Hôm nay là đúng 10 năm ngày ông rời cõi tạm. Cầu chúc ông yên bình trong "cõi riêng" của mình. Các bài hát và triết lý sống của ông sẽ tồn tại mãi và mong rằng sẽ luôn là chỗ dựa về tinh thần cho mỗi chúng ta.
NS Trinh c Sơn có cái chuông cà rem để trên gác, nhà đường PNT. đố các bác, NS dùng chuông cà rem để làm gì ? :wink:
Xui cho em là em không thích KL hát... Em nghĩ nhạc Trịnh nên phối theo rap, hip-hop cũng sẽ rất được các bạn trẻ hưởng ứng, trong đó có em.
Thư tình gửi một người ● ... Mưa đã trở về cùng với đêm. Như một ngày nào Ánh rời xa anh để trở về với nếp sống bình thường, ở đó Ánh đi trên lối đi quen thuộc của những người đã đi trước mà không cần phải nhìn những bảng số hai bên đường. Sẽ bình thường và thản nhiên quên đã một lần giẫm chân qua một vực thẳm địa đàng mà anh đã linh cảm trước từ lâu, như “địa đàng còn in dấu chân bước quên” của một thời anh đã âm thầm nghĩ rằng biết đâu Ánh không lớn lên từ một loài dạ lan nào đó. Những con chim lạ nào đã xuất hiện trên vòm trời trước mặt một buổi chiều để báo cơn dông sắp qua miền đất này. Ánh ơi Ánh ơi, Ánh sẽ để lại đất đai này dấu tích của một thời huy hoàng nào xa cũ. Anh sẽ làm người đốt đèn ở ngọn hải đăng trở lại. Người đốt đèn đã mê sảng trong một cơn sốt kinh niên. Hằng đêm đốt đèn lên, đi tìm trong vùng sương dưới chân đồi những vết chân cùng những chứng tích của người bỏ đi đã một lần có mặt. Đêm đã rộn ràng nhè nhẹ với tiếng giun dế reo ngoài bãi cỏ.... Mưa đã rơi xuống bằng thác ầm ĩ quanh anh cũng như bóng tối đã phủ chìm đất cỏ. Ngoài kia có còn gì đâu ngoài một ánh sáng néon ở xa, một trụ đèn bằng cây và hai màu trời đất. Mưa vẫn rơi vẫn ướt đẫm, anh nghĩ đến tóc Ánh những sợi tóc dài rất đẹp. Ôi dòng sông cho những ước mơ trôi đi trôi đi. Bây giờ đã mất cho một tiếc nuối không cùng. Nếu Ánh còn giữ một ít nào đó thì hãy gửi cho anh để anh nhìn lại ở đó tìm một lời ngưỡng vọng cũ của mình. Ánh ơi Ánh ơi, bao giờ nghĩ đến Ánh anh cũng mường tượng ra một Ánh rất huyền thoại lung linh. Anh nhớ đến Ánh qua hình dáng của Claire trong Terre promise (1) - “vùng đất hứa”, ở đó Claire, sau những thất vọng trong cuộc sống này, hướng về với tâm hồn thanh thoát cởi mở lòng ích kỷ và tìm ở vùng đất mới này một tình yêu đơn thuần như hoa cỏ. (Trích thư ngày 27-10-1964) ● ...Tự nhiên anh thấy cần nói với Ánh, cần nói với như thầm nghĩ rằng Ánh mới hiểu mới nhìn thấy được anh. Những con người sống với lòng chân thành mới dễ nhìn thấy nhau. Đừng ngụy trang thể xác, đừng ngụy trang tâm hồn.(Trích thư ngày 27-10-1964) ● Anh về đây từ chiều hôm qua sau hơn mười giờ nằm kẹt lại ở rừng. Chiến tranh đã đốt lên ở đó. Những chiều sương lên mù mịt và mây bỏ xuống thành phố, anh ngồi hút thuốc và nhìn từng xác người đưa về, từng người đàn bà thất thểu khóc và không khí buồn thảm cứ như thế nhân lên. Anh đã phải ngẩn ngơ và quên hẳn những kêu rêu cũ của mình.Anh cũng vẫn ngồi ở phòng mỗi ngày chờ những cơn mưa chiều xuống trên bãi đất rộng màu nâu sẫm. Thật chán nản. Anh không còn một ý nghĩ nào cho mình hay cho bạn bè nữa. Trí óc rỗng tuếch. Một hư vô miên man bao trùm. Ánh ơi,Ánh nghĩ gì về sự hủy hoại này của anh. Sẽ qua đi qua đi phải không. Giai đoạn này anh chỉ có thể như thế mà thôi, không thể hơn được nữa. Còn phép mầu nào huyền nhiệm hơn để cứu rỗi.... (Trích thư ngày 9-5-1965) ● Bây giờ đã quá khuya. Chương trình chủ đề về tình yêu còn để lại một vị đắng rất mỏng. Mọi người cũng đã ngủ từ lâu và anh cũng phải quyết định một lần cho cả Ánh lẫn anh, một quyết định thật khó khăn mà chẳng ai trong cuộc dám dứt khoát với chính mình. Quyết định nào cũng có sự khổ sở của nó. Anh cam đành làm kẻ bội bạc để mở ra cho Ánh sự ngạt thở bấy lâu trong đó người này hay kẻ kia đã cố đóng cho trọn vai của mình. Cho đến phút này anh vẫn cảm thấy chỉ riêng anh đã sống thật hồn nhiên trong tình yêu đã qua.“Chúng mình chấm dứt tình yêu đó ở đây”. Hãy xem mọi lầm lỗi đều ở anh cả. Và bên sau quyết định này là một lối ngõ thênh thang trên đó Ánh hãy đi vào những phiêu lưu mới đừng ăn năn, đừng băn khoăn gì cả. Tất cả đã rõ như một khoảng trắng. Cũng đành vậy thôi. Anh đang nhìn tình yêu ở một độ cao nhất của thủy triều. Quyết định như không thuộc về anh.Anh xin cảm ơn bốn năm ròng rã nâng niu tình yêu đó. Cũng xin cảm ơn những buổi đợi chờ thật dịu dàng không bao giờ còn có được.Để vĩnh biệt nhau trong tình yêu đó anh chỉ muốn khuyên Ánh trong tương lai hãy tự tin hơn và bớt suy tính. Anh đã bất lực không cứu vãn được gì nữa cho tình yêu của mình. Thêm một lần đánh mất và thất lạc những vàng son. Đã viết quá dài ngoài ý muốn nhưng nói một lần mà cho tất cả về sau.Cầu mong thật nhiều bình an cho Ánh và đời đời hạnh phúc trong những dự tính mới ở tương lai. Trịnh Công Sơn * (Trích thư ngày 25-3-1967)(1) Tiểu thuyết Terre promise (Đất hứa) của văn hào Pháp André Maurois. Theo NGUYỄN DUY (Hoàng Điệp (TTO) ghi
Hôm nay đúng 10 năm của Trịnh, ngồi nghe Thái Hoà hát nhạc Trịnh hay quá. Các bác lấy ra nghe lại CD Vườn xưa - Siêu Thực và Thanh Thoát của Thái Hòa đi các Bác, rất hay.
Ôi diva ... :shock: Trong lễ bế mạc Liên hoan Pháo hoa quốc tế Đà Nẵng vừa qua, Mỹ Linh lại thêm một lần làm khán giả nhạc Trịnh muối mặt khi liên tiếp hát sai lời, chuyển đoạn lộn xộn lời bài hát, và tệ hơn là cô đã tự chế lời chữa ngượng khi không nhớ lời bài hát. Điểm rất đáng chê trách là ca khúc cô thể hiện lại là một sáng tác rất quen thuộc của khán giả yêu mến nhạc Trịnh - Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui. Đây cũng chính là ca khúc khiến Mỹ Linh gây được thiện cảm của nhiều khán giả, tạo điều kiện cho nhiều khách hàng tiếp cận với một ngân hàng khi sử dụng bài hát này làm nhạc nền đoạn quảng cáo. Bản thân Mỹ Linh trong những năm vừa qua cũng là người duy nhất được thể hiện ca khúc này trong chương trình Thắp sáng niềm tin - chương trình hàng năm tri ân khánh hàng của ngân hàng nói trên. Chỉ tới sang năm 2010, khi thay đổi đạo diễn chương trình, mới có sự sắp xếp khác khi Mỹ Linh không hát lại. Mỹ Linh đã hát sai lời ngay từ đầu bài hát khi nhầm chữ "và" với chữ "chọn" trong câu "Chọn những bông hoa và những nụ cười" (và rất nhiều lần sau đó). Phần lời đoạn thứ hai của bài hát Mỹ Linh hát nhầm sang phần lời đoạn 4: "Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát/Để thấy tiếng cười rộn rã bay" mà nhẽ ra phần lời đúng là "Tôi đợi em về bàn chân quen quá/ Thảm lá me vàng lại bước qua". Ở đoạn 4 của bài hát, câu đúng là "Cùng với anh em tìm đến mọi người " thì Mỹ Linh lại quay ngược nhắc lại câu hát "Chọn những bông hoa và những nụ cười" phần đầu bài hát. Ngay sau đoạn 4 là phần sai nghiêm trọng nhất của Mỹ Linh khi thể hiện ca khúc này. Cô không nhớ ra đoạn cuối cùng của bài hát nên đã hát lại đoạn 2 của bài. Nhưng cũng chính vì phân vân giữa 2 đoạn nên cô liên tiếp tự sáng tác phần lời mới cho bài hát và bị nhịu đoạn mình nghĩ ra. "Tôi đợi em về bàn chân quen quá/ Thảm lá me vàng lại bước qua" bị hát thành "Tôi đợi em về bàn chân quen lối/ Thảm lá reo mừng tựa vẫy tay" Khi nhớ ra đoạn cuối của bài hát, thì cũng là lúc cô hát nhầm "loạn xạ" phần đầu và phần cuối khi ghép 2 câu đầu bài hát và 2 câu cuối của bài hát với nhau. "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui/ Chọn những bông hoa và những nụ cười/ Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống/ Vì đất nước cần một trái tim". Nguyên cả đoạn cuối trong phần trình diễn của mình câu hát "Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình" không được hát bất kì một lần nào. Có thể nói, đây là phần trình diễn tệ hại nhất của Mỹ Linh từ trước tới nay khi cô đã hát sai lời từ đầu tới cuối bài hát. Khán giả nhạc Trịnh vốn là những người khó tính sẽ khó có thể thông cảm cho cô khi hát sai quá nhiều một bài hát. Chính Mỹ Linh, trong đêm diễn Bóng núi tại Hà Nội kỉ niệm 10 năm ngày mất của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn cũng đã cùng nhiều ca sĩ khác hát lại ca khúc này nên thật khó chấp nhận việc một ca sĩ không chuẩn bị kĩ càng phần trình diễn của mình trước khán giả Đà Nẵng và hàng triệu khán giả truyền hình. http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/19215/d ... trinh.html
Đang nghe Thái Hoà hát nhạc Trịnh bằng AN, quá đã với khí trời mát mẻ về đêm có mưa lâm thâm. " Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường đại học văn khoa Huế. Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những hàng cây long não Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa." Mưa vẫn mưa bay............trên tầng tháp cổ..............
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng / Để làm gì em biết không ? / Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi /
Mới hôm nào đó ngồi uống cà phê, có anh bạn lớn tâm sự là đã khóc khi nghe tin nhạc sĩ TCS mất, vậy mà đã 10 năm trôi qua rồi, ôi thời gian trôi nhanh quá!
Thật tiếc khi NS Trịnh Công Sơn không còn nữa, nhưng cũng tiếc khi khi nghe những tác phẩm của ông sau này!
Em đồng ý với Bác, Đờm hát nhạc gì là phá nhạc đấy, Hát Vàng phá Vàng, Hát Nhạc Trịnh phá nhạc Trịnh.