Hic hic, đời nhiều vị lắm, để chút nữa nhậu say lên đọt cho mà biết :mrgreen: Đang nghe "Sa mạc TY" cũng hay lém đóa... "Tình yêu anh ơi cút bắt trò chơi" ...
Đúng! bài đó hay!" một lần yêu phải trăm lần khổ đau..." Nhưng mà nghe bài đó xong thì phải nghe thêm bài "Mười năm tình cũ" và " Hai mươi năm tình cũ" của Trần Quảng Nam: " mây bay bao năm rồi, mây bay hai phương trời, bao yêu thương ngày đầu hình như vẫn còn đây...", " bao nhiêu năm qua rồi, tình còn trang giấy mới..."
Thì đã sang mùa thu, gió heo may về. Có dzậy thôi. Căn bản là người đọc nghĩ xiêng xẹo không thôi... :lol:
Ít hôm nữa nếu em có lỡ có" rong chơi cuối trời quên lãng" thì bác Mod với bác Minhtriet đừng dò tìm mà tội em nghe Khi mô em tỉnh lại em tự tìm đường về cũng được
Kưng moilon đừng có để bị chém nghe, Có kẻ nguoilon đang nợ đầm đìa mà chém thì toi (trong điển tích Văn học VN kẻ nợ đầm đìa là Chéo Fì đó) Còn kẻ nguoilon kia chém không sợ thì để miền, ngoài mấy cái nợ nhỏ nhỏ bị ai đó kê lên như trên miền còn nợ tiền nữa, nợ đến nối ko có dao sắc mà chém mô, miền chém dao cùn, chém dai chém dẳng, ....
Mấy anh chị cho em hỏi cái anh phannhatai đó có nợ nhiều người không rứa? ( anh phannhatai đừng dặn trước các anh chị nghe!)
Trời. Ông này nợ ai cái gì tui không biết chứ bề tui biết cái này: Người đi một nữa hồn ông Ái mất. Người về một nữa hồn kia ông Ái bỗng dại khờ.
Dã quỳ ơi, mấy anh ni là người làm việc bận rộn lắm. Đừng có làm phiền họ nữa. Họ mà ham trả lời, không lo làm việc thì sếp của họ đuổi họ. Lúc đó chính Dã quỳ là con nợ đó!
Cái này gọi là bị chém hội đồng rồi Ngày ni từ nhà đi ra mình bước chân phải trước mà. Hay là mắc phong long khi vô Diễm uống cafe hè