Em thì cũng không hẳn là fan của Expresso, em thích cafe kiểu Thổ Nhĩ kỳ hơn. Nghe nói là expresso phải dùng hơi nước áp suất cao để cho chạy qua bột cafe, mới có được ly cafe ngon? Chụp ảnh thì ngày có ngày không chứ cafe ngày nào em cũng uống.
@bác Onecent:Cám ơn bác đã chia sẻ...Hình máy pha cafe trên của bác chụp bằng lens cổ phải nói là chất không kém gì lens đắt tiền đời mới...Tay máy lão luyện của bác và bác Liming góp phần không nhỏ cho ra ảnh có chất...Bác cho em hỏi: bác chụp ống trên với body gì vậy... :wink: Em nghĩ bác Onecent khách quan khi nói về Starbucks vì...bác không chê Starbucks như chê Leica...Điều này cũng thật khó vì cha đẻ Starbucks Homles pha cafe bằng lý tính + nghệ thuật + thiên phú về marketing của ông đã làm nên một thương hiệu được hàng tỉ khách hàng trên thế giới ưa chuộng... Em xin lỗi, nói đôi điều về Starbucks theo cảm nhận cá nhân vì nghĩ một số bác ở đây cũng quan tâm...Nếu mod. thấy không phù hợp, vui lòng move đi giùm em... :wink: -Starbucks đáp ứng gu uống cafe từ dân amateur đến dân pro. -Tổng hành dinh Starbucks đúng hơn là lab, nơi ra đời hàng ngàn hương vị cafe để đáp ứng nhu cầu hiện tại và tương lai của thượng đế - Máy pha cafe Starbucks từ dạng semi-pro trở lên: vẫn made in Italy, nơi mà cha đẻ Starbucks là Homles nảy ra ý định kinh doanh cafe trong một chiều ngồi uống cafe trong một tiệm tại Ý đại lợi -Ly cafe Starbucks mà mỗi khách hàng cầm uống trên tay được pha theo ý của từng khách hàng vì vậy marketing mới nhất hiện nay của Starbucks để cám ơn thượng đế có chữ YOU to tướng trên ly -Cafe Starbucks bản thân em uống mỗi ngày 2 ly cao nhưng trong người không nóng và không mất ngủ như các loại cafe khác...Đối với, em điều này là độc nhất vô nhị vì sức khỏe là no.1... -Thật bất ngờ trong lần ghé tiệm cafe Starbucks gần đây trên đường University District xung quanh University of Washington trong toilet tiệm cafe này có 1 slogan đại ý: Ly cafe bạn uống phải hoàn hảo. Nếu bạn cảm thấy không hoàn hảo, vui lòng nói cho manager cửa hàng biết.... -Em dự định khi điều kiện thuận tiện mở tiệm bán cafe, triết lý kinh doanh học hỏi một phần từ cha đẻ Starbucks và điều chỉnh cho thích hợp môi trường xung quanh... :wink: Xin phép post hình tổng hàng dinh Starbucks ở gần nhà... :wink:
Ngày nào bác qua bên Ý uống 1 ly ét-pờ-rét-sô thì lúc đó mới thấy cái ngon đặc biệt của nơi sinh ra nó ... Kẹt nỗi bên Ý cũng chia làm 2 gu: Bắc Ý và Nam Ý. Đại diện ét-pờ-rét-sô Bắc Ý có Rôm, Mi-lăng, Phờ-lo-ren và Vê-nít ... Còn Nam Ý thì đương nhiên đảo Si-si luôn là hùng cứ của những tiệm rang và bán cà phê ét-pờ-rét-sô ngon bậc nhất thế giới. Cá nhân em mê cà phê ét-pờ-rét-số và đổ tiền bạc công sức vào món chơi này và dẹp luôn thú chơi âm thanh là từ ngày qua Ý được thưởng thức những ly cà phê ét-pờ-rét-sô bên bển ... Uống xong qua Ba lê bên Pháp uống thấy ... dở ẹc và em chê thẳng luôn với người dẫn em ở bên Pháp đi uống cà phê (đã dẫn nó đi và bao cho nó uống mà nó còn "dám" chê cà phê Pháp mới đau chứ !!! :evil: ) Tiếc thay thời này do giá thành hạt cà phê và chuyên trở tăng cao làm cà phê Ý cũng giảm chất lượng theo để giữ giá thành nên cà phê Ý hôm nay không còn ngon như cà phê Ý 10 năm trước kia (mặc dù vẫn ngon hơn nhiều nơi khác và quan trọng là dám trả tiền cao hơn) ... 1 bằng chứng là Ý đã bớt mua cà phê Ru-bít-ta của Ấn độ vốn nguyên là đối tác rất lâu năm từ trước đến giờ (Ấn độ luôn được coi là xứ sở cung cấp cà phê Ru-bít-ta nổi tiếng nhất thế giới và cũng mắc và thơm ngon không thua 1 số cà phê A-ra-bi-ca) mà giờ đã chuyển qua mua cà phê Ru-bít-ta của VN ta cho giá rẻ xuống đi cùng với giảm chất lượng (em xin lỗi cà phê VN nhé) ... Áp suất chỉ là 1 trong mấy yếu tố quan trọng để pha cà phê ét-pờ-rét-sô đấy bác. Máy cà phê ét-pờ-rét-sô vận hành theo nguyên lý Nhiệt học (P,V,T) nên các đại lượng áp suất, thể tích và nhiệt độ luôn tương quan với nhau. Chỉ cần sai 1 độ C là hương vị đã khác; ngoài ra còn phải đòi hỏi cà phê phải ngon và tươi; xay và nén cho đúng phép .... nhiều thứ lắm nhưng quan trọng nhất và ngược với nhiếp ảnh đó là "yếu tố đằng trước máy pha cà phê" chứ không như nhiếp ảnh là yếu tố đằng sau cái máy ảnh (thời này tự chụp bằng máy Ai-phôn thì yếu tố đằng trước cái máy ảnh là quan trọng nhất :mrgreen: ) "Mi tu !"
Thực sự em là người luôn khen chê 1 cách khách quan cho mọi vấn đề bác ạ. Em chê Lai-ca nhiều không phải là vì em không khách quan mà bởi Lai-ca nó ... như vậy! - Xì-ta-bấc họ có phương hướng làm ăn và kỹ thuật trang bị thiết bị lẫn người vận hành có lý lắm nên với 1 kỹ nghệ "làm dâu trăm họ" đó là bán thực phẩm ăn uống mà vẫn thành công mới là chuyện khó có lý do để chê cho dù có muốn không khách quan; đã vậy lại là 1 công ty vốn xuất phát từ 1 quốc gia mệnh danh "đồ ăn liền" không được thế giới coi là nước có lịch sử có đồ ăn ngon và đồ ăn chất lượng cao .. mà lại đi bán thực phẩm cho người ta mà lại thành công vốn là chuyện không dễ dàng tí nào ... Nói thì nói thế chứ đồ ăn nước ngoài ăn tại Mẽo em đi ăn so với đồ ăn đó tại chính quốc thì chưa biết mèo nào hơn man nào vì đơn giản là mặc dù ở Mẽo nhưng cũng ngay chính người dân nước chính quốc đó nấu nên hương vị cũng khó mà khác là ở tại chính quốc trừ khi là hương vị đó bao gồm hàn the, phoọc môn hoặc nhưng thứ "tuyệt chiêu" nào đó bị Mẽo cấm thì không dám bỏ vô nên ăn "không ngon" mà thôi; đó là chưa kể giá thực phẩm nhất là thịt thà tôm cá ở Mẽo đôi khi còn rẻ hơn ở chính quốc nên cho người nấu thêm phần tự do để nấu đạt chất lượng thật cao ... Cái máy pha cà phê ét-pờ-rét-sô của Xì-ta-bấc đạt đến chất lượng tuyệt đỉnh so với tất cả các máy cà phê ét-pờ-rét-sô trên đời nên vấn đề còn lại là do ngay chính người rang và pha cà phê nên nếu máy cà phê ét-pờ-rét-sô của Xì-ta-bấc nó đắt thì cũng phải đạo vì nó là tốt nhất mà người ta có thể tìm ra được trên đời ... - Trong khi Lai-ca lại chọn con đường khó cho chính họ và cho cả người tiêu dùng. Họ chọn con đường đắt và tỉ mỉ nhưng bên cạnh đó lại cũng có nhiều giới hạn. Ống kính Lai-ca có vài ống kính rất tốt đạt chất lượng quang học cao thì điều này em không phủ nhận; NHƯNG giá thành lại cao hơn 1 số ống kính của hãng khác nhưng hãng khác lại cho chất lượng còn cao hơn nữa thì điều này đã là vô lý về mặt kinh doanh; thứ 2 là nếu lấy các ống kính Lai-ca chất lượng cao này và để lấy được chất lượng cao đó thì phải dàn dựng tỉ mỉ và tráng rọi phim cũng phải tỉ mỉ theo ... thì lúc này người ta thà chơi máy khổ lớn hơn vừa rẻ mà vừa chất lượng ảnh cũng cao hơn ... thì lúc này mua Lai-ca để làm gì nếu chỉ để phục vụ cho yêu cầu cần chụp ảnh với chất lượng cao (bỏ qua yếu tố sở thích và sưu tầm thương hiệu) ??? Nhiều người nói máy và ống kinh Lai-ca là máy "tốt nhất trong sự tương đối" thì theo em chỉ là cách nói "gỡ gạt" vì đã là tương đối thì khó mà xác định cái nào tốt hơn cái nào vì lúc này máy Ca-nông với ống kính Lờ vòng đỏ cho chất lượng cũng rất cao trong sự tương đối đó đã vậy Ca-nông còn cho phép chụp nhiều thể loại hình hơn Lai-ca và như thế có thể nói cái Ca-nông có thể cho sự tương đối cao hơn Lai-ca thì có được chăng ?? Đây là chưa kể thiết bị Ca-nông cho dù là khủng vẫn rẻ hơn Lai-ca ... Và đã có ai dám tuyên bố là Lai-ca cho ảnh "đẹp" hơn Ca-nông đâu nào ?!?
Em tưởng cafe Expresso thì dùng Arabica chứ cũng dùng Robusta hả bác onecent. Em thì cũng không cầu kỳ đến độ tự rang xay cafe lắm nhưng thích vị cafe phin của cafe Arabica. Em nghe nói ở Việt Nam chỉ có một đồn điền của Pháp cũ là có trồng loại Arabica đạt tiêu chuẩn. Bao giờ em có đủ tiền chắc em cũng rinh thử một cái máy cafe về để thử pha chế Expresso xem sao, cái máy pha ở cơ quan hiện thời của em uống cafe như nước rửa bát. Chuyện cafe ở xứ mình cũng vui, có lần em nói chuyện với một ông bạn thời trẻ làm nghề phụ bán cafe ở Sài Gòn để trả tiền học đại học mới phát hiện hóa ra cafe mình uống không chỉ có cafe. Theo ông bạn em thì ở các hàng cafe nếu dùng cafe nguyên chất để pha thì tốn và chậm. Muốn có phin cafe nhanh cho khách thì phải trộn bột ngô vào bột cafe để tăng độ xốp. Ngoài ra lấy rễ cau cho vào để tạo vị tê tê đầu lưỡi khi uóng cafe... ngoài những thứ ấy ra thì còn đủ thứ bí kíp gia truyền như dùng mỡ gà đảo lúc rang, thêm nước mắm nhĩ... nghe nửa thực nửa hư khôn biết đằng nào mà lần. Được cái cafe rất giống chụp ảnh ở chỗ phải kiên nhẫn.
Dùng Ru-bít-ta trong cà phê ét-pờ-rét-sô là 1 nghệ thuật và tuyệt chiêu đấy cụ. Đương thời em chỉ thấy miền Nam nước Ý là đạt đẳng cấp trong nghệ thuật này mà thôi ... Đương nhiên Nam nước Ý cũng vẫn có loại 100% A-ra-bi-ca và đương nhiên cũng cho hương vị bậc nhất thế giới chứ không nhất thiết là họ phải luôn có Ru-bít-ta ... Tự rang cà phê nó cũng như là Đi-Ai-Oai đồ âm thanh cho mình nghe và tự tráng rọi phim ảnh cho tác phẩm nhiếp ảnh của riêng mình. Bởi bác chưa ghiền chứ nếu ghiền rồi thì sẽ đầu tư rang cà phê giống em ngay mà Cà phê A-ra-bi-ca của VN trồng nguyên xưa lấy giống từ xứ Ba Tây chất lượng cũng tàm tạm thôi vì xứ ta cũng chưa phải là lý tưởng lắm để trồng cà phê so với Nam Dương và nhiều nước châu Mỹ La tinh và Đông Phi khác ... Đây cũng là lý do chúng ta không đầu tư vào chồng A-ra-bi-ca như những quốc gia em vừa kể mà chủ yếu là trồng Ru-bít-ta cho dễ ăn vì Ru-bít-ta không quá kén chọn về địa lý, khí hậu, độ cao cũng như khả năng chịu đựng sâu bọ cao hơn hạt A-ra-bi-ca... Chơi cà phê tuy vốn ban đầu có cao nhưng chơi được lâu dài mà gầ như chẳng cần phải "nâng cấp" nhất là so với chơi máy ảnh Số và cái gì đó gọi là ống kính và máy ảnh Lờ Cờ ... :mrgreen: Ông bạn bác phán rất đúng và nguyên nhân là vì cách pha, gu uống, và chất lượng cà phê lẫn túi tiền của ta chỉ có thế. Đây là chưa kể 1 số nơi bán cà phê còn bỏ thêm chất gây nghiện vào cà phê để giữ khách. Nếu bác lấy mấy thứ cà phê phin này mà bỏ vô máy ét-pờ-rét-sô và pha đúng kiểu như ét-bờ-rét-sô thì uống ... đắng nhét và uống cũng không nổi! Ở ta ngày nay gần như không còn uống "hương vị cà phê" nữa mà chủ yếu là uống "hương liệu" (va-ni, ca cao, nước mắm, bơ, dầu dừa ....). Bắp rang chủ yếu là để cho cà phê nó màu đen đục vì cà phê nguyên chất nó chỉ màu nâu trong. Mở tiệm bán cà phê nguyên chất coi chừng bị khách chê là "ít cà phê" vì không đen đục!!!! Đây là chưa kể 1 số phụ chất có thể gây độc để cho cà phê cho nó trông sánh sánh và quậy cho ra bọt !!!! :twisted: Không chỉ kiên nhẫn và cần nhiều giác quan hơn cả chơi đồ âm thanh và nhiếp ảnh .... :wink:
Cafe em mới pha mời bác. Bác nói đúng về màu cafe, ở HN em chỉ thích uống cafe đen ở một hàng mà cafe không có màu đen mà là màu nâu cánh gián. Em cũng không biết tại sao nhưng giờ bác nói thì có khi là do họ dùng cafe thật chứ không pha độn.
Cái máy Sô-lít này có cái đầu phun được thiết kế sao cho tạo ra nhiều bọt ... giả trên ly cà phê. Còn máy ét-pờ-rét-sô chính hiệu thì phải có cà phê còn mới, nhiệt độ và áp suất thích hợp ... thì mới tạo được lớp bọt này và trông màu sắc và sự hình thành lớp bọt cũng khác. Và đương nhiên chất lượng hương vị lớp bọt khác nhau và là phần rất quan trọng cho hương vị lẫn sự hấp dẫn của 1 ly cà phê ét-pờ-rét-sô Xác suất cao có thế. Hy vọng vậy.
Ở ta không có cafe Starbuck nên em cũng không biết mùi vị cafe đấy nó thế nào. Em chỉ quen uống cafe vỉa hè. Có bài viết cũ của em về quán cafe quen, post lên hầu các bác. Mấy tuần nay bận đủ thứ việc linh tinh nên không có thời gian chạy lên uống cốc cafe ở quán. Gọi là quán nhưng kỳ thực ra chỉ có một loạt ghế nhựa bày ở trên vỉa hè một con phố cổ. Góc pha chế là một cái phòng nhỏ xíu dưới hầm của một cái nhà hát cải lương. Quán này chỉ phục vụ vào lúc sáng sớm, quãng từ 5h sáng đến khoảng 8h là dẹp để nhường chỗ cho các cửa hàng buôn bán mở cửa. Khách đến uống cafe đa phần là khách quen, lứa tuổi chủ yếu là O 60. Khách quen đên, tự mình lấy ra hai cái ghế, một cái để ngồi, một cái để làm bàn. Ngồi dựa lưng vào bức tường nhà hát, ngó mặt ra đường, chủ quán biết tính khách đã tự động bê ra cafe. Cụ ông đi chiếc xe máy Peugiot cá vàng thích uống đen đá không đường. Cụ ông đi chiếc xe đạp Peugiot màu cánh chả thích uống cafe nâu đá. Có đôi vợ chồng hai ông bà, bà trông rất đẹp lão và sang trọng sáng nào cũng chở nhau trên chiếc Dream đến uống thì cùng uống cafe nâu... Từ hồi phát hiện ra quán cafe này, cho đến nay cũng chừng gần 3 năm, hầu như tuần nào cũng ghé uống. Đơn giản vì cafe ở đây rất ngon, hợp khẩu vị mình. Cafe đen đá sủi bọt giống cafe đen đá trong Sài Gòn, cafe nâu cũng ngon. Giá cả lại rất rẻ. Cứ thế uống, không để ý mình là khách quen từ bao giờ nữa. Chỉ một hôm vô tình thấy chủ quán hô: "một đen đá khách quen". Mới biết là mình cũng đã thành thân quen với quán từ bao giờ. Vì quán chật, ngồi sát vai nhau, nên chuyện trò nhảy cóc từ người này sang người kia. Ai cũng tham gia được. Có đôi lúc buổi sáng thèm quá, chạy xe máy ngang thành phố chỉ để ngồi làm một cốc đen đá, và nghe ông cụ ngồi cạnh kể về con mèo yêu quý nuôi bao năm, rất khôn không may bị bắt mất, và ngồi ngắm phố miên man.
Cám ơn bác Onecent và bác Candid đã chia sẻ...Bác Onecent đề cập đến máy pha cafe Espresso của Starbucks ở trên...Bác đang đề cập đến loại máy household như: Barista, DeLonghi Metroplis, Saeco...hay là máy commercial? Seattle là cái nôi của Starbucks. Hai trong các tiệm cafe Starbucks có chất lượng theo em biết là: tiệm trước tổng hành dinh Starbucks trên đường số 1 ở Seattle. Có thể đây là tiệm cafe Starbucks đối chứng (hình tiệm trong tòa nhà em post ở trên). Tòa building đó là lab nơi các mẫu cafe Starbucks mới ra đời và được tung ra bán cho khách hàng uống thử dưới dạng hàng mẫu sample để xem phản ứng của khách như thế nào... Tiệm thứ 2 là tiệm cafe Starbucks đầu tiên trên thế giới, nằm cạnh chợ Public Market. Đây là tiệm Starbucks duy nhất mà em có thể chụp hình thoải mái vì đây cũng là điểm tham quan nổi tiếng ở chợ Public Market... Hai tiệm cafe Starbucks trên cố gắng đạt đến điều mà Starbucks mong muốn: ly cafe (cùng loại) ly đầu tiên giống như ly sản phẩm thứ 1 triệu...1 tỷ...nhưng cũng tùy tay người pha, chất lượng có thể thay đổi chút ít...Còn các tiệm Starbucks khác sự khác biệt về chất lượng nhiều hơn 2 tiệm trên... Ly cafe thơm lừng, nóng hổi từ shot cafe tươi mới xay vào buổi sáng là điều không thể thiểu đối với nhiều người trên hành tinh này... :wink: Tiệm cafe Starbucks đầu tiên trên thế giới
Dạ trăm sự nhờ bà chị ! Tuy nhiên tách ra là em không bảo đảm còn sức để viết cho 2 to-pích đâu nhé vì còn phải để dành sức cho những to-pích "nóng" khác nữa ... :mrgreen:
Sorry bác BachDuong và các bác...Em thì đang tìm một lens, sx từ nước XHCN để chụp tách cafe, máy pha cafe hầm hố bắt mắt giống máy bác Onecent, và tiệm cafe nào đó có điểm đặc biệt và thành công về nhiều phương diện để post hình và chú thích một câu nhưng hiện chưa có lens...Nói về âm thanh hay máy ảnh, lens thì không khó lắm nhưng bình cafe cho lọt lỗ tai thì không dễ, theo thiển nghĩ của em.. :wink:
@candid: Nếu lần đầu tiên uống Starbuck chị sẽ hơi bị chán vì cái vị nó khác hẳn - hoàn toàn, cái vị cà phê bác đang uống hàng ngày loại 14k/ly nâu đá. Còn nếu uống espresso nữa thì càng khác, mà cái ly espresso nó bé tí, uống chưa đc 2 ngụm. Từ ngày em phát hiện ra môn bột ngô với xà phòng em hạn chế uống cà phê bên ngoài, chịu khó vào metro mua mấy cái túi cà phê Brazil mong là nó ít bột ngô và xà phòng hơn. Đại loại pha ra thấy nó loãng loãng mà không có kiểu sóng sánh dính dính là ok. Lúc uống vào thấy nó đi qua đầu lưỡi kẽ răng mà không dính là đc, vì chứng tỏ nó ít tạp chất. Chứ em vào quán nào mà thấy bưng ra ly cà phê bọt tung lên nửa cốc là em hãi lắm. Cái máy pha espresso đc cái là pha 1 ly thôi nhưng cả phòng cứ thơm lừng, thích lắm. Mấy hôm trời rét ngửi cái mùi đấy cũng thích, nhưng vớ đc hôm nào đầu giờ sáng đã 34 độ thì không khác gì xông hơi. Hic!
Vào Sài Gòn ăn nhậu nhiều sợ lên cân, sáng nay em dậy phải đạp xe nửa tiếng rồi trưa nay quyết định nhịn ăn chỉ uống Expresso không đường. Trong khối XHCN Việt Nam không có ống kính máy ảnh chứ cafe thì chắc đứng đầu về số lượng.
Chụp ảnh cũng như uống cafe có những nguyên tắc giống nhau. Em đồ rằng cafe Starbuck của các bác nó có ngon cỡ nào thì cũng không phải là lý do để các bác đến uống. Người ta bán không chỉ bán cái cốc cafe được pha chế cầu kỳ mà bán cả không khí. Người ta đến Starbuck chắc hẳn vì cảm thấy thoải mái, cảm thấy thư giãn, cảm thấy sảng khoái... chứ nếu vì cốc cafe thì ở nhà tự mua máy pha cho xong. Xét về mức độ này thì một cốc cafe vỉa hè em uống nhân một ngày đẹp trời, ngắm nhìn đường phố, các em gái tung tăng đi dạo, tiếng người cười nói rôm rả, xe cộ đi lại náo nhiệt... cũng có giá trị ngang với cốc cafe starbuck ở bển. Chụp ảnh cũng thế không phải là so đo cái lens này do ai làm ra, giá trị bao tiền mà ta dùng cái lens đấy để làm gì, nó làm ra tác phẩm gì, đem lại cho người xem cảm giác gì, còn người xem thì không bao giờ quan tâm cái ảnh này chụp ra bởi cái máy nào.
Vâng, em đồng ý với chị Thế cái ảnh trên là film gì máy gì và ống có phải XHCN không? có hiệu ứng gì không mà trông lạ thế chị :lol:
Hey, mệt quá, em nghỉ trưa tí. Đều với mục đích chia sẻ kinh nghiệm với nhau, mà nhiều khi các bác căng thẳng quá, thóa mạ nhau, mất cả vui. 400D, CZ 135/3.5