Hehe đây lại là vấn đề khác rồi. Em thấy câu trả lời của nhân viên em hoàn toàn hợp lý. Bác có phản hồi thêm thì em mong bác vào shop em nhé Em cung như thế giới Grading đĩa dưới dạng "visually"- "bằng mắt" em có nói rõ trên đầu Shop. Nếu là A+ thì em chắc rằng đĩa không có xước chút nào, còn nổ nhiều hay ít thì không ai có thể đảm bảo vì không thể nghe được hết từng đĩa. Chơi đĩa lâu ai cũng từng gặp có những đĩa mặt rất đẹp nhưng vẫn nổ không hiểu lí do gì, em gặp khá nhiều đĩa DG kiểu này. Thường những đĩa này khách nghe thử tại Shop mà chấp nhận mua thì bao giờ shop cũng giảm giá.
Bác muốn test chất lượng đĩa nghe Em thấy dễ nhất lại là CDs Giữa một cái mắc và rẻ cùng có nguồn gốc nhập ngoại ở khác thị trường cung cấp âm thanh sẽ khác nhau thấy rõ tương tự khi ta so bản nguyên gốc với đĩa TQ sản xuất. Trong khi việc Test cái cái đĩa gốc với F1 lại gần như không thể nhận ra
Đĩa test này không thuộc loai cho vào thùng rác đâu bác ạ, nó cũng được làm y xì phiên bản hàng loạt với bìa bủng đầy đủ, nhưng khác mỗi màu tem thôi ạ. Bác có cái nào loại này mà vứt thùng rác thì cho em xin với ạ. Còn đĩa CD thì em test mãi rồi bác ạ, ở trong topic nào em cùng đều cho là đĩa gốc với F1 là không thể phân biệt nổi bằng tai nếu test mù. Kỹ thuật số lại là câu chuyện hoàn toàn khác mà em không muốn lạm bàn ở đây ạ. :mrgreen:
Riêng về đĩa này kể cả bác có do business về LPs chuyên nghiệp thì E đoán mò là số lượng hiện có về loại này bác cũng không có nhiều hơn E có Còn nếu bình loạn nó cũng chỉ là phiên bản thường trước khi làm dán tem bán ra thị trường thì nó cũng như các bản kế tiếp sẽ được sản xuất hàng loạt sau này,nên nếu bác cho là nó phải hơn rồi thất vọng đó là vấn đề em muốn nói. Tất nhiên là chẳng ai ném thùng rác hết nhưng nếu quá trình in thử nó mà lỗi thì đương nhiên vẫn có thể xảy ra chuyện đó là bình thường. Một khi Hãng đủ lớn uy tín của họ là quan trọng thì việc ném mấy cái đó đi chẳng là gì sớt nếu nó có lỗi trong in ấn
@johnie Bác johnie dậy phải lắm! Lòng phải tĩnh, tâm phải sáng thì chân trời mới mở được. Em cũng đã trải qua các giai đoạn tự mâu thuẫn bản thân nhiều, và phải thành thật với bản thân thì mới vượt qua được góc tối của chính mình. Được bàn luận với bác rất thú! Các đời Melodia thì em ít có kinh nghiệm, vì sở hữu ít loại này. Dù biết ở VN minh còn nhiều Melodia nhưng chất lượng không còn đáp ứng được đòi hỏi của dân chơi bây giờ. Lâu rồi em lên gia đình Tôn Nữ Nguyệt Minh(1 trong vài tay Piano Việt nổi danh thế giới) ôm về Shop khoảng 1000 đĩa để trong kho gần 20 năm, nhưng cũng không lọc lại được mấy đĩa tốt, mặc dù chương trình rất hay. Đành để cho anh bạn làm thi công nội thất bê về trang trí tường cho các công trình. @ducanhle: chung quy thì bác vẫn lo ca tụng cái gì nhiều thì lại càng không mua được giá rẻ thôi mà . Lo gì, ta không ca thì thế giới vẫn ca. Mà mua gì, giá nào là quyết định của mỗi người. Có tiền ai dại gì ném qua cửa. Đầu tư cái Sound card laptop tốt rồi thì hạnh phúc với MP3 đi, bon chen ở đây làm chi haha :d @longauto: Topic bác mở ra, sao có tem quý không chịu chia sẻ với anh em, lấp ló để dành sao? @all: about Test Pressing Bàn đâu xa, ngay cả đĩa mới sản xuất hiện nay, Test Pressing vẫn có giá đắt 5-10 lần đĩa thương mại. Business vẫn đắt hàng. Vì lí do gì thì người chịu mua, được sở hữu biết rất rõ. Bác nào chưa biết thì lên http://www.acousticsounds.com có đủ version để so sánh.
@bác Transit Hik, em đâu có tem quý gì đâu bác, bản thân em cũng là ngươi chơi đọc mấy cái topic về tem mác thấy cũng khá thú vị. Tình em tò mò xem những cái món này nó là giá trị sưu tầm hay chất lượng âm thanh nó mang lại mà nó đắt thế. em có cái này nó là test pressing hay sample copy, em chả biết có quý không nhưng em nghe âm thanh thì cũng không có gì đặc biệt hơn so với các đĩa khác có ạ. Vậy nên em mới thắc mắc, chỉ muốn ai có kinh nghiệm để đưa ra những nhận định khách quan bằng đôi tai của mình. Em thì dàn cỏ, tai trâu nên cũng chỉ biết đến vậy thôi ạ.
@AudioTransit: tình trạng chung thôi, tuyên truyền để bán đắt, chống tuyên truyền để mua rẻ. ngoài ra đã bẩu là miềng lo lắng cho bao tử của người tiêu dùng, ăn nhằm thuốc chuột thật có chít cũng đỡ tủi hơn ăn nằm thuốc chuột dởm không hiểu sao vẫn chít, có giảm doanh thu thì đừng trách miềng bon chen nhá :lol: hôm nào qua giảm giá ít hàng phổ cập đại chúng nhé không sợ ăn phải thuốc chuột, và cứ rẻ là miềng khoái
@ bác Transit: em có biết chị tôn Nữ Nguyệt Minh. Chị này cũng được giải piano quốc tế cùng thời với anh Đặng Thái Sơn, nhưng giải nhỏ hơn và cũng vì thế chị ấy ít nổi tiếng hơn anh Sơn. Có một chỗ dùng cực nhiều LP cũ làm decor là Babetta. Ko biết có dính đến 1000 cái LP Melodia của bác không? @ longLP: Columbia 6 mắt đỏ của anh là Timeout của Dave Brubeck, Kind of Blue của Miles Davis... âm thanh quả là rất tốt. Tiếc là ko có LP tem khác của 2 album này để thử, nhưng cái LP Timeout quả hay hơn rất nhiều so với cái HDCD Timeout cũng do Columbia sản xuất, đặc biệt là dynamic range.
Hì hì, bác so LP với đĩa CD sao được bác ơi, ấy là chưa kể cái đĩa Time out đau mắt đỏ của bác được thực hiện bởi một đội ngũ chơi (dave brubeck) đội ngũ ghi âm, master... thuộc loại hàng đầu thế giới dĩ nhiên là chất lượng khủng hoảng roài. Album này bác mua tất cả các bản CD có thể có dù XRCD HDCD hay SACD hay DVD Audio thì cũng chỉ nhận được 2 từ "thất bại" Em sắp có Dave Brubeck các album bác cũng là đau mắt đỏ đấy bác có hứng thú nữa không để em cho bác uống thuốc chuột nào ke ke :mrgreen:
Trời! sao cái gì bác cũng biết Bác lọ mọ quá. Vâng, chính thị Barbetta là 1 phần đấy ah. Lật vỏ đàng sau ra ối đĩa còn chữ ký của chị Nữ Nguyệt Minh. Sau khi được giải thì chị này ít nổi hơn DTS, nhưng tay đàn cũng cá tính lắm. Lâu rồi nghe chị đánh bản Sonata của Schumann trên LP Eterna cực kỳ ấn tượng. Time Out em đã thử 4 Version cùng 1 lúc kết quả là bản 6 Mắt đỏ Stereo-Fidelity bỏ xa rất rõ các Version còn lại. 15 giây đoạn đầu bài Take Five là đã thấy khác rồi bao gồm cả Bass và Treble. Các version khác: 6 mắt đỏ Mono "CL", tem đỏ không mắt mũi gì và tem Digitally Re-mastered- cái này là kém nhất.
Về Columbia 6 mắt thì hiểu biết của Em còn nông cạn, nhưng vì thích bộ Brubeck nên cũng hay để ý. Có bao nhiêu đời tem của Time Out đến giờ này Em cũng không biết luôn, vì quá nhiều. Những đĩa Em đã cầm trên tay, trực tiếp nghe thì có nhận xét thế này. * Đĩa âm thanh tốt nhất là đĩa có tem và bìa như sau: - Bìa có chữ Stereo ở trên lệch sang phải chút, có 2 mũi tên chỉ ra 2 hướng. Không có chữ TAKE FIVE to bên trái. - Tem đĩa như hình. Trên đỉnh có chữ Stereo - Fidelity nằm giữa 2 mũi tên đỏ và trắng, 6 mắt ngang nằm trong 4 gạch đỏ. Có chữ "Nonbreakable" dưới số serie CS-xxxx * Thứ nhì cho âm thanh gần như không thua kém Version trên là đĩa như sau: - Tem giông hệt cái trên - Bìa có chữ Stereo trên cùng nhưng ở giữa tâm. Và có chữ TAKE FIVE to ngay trên mặt đĩa. * Mấy cái dưới theo Em là tiếng tốt "tiêu chuẩn". Em không xếp hạng. Có cái dù MONO nhưng tiếng rất tốt. Nếu chỉ có 1 cái, bỏ lên nghe mà không cố chú ý "bới lông tìm vết" thì cảm giác như Stereo vậy Đĩa về được, bán được ở Việt Nam đa phần là mấy tem này 1) 6 Mắt đỏ MONO, serie "CL-xxxx". Các bác xem tem là thấy thiết kế nó khác rồi mặc dù cũng là 6 mắt đỏ. Tất nhiên không có chữ Stereo-Fidelity 2) 2 mắt Stereo, hoặc MONO. Có khi gọi là "Raised eyes" vì mắt nhìn xuống chứ không nhìn ngang như 6 mắt 3) Tem đỏ chẳng có mắt mũi gì cả. 4) Đời Digitally Re-mastering, có bìa như dưới đây thì tiếng hơi "bì", mặc dù "cam đoan" ở trên là "Digitally Remastered Directly from Original Analog Tape". Cái này Em xem năm sản xuất rồi nhưng không nhớ rõ, đoán là Re-issued khoảng năm 1990. 5) Đời 180g mới sản xuất gần đây (2000s)
Chào các bạn, Tớ có 1 số file nhạc mp3 thu từ đĩa LP. Các bạn có kinh nghiệm trong việc edit âm thanh, lọc tiếng xì, tiếng nổ, noise thì hướng dẫn cho tớ với nhé. Âm thanh mấy file này kém quá. Tớ có dùng Goldwave thấy cũng bớt nhưng cảm giác không được bài bản lắm nên xin chỉ dẫn. Cảm ơn các bạn.
Vâng, em cũng vừa kiếm được một cơ hội so sánh và nhận thấy sự khác biệt của các version đĩa, cho dù cùng một bản thu master, cùng một hãng ghi âm và sản xuất đĩa, editor khác nhau và producer khác thì chất lượng cũng khác. Bản thu này chính là bản thu live nổi tiếng Jazz at the Pawn Shop của Prophone in trên LP với hai version tem khác nhau. Version dành cho thị trường nội địa tại Thụy điển, với tem bằng tiếng Thụy điển có logo Prophone kiểu cũ viết cong cách điệu trên cùng, có logo Proprius màu trắng in chìm trong nền. Version này có chất lượng âm thanh rất tốt, mở đầu bài 1) Limehouse Blues có khoảng 10" intro với tiếng lách cách của quán Stampen nơi bản ghi live này được tiến hành. Version dành cho thị trường khác: song ngữ tiếng Đức và tiếng Anh, tem bằng tiếng Anh, chữ Prophone phía trên cùng in đơn giản theo đúng logo hiện tại của Prophone, không có logo Proprius in chìm trong nền. Version mới này chất lượng âm thanh hơi "bì", thiếu độ động, không thể so với bản trên được. Hơn nữa mở đầu bài 1) Limehouse Blues là vào bài ngay, chứ không có cái 10" intro nữa. Version trên, ông bạn em mua tại Vn cách đây khoảng 2 năm với giá trên 4 triệu (thật kinh dị ), khi biết gần đây em mua version dưới chỉ có hơn 1 triệu thì ông ấy xem ra đứng ngồi không yên. Tuy nhiên khi mang so chất lượng âm thanh, thì ông ấy nhảy cẫng lên vì sướng
Mấy tem vàng này quý hiếm đây Tem chữ Thủy điển ở trên Em chỉ được cầm 1 lần nhưng phải cách đây 3 năm rồi. Bình thường thì chỉ được cầm mấy tem đỏ 1977, đỏ 1990, trắng 2000s và đời nửa đỏ nửa trắng Half-Speed Master