* đẳng cấp, theo wiktionary: http://vi.wiktionary.org/wiki/%C4%91%E1 ... %E1%BA%A5p * audiophile, theo wiktionary: http://en.wikipedia.org/wiki/Audiophile * high-end, theo wiktionary: http://en.wikipedia.org/wiki/High-end_audio Như vậy: audioplie có đẳng cấp có thể mod (modify) lại như sau: Audiophile có đẳng cấp 1./ Tập hợp các audiophile có địa vị xã hội như nhau, có giàn nghe nhìn hiend, được cộng đồng nghe nhạc thừa nhận, hợp thành một thứ bậc tách biệt vượt xa với các audiophile làng nhàng khác, trong chế độ nô lệ và phong kiến (về lãnh vực nghe nhìn, kể cả phần "cứng" và phần "mềm"). Thời sơ khai của chế độ audiophile có ba đẳng cấp là audiophile nhìu xèn (thiểu số), audiophile ít xèn (đa số), audiophile rất nhìu xèn (rất hiếm, đã được thế giới đưa vào sách đỏ). 2./ Tập hợp các audiophile có những đặc quyền riêng, khác các tập đoàn audiophile khác về thứ bậc trong lĩnh vực nghe nhìn nói chung (ví dụ:như làm giám khảo, làm chuyên gia phán xét, nghiên cứu...) 3./ Trình độ, thứ bậc cao thấp: audiophile có khả năng về sức khỏe audiophile có khả năng về trình độ audiophile có khả năng về vật chất audiophile có khả năng về sự khéo léo và ... còn nhiều biến thể khác :lol:
He he em khoái cách phân chia của bác Thích đóa :wink: Nhân tiện cho em phản biện mấy bác gì ở trên tí nha : Em thấy các bác hay lên án cách mua đồ quá đáng của những người các bác gọi là " trọc phú " ấy, thực ra có thể cho là họ quá cao hứng khi chưa sẵn sàng để thưởng thức thì đúng hơn, chứ chẳng là gì để mà khoe giàu cả, bởi vì 1 trăm ngàn là nhiều với audio nhưng chả là gì với 1 con xe hơi đẹp, chưa nói là độc. Xe có thể chạy suốt ngày ngoài đường cho bà con xem, chứ dàn máy giấu kỹ trong nhà có ai tới đâu mà biết ? Em hâm mộ nhất mấy bác dám bỏ tiền tỉ ra mua xe cho Tăng Thanh Hà, hay dát vàng toilet cho Ngô Mỹ Uyên ngồi...Chơi thế mới gọi là chơi, chứ bỏ tiền mua loa khủng cỡ Acapela hay Avangarde .. nhằm nhò gì có ai biết tới đâu . Bác sontri cho em hỏi chút nha : nếu ông A nào đó mua cái đầu chục ngàn, vậy dàn máy có trở nên hay hơn so với cái đầu cỏ anh em mình đang xài không ? ông C trang bị bộ tán âm ngoại được thiết kế đúng kỹ thuật giá vài ngàn nữa thì có hơn mấy tấm nệm mút via em đang giăng đầy nhà không ? Như bác gì ở trên nói, sau bao năm phấn đấu, cuộc sống đã trở nên sung túc, người ta có quyền cho phép mình mua đồ không phải đắn đo bác ạ. Bác đi máy bay ngồi thử ghế Biz class xem sao nha, có người bĩu môi bảo : gớm rộng hơn có 10 phân thôi mà giá gấp đôi, đồ điên !, nhưng có người lại thích vì ngả ra thành giường nằm, lại có rượu uống thoải mái, có tiếp viên trẻ đẹp phục vụ chu đáo ...chứ không phải chỉ để chứng minh nhiều tiền đâu bác ơi. Xã hội ta khó mà tiến nhanh được nếu chưa xóa được khái niệm phân biệt : "Người Nghèo và kẻ Giàu " . Em rất kết câu của bác nào đó nói : Đừng hãnh diện vì mình nghèo mà vẫn giỏi, hãy tự hỏi sao mình giỏi mà vẫn nghèo ? Nhân vài phút rảnh rỗi sáng sớm em chọc các bác chút đổi không khí, chứ em thấy mấy ông bạn mua sợ dây chục K em cũng thấy động mạch em giật giật đấy. Đừng giận em nha. :lol:
Thấy bác Via lên phi lơ hưỡn cỡ mua xe cho chị Tăng hoặc mua xe bạc triệu để lái xe vòng vòng cho thiên hạ coi chơi ... làm em nghĩ tới 1 câu hỏi cùng thảo luận với các bác để thay đổi không khí. Câu hỏi là: "Nếu có 10K USD (chỉ xin 1/10 cái 100K) để mua dàn máy nghe nhạc phục vụ cho cái phi lơ của chính mình thì các bác sẽ lựa chọn như thế nào? Tại sao?"
Cụ ơi mấy "câu hỏi tu từ" kiểu này bàn mãi rồi,nát nước mà vẫn chưa có hồi kết vì mỗi người một cách chơi khác nhau,"trăm hoa đua nở" :lol: Với em sẽ là 4k cho loa(JBL only!),3k cho amp(ưu tiên đèn),2k cho cdp,1k cho dây dẫn. Phần mềm tùy tâm không tính vào đây @bác Via: Agree :wink:
Em đồng ý cách lập luận của Bác Via. Cho phép em rụt rè có ý kiến thế này: EM nhớ đâu đó cách đây vài năm có ai đó nói chơi Audio là thú vui "Áo gấm đi đêm". Và em thích nhất nhận định này. Ngoại trừ thú chơi đồ cổ phải cất kỹ trong phòng riêng sợ... trộm và những mắt ngoại đạo mà lại hay táy máy cầm lên đặt xuống gây hư hỏng thì có lẽ Audio là cái thú chơi mà người theo nó phải hì hục khổ sở đủ điều mà cuối cùng chỉ được thưởng thức trong 4 bức tường của một phòng cách âm đầy đủ và đóng cửa kín mít (sợ hỏng chất lượng âm thanh!). Nếu chúng ta là những kẻ "Áo gấm đi đêm" thì là dị biệt dưới mắt người khác rồi các Bác ơi. Việc mua chất liệu gấm đắt tiền hay rẻ tiền, thiết kế bởi nhà thiết kế danh tiếng hàng đầu thế giới hay chỉ là thợ may miệt vườn, hay ta khéo tay tự may dẫn đến giá cả chênh lệch một trời một vực thì cuối cùng cũng mình ta hưởng là chính. Chúng ta thích mặc áo kiểu gì, ngắn, dài, khoe thịt hay kín mít, gấm ra sao, chỉ may, cúc áo, khuy thế nào, ai may... thì cuối cùng cũng để ta mặc để đi ... đêm mà không có người xem! Đã thế thì làm sao có thể chia đẳng cấp? Chúng ta may mắn được các bạn cùng mặc áo gấm chia xẻ cho kiểu áo, chất liệu, cách may đo, cho phép ta nhìn thấy các loại các áo mới hay áo lạ, hay cả kinh nghiệm thưởng thức khác ta (mà ta gọi là lạ), ... vốn người ta thường chỉ cất ở trong phòng riêng để ta tham khảo cho đỡ vất vả khi may áo cho mình thì cần phải lấy đó là điều hạnh phúc lắm chứ! Áo Gấm đi đêm: Cuộc chơi này nó khổ thế đấy, ích kỷ thế đấy nhưng cũng khiêm tốn là thế đấy! Kính các cụ mặc áo gấm các loại nhiều sức khỏe để tiếp tục đi... đêm!
Phản biện bác Via chút xíu : 1-Người ta không và không thể xóa được phân biệt giàu nghèo , điều đó chỉ xảy ra trong xã hội cộng sản của chủ nghĩa Mác Mọi nỗ lực cố gắng của tất cả các quốc gia hiện nay là rút ngắn chênh lệch khoảng cách giàu nghèo .Nó mới là động lực của sự phát triển 2- Đừng hãnh diện vì mình nghèo mà vẫn giỏi, hãy tự hỏi sao mình giỏi mà vẫn nghèo ? Câu này phải hỏi lại là mình giỏi về lĩnh vực nào và trong hoàn cảnh nào nữa ? chỉ giỏi chung chung chưa điều kiện đủ để giàu đâu 3-Các VIP đi máy bay là ví dụ rất hay của bác, Điều đó khẳng định đẳng cấp đấy ,không phải đơn thuần xài mấy cái dịch vụ kia đâu .Tất nhiên bỏ ra nhiều Tiền hơn thì phải được hưởng di vu cao hơn rồi Tóm lại , nói về đẳng cấp dù không muốn ,nhưng rút cục lại vẫn liên quan đến Xiền ...hic
Em thích câu này: @tamtam(quote):Chúng ta may mắn được các bạn cùng mặc áo gấm chia xẻ cho kiểu áo, chất liệu, cách may đo, cho phép ta nhìn thấy các loại các áo mới hay áo lạ, hay cả kinh nghiệm thưởng thức khác ta (mà ta gọi là lạ), ... vốn người ta thường chỉ cất ở trong phòng riêng để ta tham khảo cho đỡ vất vả khi may áo cho mình thì cần phải lấy đó là điều hạnh phúc lắm chứ! Và cũng thích câu này: @nxhung(quote):Người ta không và không thể xóa được phân biệt giàu nghèo, điều đó chỉ xảy ra trong xã hội cộng sản của chủ nghĩa Mác Mọi nỗ lực cố gắng của tất cả các quốc gia hiện nay là rút ngắn chênh lệch khoảng cách giàu nghèo. Nó mới là động lực của sự phát triển Còn theo em thì ai được xem là Audiophile ư! đơn giản người ấy rất thích âm nhạc & biết quý trọng những phần mềm âm nhạc mà mình có.
Dạ bác nói quá đúng, nhưng với em thì dàn máy chỉ là chiếc cầu nối để truyền tải âm nhạc(âm thanh) đến tai người nghe. Và ta chọn chiếc cầu nào để đi là tùy ta(giống như bác tamtam nói vụ Áo Gấm vậy) Thân mến
Đẳng cấp làm cái gì??? Để luôn buồn bực hay đố kỵ??? Miễn sao thấy vui trong điều kiện của mình là tốt rồi. Thấy vui mới chơi. Không vui không chơi. Quá đơn giản
vừa rồi em có dịp vào TP.HCM có ghé đến quán caphe HIEND của bác PHONG . thật lòng mà nói bác phong chơi toàn đồ khủng ... chất âm của bộ giàn thì khỏi phải bàn . như vậy đả gọi là đẳng cấp chưa các bác ... ? ấy vậy đả có lần em nghe một người bạn sau khi nghe về lại phán : âm thanh không hơn giàn mình bao nhiêu . trong khi bộ giàn của bạn em tầm 15 triệu , chắc chỉ bằng mấy sợi dây nguồn của dàn HIEND thôi . như vậy audiophile có đẳng cấp hay không còn tùy vào mổi người nhìn nhận . chẳng hạn như ông bạn của em ...
"Mơ một ngày rảnh rang,nhâm nhi cà phê,nghe nhạc" Bác không phải mơ đâu...bất cứ lúc nào bác ra Hà Nội,xin cứ triệu em đến,em sẽ đãi bác thật nhiều "Ngày rảnh rang"...rồi huynh đệ mình cùng nhau nghe nhạc,nhé. Nghe nhạc và những ngày dài rảnh rang...thú làm sao.. Vậy mới là chơi chớ.
Em đồng ý với bác, Vợ em xem DVD Qisheng của TQ nối với giàn 5.1 Inspire của loa vi tính Creative sx ở Anh Ba nốt và xem đĩa Tuyệ Đỉnh Kungfu của Châu Tinh Trì còn khen và khuyên em đừng ra cafe hiend ở SGN làm gì vì nghe tiếng nó chậm rề rề, nhìn chờ mấy cái đèn đom đóm mà sốt cả ruột và bảo bộ loa vi tính hiend hơn bộ khủng ở cafe kia :lol: . Đúng là quan điểm nghe.
Đại đa số các bác không/chưa phải audiophile, nhưng ở nhà các bác, luôn có 1 audiophile ở bên cạnh. Các bác thử nói không coi, e..mách! :lol:
Còn em thì với 10K USD phục vụ cho cái trình độ phi lơ của em: - Một phòng nghe nhạc riêng bằng sắt có cách âm với lớp sơn metalic bên ngoài và có cửa kính để nhìn trời nhìn đất bên ngoài. Vóc dáng bên ngoài được bầu là 1 trong đẹp nhất của thế giới có cùng chủng loại. - Dàn ghế bằng da được thuộc ở bên Anh - Dàn loa 9 driver: 4 mid range, 4 tweeter, 1 sub - CD changer 6 đĩa - Được trang bị cỗ máy V8 4.0L gần 300 sức ngựa nên thích thì có thể dời phòng nghe từ thành tỉnh A ồn ào sang tỉnh B yên ắng thơ mộng - Bộ số 5 cấp của ZF Đức - Đường viền chrome ở nhiều phân khúc - Nghe được rất nhiều loại nhạc từ Jazz đến Techno và đã được 1 số tay chơi Hai End chui vô nghe thử và la wow lẫn ra tiếng lóc cóc leng keng như ai ... --> Đó là chiếc Jaguar XJ8 đời 2002 dùng rồi khoảng 100K km.
Em đã có mở topic "Có lúc HiEnd vừa mắc tiền, nghe không hay, và đo không tốt" xin mời bạn của bác qua bàn cho ra lẽ ... Và sau khi bạn bác tham gia bên topic đó xong thì em nghĩ là sẽ không có ai có thể chứng minh được bạn bác sai. Em dám chắc 110% điều này ... :lol:
Em xin phép được hóng hớt 1 chút ạ. Bàn về chuyện audiophile và giàu... -1 audiophile "thật sự" và giàu có sẽ bỏ ra hàng trăm ngàn $ hoặc hơn như vậy nhiều để mua những thiết bị đắt tiền để thỏa mãn cái tai nghe và trình độ của mình.Điều này thật dễ hiểu và là điều ai cũng khâm phục và mơ ước. -1 người bỏ thật nhiều tiền để sắm 1 dàn máy để chứng tỏ mình là audiophile và khoe khoang là mình giàu có nhưng thật sự mình có biết nghe hay ko thì còn phải bàn lại. 2 điều ở trên thật sự rất khác xa nhau. Vậy thì đẳng cấp còn phải phụ thuộc rất nhiều về cách suy nghĩ và hành xử nữa.
Một tổng kết thật là ngắn gọn, xúc tích. Em xin thêm cái thứ 3 nữa là người không thật nhiều tiền nhưng lại bỏ nhiều công sức, thời gian trăn trở để mày mò phối ghép, DIY, mod...sao cho đạt đến âm thanh hay cũng coi là audiophile có đẳng cấp. Công sức, thời gian này nếu quy ra xèng có khi còn nhiều hơn mấy ông bỏ tiền ra mua đồ hãng. Có những ông đêm về lọ mọ đến 2, 3 h sáng, vợ thì dằn hắt, đến cơ quan thì ngáp ngắn ngáp dài, cuối tháng, cuối năm bị trừ tiền thi đua, tiền thưởng vì ko hoàn thành công việc, mất uy tín với đồng nghiệp, xếp, tập thể...Đã chót dính vào cái sự nghiện ngập thì cái nào cũng nguy hiểm và thiệt hại lắm . Nhưng chơi kiểu này có cái thú riêng mà em hay gọi vui là đồ may đo. Quần áo may sẵn có đẹp mấy đi nữa cũng ko thể vừa vặn, ăn khớp với cơ thể chúng ta như đồ may đo. Dàn máy và căn phòng của chúng ta cũng như vậy, có mấy người trong chúng ta có đủ điều kiện để làm một cái phòng nghe chuẩn như room test sound equipment của hãng, giả dụ rằng cố gắng làm một phòng như vậy thì cũng ko ổn vì mỗi hãng lại có tiêu chuẩn riêng nên nếu ông nào hay đổi chác các bù thì riêng xèng để setup phòng mỗi lần thay đồ thì cũng đủ toi rồi. Hè, hè chơi âm thanh thì : DIY muôn năm, Mod muôn năm, may đo muôn năm..... :lol:
Càng biết nhiều, càng học nhiều, lại thấy mình càng xxx, đâm ra lại phải học nửa. Mà càng học nhiều hơn thì càng thấy mình xxx ác nửa :lol: nó là cái vòng lẩn quẩn, không điểm dừng, vì vậy xã hội mới phát triển ---> nhiều phát minh & khám phá mới Túm lại, nếu chơi cho đạt đẳng cấp tới đỉnh luôn thì như vầy:
Cũng khó nói lắm bác à, còn tùy gu nhạc và hệ thống phối ghép nữa, tôi đã chứng kiến đầu CD giá khoảng 3k$ đọc nhạc vàng thua xa đầu cỏ Nakamichi giá độ 2tr. Mỗi người mỗi thú chơi, đừng nói là ông thích nghe nhạc vàng không có trình độ bằng ông thích nghe giao hưởng. Đấy là tôi chưa tính đến đồ mod và đồ DIY, tỷ số giá cả/hiệu năng là vô địch Tôi không hề có ý định đả kích người giàu, cái tôi muốn nói ở đây là sự a dua, đua đòi thể hiện qua cách chơi của một số người. Nếu Bác biết có ông mua bộ dàn cả trăm ngàn về mà một năm chỉ mở độ dăm ba lần, đọc nhạc jazz là nhạc dát, hỏi đến đĩa CD thì chạy lên gác mượn con mấy cái đĩa MP3, mở không được thì thắc mắc sao ở máy thằng con tôi nó vẫn kêu thì bác sẽ thấy điều tôi nói là hợp lý.
Ông này chắc chỉ có ở VN. Ở nước ngoài kiếm tiền khó hơn nên người ta luôn biết rõ mình đang đầu tư vào cái gì. Theo em muốn làm một audiophile đúng nghĩa phải hội tụ đủ các yếu tố tài chính,tri thức,kinh nghiệm sống,văn hóa & trên hết là tình yêu đối với âm nhạc.
Chào bác Purser! Ở đâu cũng có kẻ hợm hỉnh hết bác ơi.Bác là người có vẻ hướng ngoại phải ko ạ.Nước ngoài(Kể cả những nước nghèo hay giàu,văn minh hay đang phát triển.)đều có mặt tốt và xấu.Cơ quan em làm cũng có nhiều người nước ngoài,chủ yếu là Hàn và Nhật.Ngay cả người Nhật ko phải ai cũng chơii audio như ae mình.Còn về cách suy nghĩ và cách sống thì cũng tùy,có cái em thấy họ hay hơn mình nhưng cũng có cái cũng phải học người VN mình thôi. Thân.
Chào bác paul, Ở Việt Nam,Nhật Bản hay Hàn Quốc mọi người đều nghe nhạc,nhưng không phải ai cũng là audiophile. Nói một người Nhật Bản bỏ ra hàng trăm nghìn đô mua một bộ dàn chỉ để bày em không bao giờ tin,vì tính cách của người Nhật là khiêm tốn,tỉ mỉ & cực kỳ kiên nhẫn,đã chơi thì rất sâu,hơn nữa audiophile Nhật Bản phần lớn là các bác lớn tuổi tóc muối tiêu,họ được dạy tiết kiệm từ nhỏ rồi. Còn ở Việt Nam thì em tin.
Em đồng ý với bác, mình kô nên hướng ngoại mà hãy chơi theo cách của mình, kô cần phải giao hưởng mới là sang, jazz mới là khoáng đạt mà chê nhạc vàng và ko gọi người chơi là audiophile được. Tất cả những thứ nhạc kia suy cho cùng là của Tây Phương hết, ông tổng giám đốc chỗ em làm nè, cùng quê với Mozart, ông ấy khiêm tốn lắm và lĩnh vực âm nhạc ổng toàn nghe giao hưởng vì đó chính là văn hóa của người ta, đẻ ra xung quanh đã thấy âm thanh nào là Bach, nào là Chopin...và ông nói với em là VN cũng như nhiều nước châu Á khác kô nên thể hiện là ta biết giao hưởng này kia vì múa rìu thế nào qua mắt thợ được??? Ông ta đã làm việc ở nhiều châu lục cũng như tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau và đến đâu ổng cũng ủng hộ nét địa phương. Ông đang là 1 Phd và hiểu biết rất uyên thâm. Vậy nên em cho là ko cứ Audiophile cứ phải là Jazz, Vocal hay cổ điển. Chính chèo, cải lương, tuồng...của ta cũng có những cái rất độc đáo mà VN nên nhìn nhận về nó 1 cách thấu đáo thế nào là âm nhạc, cải lương mà đạt đến tầm thượng thừa thì cũng phải công nhận đó là đẳng cấp, cần phai sắm 1 bộ dàn audiophile đánh cho ra đẳng cấp cải lương. Ở đây em kô xét đến yếu tố giàu ngeof mà nên là cảm nhận và cách chơi của từng người. Thân