Nhất bác rồi!!! Bác dùng trí não điều khiển được sự việc bên ngoài theo ý muốn! Bầu bác là đệ nhất đẳng cấp!!!
Bầu cho tôi à. Sướng quá! Nhưng đơn giản vậy sao. Thế thì tôi đã hiểu: Audiofile có đẳng cấp nhất là:người dở hơi nhất trong số những người dở hơi.
Biểu quyết ngay chưa chắc mình đã thắng vì ông nào mê audio chả bị vợ cho là dở hơi. Đề nghị thêm điều kiên nữa là phải điếc vì điếc thì nghe gì cũng hay miễn là có tiếng động to.
Audiophile có đẳng cấp là người nhiều kinh nghiệm và tâm huyết với nghiệp chơi audio, sẵn sàng trao đổi học tập và san sẻ về mọi mặt. Đặc biệt đó là những con người dám nhìn nhận vào những sai sót va vấp mà mình đã gặp trên bước đường chơi của mình để những người đi sau bớt phải lặp lại. Không hẳn chỉ là những người có điều kiện, và sở hữu những bộ giàn khủng khiếp...
Muốn trỡ thành audio đẳng cấp.trước hết phãi là AUDIO thứ cấp,phãi không các Bác? Bao nhiêu năm nay em muốn trỡ thành audio thứ cấp mải không xong',ÔI AUDIOPHILEEE...KÍNH CÁC BÁC
Đúng. Chúng ta thường bị lừa thì xấu hổ, nói ra sợ người ta cười. Song ai cũng thế thì chỉ béo bọn lừa đảo. Dân gian có chuyện trạng Quỳnh. Cụ này mua sắm audio bừa bãi dẫn đến nợ chồng chất bèn nghĩ ra một cách: Cụ phao tin là ở hòn đảo nọ có bộ giàn của trạng được vua Tàu ban hay lắm thuộc loại"đệ nhất giàn". Dân nghiền audio nô nức kéo nhau ra đảo nghe chỉ thấy loa truyền thanh ra rả:" Mịa thằng nào bảo thằng nào" Người muốn ra đảo hỏi người ra rồi. Nhưng các vị ra rồi lại sợ nói ra thì chẳng hóa ra mình bị cụ Quỳnh chửi nên chỉ phán:" hay lắm, không tả được". thế là lại nô nức kéo nhau ra nghe. Kết quả người nhà trạng thu được bộn tiền do chèo đò thuê ra đảo. Trả hết nợ trạng ta lại lao vào đổi chác các bù, lại nợ. Lại đii lừa. Kết quả: Túi tiền của các ô đi ô phai lơ ngày càng vơi và bọn buôn đồ audio bất lương dám lừa cả trạng thì ngày càng giàu.
Quả thực ,điểm này chỉ để tham khảo.Em cũng thấy phần này có vấn đề Em đọc nghe nhìn trước đây có đánh giá về các kiểu nghe nhạc ( dịch từ tạp chí nào đó ) và qua kiểm nghiệm cũng thấy khá đúng Có 1 số người nghe nhạc mà không quan tâm lắm đến việc mổ xẻ ,phân tích âm thanh. Âm nhạc đến với họ có cuốn hút hay không mà thôi.Họ để ý nhiều đến khả năng biểu diễn,kỹ thuật biểu diễn ,chỉ huy dàn nhạc...vv.Túm lại đây là những người có tâm hồn nghệ sỹ,và hiểu biết về âm nhạc, họ cảm thụ âm nhạc rất tốt Một số khác lại không nghe nhạc như vậy mà có xu hướng người ta gọi là nghe thẩm định.những người này vi phân từng chi tiết âm thanh xem tiếng Xanhban phải "búng" như thế này, tiếng ghi ta phải "Cấu" như thế kia..vv :? và thường là dẫn đến chuyện bới lông tìm vết xem bộ dàn nọ dở điểm này chưa đạt điểm kia ...và các phân tích bình luận thường không thấy có hồi kết Thôi thì phần này tạm cho 1,5 đ/10 vậy :wink:
Bác TuanCD có nhời rồi em mới xin phép được nói tiếp. Nó phải có điều kiện cần và đủ. Đầu tiên là phải vào Viện Tai-Mũi-Họng để kiểm tra và có kết luận về thính lực, tức là tai không bị điếc. Không điếc rồi thì hai tai phải cân, nếu không nghe đâu cũng chê loa kêu bên to bên nhỏ. Rồi thì phải thường xuyên bảo dưỡng tai, tức là ngoáy ráy tai thường xuyên để tai không bị tắc nghẽn, ảnh hưởng khả năng thẩm âm. Thính lực là vấn đề bên trong, bên ngoài thì vành tai phải cân đối, luân quách ôm khít, hai bên đối xứng để phản xạ âm đồng đều... Sau rồi mới đến các điều kiện về kinh tế, thời gian, đam mê, năng khiếu... xyz Chết mất... Ta yêu nhau từ Buôn Ma Thuột Khục khà khục khà khục khà khà....
Bác túm lại đúng quá! Như vậy nên phân biệt 2 trường phái: - Trường phái âm nhạc quan tâm đến: sự thể hiện, lôi cuốn, hấp dẫn của bản nhạc/bài hát, cách thể hiện, dàn dựng... - Trường phái âm thanh quan tâm đến: sự thể hiện, lôi cuốn, hấp dẫn của thiết bị tái tạo âm thanh. Túm lại như thế có được không ạ!?
Theo từ điển "Random House Unabridged Dictionary" thì audiophile là "a person who is especially interested in high-fidelity sound reproduction". Theo như định nghĩa này, audiophile là người theo đuổi kĩ/nghệ thuật tái tạo âm thanh trung thực. Như vậy, audiophile nhất thiết phải là người am hiểu kĩ thuật âm thanh, không những rộng mà còn phải sâu. Không những thế họ còn phải có khả năng thẩm âm cực tốt để biết được âm thanh như thế nào là trung thực. Âm nhạc chỉ là một phần của kĩ thuật âm thanh, do đó audiophile không nhất thiết phải là người đam mê âm nhạc mà chỉ theo đuổi cái sự tái tạo âm thanh sao cho giống thực nhất. Em cho rằng thú chơi audio gồm có 3 bộ phận chính Phần cứng: kĩ thuật máy móc Phần mềm: khả năng thẩm âm Phần siêu mềm: nhạc lý và nội dung của âm nhạc Em có một ông bạn, trước đây là kĩ sư âm thanh và nay nghỉ hưu thì về tình nguyện làm phụ trách kĩ thuật cho đài phát thanh địa phương. Ông này có kiến thức rất uyên bác về kĩ thuật và cũng thích nghe nhạc, nhưng ông ấy không cố gắng theo đuổi một bộ dàn trong mơ. Do đó em không liệt ông này vào dạng audiophile, mặc dù em nghĩ ông ấy có đủ phẩm chất của một audiophile. Đây là một ví dụ điển hình của phần cứng trong thú chơi audio. Một phần đông những người khác em quen thì có khả năng thẩm âm rất tốt. Họ có thể phân biệt chính xác các loại âm, định vị nhạc cụ, xác định sân khấu... Những người này thường có dàn máy khủng, do đôi tai của họ yêu cầu như vậy. Tuy nhiên nếu những người này không am hiểu về kĩ thuật thì cũng không thể coi họ là audiophile được. Đây là giới thiên về phần mềm. Một phần nữa không đông lắm trong giới chơi audio là những người đam mê âm nhạc. Họ quan tâm nhiều hơn đến âm nhạc và sự tương tác của âm nhạc với tâm hồn hơn là "khả năng tái tạo âm thanh trung thực". Đối với những người này, âm thanh trung thực là phương tiện, không phải mục đích. Họ đi tìm triết lý, cảm xúc, hình tượng... trong âm nhạc hơn là tiếng bass tiếng treble. Em coi đây là nhóm siêu mềm. Theo em audiophile là người hội tụ được hai phẩm chất cứng và mềm như em đã nêu ở trên. Việc họ đã chơi audio bao lâu, có dàn máy trị giá bao nhiêu $, có bao nhiêu băng đĩa, tham gia bao nhiêu hội, có chia sẻ kinh nghiệm với ai hay không, có yêu nhạc hay không... không quan trọng. Audiophile không nhất thiết phải là người am tường nhạc lý và đam mê những nội dung truyền tải trong âm nhạc. Xét trên những tiêu chí nói trên, em tự xếp mình vào nhóm siêu mềm và do đó không bao giờ có cơ hội trở thành audiophile. Danh hiệu ấy em kính nhường các bác dành trọn đam mê cho việc "tái tạo âm thanh trung thực".
Đẳng cấp là đến khi bác không cần phải hỏi xem mình đã đẳng cấp hay chưa hoặc thế nào là đẳng cấp, chứ không phải quan tâm đến việc người khác nhận xét về mình thế nào? Cuối tuần thì bác chỉ quan tâm đến việc việc ăn sáng uống cafe ở đâu và ăn cái gì cho sướng chứ không phải chuyện ăn gì cho sành điệu.
theo em thì Audiophile: + niềm đam mê sâu sắc về âm nhạc (có thể nói là nhiều kiếp trước hay sao í hihi), tự đâu trong tâm thức tiềm ẩn khi nghe 1 bản nhạc ưng ý thì quên hết cả: trời - đất; vui - buồn; Hỷ - nộ - ái - ố ...của cuộc sống đời thường + tư duy và giác quan rất nhạy cảm nhất là với âm nhạc + tâm hồn và tất cả các giác quan rất nhạy cảm + rất biết yêu thương ... + Và đặc biệt những người này thường có tâm hồn rất cao thượng, cuộc sống phóng khoáng, ... và hơi tự kỷ í hihi + ... + Rất mong các bạn bỏ quá cho vì theo cảm nhận của mình thì Audiophile là như thế
Theo em, audiophile là người hiểu rõ cái mình muốn nghe và cách phối ghép sao cho hợp với tai mình nhất, đồng thời vẫn thấy được cái hay của một dàn máy khác dù biết rằng nó không hợp với mình
Là người có niềm vui với âm nhạc, hiểu được cái đẹp, cái sâu sắc thâm thúy mà bản nhạc mang lại, biết chia sẻ niềm vui thưởng thức âm nhạc với mọi người Theo em...khái niệm này hoàn toàn không dính dáng gì đến thiết bị hay dàn máy đâu ạ
Các bác cứ lý tưởng hóa audiophile đẳng cấp làm gì; theo em thì audiophile đẳng cấp là người trần mắt thịt, thích nghe nhạc và thích cả chơi thiết bị, nhiều lúc mua đồ theo feeling chứ không phải theo lý trí. Họ coi bọn có thú vui khác là kỳ quặc và bị bọn nó cho là kỳ quặc khi cứ cắm cắm, rút rút rút, kê kê. Nói chung audiophile là hơi phê phê, xxx xxx nhưng hạnh phúc. Em nghĩ mình cũng more more or less là audiophile khi vừa mua hai cái dây nguồn mất 1000 USD và bị thằng em, chuyên gia điện, nhìn bằng con mắt khó tả, kiểu muóon send mình vào nhà thương điên. Kính