Hồi ức người bao cấp

Discussion in 'Quán Cafe VNAV' started by cuoc_song_tuoi_dep, 11/8/10.

  1. cuoc_song_tuoi_dep

    cuoc_song_tuoi_dep Advanced Member

    Joined:
    8/5/07
    Messages:
    568
    Likes Received:
    19
    Lang thang trên mạng tự nhiên không cầm lòng được:
    Chiến tranh là những giai đoạn bất thường của lịch sử. Bố mẹ tôi đã sinh ra đúng vào cái giai đoạn bất thường kéo dài nhất trong lịch sử Việt Nam. Cái giai đoạn dài hàng chục năm ấy đã tầm thường hoá con người ta rồi trộn vào đấy những lý tưởng cao siêu đến mức phi lý để rồi kết cục còn lại là những mơ ước cơm, áo, gạo, tiền cỏn con mà đến nay nghe lại là phì cười rồi liền sau đó là nước mắt xót thương. Những câu chuyện kể của bố mẹ tôi là những kỷ niệm của cả một thế hệ và là những bài học cho tôi và thế hệ sau này trên bước đường sắp tới của mình với những mong vá lại những lỗ hổng mà cái giai đoạn đen tối này đã tạo ra ở Việt Nam, giai đoan được coi là hậu chiến với cái tên gọi khó quên “thời bao cấp”.

    Chuyện nghề giáo

    Bố mẹ tôi sinh ra vào đầu thập niên 40 của thế kỷ trước, đúng vào giai đoạn đất nước tràn ngập những biến cố lớn của lịch sử. Và vì vậy tuổi thơ của bố mẹ tôi đã phải gắn liền với 2 từ chiến tranh và những cuộc sơ tán rời xa khỏi thủ đô, để rồi đến lúc thanh niên thì đất nước lại bước vào một cuộc chiến mới, cuộc chiến đã chia đôi sông Bến Hải, cuộc chiến đã kéo dài hơn bao giờ hết.

    Ba mươi năm đất nước chìm trong khói bom, hết trận chiến này lại đến trận chiến khác. Những khó khăn, gian khổ tưởng như sẽ không bao giờ hết chỉ được xoa dịu những câu chuyện lúc cuối ngày bắt đầu bằng : “Khi nào hoà bình …” . Những câu chuyện, những ước mơ nhỏ nhoi, như ánh sáng leo lét cuối đường hầm để người ta bấu víu vào, để lấy thêm nghị lực mà bước ra khỏi cái đêm dài vô tận ấy.

    Những tưởng khi chiến tranh qua đi mọi người sẽ được sống sung sướng thì lúc anh, chị, em tôi chào đời là lúc bố mẹ tôi cũng như bao nhiêu gia đình khác lại đang phải chiến đấu với một cuộc chiến khác, cuộc chiến với cái nghèo đói. Cuộc chiến cũng không kém phần khốc liệt so với cuộc chiến bằng súng đạn.



    Thời bao cấp không phải là lúc để làm giáo viên, đằng này cả hai vợ chồng đều làm giáo viên thì hẳn nhiên cái nghèo đói hẳn nhiên là cứ luẩn quẩn mãi treo ở trên đầu. Lúc ấy, nếu nhà anh mà có người làm trong ngành phân phối hay cung cấp lương thực ở Hà Nội thì đồng nghĩa với no ấm, với nể trọng, với cái sự “cả họ được nhờ”. Còn nghề giáo viên, cái nghề đem tri thức, nghề đem tương lai đến cho các thế hệ kế tiếp thì lại là nghề nghèo nhất. Ngay cả so với một anh lái xe cho thủ trưởng hay một cô bán hàng dịch vụ thì anh chỉ có hơn những căn bệnh mãn tính về đường hô hấp, cặp mắt cận vì phải chấm bài hàng đêm trong ánh đèn dầu leo lét, vài ba cây dừa làm bằng phim vào những ngày 20/11 và cả thu nhập ít ỏi hơn rất nhiều. Có thầy giáo, cô giáo nào lúc đó mà không phải làm thêm để kiếm sống, phổ biến thì trồng rau nuôi lợn tăng gia, rồi dệt len, làm bánh, chụp ảnh … thôi thì đủ nghề vậy mà cái đói vẫn cứ bám theo nhăng nhẳng. Và rất nhiều đồng nghiệp, bạn bè của bố mẹ tôi dần phải bỏ cuộc trong cái cuộc chiến mưu sinh ấy. Và thế là xuất hiện những cô hàng xén-giáo viên, anh hàng phở-giáo viên, ông bơm mực bút bi - giáo viên… Những người may mắn có cơ hội dạy nhạc hay dạy kèm cho con của các cán bộ cao cấp để đổi lấy những tem phiếu thịt, tem phiếu gạo thì hoá ra là những người may mắn vì đã bám được lấy nghề.

    Bố mẹ tôi không phải là những người may mắn như thế, tuy vậy họ vẫn quyết bám trụ lấy nghề dù cho đã có bao bạn bè đồng nghiệp xung quanh, trong đó có cả hai dì ruột của tôi đã phải bỏ nghề mà đi kiếm những công việc tầm thường mà no ấm hơn. Mẹ tôi lúc đó đã phải dành dụm, chắt bóp mua lấy một cái máy đan len của Tiệp về để làm thêm ở nhà. Công việc vất vả kéo dài thường đến tận 3 giờ sáng, nhiều khi là hết cả đêm, thế rồi sáng hôm sau vẫn phải xách cặp đến trường để dạy học. Có lẽ cái tính chịu thương, chịu khó, cái đức hy sinh vì chồng, vì con của người phụ nữ Việt Nam đã giúp mẹ tôi làm được những công việc phi thường ấy. Cũng xin nói thêm, cái máy dệt len của Tiệp này thời đó là một gia tài vì nó có thể là nguồn sống cho biết bao gia đình và sau này mẹ tôi bán nó đi, thêm một ít tiền là mua được căn hộ bé nhỏ ở phố Hàng Lược, nơi tôi đã sinh ra và ở đó đến tận năm 14 tuổi. Còn bố tôi lúc ấy may mắn kiếm được công việc có lẽ còn tương đối dây dưa với cái nghệ thuật của môn văn mà ông vẫn hàng ngày dạy cho học sinh ở trên bục giảng, nghề chụp ảnh. Hàng ngày sau giờ lên lớp, ông lang thang ở các công viên, vườn hoa chụp ảnh cho những người đi chơi muốn lưu giữ lại hình ảnh của mình bằng cái máy ảnh cũ kỹ của Nhật được ông ngoại tôi cho, nhưng nào đâu có kiếm được nhiều vì thời đấy ăn còn chẳng đủ thì người ta lấy tiền đâu ra mà nghĩ đến cái sự ảnh ọt. Thế nhưng những buổi tối rửa ảnh, cái hoá chất rửa ảnh của công nghệ thô sơ thời ấy cũng đã kịp ăn vào tay ông. Những ngón tay xưng đỏ để những lúc cầm bút chấm bài là lại phải xuýt xoa.

    Và cứ thế, cùng với cái chuồng gà be bé ở ban công, bố mẹ tôi đã xoay sở để nuôi anh chị em tôi ăn học mà không phải bỏ nghề. Cùng với sự chăm lo về vật chất đó, cái đức chịu thương, chịu khó, vun vén cho gia đình của mẹ tôi, những tủ sách đầy truyện và những giảng giải của cha tôi, sự khó nhọc vất cả và cả tính mẫu mực nhà giáo của cả hai người là những gì đã nuôi lớn tâm hồn tôi. Giờ đây cả ba anh chị em tôi chẳng có ai theo nghề giáo cũng như cả 2 bố mẹ tôi đều đã về hưu. Nhưng đối với tôi, nghề giáo vẫn là nghề thiêng liêng và rất đáng được trân trọng.

    Chuyện bữa ăn

    Nếu ngày hôm nay, chúng ta luôn đòi hỏi cái sự “ăn ngon, mặc đẹp” mà thực tế người Hà Nội ngày nay ăn ngày càng ngon, mặc càng đẹp: những KFC, McDonald’s đâu còn là lạ, những Versace, CK, Longchamp đâu phải là hiếm thế nhưng hãy thử nhìn lại hơn 20 năm trước đây thôi thì mới thấy ngay cả cái ước mơ “ăn no, mặc ấm” vẫn còn là xa xỉ. Cái sự mặc thì thôi khó khăn cứ đành xuề xoà mà cho qua, nhưng cái ăn là cái phải đối diện hàng ngày thì biết tránh vào đâu được.

    Hãy thử xem một bữa ăn phổ biến của các gia đình trung bình thời ấy ở Hà Nội nhé, một nồi chuối xanh kho tương với ít tép vụn rồi rưới lên trên ấy một thìa mỡ (chỉ một thìa thôi nhé vì mỡ đắt mà - vậy mà cái nồi này có khi ăn được đến cả tuần lễ), một bát tép hay cá kho mặn mà một miếng có khi và được cả bát cơm, một đĩa rau muống luộc, nước luộc rau vắt chanh và một bát tương nhỏ được đã được pha thêm hẳn 3 thìa muối mà chấm rau vẫn phải chấm đứng cọng cho đỡ tốn. Đấy là nói đến thức ăn, giờ mới nói đến cái nồi cơm-nhân vật chính của bữa ăn. Này đừng có mà mơ mà đắn đo gạo hạt ngắn hay hạt dài nhé, chỉ có gạo hạt đỏ thôi, thế mà đôi khi cũng thiếu, cái chuyện độn khoai, sắn, ngô, mỳ hay cả hạt bo bo là “chuyện cơm bữa”. Đấy cái sự ăn nó thông thường và gần gũi thế đấy, nên cái gì mà quá bình thường và phổ biến thì người ta lại gọi là : “chuyện cơm bữa”.



    Cũng may nhà bà ngoại tôi vốn là nhà buôn bán lâu đời ở Hà Nội, dù sau giải phóng gia cảnh có nhiều sút kém, các cửa hàng đã bị Chính phủ tịch thu hết nhưng cái gia thế vẫn còn nên đôi lúc cũng đỡ đần được cho con gái trong cái sự ăn uống hàng ngày, đôi khi là gói chả, khi là quả trứng... nên lũ chúng tôi cũng đỡ phải chịu cảnh kém ăn. Cộng vào đó, sự chịu khó của mẹ tôi nên riêng nhà chúng tôi chưa bao giờ phải chịu cái cảnh ăn cơm độn và sang hơn nữa ấy là sáng Chủ Nhật, mua một bát phở về cho cả nhà ăn cùng với cơm nguội, thế cũng đã là một bữa sáng sang. Có lẽ vì được sinh ra trong một gia đình nề nếp nên mẹ tôi rất coi trọng đến bữa ăn và luôn chăm lo, vun vén để lũ chúng tôi không bao giờ phải thua kém những nhà khác trong chuyện ăn uống.

    Cái hạnh phúc nhỏ bé quây quần bên mâm cơm ngày ấy giờ đây khó tìm lại được, ngay cả khi cả nhà ngồi trong một nhà hàng sang trọng. Những bát phở trộn cơm nguội ngày xưa giờ tôi không còn phải ăn nữa, nhưng những khi ngồi ăn phở 24, tôi lại ao ước tìm lại được cái cảm giác thèm muốn và háo hức thời đó. Cái cảm giác chắc là sẽ mãi mãi không bao giờ còn tìm lại được nữa.

    Hà Nội giờ đã và đang làm quen với văn hoá hưởng thụ, nhưng những câu chuyện “trước đêm đổi mới” của nơi này sẽ mãi mãi là bài học về đức chịu thương, chịu khó cho chúng tôi.

    Chuyện mơ ước

    Bây giờ người ta hay mơ ước điều gì nhỉ? Thì du lịch vòng quanh thế giới, rồi nhà biệt thự với đầy đủ tiện nghi, rồi xe Lexus... Vậy không có ước mơ nào dính đến ăn mặc à? Ăn với mặc thì làm gì phải mơ ước!

    Thế mà mới chỉ hơn 20 năm trước đây thôi, ước mơ của người Hà Nội chỉ quanh quẩn trong có bốn từ : “miếng cơm, manh áo”.

    Chuyện cái mặc, lúc đó, nếu anh mặc một cái áo lông Đức ra đường thì đã là rất oai có khác chi ngày nay diện một bộ veston Armani chính hiệu. Và nếu còn dắt theo một chiếc xe đạp Peugeout nữa thì đích thị anh chính là mẫu hình tượng mơ ước của người Hà Nội thủa ấy. Hãy tưởng tượng, chiếc xe đạp Peugeout ngày ấy, bây giờ tựa như một chiếc xe SH hay thậm chí là còn hơn nữa. Lúc bố mẹ tôi mới lấy nhau cũng được bà ngoại cho một chiếc xe Peugeout như vậy, tuy cũ nhưng đi ra đường thì vẫn vô cùng oai. Sau này nó bị trộm mất, vậy là sáng sáng ba bố con (lúc đó chưa có tôi) dắt nhau ra chợ Đồng Xuân để chờ tàu điện để đi học, đi làm. Cái cảnh chen tàu điện thì khổ hết chỗ nói. Vậy là lúc ấy lại ước mơ có được một chiếc xe đạp.



    Ở cái thời mà đến ngay cả cái bút bi cũng phải bơm mực để dùng đi dùng lại, nên mới sinh ra một cái nghề rất phổ biến là “bơm mực bút bi”, thì vẫn còn hằng xa số các ước mơ nhỏ nhoi mà lại quá xa vời khác nữa như cái quạt điện Sanyo, cái radio Philips , cái TV JVC , hay chỉ là cái nồi áp suất Liên Xô…

    Để đạt được tất cả những ước mơ ấy, chỉ còn cách cố gắng để đạt được một ước mơ khác, ước mơ xuất ngoại. Cán bộ thì cố học tiếng Pháp để cơ hội được đi làm chuyên gia ở Algeria hay Iraq, nếu được vậy thì cả nhà được nhờ. Học sinh, sinh viên thì cố học giỏi để đạt được suất học bổng ở Liên Xô, vậy là có thể vừa học vừa tiết kiệm học bổng để mua hàng hoá bên ấy gửi về nhà báo hiếu bố mẹ. Còn những người không phải 2 đối tượng trên thì vẫn còn những suất lao động xuất khẩu ở Đông Âu để mà mơ ước. Những Liên Xô, Đông Đức, Tiệp Khắc, Ba Lan… lúc đó là những chân trời mới để con người ta hướng đến trong cái đêm đen tăm tối ấy. Những con người đã phải mơ ước được rời bỏ quê hương với mong muốn tìm thấy hy vọng cho mình và gia đình để thoát ra khỏi cái cảnh nghèo. Rồi đến khi Liên Xô tan rã, hầu hết trong số họ đều đã phải trốn ở lại đây để buôn bán. Kiếm ăn trong cái hoàn cảnh tranh tối, tranh sáng ấy ở xứ Đông Âu quả thật là không tệ nhưng cũng lại ẩn chứa muôn vàn bất trắc. Những lúc cuối ngày mệt mỏi thì chỉ còn có ước mơ được trở về nhà, nơi luôn luôn yên bình, nơi vẫn còn ấm áp tận sâu trong trái tim họ. Nhưng họ không thể, họ vẫn phải cố bám trụ lại nơi xứ người này vì biết trở về nhà sẽ là đói, không chỉ có mình đói mà cả gia đình nữa. Tất cả những vất vả, những giấc mơ đều đã bị đánh đổi cho cái mơ ước thoát ra khỏi cái nghèo.

    Đó là câu chuyện những mơ ước của “Hà Nội trước đêm đổi mới 1986”, những câu chuyện không hề xa chúng ta mà sao nghe quá xa xôi. Những ước mơ nhỏ bé đến tức cười mà nghe xong lại thấy lòng xót xa. Câu chuyện của bố mẹ tôi, câu chuyện của cả Hà Nội vào cái thời tăm tối ấy, những câu chuyện giờ đây gợi lên nhiều kỷ niệm cho những ai đã sống ở vào cái thời kỳ đó. Để lúc này đây, tay cầm điện thoại di động, mắt xem TV màn hình phẳng, tai nghe dàn nhạc 7.1, trên người mặc những bộ quần áo lộng lẫy … chúng ta, những người đã may mắn không phải trải qua cái thời kỳ đó, suy nghĩ gì về ngày xưa ?
     
    Tags:
  2. tai_trau

    tai_trau Moderator

    Joined:
    11/4/06
    Messages:
    15.556
    Likes Received:
    5.142
    Location:
    Hà Nội
    Hị hị, bao cấp hử. Ôi trời, vất ơi là vất.
    Công thức than tổ ong + chim cút + lợn nuôi nhà cao tầng khá phổ biến ở HN giống như mô hình VAC ở nông thôn bi giờ ấy.
    Ngoài ra còn 1 số nghề đặc sản như cuốn thuốc lá, dán bao bì, bóc lạc, v.v.
    Nói chung là ước ao có được bữa no, toàn cơm. :mrgreen:
     
  3. regular

    regular Advanced Member

    Joined:
    6/6/07
    Messages:
    7.375
    Likes Received:
    22
    Location:
    Non-Groups
    Em vẫn khg quên được những cái tết của năm tháng ấy. chỉ ít bánh kẹo mứt tết. Vậy mà lại vui!
    Chỉ khi có khách phương xa tới chơi, nhà mới dám mua con gà ở chợ về mần. Con gà cả nhà ăn ...2 ngày :lol:
    Từ "đặt gạch" trên VNAV hiện nay đang phổ biến hình như cũng co xuất xứ từ cái đận xếp hàng mua nhu yếu phẩm thì phải?
     
  4. Супер

    Супер Advanced Member

    Joined:
    22/9/09
    Messages:
    7.761
    Likes Received:
    62
    Location:
    Антарктида
    Mấy bác làm em nhớ đến các cụ nhà em , nhà cả 2 bên đều là địa chủ nên bị liệt vào dạng lý lịch có vấn đề , con cháu không xin học đâu được đành phải học sư phạm.
    Giấc ngủ của em thường xen lẫn với tiếng máy dệt , máy khâu.Hồi đó em còn nhỏ cứ sống vô tư , giờ nghĩ lại thấy thương các cụ quá.
     
  5. ttho

    ttho Advanced Member

    Joined:
    10/3/06
    Messages:
    768
    Likes Received:
    51
    Em thì em sợ ăn độn khoai lắm rồi. Em cạch khoai lang cho đến bây giờ.

    Cái nữa là em nhớ có năm em xếp hàng từ 7h sáng đến 11h để mua được 1 phong pháo chiến thắng về đốt chơi
     
  6. uydo

    uydo Advanced Member

    Joined:
    6/7/06
    Messages:
    703
    Likes Received:
    110
    em còn nhớ ngày xưa, lâu lắm mới được ăn gà, mà ăn xong phải dọn hết xương đem đi chôn, hàng xóm biết, họ tố cáo :(
     
  7. Lion_Heart

    Lion_Heart Advanced Member

    Joined:
    11/10/06
    Messages:
    934
    Likes Received:
    96
    Thời bao cấp à, em xin trích lời của bác THANH TỊNH: Là thời " Cái C... gì cũng phân, mà phân thì như C..."
    :lol: :lol: :lol:
     
  8. hoahongmuachiu

    hoahongmuachiu Approved Member

    Joined:
    3/7/10
    Messages:
    33
    Likes Received:
    0
    Hồi mới GIẢI PHÓNG các bậc cha chú trong rừng ra cùng làm việc đồng lòng đồng sức vì địa phương của mình lắm chứ không trống đánh xuôi kèn thổi ngược như về sau, chắc do bị phân hóa trong tư tưởng.
     
  9. ngtatliem

    ngtatliem Advanced Member

    Joined:
    11/4/06
    Messages:
    6.769
    Likes Received:
    61
    Location:
    C.S.J
    Em nhớ mỗi năm đến tết thì em mới được ba cho 1 két nước ngọt chai, quý lắm ai vào nhà em cũng khui mời, giờ mấy nhóc ở nhà toàn coca lon mà bọn nó thờ ơ khiếp :(
     
  10. mtbc

    mtbc Advanced Member

    Joined:
    11/9/06
    Messages:
    6.982
    Likes Received:
    2.499
    Location:
    Q3, Saigon
    Hi hi, ở khu KTM nhà em, lúc nào ăn trứng là ăn trứng cả nghìn người, ăn cá cũng cả nghìn người một loại... thỉnh thoảng đang thèm ăn trứng lại không có trứng, trúng đợt cung cấp kem đánh răng, vui phết! :lol:

    Em nghe câu này của một nhà văn, ngẫm cũng đúng "đó là một cơn mê sảng tập thể" :lol:
     
  11. Sơn Halida

    Sơn Halida Advanced Member

    Joined:
    26/11/09
    Messages:
    913
    Likes Received:
    4
    Location:
    số 1 Vân Đồn, p. Trần Phú, tp Móng Cái, Quảng Ninh
    Các Bác làm em nhớ lại ngày xưa, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ lắm rồi, ngẹn ngào không kể được :( . Thỉnh thoảng kể cho mấy đứa nhỏ nghe để chúng thấy và quý cái gì mình đang có, bọn chúng cười ngặt nghẽo có thể chúng chưa tin được có một thời như thế :shock:
    Đến bây giờ em vẫn nhớ mặt "CON" mụ bán thịt :lol: :lol:
     
  12. hoahongmuachiu

    hoahongmuachiu Approved Member

    Joined:
    3/7/10
    Messages:
    33
    Likes Received:
    0
    Hồi đi kinh tế mới, gần nhà em có ông Tập Đoàn Trưởng, hôm ấy mải họp về trễ, về đến nhà mới tá hỏa thấy 5 đứa con nằm la liệt,sùi bọt mép. Chúng ở nhà đói quá luộc sắn Ấn Độ ăn nên ngộ độc. Cõng đi trạm xá thì cứu được hai đứa lớn, 3 đứa gái nhỏ bụ bẫm dễ thương thì không cứu được, đau xót lắm :( . Về sau ổng có làm bài thơ khóc con.
     
  13. cuoc_song_tuoi_dep

    cuoc_song_tuoi_dep Advanced Member

    Joined:
    8/5/07
    Messages:
    568
    Likes Received:
    19
    Hồi bao cấp em còn nhỏ chỉ nhớ mỗi khi xe sắn của cơ quan bố em (công nhân xin xỏ suất trồng sắn tận Hòa Bình) nổ máy ìn ìn về là trẻ con bu lấy, trèo lên như đặc công, trộm sắn! có những củ to bằng cái đùi người lớn (mà đùi người lớn hồi bao cấp cũng be bé) chúng cũng tha lôi được. Bao cấp là những buổi sáng triền miên ăn khoai tây, chuối xanh luộc, thậm chí cả củ chuối. Bao cấp là dịp chia thịt cuối năm, ai cũng lúc lỉu trên tay tí lòng, tí thịt, tí mỡ, tí xương, thậm chí cả một miếng tim bé bằng cái...đầu đũa. Bao cấp là những lần cong môi thổi bong bóng (bọng đái) lợn rồi lũ trẻ ở nhà tập thể thi nhau hò hét đá, lúc đầu quả bóng còn có màu trắng sau biến thành màu đất vì bóng lợn rất dính đất cát. Bao cấp là những đợt leo lên cây bưởi của cơ quan bố, bứt quả xuống phải bôi đất vào cuống cho giống bưởi rụng kẻo dễ bị...quy thành phần. Bao cấp là sự sung sướng đến tột độ khi cuối năm, bố đi mua được cái thủ lợn, chong đèn kéo thớt chặt cồm cộm. Tiếng cồm cộm của ấm no, của vị beo béo giò thủ, tai luộc.Bao cấp là những lần ra Hà Nội thấy tàu điện lẹt xẹt, bị pháo hoa rơi bắn cháy cả cổ áo len, được cô cho ít kẹo xanh đỏ có nhân hồng hồng, về lũ bạn cứ cãi nhau không biết nhân làm từ cà chua hay cái gì đo đỏ...Những lần mua gom tiền đồng nát mua kem, chí chóe cãi nhau không biết cái cục gờn gợn hay có trong que kem là cơm nguội hay là...đỉa (mãi sau này mới biết đó là bột quấy vội vón cục).
     

    Attached Files:

  14. Viagraless

    Viagraless Advanced Member

    Joined:
    4/12/05
    Messages:
    5.592
    Likes Received:
    263
    Sao mà em ghét mấy thằng nhà văn ế độ ngồi moi móc lại rồi tóm tắt bằng những từ ngữ kêu ken két :mrgreen:

    Em cũng được trải qua thời kỳ đó, nhưng ngẫm lại chẳng thấy có gì đáng xấu hổ cả, lịch sử nó là như vậy, nếu bàn về nguyên nhân sâu xa thì là cả một câu chuyện dài mà lại phải cãi nhau mất đoàn kết ở chốn tao nhã này nên thôi.

    Mời bác cuộc sống tươi đẹp post tiếp ạ, đọc bài này thấy bồi hồi nhớ về những ký ức tuổi thơ xếp hàng mua nhu yếu phẩm với gạo Tổ, Tết Trung thu Phường phát cho mỗi cháu 1/4 cái bánh ăn thấy ngon hơn bây giờ để cả đống tới mốc xanh ..., ở trong Nam dù sao cũng đỡ hơn chút, tới khi ra Bắc học thấy bà con ăn bột mì luộc kêu bằng "nắp hầm" lạ miệng ngon quá nên đám sv miền nam xin đổi cơm lấy nắp hầm , đâu có biết đó là " ăn độn " đâu ?
     
  15. fortheking

    fortheking Advanced Member

    Joined:
    20/5/09
    Messages:
    458
    Likes Received:
    0
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BB%9 ... %E1%BA%A5p
    Em dính vào 6 năm sao em chả nhớ gì sấc... Chắc khổ quá nên xóa trắng kí ức rồi. :idea:
     

    Attached Files:

  16. Cau Yem

    Cau Yem Advanced Member

    Joined:
    5/1/07
    Messages:
    1.289
    Likes Received:
    14
    Không cần phải tới 5Kg gạo đâu, chỉ cần 1 Kg gạo hay 1/2 Kg thịt là bị các trạm kiểm sóat kinh tế nằm rãi rác trên các tuyến đường chặn bắt rồi. Các bà bầu đều phải xuống xe cho họ xét cái bụng bầu vì nhiều người đã quấn thịt vào bụng để qua mặt các trạm.

    Thiệt là không hiểu nỗi: Chỉ trong vòng một năm, miền Nam từ nước xuất cảng gạo đã phải nhập băng với đồng bào miền Bắc ăn độn bobo và khoai mì cho trọn tình nghĩa! :mrgreen:
     
  17. regular

    regular Advanced Member

    Joined:
    6/6/07
    Messages:
    7.375
    Likes Received:
    22
    Location:
    Non-Groups
    Qua topic này, em lại biết thêm những cái vất vả của đồng bào ta thới ấy. Mỗi vùng miền có cái khổ khác nhau nhỉ!
    Tks các bác!
     
  18. NEPTUNE

    NEPTUNE Advanced Member

    Joined:
    2/8/06
    Messages:
    284
    Likes Received:
    15
    Đi xe đò từ Bạc liêu lên Sài gòn phải có công lệnh ra bến xe xếp hàng mua vé nhiều khi đến mình hết vè => về nhà đợi hôm sau,mang theo 10kg gạo cũng phải xin giấy phép của cơ quan trong lúc đó gạo ở các kho của cty lương thực tỉng để mốc xanh mốc đỏ ,lên Sai gòn được ông anh cho ăn cơm độn bobo thấy lạ và ngon wa trời ,đi 270km lên Sài gòn qua 5 cái trạm của quản lý thị trường và đi từ 5 giờ sáng hôm nào o kẹt phà và qua trạm nhanh thì 7-8h tối đến nơi còn không thì 1,2 h sáng mới đến , nhưng được cái chức danh " con cán bộ" đi đâu cũng xin cái giấy giới thiệu của cơ quan bọ mang theo nên xin cái gì cũng dễ kể cả việc tết xếp hàng mua phong pháo Điện quang hay tút thuốc Vitap :D
     
  19. tai_trau

    tai_trau Moderator

    Joined:
    11/4/06
    Messages:
    15.556
    Likes Received:
    5.142
    Location:
    Hà Nội
    Xin phép các bác, em theo bác Regu ngược dòng dĩ vãng chút:

    [​IMG]

    [​IMG]
     
  20. tai_trau

    tai_trau Moderator

    Joined:
    11/4/06
    Messages:
    15.556
    Likes Received:
    5.142
    Location:
    Hà Nội
    Đây là phiếu mua vải:

    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]
     
  21. tai_trau

    tai_trau Moderator

    Joined:
    11/4/06
    Messages:
    15.556
    Likes Received:
    5.142
    Location:
    Hà Nội
    Mua thịt, mua đường thì dùng cái này:

    [​IMG]
     
  22. tai_trau

    tai_trau Moderator

    Joined:
    11/4/06
    Messages:
    15.556
    Likes Received:
    5.142
    Location:
    Hà Nội
    Đi xe bình bịch thì dùng cái này:

    [​IMG]

    Đi xe đạp thì cái này:

    [​IMG]
     
  23. regular

    regular Advanced Member

    Joined:
    6/6/07
    Messages:
    7.375
    Likes Received:
    22
    Location:
    Non-Groups
    Em khg hiểu: tháng chỉ được đổ xăng 3 lần, vậy 1 lần khg bít được mấy lít nhỉ?
     
  24. Viagraless

    Viagraless Advanced Member

    Joined:
    4/12/05
    Messages:
    5.592
    Likes Received:
    263
    He he, vẫn vương vấn nên trong bóp em lúc nào cũng sẵn 1 mớ ... xiền cũ nhưng còn rất mới , hôm nào ra HN thì ... xài.

    Tờ bên dưới là tiền của VNCH để dễ hình dung kích thước :lol:
     
  25. oDoh5

    oDoh5 Advanced Member

    Joined:
    30/3/09
    Messages:
    2.001
    Likes Received:
    5
    Location:
    DNCity
    đạp xe đạp xách can đi mua xăng về đổ vào bình xăng xe máy dùng dần cụ ơi :D (nhà ai chả có cái phễu rót xăng :D )
     

Share This Page

Loading...