Em là người rất ít khi nghe nhạc Việt, vô tình có nghe CD "Kỷ niệm" của Quỳnh Lan, em mới bắt được cái tên của ông nhạc sỹ này. Cũng rảnh rỗi nên em mới hỏi bác Gô gờ thì nắm được một vài thông tin của bác ý, rồi tìm thêm và nghe thêm thì em thấy rất có hứng thú với âm nhạc và con người của bác ý. Gần đây cũng một lần vô tình vào buổi chiều có hẹn gặp một người bạn ở Sofitel SG bỗng dưng em nghe thấy một tiếng đàn Piano mượt mà và trong trẻo, rồi phát hiện thêm là hóa ra cũng lại là bác ý chơi... Bác nào có thông tin thêm về bác ý thì chia sẻ cùng em...
Đây là một bài viết em nghĩ là khá hay, đọc rất xúc động, hy vọng không phải là spam... “Âm nhạc như người tình” Từ lâu, tôi hình dung nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 hiền từ, nghiêm khắc và khoan thai với chiếc đàn piano. Trong cách nói chuyện của ông tôi tìm thấy một sự thân mật, dí dỏm, ưu tư của người nghệ sỹ âm thầm. Thỉnh thoảng, ông dừng lại, uống một ngụm cà phê đen, hút một hơi thuốc lá rồi trầm tư. Ông nhìn cây đàn piano của quán cà phê, nơi ông chơi nhạc vào buổi tối, hồi tưởng thuở thiếu thời: "Ngay từ nhỏ, tôi đã mê âm nhạc, ngày nào cũng lấy đàn ra tập luyện. Mặc cho ba mẹ cấm đoán, cứ sáng đi học, trưa về nhà, hễ rảnh là lôi đàn ra đánh" . Với quan niệm "xướng ca vô loài", hai cụ thân sinh của ông quyết định "nhốt" cậu con trai Nguyễn Đình Ánh (tên khai sinh của nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9-PV) vào trường nội trú. Nhưng không ngờ trong trường nội trú có một cây đàn. Chờ các thầy chơi xong, cậu Ánh lại tranh thủ "luyện công", được tí nào hay tí đó. Lần này quả là hết cách. Vì càng ngày cậu đam mê âm nhạc, và yêu... cây đàn nhiều hơn. Hai cụ lại "tống cổ" cậu con trai của mình xuống Đà Lạt, chẳng ai quen thân, chẳng có cây đàn nào chắc và sẽ tách con mình ra khỏi âm nhạc. Như chết đuối vớ được cây cọc, ở trường có một cây piano cũ không dùng đến. Thế là, ngày ngày người nhạc sỹ tương lai này lại vùi đầu vào đàn. Lần chuyển trường này không ngờ là định mệnh âm nhạc của nghệ sỹ Nguyễn Ánh 9 sau này. "Những lúc không có đàn, để khỏi nhớ, tôi vẽ các phím đàn trên bìa carton. Rồi tẩn mẩn đánh đàn suông", ông nói. Quả thật, gia đình cấm cản, hoàn cảnh khó khăn, cơm áo chật vật, ... chẳng thể ngăn trở người nhạc sỹ này đến với âm nhạc. Ông bồi hồi nhớ lại thầy mình, cố nhạc sỹ Hoàng Nguyên: "Vào thời đó, nhạc sỹ Hoàng Nguyên dẫn dắt nhóm Tuổi Xanh, và tôi "đi theo" thầy, xin đệm đàn mandoline. Thầy Hoàng Nguyên dạy cho tôi nhạc lý rất kỹ lưỡng. Đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên lời thầy dạy. Thầy nói, học nhạc là phải chịu khó. Vì nhạc lý không khó, và ai cũng có thể học được. Khó mà dễ, khó với người lười biếng, dễ với người kiên trì. Từ đó, ngày nào tôi cũng ngồi vào đàn. Không đàn một ngày là tay cứ cứng đơ ra. âm nhạc như người tình, mình không say mê là nó bỏ mình trước". Những ca khúc nổi danh cùng tình nghệ sỹ Khi được hỏi nhạc phẩm đầu tay ra đời như thế nào, ông xúc động, kể: “Trong một chuyến đi Nhật Bản, khi Khánh Ly hỏi: "Còn thương nó không bạn?", tức người yêu cũ của nhạc sỹ. Sẵn có cây đàn guitar, ông hát lên "Không. Không. Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa, ...". Thế là nhạc phẩm "Không" ra đời. Ông bảo, bài hát này được Elvis Phương hát rất nhiều ở vũ trường, quán bar thời đó. Vì Elvis huýt gió rất hay, nên bài hát xen lẫn tiếng huýt gió như thế, thanh niên mê lắm. Sau đó, ông viết "Ai đưa em về", "Chia phôi", "Lời cuối cho em" (bài này tặng riêng cho Elvis Phương sau khi vợ danh ca này mất) và một số ca khúc khác. Đó cũng là những ca khúc gắn liền với tên tuổi của giọng ca này. Tiếng đàn Nguyễn Ánh 9 được biết đến chẳng kém gì nhạc của ông. Ông đã từng đệm đàn cho rất nhiều danh ca từ thế hệ này đến thế hệ khác, như Thái Thanh, Ý Lan, Khánh Ly, Ánh Tuyết, Cẩm Vân, Lệ Thu, Tuấn Ngọc, Khánh Hà, ... Người ta quen gọi ông với danh từ "Tiếng dương cầm lặng lẽ" là vậy. Với ông, "đệm cho một ca sỹ nghiệp dư nhưng hát bằng cả tấm lòng còn hơn đệm cho một ngôi sao hát mà chỉ... để hát." Như chợt nhớ về một ca sỹ nào đã từng gắn bó với mình, lúc này nghệ sỹ dương cầm tài hoa xuống giọng: "Tôi đã đệm đàn cho rất nhiều ca sỹ. Khi đã thành cặp bài trùng thì không thể tách rời nhau, cứ như hai người dựa vào nhau để sống. Nhạc công và ca sỹ luôn tìm thấy sự đồng điệu, đồng cảm, như điện cực dương và điện cực âm hút nhau. Thậm chí, tình nghệ sỹ là một sự cộng sinh. Và đã có nhiều cuộc chia ly như thế, khi không còn nhau nữa, người nghệ sỹ cảm thấy cô đơn vô cùng" . Với ông, nỗi cô đơn đến với người nghệ sỹ, không phải là sự lẻ loi một mình, mà giữa lúc đông người, giữa đường phố nhộn nhịp, mình vẫn thấy không có điểm dựa, không tìm thấy một điều gì bám víu. Bài hát "Cô đơn", rất nhiều người nghĩ đó là bài hát viết về một cuộc tình không trọn vẹn, nhưng ít ai nghĩ, đó là nỗi lòng của người nghệ sỹ, của tình nghệ sỹ dành cho nhau. Đó là cảm giác "Cô đơn, bơ vơ, tiếng hát lạc loài" (câu kết bài hát "Cô đơn"). Phóng viên dè dặt hỏi về hơi hướng Tự Lực Văn Đoàn trong sáng tác của ông, ông gật đầu, sôi nổi: Từ nhỏ, ông đã mê thơ và đọc thơ cũng rất nhiều, nhất là Huy Cận, Thế Lữ, Lưu Trọng Lư ... Nhạc thời đó không giống như bây giờ, mỗi bài hát đã là một bài thơ, đẹp từng chữ, trau chuốt từng âm tiết. Lời nhạc phải đẹp như bức tranh, phải giàu hình ảnh, nào là biện pháp tu từ, tiết chế câu chữ, như pha màu trong hội họa vậy". Hơn nữa, ông rất khiêm tốn và ngưỡng mộ trước những nhạc sỹ như: Đoàn Chuẩn, Văn Cao. Ông gọi các bậc tiền bối như Văn Cao, Đoàn Chuẩn là "Thầy" dù chưa học ở "Thầy" một ngày nào. "Thế mà, tôi chỉ được gặp nhạc sỹ Văn Cao ... 2 lần tại Sài Gòn. Chưa được bắt tay, chỉ ngắm nhìn thôi. Đó là lần nhạc sỹ Văn Cao vào Sài Gòn nói chuyện với Trịnh Công Sơn, Trần Long ẩn, Phạm Trọng Cầu, Từ Huy, Tôn Thất Lập, ... Còn với nhạc sỹ Đoàn Chuẩn cũng vậy. Đến bây giờ tôi vẫn tiếc. Vì mãi đến năm 2002, tôi mới được ra Hà Nội lần đầu tiên. Lúc đó nhạc sỹ Đoàn Chuẩn đang lâm bệnh. Tôi đi "ké" với Ánh Tuyết làm chương trình "Mùa xuân đầu tiên" đấy chứ", ông hồi tưởng. Bổn phận và sự nâng đỡ Cuộc đời nghệ sỹ của Nguyễn Ánh 9 đã trải qua vô vàn thăng trầm. Ông đúc kết: "Tôi đã từng bị... đuổi ra khỏi nhà... Để kiếm được miếng cơm manh áo, chốn nghỉ ngơi, tập dượt ... phải trầy vi tróc vảy lắm. Nhưng đó là số phận, bây giờ cuộc sống ổn định rồi, xung quanh mình lại có rất nhiều người yêu mến. Nhiều người nói tôi là người có hậu. Chẳng sai chút nào". Ông bảo: "Nâng đỡ những người làm nghệ thuật là bổn phận của mình. Các ca sỹ ở 5 dòng kẻ, Bích Hiền, Diệu Hiền, Đức Tuấn, ... đứa nào cũng gọi tôi là bố. Không giúp được vật chất, thì giúp chúng về tinh thần". Ông đem điện thoại khoe ảnh các cô con gái: "5 Dòng Kẻ chụp chung với tôi tại quán ăn của Thùy Linh đó. Lần đầu tiên gặp chúng nó, đứa nào cũng gầy gò, ăn mặc thì ... luộm thuộm, nhưng khi hát "Tình khúc chiều mưa" thì tôi quên đi mọi chuyện. Chưa bao giờ được nghe ai hát bài đó hay như vậy. Sau buổi diễn, tôi tặng cho mỗi đứa một món quà để động viên chúng. Ngay cả khi Giáng Son về Hà Nội, giúp được gì thì giúp, ít nhất là mặt tinh thần... không chúng nó lại tỵ nhau, bảo tôi... thiên vị!" (nhạc sỹ cười). Với học trò Đức Tuấn, ông nhận xét: "Đức Tuấn cũng như các ca sỹ trẻ khác, ban đầu chưa có định hướng, cứ luẩn quẩn không có lối đi, không có người dìu dắt. Thấy Đức Tuấn có một giọng hát tốt, có nội lực, tôi với ánh Tuyết khuyên nhủ. Rồi Đức Tuấn đã thành danh. Tôi mừng lắm. Thỉnh thoảng nó lại gọi điện hỏi thăm bố, mời bố đi ăn... ".
Em ở Hà Nội nên cũng không nắm rõ tình hình của ông cụ trong SG, nhưng em biết chắc chắn là một tuần năm ngày từ 5pm - 7pm, bác ý có chơi Piano tại sảnh của khách sạn Sofitel SG. Chiều hôm đó bác ý chơi bản "Smoke get in your eye" mà làm em nhớ mãi mặc dù lúc đó khá đông và ồn. Tiếng piano cứ như len lỏi qua từng tiếng động xung quanh rồi chui vào tai em... hic
Bác ào nghe Đặng Lệ Quân hát nhạc cụ Nguyễn Ánh 9 chưa nhỉ, tuyệt vời. Em săn Lp này mãi mà ko thấy. CD độc tấu piano của cụ này cũng hay lắm ạ.
Em biết đến nhạc của Cụ 9 là do ông bác giới thiệu, cách đây cũng lâu rồi. Những tác phẩm của cụ không phải ai cũng thích, song nếu nghe độc tấu piano của cụ thì thật sự rất ấn tượng
Em thì mê tít đoạn nhạc dạo đầu cuốn băng hát cho quê hương việt nam số 5. Nghe đi nghe lại, sao hay thế, không biết là cụ Trịnh sáng tác hay hay là cụ Nguyễn Ánh 9 đàn hay
Bác Liêm tìm Album CD Nhạc tình muôn thửa. Gồm 11 bài cụ nguyễn ánh 9 chơi piano. Biên tập, Hòa âm. Do Sài gòn Vafaco phát hành rất ấn tượng
Xin lỗi các bác em mấy hôm rồi bận quá bỏ bẵng cái thread này, sau một thời gian lục lọi một góc nhà anh Gô gờ và phòng tắm nhà chị Riu túp thì em kiếm được mấy thông tin về sáng tác đầu tay của cụ 9 - Không: Người tình trong "Không" của Nguyễn Ánh 9 “ …Cách đây mấy thập niên, cuộc đời nghệ sĩ của Nguyễn Ánh 9 tưởng chừng như dừng lại ở vai trò một nhạc sĩ hòa âm và đệm dương cầm cho một số phòng trà, nhưng nó đã thay đổi trong chuyến đi Nhật vào tháng 8/1970, cùng với Khánh Ly biểu diễn tại hội chợ Osaka (Nhật). Sau buổi diễn, khi cùng với Khánh Ly đứng chờ thang máy lên phòng khách sạn, thấy ông mang vẻ mặt buồn buồn, Khánh Ly lên tiếng hỏi : “Còn thương nó không bạn ?”, ý muốn hỏi về một người tình của Nguyễn Ánh 9 vào thời đó. Câu hỏi như đụng thấu tâm can, với cảm xúc dạt dào, trong vòng vài tiếng đồng hồ, ông viết xong một bản nhạc với những lời lẽ thật lạ. Lúc đầu ông lấy tựa “Không, Không… tôi không còn yêu em nữa”, do được tác động cảm hứng thêm từ một ca khúc của Christopher “Non, Non, Je ne t’aime plus”… Về sau, Nguyễn Ánh 9 cắt gọn tất cả, chỉ còn lại một chữ “KHÔNG” duy nhất. Bản nhạc “Không” cũng trở thành một trong những nhạc phẩm gắn liền với cuộc đời ca hát của Elvis Phương, cũng như một số ca khúc khác của Nguyễn Ánh 9 như “Ai đưa em về”, “Chia phôi”, “Lời cuối cho em”,… được Elvis Phương trình bày thường xuyên trên sân khấu của vũ trường Queen Bee (*). Hẳn chúng ta đang tò mò về “người tình” của Nguyễn Ánh 9 ? Điều còn làm cho chúng ta bất ngờ, ông Nguyễn Ánh 9 không giống như phần đông những nghệ sĩ khác – lê thê nhiều mối tình. Người tình trong bản “Không” là người tình, là tình yêu duy nhất trong đời của người nhạc sĩ. Hãy nghe ông tâm sự : “18 tuổi, tôi gặp mối tình đầu. Hai người tình thơ trẻ bị cuốn vào niềm đam mê choáng váng và mãnh liệt. Nhưng dường như là số phận, những mối tình quá đẹp, thường khó vẹn toàn. Gia đình cô gái không đồng ý cho con mình yêu anh nhạc sĩ nghèo, sống lang bạt kỳ hồ. Ngăn không được lòng đôi trẻ, cha mẹ cô dùng kế ly gián, gây nghi ngờ hờn giận cho hai người. Để cách ly, cô ấy bị bố mẹ bắt sang Pháp sống, hòng ngăn cản mối tình “rồ dại” với chàng nhạc sĩ… Trong tâm trạng tan nát, bẽ bàng vì lầm tưởng bị người tình phụ rẫy, tôi viết bài “Không” với những lời như từ chối, như cố quên. Sau này, khi tôi đã có vợ con, chúng tôi gặp lại nhau thì mới vỡ lẽ rằng, trước đây, cô ấy bị bố mẹ giấu hết thư và không cho liên lạc với tôi. Đến bây giờ cô ấy vẫn sống một mình với dư âm mối tình đầu. - Hồi nhỏ tôi học rất giỏi, ba mẹ muốn tôi trở thành kỹ sư, bác sĩ, chứ không ưa nghệ sĩ. Ba cho tôi lựa chọn, một là làm theo bố mẹ, hai là ra khỏi nhà. Tôi đã chọn cách thứ hai. - Cái tên Nguyễn Ánh 9 có liên quan gì tới mối tình này không, thưa ông? - Đây là tên mà cô ấy đặt cho tôi. Khi tôi viết những bản nhạc đầu tiên, lấy tên thật là Nguyễn Đình Ánh thì dài quá, mà viết là Nguyễn Ánh thì lại trùng với tên của vua Gia Long. Bởi vậy, cô ấy bảo, chữ Nguyễn Ánh có 9 ký tự, mà số 9 theo quan niệm phương Đông là số may mắn, bởi vậy, nên lấy bút danh là Nguyễn Ánh 9. - Sau khi biết người yêu đầu tiên vẫn cô đơn, cảm giác của ông như thế nào ? - Tôi có lỗi rất lớn với gia đình bởi tới giờ tôi vẫn yêu người đó. Nhưng đó là một tình yêu rất xa. Mỗi khi buồn, tôi lại nhớ tới những kỷ niệm xưa và nỗi buồn qua đi. Người ấy đã lấy thành công của tôi để làm niềm vui cho mình. Nghĩ tới điều này càng làm tôi buồn thêm. Tất cả tình khúc của tôi chỉ dành cho người ấy. - Một tình yêu đẹp thế có làm vợ ông chạnh long ? - Chắc là vợ tôi cũng khổ lắm, nhưng cô ấy rất dễ thương. Cô ấy hiểu và không trách móc, thậm chí còn an ủi tôi. Vợ tôi quá tuyệt vời, thành ra tôi cảm thấy có tội với cả hai người. Hạnh phúc của tôi là có được một tình yêu chân thực, một người vợ hiền và những đứa con ngoan. Thế là quá nhiều với một con người rồi. - Sáng tác nhạc bằng chính nỗi đau của mình phải chăng là một sự hành hạ bản than ? - Mỗi lần sáng tác, tôi đều mong có người ấy ở bên cạnh và cảm giác thường trực của tôi là xót xa. Tôi cố gắng có được thành công để người đó thấy rằng sự hy sinh của cô ấy là xứng đáng….” (**) Chúng ta hãy bỏ qua những điều tiếng, bỏ qua những phê phán nặng phần đạo đức. Người viết muốn chúng ta cùng chiêm nghiệm, cùng chiêm ngưỡng một mối tình. Một cuộc tình đẹp, đẹp, tuyệt đẹp. Đẹp chung thủy với những ký ức ngọt ngào. Cùng chiêm ngưỡng một nhân cách hành xử của người vợ như hạt tinh khiết lưu ly không tỳ vết bởi đã vượt qua những nỗi ghen tương thường tình. Và, cùng chiêm ngưỡng sự thật thà thẳng thắn đáng kính trọng của một người đàn ông : …. “ Tình đầu là mật ngọt, là rượu say, là trọn vẹn nồng nàn, đắng nghét. Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đã viết tất cả các tình khúc trong đời mình từ dư âm ấy. Giờ đây, đã gần ở tuổi “cổ lai hy”, nhạc sĩ vẫn còn choáng váng: Vết bỏng của tình đầu vĩnh viễn không nguôi dịu. Đôi khi tôi cứ nghĩ đó là nỗi đau trời cho. Nếu thành vợ chồng chắc gì tình yêu sống mãi. Vì không có nhau trọn vẹn nên cô ấy mãi trẻ trung, nhẹ nhàng và thanh cao, lúc nào cũng là thiếu nữ đôi mươi trong tâm hồn tôi. Ký ức về cô ấy là điểm tựa để tôi nương vào, giữ gìn những gì trong lành nhất cho âm nhạc và đời sống của mình”. Năm 1965, ông lập gia đình và tin tưởng những dông bão của mối tình đầu sẽ ngủ yên. Chăm chút, trách nhiệm hết mực với vợ con, nhưng ông không giấu lòng mình : “Vợ tôi là một người phụ nữ dịu hiền nhân hậu, có lẽ chẳng người phụ nữ nào đủ vị tha và hy sinh cho chồng mình như cô ấy. Tôi mắc nợ trọn kiếp với người bạn đời, bởi tình yêu đã vĩnh viễn câm lặng, trái tim tôi không còn cảm giác sau hình ảnh của mối tình đầu”. Năm 1974, ông gặp lại người tình xưa khi cô về Sài Gòn, cô vẫn một mình, vẫn yêu ông và chẳng oán trách gì. Đã lỡ làng, có xót xa thì cũng đành sống cho hết bi kịch một kiếp người. Họ lại xa nhau, lần này là mãi mãi, để vùi chôn những dấu yêu xưa cũ vào đáy lòng mình, nhức buốt, cho tới hơi thở cuối cùng. Người vợ hiền của nhạc sĩ quả là đáng trân trọng bởi sự nhẫn nại, bao dung và tình yêu quá lớn bà dành cho ông. Gần 40 năm kết tóc se tơ, bà chưa từng dằn vặt chồng, luôn câm lặng chịu đựng, và chỉ nén khóc khi còn một mình ngồi nghe lại những bản tình ca ông viết cho người phụ nữ kia. Trong bi kịch này, bà mới thực sự là người bị tổn thương. Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 coi vợ như là ân nhân của đời mình, ông nói: “Càng về già, càng thương bà ấy hơn. Tôi “gác kiếm” còn vì muốn có thời gian chăm sóc và bù đắp cho vợ. Tôi coi việc ấy là hệ trọng với những năm còn lại của đời mình”. Vì thế, ông chẳng nỡ đi đâu xa sợ bà một mình sẽ buồn, làm một việc nhỏ, ông cũng tâm niệm dành thành quả và niềm vui ấy cho vợ. Ở tuổi xế chiều, ông đã thấy quý giá vì được sống trọn đời bên một người phụ nữ, chẳng vì lửa nồng tình yêu mà vì hơi ấm bền bỉ, yên lặng và thiêng liêng của nghĩa nhân duyên. Thứ tình không ồn ào ấy đã cưu mang những lỗi lầm ông vung vãi suốt thời trai trẻ.”
P/S: em biết em pót kiểu này thì hơi rườm rà một tý nhưng nói thật là càng đọc về cụ này em càng thấy quý con người và nhân cách của cụ này, mà pót link thì trong cái xã hội sống gấp có khi cũng chẳng mấy ai buồn bấm nên các bác chịu khó đau mắt tý nhé... :mrgreen: Lần đầu được nói chuyện với cụ em cứ nhớ mãi cái câu cụ nói là: "người nghệ sỹ thì lãng mạn chứ không bê bối", em cảm thấy cụ sợ cái mà người ta hay gắn cho nghệ sỹ là "xướng ca vô loài"... , có lẽ điều này gắn liền với chút sự cố về gia đình khi bố mẹ cụ phản đối cụ theo đuổi con đường này... 13 tuổi phải tự bỏ nhà lập thân bằng tiếng đàn...
"Không" của Nguyễn Ánh 9 với Elvis Phương & Đặng Lệ Quân Đầu tiên là cuộc trò chuyện giữa nhạc sỹ Nguyễn Ánh 9 với Mc. Nguyễn Ngọc Ngạn trong chương trình Paris by nights số 83 về bài "Không" Cùng với bài Mộng Dưới Hoa của Phạm Đình Chương, đây là bài hát đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp ca sỹ của Elvis Phương khi chuyển từ hát nhạc nước ngoài sang hát nhạc trẻ thời bấy giờ. Bài "Không" được diva người Trung Quốc - Đặng Lệ Quân (tức Teresa Tang) hát bản tiếng Hoa: Đặng Lệ Quân nổi tiếng đến mức mà người dân Trung Quốc còn lưu truyền một câu nói: "Ban ngày nghe lão Đặng, đêm về nghe tiểu Đặng", "lão Đặng" ở đây chính là lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình, còn "tiểu Đặng" chính là Đặng Lệ Quân. Dưới đây là bản tiếng Nhật do Đặng Lệ Quân hát:
"Mùa thu cánh nâu" Khánh Ly: Ngọc Anh - 3A: Quỳnh Lan: Ánh Tuyết: http://nghenhac.info/Nhac-tre/106755/Mu ... Tuyet.html Theo các bác là ai hát hay nhất ạ, với em thì dở nhất là Khánh Ly, sau đó là Ngọc Anh - 3A Người mà hát đúng tinh thần nhạc Nguyễn Ánh 9 nhất theo em là Quỳnh Lan, một bài hát vừa cảm nhận được hai vai trò của cụ Nguyễn Ánh 9 vừa là nhạc sỹ vừa là nhạc công chơi dương cầm, cách hát nhẹ nhàng và khiêm tốn, không lấn át người nhạc công em thấy phù hợp nhất với tinh thần của cụ 9. Tuy nhiên người em thấy bất ngờ nhất lại là giọng ca mà từ xưa đến nay em chả khoái tẹo nào Ánh Tuyết, có lẽ là do cô này có một bản phối Jazzy quá hay vả lại trong bài này em thấy thật sự Ánh Tuyết đã bỏ được cái tôi của của mình để hát, hát mà người nghe ít thấy tính Ánh Tuyết nhất, tự làm xấu mình đi để phiêu theo bản nhạc ngoài ra lại giữ chút nào của chất giọng của mình để làm cho bài hát trở nên hơi chút ma mị... Không đúng với con người của Cụ 9 nhưng hấp dẫn... :mrgreen: chắc tại em thích Jazz
Cụ 9 chơi dương cầm như lên đồng: cái video này bị một chú Tầu lấy ra để ghép với bài "Không" do Đặng Lệ Quân hát version Chinese. Nếu em không nhầm thì đây là cái lúc này cụ chơi trong show "Lặng lẽ tiếng dương cầm" ở Heritage Forum, Ca, USA. Bài này là hòa tấu: "Tình khúc chiều mưa" với màn song tấu piano chơi cùng cả dàn nhạc của hai cha con NA9 & người con cả Nguyễn Quang. Các bác có thể vào đây để nghe kiểm chứng, bài 18 ạ... :mrgreen: http://music.forvn.com/show/451946.html
Em xem chương trình về cụ NA9 trong cái DVD Thúy Nga cách đây 1,2 năm giới thiệu 3 nhạc sĩ trong đó có cụ. Rất xúc động và đồng cảm với tâm hồn nhạy cảm của người nghệ sĩ già, đến khi BK hát "Buồn ơi chào mi" thì lúc ấy đã gần nửa đêm rồi, nghe mà như rút hết ruột gan, bác nào vừa chia tay người yêu mà nghe lúc đó chắc khóc mất. CD "Kỷ niệm" của Quỳnh Lan thực sự hay nhưng có một số chỗ xử lý hơi cầu kỳ quá (giống Ý Lan) không hợp với sự giản dị của ca từ trong những tình khúc của NA9