: Hay.
    @ cảm ơn cụ Cai đã sưu tầm để em có cơ hội đọc. :D
     
  13. vothuong

    vothuong Advanced Member

    Joined:
    13/7/10
    Messages:
    104
    Likes Received:
    43
    Location:
    HCM CITY
    Bác cải quả là trong mình chứa một bụng chữ thật đáng khâm phục...!
     
  14. Legolas00

    Legolas00 Advanced Member

    Joined:
    19/8/08
    Messages:
    137
    Likes Received:
    3
    Có một điều em thấy khá khó chịu ở truyện bác KD, đó là nó hạ thấp vai trò của việc khổ luyện, trau dồi. Mấy ông siêu cao thủ hầu hết thuộc dạng "có duyên" này khác, ngã xuống núi nhặt đc bí kíp, chả tập tành gì mấy cũng số 1 số 2 thiên hạ.
    Giờ bí kíp các thứ đầy rẫy trên mạng, ko chịu khó tập luyện từ bé tí thì huy chương sắt của chẳng có chứ đừng nói thiên hạ đệ nhất.
     
  15. 5HIEN

    5HIEN Advanced Member

    Joined:
    12/1/06
    Messages:
    1.874
    Likes Received:
    54
    Location:
    TP HCM
    Đúng là bí kiếp bi giờ nhiều thật, được phổ biến rộng rải, nhưng không phải ai cũng luyện được, chỉ người may mắn, có duyên ...và phải chấp nhận liều mình "té giếng", "té núi" mới mong đạt thành sở nguyện :lol: :mrgreen:
     
  16. dohaithanh

    dohaithanh Advanced Member

    Joined:
    16/9/09
    Messages:
    1.278
    Likes Received:
    4
    Tóm lại thì những nhân vật "thành đạt" trong truyện Kim Dung hầu hết đều phải :
    - Liều mạng;
    - May mắn (hay như giang hồ định nghĩa là phải "xuân" :lol: );
    - Quan trọng nhất vẫn là phải có vây cánh và đại cao thủ đỡ đầu :mrgreen:
    Như vậy là quá đúng còn gì, bác Legolas00 ??? :D
     
  17. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Nói chi thì nói kể cả ngoài đời thật, nhiều khi tài không bằng "xuân" đâu các bác ợ. Nói ra thì có khi lại cho rằng ghen ăn tức ở, đố kỵ... nhưng em thấy khối chú ngày xưa học cùng dốt hơn, kém hơn đủ mọi thứ so với bạn bè cùng trang lứa vậy mà sau này thì lại ngồi mát ăn bát vàng, có thằng lại còn làm "quan" hẳn hoi cơ đấy... Trong khi mấy chú ngày xưa có tiếng học giỏi trong lớp, học giỏi thuộc hàng top ten thì lại cầy cục trầy trật mới đủ ăn, nuôi vợ con. Ngẫm đời cũng lắm cái thú vị... phết :lol:
    @ chứng tỏ Kim lão cũng rất am hiểu hiểu nhân tình thế thái đó chứ các bác... :mrgreen:
     
  18. Viagraless

    Viagraless Advanced Member

    Joined:
    4/12/05
    Messages:
    5.592
    Likes Received:
    262
    Bác nào có sưu tầm được trọn bộ Vô Kỵ Triệu Minh cho em xin với, em đọc gần hết rồi bỗng dưng mất link :( , phải nói là tác giả nào viết bộ Truyện cực hay này còn trên KD mấy bậc ( xin lỗi cụ ạ. )
     
  19. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Có link nào đủ đâu bác Vĩa , đến phần 3 mấy thôi, em khoái nhất phần có Diệt Tuyệt sư thái :(
     
  20. Cai thang

    Cai thang Advanced Member

    Joined:
    22/3/12
    Messages:
    1.067
    Likes Received:
    6
    Trong dòng kiếm hiệp thì em thấy KD còn để ý đến chuyện realtime về khổ luyện trau dồi này nhất đấy, các tác giả khác còn vắn tắt hoặc hên hơn nhiều. KD đặt nặng cạnh chữ "duyên" là chữ "ngộ".
    Trong Cổ Long bác còn thấy trình độ ôn luyện võ công huyền diệu nữa kìa, chưa nói đến level là vô tưởng
     
  21. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Mỗi người một sở thích nhưng không hiểu sao em không khoái truyện của Cổ lão lắm. Em nhớ đọc chuyện gì đó mà cuối cùng hai cao thủ kiếm cứ gườm gườm nhau sau hàng giờ đồng hồ như thế một chú buông kiếm xin thua vù chỉ cần nhìn tư thế thủ kiếm của chú kia đã biết là mình thua :shock: :( . Em rất sợ cái kiểu vô chiêu thắng hữu chiêu một cách cường điệu quá mức như vậy, mất cả hay. :D
     
  22. Legolas00

    Legolas00 Advanced Member

    Joined:
    19/8/08
    Messages:
    137
    Likes Received:
    3
    Các bác phân tích làm em ngộ ra :) Hay lại chẳng bằng may, học nhiều chưa chắc đã giỏi mà tấn công nhiều chưa chắc đã có bàn thắng phải ko ạ.
     
  23. bluebird

    bluebird Advanced Member

    Joined:
    18/1/08
    Messages:
    830
    Likes Received:
    3
    Em nghĩ cái vụ bí kíp này là đặc trưng cho tinh hoa sao chép của người TQ đấy ạ. Nhờ sao chép những tinh hoa khắp nơi trên thế giới nên TQ bây giờ đã trở nên thiên hạ đệ nhất rồi đó thôi :mrgreen:
     
  24. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Anh Ba không nên gọi là có tài sao chép tinh hoa mà phải gọi là Tinh hoa của anh Ba là đi sao chép :lol:
     
  25. Legolas00

    Legolas00 Advanced Member

    Joined:
    19/8/08
    Messages:
    137
    Likes Received:
    3
    Em cũng đồng ý với ý kiến bác phidiep, tinh hoa của TQ là khả năng sao chép, còn đc bao nhiêu % là do giá thành của cuốn bí kíp
     

Share This Page

Loading...