Nơi bàn về những tấm ảnh và thiết bị chụp ảnh nét chi tiết

Discussion in 'Hỏi đáp, kinh nghiệm' started by Onecent, 14/9/10.

  1. Cominup

    Cominup Advanced Member

    Joined:
    4/12/05
    Messages:
    3.343
    Likes Received:
    13
    Mấy hôm xem loanh quanh thấy anh 1xu có nhắc đến máy ảnh sigma dslr, em check thử trên ebay thì thấy cái SD14 có giá ~900 obama, lens thì không hiểu cái chuôi nó dùng đc những hãng nào? Em biết là sai topic nhưng mà chả biết cho vào đâu vì loanh quanh chẳng nhẽ lại lập topic riêng? Anh 1xu cho vài dòng chỉ điểm để em nghiên cứu tiếp ah. Gì chứ 900 obama mà có FF thì còn gì bằng nữa. Ngoài ra lại còn có cả dòng kodak fujifix nữa, cái này em thấy cũng cao to đẹp dzai phết. :lol:
     
  2. Teablue

    Teablue Advanced Member

    Joined:
    6/12/05
    Messages:
    4.259
    Likes Received:
    22
    Location:
    Sài Gòn
    Rứa muốn soi độ phân giải của lens thì cảm biến cở bi nhiu pixel thể hiện được sự khác biệt giữa lens kit, lens Pro? Em nghĩ cái ZD cũng chưa đủ huống chi cái GH1, nếu không người ta mần cái sensor (dù máy crop) có pixel khủng mần gì?

    Em chọt cù lét cái lens 105mm f2.5 AIs cái:
    Lens có bụi chứ không phải sensor (kiểm tra rồi)
    Hình nhỏ crop 100%
     
  3. regular

    regular Advanced Member

    Joined:
    6/6/07
    Messages:
    7.375
    Likes Received:
    22
    Location:
    Non-Groups
    Chừng nào thấy được thằng Cuội/chị Hằng thì mới gọi là nét! :mrgreen: :lol:
     
  4. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Đã xóa vì không cần thiết
     
  5. pc_chip

    pc_chip Advanced Member

    Joined:
    18/12/05
    Messages:
    5.042
    Likes Received:
    740
    Location:
    THỦ ĐỨC GROUP
    Em nghĩ cách viết bài của một số bác có thể gây hiểu lầm nên dễ dẫn đến "đối đầu". Theo em hiểu và tham gia vào topic này là vì em cũng muốn trao đổi về độ sắc nét "cần thiết" của thiết bị.

    Với ảnh chụp từ máy 12Mp như của em nếu xem trên màn hình máy tính hay thậm chí màn hình LCD 40" thì số điểm ảnh khai thác cũng chẳng đáng là bao. Khi rửa ra các tấm ảnh cỡ bằng tờ A4 thì chắc cũng chẳng cần đến mức Mp ấy làm gì. Máy có độ phân giải lớn hơn thì cùng một kích thước hình ảnh sẽ có được nhiều hơn số điểm và như thế rõ ràng là sẽ lấy được nhiều chi tiết hơn. Tuy vậy, điều này chỉ có ý nghĩa khi xem hay in trên một thiết bị có thể thể hiện được độ phân giải ít nhất là bằng số Mp của ảnh (hoặc lớn hơn) chứ thể hiện hay in trên thiết bị không thể hiện được độ phân giải đấy thì đằng nào chả phải làm phép chuyển đổi xuống độ phân giải thấp hơn. Vậy thì có lẽ ý của bác chủ topic muốn đề cập là khi nào thì cần phải (và có nhất thiết cần) có thiết bị có độ phân giải cao? :wink: Chứ còn chuyện so sánh giữa các thời điểm khác nhau, thiết bị khác nhau mà lại qua các đối tượng được chụp khác nhau thì ai cũng thấy là nó khập khiễng rồi! :)

    Chủ đề nó cũng rất rộng là "bàn" chứ không phải "so sánh" ạ! 8)
     
  6. Tuannguyen_71

    Tuannguyen_71 Advanced Member

    Joined:
    9/7/06
    Messages:
    851
    Likes Received:
    233
    Location:
    TP.HCM
    Các bác quên 1 điều: ảnh chụp càng nhiều Mb thì sau khi chụp ta càng có điều kiện cắt cúp bố cục lại mà vẫn giữ đủ độ nét cần thiết để in đến một mức nào đó, chứ số pixel đó không thừa đâu ạ. Trừ phi ai chụp với chủ đích rõ ràng là chỉ để lên blog hay đại loại thế thôi, nhưng thế thì PnS cũng đủ rùi. :)
     

    Attached Files:

  7. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Cám ơn bác pc_chip đã "Enigma" cái mục đích của topic! :)
     
  8. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Vỗ đùi kêu cái đét .... :lol:
     
  9. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Em thì thích chơi ảnh rõ và chi tiết nhưng đôi khi cần cũng phải mang tính phóng sự nên khi nào thấy được thằng Cuội "với" chị Hằng thì mới gọi là đạt! :mrgreen:
     
  10. DIY-lover

    DIY-lover Advanced Member

    Joined:
    12/8/07
    Messages:
    7.338
    Likes Received:
    88
    Location:
    TBG - HCMC
    Cụ này sao giống ông bạn già Em khi xưa qué, chỉ thích vỗ đùi . . . cái đét :lol: :mrgreen:
    Nhưng mà một số máy tầm thấp và tầm trung chạy theo con số MP để marketting nhưng thực chất khai thác không hiệu quả con số MP quá lớn này
     
  11. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Đã xóa vì không cần thiết
     
  12. DIY-lover

    DIY-lover Advanced Member

    Joined:
    12/8/07
    Messages:
    7.338
    Likes Received:
    88
    Location:
    TBG - HCMC
    Chụp ban ngày thì Thằng Cuội với Chị Hằng rủ nhau vô lùm kín mít hú hí mất rồi thì làm sao mà thấy được, theo Em thì trường hợp này phải dùng Sensor hồng ngoại thì họa may :lol:
     
  13. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Đã xóa vì không cần thiết
     
  14. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Đã xóa vì không cần thiết
     
  15. DIY-lover

    DIY-lover Advanced Member

    Joined:
    12/8/07
    Messages:
    7.338
    Likes Received:
    88
    Location:
    TBG - HCMC
    Ngày xưa Em học thì thầy bảo ở trển không khí loãng lắm nên nhiệt độ thay đổi giữa ban đêm và ban ngày rất lớn, trời tối có khi xuống âm mấy chục độ thì tay chưn run lập cập mà hú hí làm sao nổi Cụ ơi :lol:
     
  16. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Ớ thế ông thầy cụ đã lên trển chưa mà dạy học trò vậy? Ổng mà ở 4rum này mà bẩu vậy không khéo là bị bẩu là bạn của cụ Gúc đấy :lol:

    Nhân cụ nói vụ này thì liên quan đến chủ đề chính là "...chụp nét và chi tiết ..." thì chắc có lẽ cụ nói cũng đúng vì Nêu Am Sờ Troong cầm nguyên cái Hasselblad lên chụp tấm ảnh trên mặt trăng mà chả nét gì hơn máy P&S của anh em ta .... Chắc là hoặc phi hành gia Mẽo không rành máy hoặc chưa giờ chụp hình nên không biết chụp sao cho nét; còn không là do run tay như cụ nói nên hình chụp ga không gõ. Nhưng chắc cụ cũng biết run rẩy hay Pác kinh sân hay gì gì đôi khi nó bất lợi nhưng trong việc cụ nói lúc thực hành thì ... chưa chắc! Cụ không thấy người ta bán cái Vai bờ rây to ở tiệm Adult Toys ấy sao? :mrgreen:

    Mà phải công nhận giờ mới thấy NASA có khác! Họ đã chú ý đến vấn đề là "...quan trọng nhất là độ nét và chi tiết của tấm hình đã đủ trong yêu cầu hay hoàn cảnh của họ chưa ..." bởi vì hồi thời gian đầu NASA chơi lun cái Hassy 500EL biến thể; sau đó dần dà kiếm máy ít nét hơn nhưng gọn tiện lợi hơn để chụp bụp bụp có hình coi là quan trọng ... Rồi sau này thì NASA đổi từ Ni lông này đến Ni lông khác và đến hôm nay thì hình như là đang chơi D3x. Gì thì em không biết nhưng nếu mà nói về nét và chi tiết tuyệt đối thì cái Ni lông D3x với ok Na nô hay gì gì của Ni lông ngày nay cũng khó qua mặt nổi cái Hassy mà Nêu Am Sờ Troong cầm chụp trên mặt trăng 40 năm trước; đây là chưa kể nếu cái Hassy đó bỏ phim Kodak Technical Pan thì so về chi tiết thì cái D3x+Na nô càng không có cửa ... :lol:
     
  17. mumutant

    mumutant Advanced Member

    Joined:
    23/10/06
    Messages:
    601
    Likes Received:
    0
    Location:
    HCM
    Cái nhu cầu này cũng khó giới hạn lại lắm. Mình không có ý định phóng ra hình vài mét, nhưng lỡ tấm hình đó quá độc, được giải hay nhiều người xin phóng thì tới lúc đó cầu cho hồi đó mình mua máy xịn hơn sợ lại không được. Cái tâm lý muốn có được tấm hình thật nét rất hợp lý mà, trừ khi các bác chụp xong rồi xem, xem xong rồi .. xóa ...
     
  18. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Nó không đến nỗi lo quá đâu bác mumutant.

    Bởi vì từ đầu topic đến giờ các anh em đã show hàng (hình) về nét/chi tiết từ đủ loại máy lẫn ống kính đủ loại theo em thì đã quá dư nét cho rất nhiều trường hợp nếu cần phóng kha khá lớn. Thực tế chỉ trừ khi máy có số lượng pixel gấp đôi (ví dụ 20 Mp vs 10 Mp) VÀ có ok khủng nhất (ok rum khủng cũng chưa chắc mang lại kết quả khả quan mà phải là ok fixed lens) VÀ chụp có chân chống thật vững không rung hẳn hoi VÀ trong đk đủ sáng ở mức ASA thấp ... thì còn thấy sự khác nhau cái nào chi tiết/rõ hơn cái nào... Chỉ cần thiếu 1 trong mấy yếu tố em vừa liệt kê ra thì coi như sự ưu việt về nét/chi tiết của thiết bị này so với thiết bị kia gần như không còn mà chỉ còn ... nhiều số lượng pixel hơn nhưng không mang lại nhiều nét/chi tiết hơn ... Ngày nay các máy nghiệp dư nhất là DSLR đã quá nhiều pixel để phóng ảnh tương đối lớn và chênh lệch giữa máy DSLR mắc nhất đương thời ví dụ như Ni lông D3x là 24Mp chỉ hơn máy nghiệp dư giờ số lượng pixel đã là 16-18Mp nên có cầm máy D3x và ngay cả Na nô hay gì gì đi nữa thì với cầm tay chụp khi so với DSLR nghiệp dư cho dù với ok kit thì sự chênh lệch về chi tiết chả đáng là bao ... Đương nhiên đây phải là so sánh 2 thiết bị nằm trong tay người biết sử dụng và vận dụng máy ảnh đó chứ đưa cho người chưa biết chụp thì D3x lạng quạng chụp ra còn thua ... P&S :D

    Với cá nhân em thì có lẽ Phun Phờ rêm với 10 - 12Mp là lý tưởng nhất để chụp trong mọi hoàn cảnh. Còn muốn nét vượt bậc (đương nhiên phải chấp nhận mất đi 1 số tiện nghi khác) thì phải chơi dao to búa lớn hơn chứ Phun Phờ rêm cỡ D3x thì tốn nhiều xiền mà không được thêm là bao nhiêu ....
     
  19. tcqanh

    tcqanh Advanced Member

    Joined:
    11/9/07
    Messages:
    8.015
    Likes Received:
    92
    Location:
    Q3, Sài Gòn
    nếu căng quá, thì cứ để D3x chế độ fully automatic chụp là bảo đảm đẹp. :D

    đây là điều em muốn bác viết ra đóa


    bác Onecent có thể giải thích tại sao sensor lớn hơn lại cho hình nét hơn ?
     
  20. mumutant

    mumutant Advanced Member

    Joined:
    23/10/06
    Messages:
    601
    Likes Received:
    0
    Location:
    HCM
    Vậy chứng tỏ anh em ta chơi đúng cách, dừng đúng lúc roài :D

    Em chỉ nói trên giả sử nhà sản xuất ra máy độ pg cao thì phải xài được (i.e. cao hơn máy dpg thấp), và người mua về phải biết tận dụng nó. Còn mua về mà chụp ko có gì khác nhau thì đúng là ko nên mua.
     
  21. Pencil_Tube

    Pencil_Tube Advanced Member

    Joined:
    25/12/08
    Messages:
    1.218
    Likes Received:
    21
    Location:
    Gò Vấp - Tân Bình
    Em đang muốn test MTF của ống kính. Nhưng ko biết làm thế nào, bác onecent có thể chỉ giúp em được không ạ. Em có down cai iso... về rồi nhưng dùng nó test ra sao thì chịu :?
     
  22. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Em nghĩ ai chứ anh thì chắc đã có câu trả lời từ ... lâu rồi mà :x :)
     
  23. Onecent

    Onecent Advanced Member

    Joined:
    24/6/10
    Messages:
    1.712
    Likes Received:
    40
    Đã xóa vì không cần thiết
     
  24. Pencil_Tube

    Pencil_Tube Advanced Member

    Joined:
    25/12/08
    Messages:
    1.218
    Likes Received:
    21
    Location:
    Gò Vấp - Tân Bình
    Vậy nếu ống contax MMJ có số sê-ri thì biết được MTF ko bác (vì như bác nói là nó có đo cho từng ống kính)
     
  25. fenas

    fenas Advanced Member

    Joined:
    16/5/10
    Messages:
    104
    Likes Received:
    0
    Hôm nay rỗi đọc bài của Ken em thấy cũng hay nên dịch.
    Cái này lão ấy bảo có bản quyền, em đăng lên đây nếu các cụ thấy không hợp lý thì gỡ đi vậy.
    (cái này em chưa dịch hết, nhưng cũng tạm đủ ý)


    Lens Sharpness
    © 2008 KenRockwell.com. All rights reserved.

    Source:
    Code:
    http://kenrockwell.com/tech/lens-sharpness.htm
    Giới thiệu
    Độ nét, đó là yếu tố được đánh giá quá mức nhất trong các đặc tính của ống kính.
    Độ nét của ống dường như phải liên quan đến việc tạo ra những bức hình nét, nhưng không phải vậy.
    Các đại lý bán hàng và marketing bơm thổi quan niệm sai lầm này vì họ hù dọa người ta mua các ống kính mới. Độ nét rất dễ để kiểm tra và phân tích, thế là các tạp chí làm hài lòng những nhiếp ảnh ra ít kinh nghiệm bằng cả tập những biểu đồ và đồ thị đủ màu. Người ta có thể tạo ra những bức hình tốt hơn nhiều nếu họ dành thời gian học cách tạo ra những bức hình tuyệt vời với những thứ họ đã có thay vì lo lắng với đồ đạc của họ.
    Các ống kính máy ảnh nếu được dùng đúng thì luôn nét, ngay cả lúc bình minh của nhiếp ảnh ở những năm 1840. Thiết kế quang học là môn khoa học cổ lỗ hơn nhiều so với nhiếp ảnh. Những lí do một số bức hình không nét không liên quan gì đến ống kính.
    Bất cứ ống kính hiện đại loại tốt nào cũng đã được hiệu chỉnh để có độ phân giải lớn nhất ở với độ mở lớn. Sử dụng khẩu độ nhỏ chỉ tăng trường nét mà thôi…” là lời Ansel Adams nói ngày 3 tháng 6 năm 1937 trả lời Edward Weston về gợi ý các ống kính để dùng (trang 244 trong tự truyện của Ansel Adams). Ansel nói với Edward rằng hãy ngừng ngay việc lo lắng về độ nét của ống kính, vì những ống ông ta đang lăn tăn thì đều nét cả. Đó là những năm 30 của thế kỷ trước. Ngày nay kể cả những ống kính kém bắt mắt, trong đó có các ống kính nhựa của các máy ảnh dùng 1 lần, đều nét nếu được dùng đúng cách.
    Năm 2008, độ nét là thứ cuối cùng mà bạn phải quan tâm đến khi chọn 1 ống kính. Một ống kính nhỏ gọn với máy SLR rẻ nhất thậm chí cũng nét hơn các ống kính đắt tiền hồi trước, và tất cả đều nét hơn so với khả năng tái tạo chi tiết của hầu hết các máy ảnh số.
    Em viết cái này bởi vì em xấu hổ, tại vì em dùng ống kính không đúng cách để cho thấy những hạn chế của ống kính đó khi viết nhận xét thôi. Em biết cách làm cho bất cứ ống kính, mà cái gì cũng được, trở thành dở ẹc với việc dùng nó không đúng cách, rồi phóng lớn kết quả lên cho bàn dân thiên hạ xem. Em xấu hổ vì đây không phải là cách đúng để viết bài thật hữu ích, nhưng tại mọi người cứ thích đọc những thứ như vậy, em cũng chả biết làm thế nào.
    Độ nét của ống thực ra chẳng có gì mấy. Em viết cả đống thứ ra chẳng qua là do thử nghiệm và phân tích cái đó dễ quá thôi.
    Nếu các cụ thích những biểu đồ màu tương tác 3 chiều ấn tượng, chỉ cần mua 1 phần mềm nào đó, chụp 1 hay 2 đối tượng, và rồi phần mềm đó sẽ đẻ ra cả tấn những biểu đồ và đồ thị dựa trên những gì nó được hỗ trợ. Đó là vấn đề: những biểu đồ không nói lên những gì mà một loạt ảnh đem lại với một người có kinh nghiệm quan sát, chúng chỉ có thể cho thấy những kết quả ít ỏi với những tấm hình đã được kiểm soát và đưa vào phần mềm.
    Kiểm tra độ nét của ống kính ngày nay không còn thích hợp cho lắm so với hồi những năm 50. Hồi đó, ống kính chẳng qua là một ống quang học không có giao tiếp với thân máy. Kể cả lá khẩu cũng phải được mở ra rồi đóng lại một cách thủ công cho mỗi tấm hình (Cái này em nhớ là do họ mở khẩu ra để ống ngắm đủ sáng để bắt nét, rồi lại đóng lại đúng khẩu họ đã tính toán trước – ND). Các lá khẩu “tự động” có khả năng tự mở và đóng lại mỗi khi chụp không phổ biến cho tới tận những năm 60. Đây là lí do mà trên một số ống kính bắt nét thủ công lại có chữ “Auto,” bởi vì những năm đó khẩu tự động đã là một thành tựu lớn. Cho đến những năm 50 đó, việc kiểm tra quang học với ống kính trong phòng thí nghiệm vô trùng rất có ý nghĩa.
    Ngày nay quang học chỉ là một phần nhỏ trong một hệ thống máy ảnh, và chất lượng quang học quá tốt đến nỗi việc kiểm tra trong phòng thí nghiệm là không cần thiết, trừ khi các cụ là người thiết kế ống kính. Ta cần lo lắng về chuyện ống kính làm việc thế nào như một phần của hệ thống lớn hơn nhiều với những khả năng bắt nét đối tượng di chuyển (live tracking autofocus), kiểm soát độ mở và thời gian phơi sáng, thông tinh khoảng cách đưa vào hệ thống đo sáng, giảm rung, khả năng zoom và nhiều thứ khác.
    Bởi vì ngày nay các ống kính phải lắp vào thân máy để chạy, cho nên việc chỉ kiểm tra quang học trong phòng thí nghiệm không còn ý nghĩa với các nhiếp ảnh gia. Thử nghiệm các ống kính với các máy ảnh sử dụng chúng có ý nghĩa hơn nhiều, điều này khiến các tạp chí bối rối vì họ không thể tiếp tục thí nghiệm trong phòng với mỗi cái ống kính không thôi mà lại chẳng có ai quan tâm cả.

    Hiểu những giới hạn
    Em là em phải hiểu những giới hạn của từng phần trong hệ thống của em để còn làm việc với nó. Nếu em biết cái ống kính này mở lớn là sẽ kém nét, thì, hờ hờ, em biết phải đóng khẩu xuống bao nhiêu để có được kết quả tốt nhất. Đây là những thứ em tìm kiếm; tìm ra những giới hạn đơn thuần là tìm ra được những cách có được kết quả tốt nhất.
    Điều đầu tiên em luôn làm khi em mua một máy ảnh hoặc một ống kính mới là đẩy nó tới các giới hạn của nó. Em tìm thấy các giới hạn, ghi chú (đây là cách em khởi đầu website của em), và chạy ra ngoài rồi chụp. Em chẳng bao giờ lo lắng về nó nữa.
    Buồn thay, rất nhiều người cố gắng kiểm tra ống kính của họ, nhưng rồi thất vọng và nghĩ họ đang có trong tay sản phẩm lỗi khi mà những thứ họ tìm ra là những giới hạn, mà thường xuyên là những hạn chế trong kỹ thuật của họ. Em đảm bảo với các cụ, sản phẩm nào cũng có những hạn chế của nó, và với những máy ảnh số ngày nay thì ai cũng có thể tìm ra.
    Chỉ những kẻ xxx ngốc mới tìm những hạn chế của một cái gì đó, rồi tự mình bế tắc, phàn nàn về những thứ đó. Trách nhiệm của mỗi nghệ sỹ là tìm ra những hạn chế trong công cụ họ sử dụng để có thể làm việc với chúng. Những người Mỹ chẳng đi trên mặt trăng năm 1969 bằng cách ngồi lê và cằn nhằn về những lí do tại sao không thể trèo lên đó.
    Tại sao độ nét của ống kính lại không thành vấn đề
    Kể cả với phim, nhiều người coi các ảnh in khổ nhỏ 20x30cm là các bản “phóng”. Người ta từng nghĩ họ kiểm tra độ nét bằng cách xem những bức ảnh cỡ 10x15cm “to đùng”. Điều này thật lố bịch, vì máy ảnh 35mm nào cũng có thể dễ dàng tạo ra các ảnh 20x30cm. Ngay cả khi em khởi đầu với 35mm khi còn là một đứa trẻ những năm 70, em đã biết thừa là phải in ảnh cỡ 50x75cm để xem những giới hạn của bất kỳ ống kính nào. Em thì xem những thứ trên ảnh qua kính hiển vi hay máy chiếu chứ không in ảnh cỡ 20x30.
    Hầu hết các thiết bị đều tốt hơn khả năng sử dụng của con người. Khi in cỡ lớn thì kỹ thuật phóng lởm làm mất độ nét nhiều hơn bất kỳ hạn chế nào của ống kính sử dụng. Hầu hết người ta vẫn không hiểu ngày nay thiết bị tốt đến mức nào, kể cả là với thiết bị đơn giản nhất.
    Hồi trước, chúng ta tối tăm mặt mũi khi căng mắt nhìn vào tấm phim qua kính lúp (thường là loại có độ phóng đại 8 đến 22 lần) và kính hiển vi (hơn 30 lần). Ngày nay, ai cũng có thể xem ảnh số tại 100% trên màn hình máy tính hay máy ảnh, nó có độ phóng đại ít nhất là 30 lần, ngay cả với máy DSLR có độ phân giải thấp nhất. Tương tự vậy, ai cũng có thể xem những bức ảnh được phóng đại cỡ rất lớn trên Internet. (30 lần cho thấy ảnh trên màn hình to hơn bao nhiêu so với ảnh gốc được tạo ra từ ống kính.)
    Buổi chiều hôm em có cái Canon 16-35mm f/2.8 L II, em đi chụp các tường gạch và được mấy cái ảnh xấu điên. Em kệ, sáng hôm sau em đi Yosemite và chụp được những bức tốt nhất mà em từng chụp. Tại sao ư? Đơn giản: các bức tường thì chẳng liên quan gì đến những chủ thể thực, và không ai đi chụp ở f/2.8 trong điều kiện đủ sáng cả. Đóng khẩu lại và ống kính này thật ngon lành, kể cả tại các góc ở tiêu cự 16mm. Trong điều kiện ánh sáng yếu, khi các cụ có thể dùng f/2.8, độ nét ở góc không thành vấn đề vì ở đó thường tối thui!
    Khi em trực tiếp nói chuyện với hội Canon, chúng em đều cười vào việc Canon đã phải làm lại những ống kính vốn đã rất tuyệt vời của ho như thế nào chỉ để những người sử dụng những ống kính đó không đúng cách được vui. Thời máy phim không ai phàn nàn khi mà chỉ những người chuyên nghiệp sử dụng loại thuốc độc Canon 16-35 f/2.8. Tất nhiên Canon rất sướng khi đưa ra những ống kính mới hơn và đắt hơn, nhưng ta vẫn phải vò đầu bứt tai vì sao một số người lại lo lắng về việc đó dù họ chẳng phải là người thiết kế ống kính.
    Trong thế giới nhiếp ảnh thực, những yếu tố tự nhiên làm hỏng bức hình nhiều hơn là sự thiếu nét của ống kính. Các bức hình kiểm tra độ nét không giống ảnh thực vì việc kiểm tra sẽ cố gắng loại bỏ những nguyên nhân làm mất nét. Trong phòng thí nghiệm, mọi thứ không dịch chuyển và chủ thể thường bằng phẳng. Chỉ những cái xúc xích nướng (tác giả dùng chữ corn dogs – em ko rõ có phải slang hay không) mới dùng máy ảnh để chụp các biểu đồ phẳng; người khôn hơn thì nhét mấy thứ đó vào máy quét rẻ tiền loại $50 để cho kết quả tốt hơn!
    Trong thực tế, mọi thứ đều chuyển động, và không thứ nào bẹt cả, cho nên chỉ có 1 điểm là nét hoàn hảo trong khi tất cả các phần còn lại thì không.
    Do đó, có lẽ là không có mặt phẳng nét hoàn hảo nào, vì rằng hầu hết các ống kính có các mặt đối xứng dọc và kinh tuyến (tưởng tượng) là mặt phẳng nét. Các mặt phẳng nét này thường khác nhau với các màu khác nhau, những thứ diễn giải cầu kỳ này chẳng qua là không có mặt phẳng duy nhất nào là mặt phẳng nét.
    Hầu hết các ống kính nét nhất của các nhà sản xuất là ống 300mm f/2.8, 400mm f/2.8, 500mm f/4 và 600mm f/4 ED (Nikon) và dòng L (Canon). Nhìn vào mấy cái biểu đồ MTF thì thấy là chúng gần như hoàn hảo. Không may là các ống kính dài thì khoảng cách giữa những cái biểu đồ đẹp đẽ đó với 1 bức hình sắc nét còn xa. Các ống kính dài chẳng những có trường nét mỏng như giấy, mà rào cản lớn nhất đến với sự sắc nét là không khí. Thậm chí với những khoảng cách hợp lí, ánh sáng nóng mờ được phóng đại lên bởi các ống kính dài là rào cản lớn với độ nét. Tương tự với sương và khói. Những ảnh hưởng tương tự cũng ngăn cản các nhà thiên văn học khi sử dụng kính ngắm dài, được gọi với thuật ngữ “Seeing conditions” (các điều kiện nhìn).
    Một bức hình nét cần điều kiện ánh sáng tốt, không khí sạch, chủ thể nằm ở mặt phẳng bắt nét tốt nhất, và một nhiếp ảnh gia giàu trí tưởng tượng. Trường nét, bắt nét không tốt và chuyển động của chủ thể và máy ảnh là những nguyên nhân chính khiến các bức hình không được nét như nó phải thế. Sự không hoàn hảo của ống kính hầu như không bao giờ thành vấn đề trong nhiếp ảnh thực tế.

    Ai quan tâm
    Các nghệ sỹ và nhiếp ảnh gia giỏi tránh đặt những thành phần hình ảnh sắc nét, tương phản và quan trọng dọc theo biên của tấm hình vì những chi tiết này đưa mắt người nhìn ra khỏi tấm hình. Các nhiếp ảnh gia đặc biệt tránh không đưa những thứ quan trọng vào các góc. Một bức hình hiệu quả sẽ giữ mắt người nhìn chặt vào chủ thể và vào trong bức ảnh. Những chi tiết ở biên đẩy mắt chúng ta ra khỏi chủ thể, điều này làm bức hình thiếu chặt chẽ.
    Khi ống kính kém nét ở góc hoặc cạnh, thì đó thường là những vùng mà ta cũng chẳng cần phải nét làm gì.
    Dù sao thì, với ống kính dài và ống kính tiêu chuẩn, thì những thức ở góc dường như cũng chẳng cùng khoảng cách và nằm trong vùng nét.
    Không cần biết ống kính nét tới đâu, chỉ cần ta dịch chuyển ra khỏi mặt phẳng nét nhất một chút thôi cũng khiến ảnh kém nét. Không cần biết mắt mẫu thế nào, tai và mũi của anh ta sẽ kém nét hơn mắt. Cái này rõ ràng là ngoài vùng nét, không cần biết các cụ dùng ống kính gì.

    Dùng ống kính đúng cách
    Hiểu được những giới hạn của thiết bị, và làm việc với chúng. Đây là căn bản của tất cả những thứ chúng ta làm.
    Với hầu hết các ống kính, điều ngày đồng nghĩa với việc đóng hai khẩu so với khẩu lớn nhất để loại bỏ quang sai và vignett (cái này em xin phép ko dịch), và không sử dụng 2 độ mở cuối cùng nhỏ nhất vì nhiễu xạ.
    Một vài người buồn phiền khi ống kính không thể làm được việc này việc kia mà vốn nó không được thiết kế để làm việc đó. Một số thì nghĩ bản họ đang dùng là bản lỗi, trong khi thực tế tất cả những gì họ làm là tìm kiếm khổ sở và tìm ra những hạn chế của ống kính đó.
    Dòng ống kính duy nhất được thiết kế để chụp các tấm biểu đồ phẳng là ống macro (micro với ống Nikon). Các ống kính còn lại được thiết kế để chụp những bức hình với chủ thể 3 chiều sống và di chuyển. Cứ lãng phí thời gian lo lắng về độ nét ở góc đi rồi các cụ đi sớm là chắc.
    Ống kính tiêu chuẩn và ống kính dài có rất ít hạn chế, nhưng kể cả với ống zoom và siêu rộng của năm 2008 thì nó vẫn cứ không nét nếu các cụ nhìn kỹ các góc với độ phóng ảnh quá lớn.
    Việc ống zoom siêu rộng không nét ở các góc khi chụp với độ mở lớn là chuyện bình thường. Ống duy nhất loại này nét ở góc tại f/2.8 ở góc nhìn rộng nhất là ống 14-24mm f/2.8 AF-S của Nikon. Thì sao chứ, khi chụp ống góc rộng, và vì trời tối, phần góc trong khuôn hình có khi lại chả đen thui.
    Biết được những hạn chế của ống kính và sử dụng trong khoảng đó. Sự khác biệt thực sự trong độ nét giữa các ống kính là khoảng mà ống kính đó làm việc tốt. Hãy hiểu những điều kiện mà hệ thống làm việc tốt nhất, và dùng nó để đạt được kết quả cao nhất.
    Các cụ biết là để có hình nét thì bắt nét quan trọng thế nào rồi. Một số bộ máy - ống như D300 và 60mm AF-S micro treo và không bắt nét được trong một số hoàn cảnh. Đúng là cái 60mm thì siêu nét nếu chụp các biểu đồ thử nghiệm, nhưng cũng có thể rất tệ khi nó không bắt nét được và các cụ lỡ mất tấm hình.
    Đây là lí do mà những nhiếp ảnh gia thực sự có thể trả tiền cho những bộ đồ đắt đỏ. Không phải vì nó làm việc tốt hơn cái gì đâu, thực ra thì thường những ống kính rẻ tiền lại nét hơn các ống kính đắt tiền ở những điều kiện lý tưởng. Những nhiếp ảnh gia trả tiền cho một số đồ nào đó vì nó cho phép họ đạt được những kết quả tốt với những điều kiện làm việc (của đồ nghề) rộng hơn, chứ không phải vì nó thể hiện tốt hơn trong phòng thí nghiệm ở những điều kiện lý tưởng.

    Sử dụng đúng công cụ
    Trong các loại (35mm, DSLR, 120, 4x5, …) độ nét của bất kỳ tấm hình nào bị hạn chế phần lớn bởi loại hình của nó. Không cần biết cái Leica 35mm của các cụ có thể nét thế nào, một máy ảnh MF ghẻ lở cũng nét hơn nhiều.
    Điều này chỉ rõ ràng với em hồi năm 1991 khi em có cái máy 4x5’’ đầu tiên. Giời đất ơi, kết quả mà cái ống trầy vẩy trên cái Graflex đem lại là cả tỉ tỉ lần nét hơn bất kỳ tấm nào mà ống kính Nikkor “sắc nét nhất từng được sản xuất” như 55mm f/2.8, 105mm f/2.8 AI-s Micro hay180mm f/2.8 ED đem lại.
    Nếu độ nét là thứ các cụ quan tâm, hãy chắc chắn là các cụ đang dùng loại lớn nhất có thể. Nếu dùng máy số, hãy dùng máy Canon full-frame hoặc Nikon FX, không thì Mamiya ZD, hay là Phase One P45. Đừng cho rằng các ống kính mới sẽ đem đến những khác biệt trên cùng một máy ảnh các cụ đang dùng.
    Cái này em thề: ảnh chụp máy D3 là từ máy P45 (xem trên EXIF). Nikon không xxx, em với các cụ cũng chả dại. Nikon có nhiếp ảnh gia biết sử dụng đúng công cụ để chụp sản phẩm, không phải là cái D3 chuyên dùng để chụp tin, thể thao và hành động. (ý là trong khi quảng cáo cho D3 thì người chụp sản phẩm của Nikon không dùng D3 mà dùng cái khác xịn hơn chuyên chụp studio để chụp cho đẹp, cái này không phải là trò cười, mà nó chỉ nói lên một điều: họ chuyên nghiệp, họ dùng đồ tốt nhất để đạt được thứ họ muốn – ND).
    Việc Nikon và Canon có quỹ marketing khổng lồ không có nghĩa là ta phải dùng các sản phẩm của họ nếu như ta chụp ảnh phong cảnh có tripod. Kiếm cái máy có format lớn hơn là hướng đi đúng, việc này cũng chỉ tốn dưới $2000.
    ...
     

Share This Page

Loading...