Ngồi trên mạng em tò mò đọc mấy thứ liên quan về nhãn, vỏ, đời, năm.., và chất lượng âm thanh của các đời, rồi các vấn đề liên quan bà giẳng. Em tìm được một số link về lịch sử nhãn đĩa của các đời như sau: 1. DGG http://fischer.hosting.paran.com/music/ ... -intro.htm 2. Columbia (UK) http://fischer.hosting.paran.com/music/ ... -intro.htm 3. Decca http://fischer.hosting.paran.com/music/ ... -intro.htm Mong được các bác cao thủ chỉ giáo, chia sẻ các tham khảo của các nhãn đĩa khác và cùng bóng bàn thêm. Em xin được tách ra khỏi topic nhãn đĩa cho audiophile vì em chả có khái niệm đĩa cho audiophile và cho dân thường. Với em đĩa nhạc là nhạc và nó có các đời khác nhau, dù không phủ nhận các đời khác nhau chất âm thanh khác nhau (cái này quan trọng để bàn ạ) và một số bản thu đặc biệt như nghe thử trước, promo... có thể có chất lượng khác nhau nữa. em mời các bác tiếp ạ :mrgreen:
Theo mình thì nghe thôi thì không cần nhức đầu vậy,vì đã mấy lần định đóng học phí theo học môn này nhưng tự thấy mình không đủ kiên trì, Còn nếu Collector thì nên tham khảo nhưng tốt nhất là kiếm mấy cuốn sách họ sẽ cung cấp thông tin mạc lạc hơn dễ hình dung hơn đọc cái mớ này,vì khá nhức đầu, Với ai không biết với em ngang với học Đại học
theo em thì cái tem nhãn này mấy ông bán đĩa nên biết để thuốc khứa, có một vài dấu hiệu nhận dạng thôi là đã xếp loại collectible roài giá tăng vọt, khứa càng biết nhiều thì chỉ tổ béo mấy ông bán đĩa thôi :lol:
Nhờ cái Cô-lum 6 mắt này mà em rủ rê đc ối ô bập cái món LP đấy ạ :mrgreen: đĩa từ đời năm mấy mà tiếng choang choang như gõ mâm ... í lộn gõ chuông ...
Đâu có, em thuốc thang giề đâu bác. Em đang muốn bàn ở đây là có phải thật sự nhãn nó có giá trí lớn (đang nói cùng hãng) về âm thanh hay chỉ là sưu tầm hoặc do mấy ổng bán điãneeuss ra thuốc khứa để bán giá cao? Cái này thì cần có các cao thủ lâu năm nếu ý kiến, em tuổi bé nên lắng nghe là chính thôi :mrgreen:
Việc âm thanh hay dở theo nhận dạng nhãn đĩa chắc cũng tùy đĩa và album cụ thể, nhiều đĩa chả có tem nhãn gì ghê mà tiếng còn hay hơn khối đĩa tem nhãn khủng. Nên việc có một số điểm nhận dạng là có thể khẳng định đĩa đó thuộc dạng đĩa thuốc và giá trị cao thì đều là snake oil vớ vỉn cả. Giá cả còn tùy thuộc cung cầu thị trường nữa và đức tin của khách hàng. Ví dụ cái đĩa CD triangle, chả có gì đặc sắc cả mà đắt lòi.
Trong âm thanh nói chung thì nếu về CDs hay Lps thì yếu tố tiền nào của đó là khá chính xác,hay số đông là vậy Không như nhóm thiết bị hay bị hư chiêu . Về căn bản cả CDs lẫn LPs ngoài các yếu tố phụ như Albums hay,Ca sĩ nổi tiếng thì Hãng phát hành cũng có Chất lượng nhất định đến vấn đề chất lượng chung của albums. Để so sánh vấn đề này không khó nếu các bác cứ mua LPs và CDs trùng tên albums khác hãng thì sẽ cũng nhận ra vấn đề,Nhất là CDs online giá rẻ việc một Albums bán mắc không có nghĩa hoàn toàn bởi thiên hạ thuốc men chi hết,vì nó bao gồm nhiều yếu tố như discontinued,khan hiếm về số lượng,Đĩa có nguồn gốc xưa kia,được phát hành bởi hãng có tiếng thì nếu nó mắc hơn bình thường thì cũng không là chuyện lạ. Đĩa giá trên trời thì đa số lý do là collector còn lại mặt bằng chung nếu có đắt trên căn bản chỉ là hiếm,số lượng phát hành giới hạn,chất lượng đĩa được phát hành bởi hãng danh tiếng,thì tất nhiên của ngon giá phải mắc là chuyện bình thường
Hờ hờ, đấy đấy, cái ấy là cái em muốn bàn đới. Hôm nọ nghe bác nói DGG chữ Stereo màu đỏ với vàng, nghiên cứu thấy chả có gì khác nhau, là thiết kế không hơn, chả có gì đặc biệt về âm thanh, tulip rim cũn rứa. Còn chữ GEMA, thì nó là để chỉ hiệp hội gì ấy liên quan đến bản quyền, chứ chả có gì về studio hay phòng thu đâu nhá. Rất nhiều nhãn đĩa có chữ GEMA này.
Động chạm đến "đức tin" là có nhiều chiện đấy - em dự là chủ đề này sẽ hót :mrgreen: riêng cái CD Triangle em đã thử trên khá nhiều dàn máy và kluận là ... mung lung chứ kô đc chắc "như đinh đóng cột" giống nhà bác cựu chủ tịt :wink:
em vừa tra từ GEMA, GEMA là Hiệp hội bảo vệ quyền của nhà sản xuất và biểu diễn âm nhạc. chắc đỡ tầm phào hơn Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam một tí. hehe thế là có chữ GEMA chả giá trị gì, thế khỏi đi tìm đĩa GEMA :lol:
He he, không biết trước đây ông này có bị cái GEMA nó cho ăn thuôc k, ke ke. còn một số bài thuốc vê đĩa than k biết bác nào biết thì chia sẻ với anh em đe. Chia sẻ thuốc giải độc âý, đưng chia sẻ thuốc độc bac nhé
Dính cái này rồi thì sao mà giải độc :lol: Chỉ có chờ lục phủ ngũ tạng tịt hẳn mới mong giải được Độc thoai :mrgreen:
Bác nào chót ngấm độc rồi thì cứ theo lời các kụ "sống để bụng , chết mang đi" chứ đừng đem phổ độ chúng sinh kẻo ... thuốc chuột lại lên giá thì bỏ mợ :mrgreen:
Em ngại người tiêu dùng được xơi thuốc chuột hịn mà tèo thì còn nhắm được..., đằng này toàn xơi thuốc chuột rởm mà vẫn tèo, ko biết thế nào mà lần
Vấn đề là giờ ta phải phân được ra thuốc chuột nào là xịn, thuốc nào là rởm để người mua có trúng thuốc xịn thì chết cũng ... nhắm mắt. :mrgreen:
Em thì lại mong toàn dân trên thế giới dùng "thuốc chuột" như thời 70 80 các bác ạ, vì như thế có economies of scale làm LP sẵn và rẻ đi chứ không mắc quá như bây giờ. Hơn nữa đỡ nạn đĩa CD copy lậu vì LP khó làm cọp chứ ko như CD. Người làm đĩa, chơi nhạc sống được vì làm đĩa thì aem ta sẽ có nhiều đĩa, nhiều chương trình chất lượng để nghe.
Em nhớ ngày trước đã có một topic này rồi, lục một hồi là ra thôi các bác, đây ah: viewtopic.php?f=36&t=19209
Câu này thật là tâm đắc Địa nhựa hay nhạc cổ điển nhạc Jazz đều phương tây và Mỹ sáng chế. Giá thị trường hiện nay cũng là do chính những còn người ấy định giá. Họ không nhầm được. Thế giới họ đã bàn nhiều rồi và đã có các tổng kết hẳn hoi. Mình chắc không cần bàn thêm mà có chăng thì chia sẻ những gì nhặt được. Sách kiểu như hình dưới đây rất nhiều và nội dung rất đầy đủ- chẳng phải ông bán đĩa nào bốc lên được Nói là cái tem khác nhau chất lượng âm thanh không khác đặng là chưa gặp đủ và chưa nghe đủ. Ví như đĩa DG Tulip to nó đắt chẳng phải vì hoa nó to, mà do cái chữ ALLE Hersteller bé bé ở vòng ngoài ấy. Ông đấy là ông kỹ sư làm ra đời đĩa đó. Các kỹ sư khác nhau cho âm thanh khác nhau lắm. Hoặc Mecury đời Living Presence, chẳng phải quý vì thiết kế nhìn nó đẹp, mà đời đĩa đó dưới thời quý bà Wilma Cozart làm Recording director. Bà tự tai kiểm tra tất cả các bản Master và Ghi âm trước khi cho sẩn xuất hàng loạt. Những thông tin này chỉ có người Tây thời đó trải nghiệm và nói ra thì thiên hạ mới biết. Ta ở xa nào biết và nào dám tự tâng bốc. (Hình dưới ví dụ: cùng 1 chương trình, đĩa "WBg"- Wide Band Groove giá khác "WB"- Wide Band trơn, khách "NB"- Narrow Band. Khác tiệt)
Bác cứ làm khoảng chục cái albums trong link dưới có khi mắt mở trừnng trừng mà trông đĩa chứ chắc gì mà nhắm được mắt :mrgreen: http://cgi.ebay.com/Sonny-Clark-Cool-St ... 1c1db3cb88
Ặc ặc, sao nó lại bid cái giá kinh dị như dzầy bác Thinhgia nhỉ? Hay cũng là một thứ hư chiêu trên ebay?
Có mà được cái giá này em bán ngay để đầu tư một số món khác, chả hạn như cái ipod để nghe mp3, hê hê (j/k). Nó đắt là do " very rare, hard to find in decent shape" hả bác? Hay chất lượng âm thanh, hay nguyên nhân khác nữa?
Nó mắc là sao thì bác hỏi chủ nhân đó chứ em còn newbie lắm sao biết mà trả nhời cho bác đây? Bác tin hay không đó là chuyện của bác ? Tây cứ việc họ họ làm :mrgreen: