Hình như anh em khoai tây nó cũng chém gió hay sao ý mà. Mà anh em khoai tây chém còn ở một trình độ cao hơn ta nữa kìa :mrgreen:
@ Johnie Liệu có thể là chiêu gì hả bác Không biết bác có chơi ebay bao giờ không! Bắt đầu là $1 hay $9.9 không phải là giá kỳ vọng bán của người bán. Họ thừa biết độ quý hiếm của item, biết giá trị nó đến đâu. Giá mở đầu không nói lên điều gì. Giống cái dưới đây mở đầu chỉ có 1 bảng mà end bid hơn 300 bảng http://cgi.ebay.com/ws/eBayISAPI.dll?Vi ... K:MEDWX:IT Em đồ là cả Việt Nam chưa ai có được đĩa này. Bác nào có cái như này tình trạng ngon Em mua luôn 100 bảng, trong khi 1 bản tem khác, nội dung tương tự Em chỉ bán 380K VND
Em có đôi khi mua đồ bác ạ. Em chỉ chưa hiểu vì sao cái LP ấy lại đắt đến như vậy, nên hỏi thôi. Một vài trăm đô như cái LP bác nói cũng đã là khá giá trị rồi, thì cái mà cụ thinhgia nói chắc phải có gì đặc biệt lắm.
vậy cái đĩa 380K có đặc điểm gì để bác chủ xác định nó có giá bán 380K, hay chỉ dựa vào "đức tin" của khách hàng :wink:
Em cũng chưa bao giờ được nghe hay sở hữu những đĩa có tem nhãn đặc biệt kiểu này. Nếu bác nào đã có rồi, thì nhắm mắt lại nghe (hoặc để người khác bật) có nhận ra chất lượng âm thanh vượt trội? Hay chỉ là vì nó hiếm, nên thành quý? Hoặc do một số người đề giá trị? Bác ducanhle nói me nghĩ là đúng, giá trị đa phần quyết đinh bởi đức tin người mua, không riêng gì LP mà cả những thứ khác nữa. Em mở topic với mong muốn hỏi các bác xem những bản tem, nhãn "đặc biệt" có có giá trị về mặt âm thanh, thưởng thức để có giá vậy hay chỉ đơn thuần là giá trị sưu tầm kiểu sưu tầm tem ạ? Nếu có là giá trị âm thanh, hoặc thưởng thức thì em cũng cố kiếm vài cái xem, nhưng nếu giá trị sưu tầm tem thì em xin nhường lại cho bác nào có điều kiện ạ :mrgreen:
Nếu có điều kiện thì nên mua bác à. mọi thắc mắc chỉ xử lý trong 30" Chắc thiên hạ cũng không thích ném tiền qua của sổ đâu đúng không bác, Cái labels thì in cái mới bây giờ chắc đẹp hơn,nhưng để có cái records như ngày xưa chắc là không thể có ạ
Vâng, nhưng cụ nào biết thì mong rằng chia sẻ chút kiến thức cho anh em còn lại biết chút, cho đúng cái chủ đề của topic này. Chứ còn không thì cứ cụ nào cụ ấy ra Google mà tra cho khỏe.
Chơi từng ấy năm mà giờ này bác còn nói đến "đức tin" sao? Người kiếm được nhiều tiền và bỏ nhiều tiền ra mua cái gì đó nhất định họ không phải "gà". Chẳng ai tin ai quá 1 lần nếu không đúng, đặc biệt ở VN. Đĩa 380k không phải em định giá, mà cái thằng bên Germany nó định giá sẵn rồi, Em chỉ có tiền mua đến cái đó, về trừ các thể loại phí cộng thêm 50-70k thành giá bán. - Đĩa đắt vì 2 lý do chính: Tiếng tốt hơn, hiếm hơn Tùy đĩa mà lý do nào chiếm nhiều hơn, nhưng chắc chắn đĩa đắt thì tiếng tốt hơn hẳn. Em mới bán 1 cái Jaqueline DuPre chơi Elgar - anh là tay chơi Violin yêu nhạc thuần túy, không phải 1 tay chơi bộ dàn vài chục ngàn $. Cái tem EMI S/C (semi-circle) "Big Dog" giá 650k, và cái tem EMI "post stamp" giá 350k. Sau khi nghe 2 cái, anh nhất quyết lấy cái 650k. - Giá khác nhau đôi khi vì tình trạng của đĩa nữa. Đôi khi 2 cái cùng Version mà tình trạng khác nhau, giá có thể chênh nhau 2-3 lần. Đĩa 1812 Telarc ngon giá bán thông thường hơn 1000k, nhưng Em vừa bán chiều nay 1 cái 500k chỉ vì nó bị 1 vết xước nhỏ gây nổ mất 5 phút. Khi các bác nói là "chính Em cũng chưa được nghe, hay sở hữu..." cái đĩa đó thì lạm bàn sao được. Khi đã sở hữu hoặc được ngồi nghe giữa 2 cái với nhau, thì như bác "thinhgia" nói, chỉ cần 30s là tự người nghe xác định được. Còn sau khi xác định được rồi, chấp nhận mua cái nào là tùy thuộc vào khả nằng tài chính + độ máu. Em không đủ tiền để ôm nhiều đĩa tem quý, nhưng ở Shop hiện cũng có vài cái Decca WBg và mấy cái Decca thường. Bác nào không tin em mời lên shop nghe thử so sánh trên bộ dàn cỏ, để cảm nhận, chẳng cần mua bán.
Đấy, bác AudioTransit cứ giải thích cho như thế có phải hay không. Em tin là không phải vô cớ mà các hãng lại cứ dán các con tem khác nhau vào các version đĩa, rồi lại có những limited edition, rồi anniversary version... và chắc chắn là các bạn bidders trả giá cao đến như thế thì phải có lý do chứ phải không ạ. Cái con tem, nếu bóc rời ra, thì đâu có giá trị gì. Tiếp đi bác. Em tin rằng bác còn nhiều điều nữa liên quan đến chủ đề này. Chả hạn như em muốn biết vì sao cái tem EMI S/C lại đắt gần gấp đôi cái tem EMI post stamp? Có phải vì 1 loại là hàng với chất lượng âm thanh high end, một loại là hàng đại trà? Hay thế nào khác... Hiểu thêm những điều này thì mình biết trân trọng hơn những sản phẩm âm thanh này, phải không bác.
@ XX Sao bác lại xịu ra thế :lol: @ johnie Không có gì bí ẩn cả. Cái tem nó chỉ là cái tem, nói lên đĩa được làm ở giai đoạn nào. Mỗi một giai đoạn đĩa được làm bởi 1 kỹ sư khác nhau, hay trên thiết bị khác nhau. Đương nhiên mấy cái khác nhau đó sẽ đem đến chất lượng đĩa khác nhau. Giống như cũng là AR3 nhưng đời bass bánh bò giá giờ khác đời bass thường. Loa yamaha 1000x gia khác 1000m. Cũng 12ax7 nhưng tube telefunken khác philps hay rca etc... Luc mới sản xuất ra nhà sản xuất định giá sàn sàn gần như nhau, nhưng qua thời gian chính người nghe phát hiện ra và chia sẻ với nhau về cái hơn cái thua và theo lẽ thường cái gì hay hơn sẽ được kiếm nhiều. Và theo quy luật cung cầu cũng chính người chơi định giá chúng bằng khả năng chấp nhận mua (willingness to buy). Em còn nhớ đôi onkyo cỏ Scepter 10 của em 3 năm trước giá ở VN chỉ khoảng 13tr, nhưng sau khi có người chơi và ghép thanh công hay thì nhiều người bắt đầu tìm kiếm hơn và sẵn sàng chấp nhận gia cao hơn. Đến lúc em mua thì giá đã là 23tr, hiện nay em biết có người sẵn sàng trả 28tr để mua ... Đĩa LP đã chải qua 20-60 năm, đủ dài để dân chơi kiểm định chất lượng từng bản ghi âm, từng đời đĩa Em không đủ thời gian nghiên cứu để rành tất cả đời đĩa mà chủ yếu kế thừa những đúc kết của dân chơi nước ngoài thông qua các trang web và các forum của họ. Cũng như làm chuột bạch nhiều trường hợp bằng cách chấp nhận mua giá cao để kiểm nghiệm. Em chưa thất vọng bao giờ về âm thanh tương ứng giá mình bỏ ra. Về đời đĩa theo các năm thì bác có thể tham khảo 1 ví dụ về các đời Decca Full Frequency sStereo được viết rất đầy đủ tại trang 1- topic "lp audiophile và dấu hiệu nhận biết" trong box âm nhạc, viết bởi bác XX Về cái EMI như em kể trên thì theo xxx ý của em, cùng 1 chương trình thì đời HMV G/C(gold cream) là quý nhất. Giá có thể lên đến hàng $100. Sau là ASD series 3 số S/C- semi circle, rồi đến ASD 3 số hoặc 4 số Post stamp. Có thời gian em sẽ post ảnh từng tem lên. Như đã đề cập, các tem chỉ nói lên đĩa sản xuất ở giai đoạn nào. Bản thân nhà sản xuất cũng không bao giờ kỳ vọng sau 50 năm tem nào giá sẽ cao hơn. Mà chính người chơi bằng đôi tai của mình nhận ra đời đĩa nào ghi âm tốt hơn và đúc kết lại, ban đầu bằng bàn luận, sau thành sách. Theo quy luật cung cầu mà giá được định bởi thị trường theo thời gian. Cụ thể thì cái Elgar- Du Pre S/C Big Dog âm thanh rộng rãi hơn, độ động tốt hơn, bass sâu hơn ... Tất nhiên cái Post stamp vẫn hay tiêu chuẩn, mà nếu bác không có cơ hội nghe cái S/C thì bác sẽ vẫn hạnh phúc với cái Post stamp Nhưng cũng không bao giờ cứng nhắc vào cái tem và đời đĩa. Trường hợp cá biệt(dù rất ít) có những cái Post stamp tiếng rất khủng hoảng và thậm trí còn được The Absolute Sound chọn vào list của mình. Tất nhiên những đĩa này cũng được săn lùng điên cuồng và giá hẳn cao hơn bình thường. Nhiều bác vẫn tin rằng giá bán được con buôn nhào nặn, nhưng nhào nặn làm sao khi không được thị trường chấp nhận? Ít nhất là với em, em không đủ khả năng làm điều ấy. Em luôn chung thủy với quy tắc "mua sao bán vậy". Dù biết giá trị thị trường đến đâu nhưng nếu mua được rẻ là nhất định bán rẻ. Tỉ dụ cái Dupre Elgar em chắc chắn là đã từng mua được giá rẻ và bán cho bác nào đó lâu rồi với giá 380k. Hoặc bộ Bach Cello Suite- Reine Flachot ở châu Âu vẫn bán $200-$300 nhưng em lấy được rẻ thì vẫn bán $120 Nói túm lại thì không có một quy tắc bất di dịch nào cho tem đĩa, mà cái chi hs vẫn bằng trải nghiệm thực tế của chính người chơi cùng sự ham tìm hiểu. Nếu bác Johnie quan tâm thì theo em nên ghẹo ông XX viết thêm nhiều bài là tỏ hết
Cảm ơn bác Quang đã chia sẻ những thông tin rất thú vị. Nhưng đọc đoạn trên của bác, em có thể hiểu là âm thanh của đĩa phụ thuộc nhiều hơn vào từng đĩa (hoặc đời đĩa) đ][cj thực hiện (ghi âm, master, sản xuất) bởi một nhóm nào đấy hơn là nhìn cái nhãn đĩa thuần túy không ạ? Em nghĩ, bản thân cái đĩa về mặt vật lý, công nghệ sản xuất cùng thời gian, bởi cùng một hãng chắc hẳn không khác nhau (vì thế mà hãng định giá ban đầu là như nhau). Vậy thì chất lượng âm thanh đầu ra là do điều gì quyết định, em quả quyết là được quyết định bởi 3 người: Kỹ sư thu âm, thèng cha master, và nhà sản xuất. Nếu ekip ấy ngay cả làm trên những nhãn đĩa khác nhau đi chăng nữa thì họ vẫn cho kết quả là chất lượng âm thanh được nhiều người săn lùng. Vấn đề tem nhãn, có thể trong một giai đoạn nào đấy được thực hiện bởi một ekip nào đó, có chất lượng tốt hơn (hoặc đơn giản được dân nghe nhạc "chuộng" hơn), qua thời gian được săn lùng nhiều hơn và giá trở lên đắt hơn. Ví dụ trong nhạc jazz có bộ đôi kỹ sư ghi âm là Rudy Val Gelder và Creed Taylor, hay Van Valentin và Creed Taylor, mấy ổng này mà làm đĩa thì dù là nhãn CTi hay Verve đều cho chất lượng âm thanh không chê vào đâu được. Nhưng cùng hãng Verve, cùng đời nhưng âm thanh nghe không "phê" bằng. Rudy Val Gelder nổi tiếng vói bí quyết ghi âm của mình, dù ông có ghi âm cho Verve, Blue Note, CTi... thì chất lượng của bản thu, trên nhãn đĩa nào cũng đều cho một thứ âm thanh gây nghiện. Nhưng nhiều khi, cùng cái tem nhãn ấy "chất lượng" âm thanh chưa được như cái khác vẫn bị đắt vì nó trở thành dấu hiệu nhận biết của audiophile, mà audiophile cũng có nhiều dạng, người có hiểu biết, người chỉ thấy người khác bảo hay thì cho là hay. Theo em, đánh giá thì nó phải từng đĩa cụ thể chứ không thể đánh đồng chuyện tem nhãn mà quy ra chất lượng âm thanh được. Có rất nhiều đĩa tem nhãn của các hàng không tên tuổi, thậm chí của Nga, Tiệp, Hung... nhưng chất lượng âm thanh đâu có thua kém? Đánh giá album nhạc hay bất kỳ thiết bị nhạc nào cần thiết là bằng chính đôi tai của mình, em không ủng hộ các vấn đề thương hiệu, dấu hiệu... để đánh giá. Em xin lấy mấy câu khẩu hiệu của show nhạc mới The Voice trên kênh AXN: "Let close your eyes, and open your ears - Hãy nhắm mắt lại, và mở đôi tai" Hình như trong show này ban giám khảo khi chấm thí sinh không được nhìn, mà chỉ nghe đế phán, vì cái phần nhìn, nó ảnh hưởng nhiều nhiều đến quyết định. Kiểu như, ca sỹ đẹp hát dở có khi vẫn được khen hơn xấu, hát hay :mrgreen:
Hay quá bác AudioTransit. Vậy em thấy các đĩa đặc biệt này có thể tạm phân ra làm 3 nhóm: Nhóm 1: các đĩa được sử dụng công nghệ thu tiên tiến (so với cùng thời), chẳng hạn như Decca FFRR, hay giờ một số cụ chơi LP theo tinh thần tống cựu nghinh tân lại khoái LP dạng DDD, hay có dấu Digital Remastering . Các đĩa này thường mắc tiền hơn vì dùng công nghệ được coi là (dạ, được coi là thôi) hiện đại, cho chất lượng âm tốt. Nhóm 2: các đĩa đặc biệt do các hãng làm ra nhân dịp đặc biệt nào đó. Thường sẽ có tem kèm theo chữ anniversary, limited edition, gold...này nọ. Các đĩa này thường đắt vì sự hạn chế số lượng, còn về chất lượng có khi rất tốt, có khi chỉ là hư danh (so với giá bán đĩa). Giá trị của nó chắc nằm nhiều ở phần sưu tầm, kỷ niệm. Nhóm 3: các đĩa được dân nghe nhạc thẩm định, đánh giá, truyền khẩu nhau về chất lượng qua năm tháng. Chẳng hạn cũng là Beeth nhưng bản thu có Furtwangler làm nhạc trưởng, cũng là Chopin nhưng do M. Argerich hay Horowitz chơi, cũng là jazz nhưng bản do Creed Taylor phụ trách sản xuất...tương ứng với tem này, nhãn kia thì được ưa chuộng và tìm mua nhiều, hiếm hơn, giá đắt hơn. (chắc nhận định nhắm mắt vào và thẩm định bằng âm thanh của chú Longauto là nhóm này đây). Em có thiếu nhóm nào không bác Transit nhỉ? Nhóm others chẳng hạn? Như vậy có thể nói dù các hãng sản xuất có thể dùng tem để đánh dấu các version khác nhau của đĩa do mình sản xuất ra thì phần lớn việc đĩa tem này, hay tem kia có giá hơn chủ yếu là do sự chắt lọc đánh giá qua năm tháng của người chơi. Em nghĩ cái này mới thực sự hay, vì không phải là thứ giá trị PR nào đó, mà được hàng trăm, ngàn, có khi hàng triệu người chơi nghe, thẩm định và đúc kết.
Không xét kỹ thì xem ra lại ba phải... Bác "longauto" nói hiển nhiên là đúng, ở chỗ chất lượng phụ thuộc vào các yếu tốt ấy, đặc biệt là ekip nào cho ra đời tem đĩa đó. Nhưng chính cơ sở đó đã được dân chơi đúc kết lại và tem đĩa là "DẤU HIỆU NHẬN BIẾT", dù nó không chính xác 100% thì cũng đến 98%. Và thế là đủ để làm cơ sở rồi. Nên theo Em tem đĩa vẫn là cơ sở tốt. Tem Verve hay Blue Note hay Prestige cũng vậy thôi. Cũng có cái giá trị cao, cái giá trị thấp, mà chưa nhận ra chẳng qua vì chưa hiểu cách đọc dấu hiệu trên tem thôi. Thêm nữa trong một số trường hợp phải kết hợp cả tem và dấu hiệu trên bìa đĩa etc... @johnie Mấy nhóm bác đưa ra xem qua cũng thấy đều có 1 điểm chung cuối cùng là âm thanh tốt hơn rồi. Thế cũng là đủ để dựa vào. Việc đề gì lên đó là việc của nhà sản xuất, còn giá trị thì được thị trường xác định. Có nhiều đĩa nào là Limited Edition, Best of này nọ nhưng chất lượng cũng thường, và tất nhiên giá tầm tầm vẫn bán đầy ngoài kia... Em kiến thức vẫn còn nông cạn, thời gian hạn hẹp mà còn phải dành để ngồi thưởng thức nhạc nữa, nên cóp nhặt được ít nào cảm thấy ấm vào mình tí ấy thôi. Không dám đưa ra quy chuẩn nào. Những cái tem sau đây Em khẳng định chất lượng ghi âm tốt VƯỢT BẬC, bác nào gặp thì nên lấy. Hay hay không chỉ còn phụ thuộc vào nội dung có hợp với cá nhân không. 1. Philips- HIFI-STEREO đỏ chữ méo, bất kỳ đời nào Made in Holland 2. Comlombia đời tem SAX - Blue Silver (mầu bạc pha xanh rất nhạt, chữ đen), SAX đỏ cũng hay nhưng rẻ hơn nhiều lần. Phải Made in England 3. DECCA - Full Frequency Stereo WIDE BAND "SXL", FFSS. FFRR rất nhiều đời, có 1 đời Band chữ nghiêng cũng hay nhưng không bằng FFSS bác "johnie" nhé. Cũng Wide BAND nhưng series "SET". Tất cả phải Made in England 4. London - Full Frequency Stereo- Wide Band, Blue Black. Đây là 1 tem khác của Decca, kém quý hơn những tiếng cũng Outstanding. 5. EMI HMV (his master voice) ASD Gold/Cream (G/C), đôi khi được gọi là White/Gold (W/G), đời này tem mầu kem, vòng ngoài tem mầu vàng, dòng chữ His Master Voice ngang tem vị trí 9h. EMI ASD Semi-Circle (S/C) EMI ASD 2nd Semi-Circle "Large Dog". Đây là đời re-issued của tem trên. Không phải tất cả, nhưng 1 số chương trình rất quý. Phải Made in England 6. D-Gramophone hoa Tulip to các series bắt đầu bằng 136, 138, 139, có chữ ALLE HERSTELLER ở rìa tem. Được chữ STEREO mầu đỏ ngoài bìa thì càng tốt. Phải Made in Germany. 7. RCA- Living Stereo, ghi trên cả bìa đĩa và tem đĩa. 8. Mercury - Living Presence. Ghi to trên bìa đĩa và chéo ở 1 góc. 9. OPUS - made in Czech - Tem xanh biển nhạt các đời. 10.Three Blind Mice-Japan 11. East Wind - Japan 12. Audio Source- Japan 13. Sheffield Lab 14. Rerefence 15. Wilson Audio 16. Mark Levinson 17. TELARC - tem mầu đỏ. 18. Pro-Arte 19. Harmonia- Mundi - tem vàng ánh. 20. Telefunken- Teldec 21. Nimbus- made in France Mấy cái sau là Digital Recording, trước em cũng có ấn tượng xấu mở hồ về nó. Nhưng thực sự âm thanh rất tốt. Tất nhiên còn nhiều tem lẻ khác rất hay nhưng không phổ biến. Và cũng không phải những tem không nêu tên là không hay. Mà Em chỉ muốn nhấn mạnh khẳng định là những tem trên hay VƯỢT BẬC.
Quá hay bác Transit. Thế này mà tra lại kho tàng đĩa của mình có bác lại giật mình vì từ trước cầm ngọc mà có khi lại cứ để cái kim tết cọc cạch nó cày xới trên mặt ngọc ấy chứ nhỉ? Tối em về phải treo đèn lên soi dần kho tàng của mình dựa trên cái list của bác đây. Thực ra em cũng không thành kiến gì với digital recording, miễn là cho âm thanh thực sự tốt. Karajan chẳng hạn, cụ này là người thực sự đóng vai trò lớn trong việc khởi đầu của digital recording, cụ thể là CD (và hình như còn có 1 cái gọi là digital compact cassette nữa) vào đầu những năm 80. Sau khi CD ra đời, cụ này liên tục tổ chức ghi lại các tác phẩm kinh điển mà mình đã chỉ huy dàn dựng, vd 9 symphonies của Beethoven. Các đĩa DGG của cụ Karajan bán hiện nay rất nhiều xuất phát từ nguồn master ghi trong giai đoạn digital recording này. Nhân ý so sánh của bác ở trên, ở nhà em cũng hay thỉnh thoảng kiếm được đủ cặp thì chơi trò mở LP và CD/HDCD của cùng hãng để làm blind test với mọi người trong nhà, chả biết thế nào đa phần LP thắng bác ạ . Chắc LP mà khác tem cũng sẽ cho kết quả tương tự. Nếu bác có sở hữu một số đĩa cùng nội dung của 1 hãng nào đó nhưng khác tem thì hôm nào rộng lòng cho anh em được blind test ở chỗ bác một lần thì thú lắm.
rút cục vẫn là đi truyền giáo "đức tin", khách hàng tốt nhất là không nên biết mấy thông tin này, biết rồi...hình thành đức tin...hình thành phản xạ...tự nhiên lại phải móc thêm xiền, chưa kể trường hợp nhớ lõm bõm lại mất tiền oan...nói chung là rất không nên :lol:
MỘT SỐ TEM TIẾNG ĐẶC BIỆT TỐT (thứ tự bất kỳ chứ không có ý xếp cái nào hơn cái nào) (London ffrr- quý vừa vừa) (cái này là post stamp- chỉ post lên để so sánh) EMI HMV G/C OR W/G EMI ASD S/C EMI ASD 2nd S/C- LARGE DOG COLUMBIA SÃ BLUE/SILVER- NHƯNG PHẢI LÀ MADE IN GREAT BRITAIN. CÁI NÀY MADE IN ÚC TIẾNG CŨNG TỐT NHƯNG KHÔNG QUÝ BĂNG.
Columbia 6 eyes (6 mắt)- nhưng phải đúng cái Stereo- Fidelity Serie bắt đầu bằng chữ "CS". Mấy cái khác Mono "CL" kém quý, hoặc Grey label tiếng cũng hay nhưng kém quý. Opus
Vừa kiểm lướt qua một chút kho tàng ở nhà thì em đã thấy một vài chú Opus và columbia 6 mắt rồi. Tự nhiên thấy quý lên rất nhiều so với trước, nhất là cái Opus vì cứ nghĩ nó cũng na ná như Melodia của Liên xô hay Balkaton của Bun ngày xưa. Cái EMI ASD Gold/Cream thì thực sự em chưa được nhìn thấy lần nào. Chuột mù thì được xơi rồi, nhưng thể loại Jazz này của mấy bạn Nhật bản thì em không thực sự khoái lắm, dù cầm vào đĩa của họ thì chỉ cảm giác không thôi đã khỏi chê luôn. Nhân tiện nói đến Melodia, bác Audio Transit có thông tin gì về các đời đĩa của các cụ Breznev/Andropov này không? Cái nhãn này ở ta hiện vẫn còn rất nhiều, bởi "dư âm" Xô viết. Biết đâu biết cách khai thác có thể cũng đãi được vàng từ cát chăng? @ bác ducanhle: thì cũng phải có chỗ cho đức tin thôi bác nhể. Cần kiểm chứng khi nghi ngờ, aem ta thiếu gì thông tin đâu
Em thực sự cùng đã sở hữu khá nhiều đĩa như bác Transit đã nếu trên, không phủ nhận là trong có có nhiều cái phải nỏi là thu âm tuyệt vời, nhưng em vẫn khẳng định nó phụ thuộc vào từng đĩa hơn là cái tem ạ. Bác đã lục trong đống đĩa ra có những cái nhãn trên, bác đã nghe thử lại xem chúng có thực sự là VƯỢT TRỘI về chất lượng âm thanh, hay đơn giản là cái nhãn ạ? Nếu em bổ xung thêm danh sách trên thêm nữa, biết đâu bác lại tìm ra một số "vàng" mới thì sao ạ? :mrgreen: Bác thử nghe thử, xem có phải nó vượt trội không bác ơi.
Theo em thì những điều trên không phải là tự nhiên bác Transit bịa ra được, mà là cái đã có nhiều audiophile kiểm chứng. Còn đương nhiên ta cứ phải để kiểm tra dần dần để tự rút ra kết luận của bản thân. Có điều "Tâm phải tĩnh, lòng phải sáng" :lol: Ý tức là không thiên vị, không thành kiến mới chuẩn được. Sẽ thuận lợi hơn nếu ta có được 2 LP cùng chương trình, cùng 1 hãng phát hành, khác tem, và bỏ lên nghe trên cùng 1 bộ dàn.
Dạ, em cũng không có ý ấy ạ. Nhiều thứ thế phải do nhiều người đúc rút mới có, một mình bác ấy sao tự nhiên dám nói càn được ạ. Cái chính em muốn bàn ở đây là, mình tự đúc rút xem nó có thật như thế không. Vì mỗi người mỗi khác, những người đúc rút là như bác Transit nói cũng chỉ là ý kiến cá nhân để mang tính tham khảo, cái chính là ngườu chơi phải tự kiểm nghiệm, không thể dựa vào những trải nghiệm của người khác để làm chuẩn mực cho mình được đúng không bác. Nếu thèng khoai tây nó bảo khủng, nhưng ta bảo thường cũng là điều không có gì lạ ạ. Nó cũng giống như loa thôi, nơi này người là ca ngợi hết lời, nhưng nơi khác lại bảo nghe dư dở hơi :mrgreen: . Em nghĩ, đĩa cũng như vậy, chỉ có trải nghiệm của chính mính mới là đánh giá cuối cùng. Cái tem, cái bìa nó cũng chỉ mang ý nghĩa tham khảo. Em nói vậy không biết có không phải
Nói đến hàng sưu tầm thì bác thắc mắc làm gì, nó cũng na ná như việc chơi cây cảnh, chơi tem, chơi bật lửa ý mà bác. Chứ còn mua để nghe nhạc thì anh em ít tiền chúng mình cứ vừa túi thì múc thôi. Mà em nói thật bác Quang Transit đừng giận nhé: Có lần em qua chỗ bác lấy 01 đĩa đôi của Oscar Perterson, bác Grading trên shop đĩa là A+, bán giá là 750k. Em qua nghe thử thấy nổ kha khá, mới hỏi cô bé nhân viên của bác là tại sao lại xếp đĩa là A+ thì cô ấy bảo: nhìn đĩa đẹp, ko bị xước nên em xếp như thế :shock: Cái tem đĩa cũng thế thôi, em ít tiền, kém trải nghiệm nhưng theo em, trong cuộc chơi này snake oil cũng nhiều lắm.
Việc này em đồng ý bác ạ, không cần thử nữa. ý em muốn nói ở đây là không nên lẫn lộn hay đánh đồng giữa đĩa sưu tầm và đĩa có âm thanh tốt
Bác ducanhle chốt một câu mà em hoàn toàn đồng ý hai tay ạ. Giá trị sưu tầm thì giá của nó có thể vô cùng, nhưng nếu đánh đồng nó với âm thanh khủng tức là giá trị sử dụng là một điều không xác đáng. Em lấy ví dụ mà em có thể chứng minh là đĩa của DGG: Việc có cái vòng "tulip rim" hay "tulip ring" thì chỉ nói nên rằng cái lô đĩa ấy thuộc đời thứ 7 trở xuống, tức là đĩa cổ hơn so với không có vòng tulip. Đĩa cổ hơn về mặt công nghệ, em chắc chắn rằng nó cũng không thể hay hơn đĩa mới sau này (DGG không lẽ thụt lùi công nghệ??? :shock: ). Rồi câu chuyện SLPM rồi chữ stereo đỏ vv đều rơi vào những trường hợp chỉ các đời, hay các cách thiết kế khác nhau. Như đời stereo đỏ là do một thời ổng thiết kế thích để chữ đỏ để nhấn mạnh trong giai đoạn chuyển từ mono sang stereo nhưng chỉ có thời gian ngắn, đĩa này hiếm --> có vẻ đặc biệt hơn nên đắt Em còn có cả cái đĩa tem trắng của DGG là bản thử cho các chiên gia nghe trước khi in hoàng loạt, nó cũng chả cho âm anh gì KHỦNG hơn ạ, bác nào thích em có thể cho mượn kiểm chứng :mrgreen: . Nhưng cái này hiếm có hơn, nên có thể giá cao hơn chút, sở hữu cái hiếm nó hay hay thi thoảng có khứa đem khoe cho oách :mrgreen: . Chơi audio, dù là đĩa, dây nhợ, loa, amp... bóng đèn (em vừa đọc vụ lùm xùm bóng 300B WE :shock: ) cũng nên tỉnh táo nghe bằng đôi tai của mình.