bình thường em cũng không nhiều chuyện, ít post bài nếu không cần thiết, tuy nhiên đọc xong topic " cái này hay ơi là hay" cộng với những nỗi buồn lâu nay về dòng nhạc hiện tại nên em xin lập topic này để mọi người cùng chia sẽ. ngày trước thời còn nghe Radio và cassette tồi tàn loa chủ yếu phát ra âm trung và trép thì nghe nhạc phê nhất là do giai điệu và ca từ của bài hát. khi em đang học cấp 3 thích 1 cô bạn thật dễ thương cùng lớp lúc đó tự nhiên yêu đời thấy cái gì cũng đẹp , bạn ấy làm gì cũng hợp lý dễ thương, vô tình một hôm nghe 1 đoạn nhạc của NS Ngô Thuỵ Miên -Thơ Nguyên Sa " Áo nàng vàng anh về yêu hoa Cúc, áo nàng xanh anh mến lá sân trường" tự nhiên nỗi da gà (tật xấu của em nghe nhạc hay thì nổi da gà :lol: ). có lúc chờ đợi, bồn chồn thì " Về đây đứng ngồi, đường xa quá ngại." Trịnh Công Sơn-chiếc lá thu phai. hay như "làm sao biết từng nỗi đời riêng,để yêu thêm, yêu cho nồng nàn" Trịnh Công Sơn - Như một lời chia tay. thêm nữa " em hỏi rằng anh mê chôm hay là anh yêu cô gái anh bảo rằng vì em anh yêu chôm chôm, vì chôm chôm anh yêu em hơn" những ca từ này dù ngắn không diễn giãi nhưng toát lên nhiều điều .... xin mời các bác tiếp ạ.
Ca từ trong tác phẩm của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy em thấy đều hay và lãng man cả. Ru mãi ngàn năm, dòng tóc em buồn... :wink:
"Đôi chân chênh vênh con đường nhỏ. Nghiêng nghiêng bóng em gầy." Nghe xong hai câu trên trong bài "Một mình" của Thanh Tùng, em nhớ ngừơi "iu" thời xưa xửa quá . . . nên lấy làm chữ ký luôn !
Nhìn hỏa châu lưng trời soi chia đêm tối anh ngỡ như ngày cưới hoa đăng ngập trời trong bài ngõ hồn qua đêm Ai lớn lên không từng hẹn hò không từng yêu thương nhưng có mấy người tìm được một tình yêu ngát hương trong bài hoa nở về đêm Ngày xưa anh còn nhớ nàng Tô Thị bồng con ngóng chông... ngày nay em nào thấy lòng chân thành của tình thế nhân trong bài sao chưa thấy hồi âm Hàng cây cao vút đứng lặng im....em chưa nghĩ ra trong bài nào :lol:
nàng này không tham gia chiến tranh du kích mà nàng quê ngoài bắc nên nàng ngóng "chông" thay vì "trông". công nhận bác Cynep mắt tinh thật. nhạc Việt Nam xưa nghe hay mà không biết giải thích nó hay chổ nào, vì mình có thể hiểu và đồng cảm 1 phần nào đó nhưng do vốn từ văn vẽ ít quá nên không diễn tả được. như các đoạn " Mười năm trôi qua, trôi qua. Anh như không ra đi. Không ra đi mà như người trở lại" pó tay không ra đi mà như trở lại là sao? hay như bài "Bức hoạ đồng quê" có lẽ hoạ sỹ cũng không vẽ đẹp như nhạc sỹ này. Tác giả: Văn Phụng Trời xanh xanh bao la mây trắng trắng trắng xóa Tia nắng tưng bừng chiếu trên đồng lúa vàng Đàn chim chim chim non đang ríu ríu rít hót Tung cánh bay nhẹ lướt trên cành la đà Từ xa xa xa xa nghe thoáng thoáng tiếng hát Thôn nữ bên đồng lúa ca lời mơ màng Tình tang tang tang tang tang tính tính tính tính Du khách nâng nhẹ phím buông nhẹ tơ vàng Hỡi nắng hãy sáng lên để ngàn hoa tươi thắm hơn Hỡi gió hãy cuốn lên để đồng xanh tươi mát hơn Thôn quê hân hoan mừng ngày mùa sang, Người người hò vang, đàn hòa tình tang, nhịp nhàng vẳng xa Hò lơ ho lơ, Hò lơ ho lơ ho lơ... Hò lơ ho lơ, Hò lơ ho lơ hó lơ. Ơi anh em ơi còn gì đẹp tươi. Còn gì mừng vui bằng ngày mùa mới gặt về thảnh thơi Chàng trai vui câu ca thôn nữ cất tiếng hát. Em bé nô đùa giỡn luôn miệng tươi cười Đồng quê hôm nay vui. Vui với thóc lúa mới Cho bõ công cày cấy bao ngày mong chờ Chàng trai say say say thôn nữ giã giã giã Em bé đưa miệng cắn đôi hạt lúa vàng Vầng trăng nhô lên cao soi sáng khắp lối xóm Ai nấy vui làm với muôn ngàn câu hò. BỨC HỌA ĐỒNG QUÊ Tôi về quê, mùa này trời trong xanh như ngọc. Khung cảnh đồng lúa trải ra trước mắt bao la một màu vàng óng, thấp thoáng nơi xa từng cánh chim chao lượn tầng không tạo cho tôi một cảm giác dịu nhẹ, thanh bình. Bức hoạ đồng quê của riêng tôi vẫn như thế, bao năm rồi vẫn thế... Qua mấy con rạch, mấy cái mương là đến nhà ngoại. Nhà dưới bưng nên phải đi một đoạn đường bộ khá dài mới vào được khoảng sân thân thuộc ngày nào. Trước sân, ngoại đang ngồi trên chiếc giường tre, chẻ từng cọng lạt, con Nô sủa ầm làm ánh nhìn của ngoại dáo dác... rồi như chợt sáng bừng khi thấy tôi về - đứa cháu xa nhà mà ngoại luôn hết mực yêu thương. Quê tôi quanh năm sống bằng nghề nông. Cơ cực là thế nhưng chưa bao giờ tôi nghe một lời than vãn. Từ những mảnh ruộng bạt ngàn này, biết bao đời cây lúa đã vàng ươm, trĩu hạt... biết bao nhiêu lần những ngày mùa luôn rộn rã tiếng nói cười. Ngồi tựa lưng vào rặn tre già trước ngõ, hít thật sâu vào buồng ngực cái không khí thân quen, tôi như chợt thấm thía hơn câu hát ngày nào mà ngoại đã ru "quê hương là con diều biếc, tuổi thơ con thả trên đồng, quê hương là con đò nhỏ, êm đềm khua nước bên sông..." Ngày mùa xôn xao, thôn nữ hân hoan những bước chân vui trên triền đê, tay ôm từng cụm lúa chín vàng vừa gặt đặt dọc hai bên đường. Những anh trai làng khoẻ khoắn đập từng nhát mạnh, làm tung hạt thóc lên trời cao xanh thẳm. Những câu hò, điệu lý lại được dịp mang ra đối đáp. Không khí mùa gặt như hứng khởi, rộn ràng, xua tan những mệt nhọc, những giọt mồ hôi bằng nụ cười của những con người đầy sức sống bình dị, hồn nhiên. Bản đồng dao mùa gặt cứ thế vang lên, trầm ấm, rộn ràng mà sao tha thiết quá. Thật ý nghĩa khi một lần nữa tôi được chìm đắm trong không gian như thế, khi mà khói lam chiều bắt đầu len lỏi trên khắp những con đê làng. Trăng lên rồi mà sao tiếng cười giòn tan của những cô thôn nữ sau một ngày gặt vẫn không dứt, cứ mãi ngân nga. Ngoại dọn mâm cơm, hạt cơm trắng ngần thơm mùa gạo mới... Món ăn quê nhà chỉ qua quýt đơn sơ, dĩa rau luộc, mẻ cá kho, tô canh mướp mà ăn không biết no là gì... Quả thật là quê hương luôn có một sức mạnh diệu kì, để dù có đi xa đến đâu, chúng ta vẫn nhớ ngày trở lại. Minh Ngọc mời các bác thưởng thức: http://www.nhacso.net/music/baihatvang/ ... oaDongQue/
Lời cả bài hát rất hay nhưng em thích nhất câu này: "Chủ nhật nào tôi im hơi vì đợi chờ không nguôi ngoai bước chân người nhớ thương tôi đến với tôi thì muộn rồi ..."
Một chủ đề rất hay! Rất nhiều những bài hát của các nhạc sỹ của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Phú Quang.... đều có những đoạn ca từ rất hay, dễ đi vào lòng người dù rằng nhiều khi em nghe nhưng không hiểu hết được nỗi niềm, tâm tư của tác giả gởi vào đấy. Em thích nhất là đoạn "Tạ ơn hoa sáng thơm cho Mẹ, tạ ơn chim chiều hót cho Cha" trong bài "Có Nghe Đời Nghiêng" của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn. Mời các bác thưởng thức: http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=gOF4uuPMT6 Thân Bala
"... Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi...." Mỗi khi nghe bài "Hà Nội và tôi" em lại thổn thức, nhớ quê hương kinh khủng cho dù Hà Nội k phải là quê hương của em Không biết trên đây có bác nào như em k
Sáng nay, đọc topic này chợt nhớ đến 1 đoạn, mà đôi lúc ít nhiều ai trong chúng ta đã từng yêu và được yêu: "Nhớ chiều nào tôi đến thăm em, hai bên đường phố đã lên đèn mưa xuân giăng mờ trắng khung trởi, ngồi bên nhau lưu luyến, mưa thấm ướt đôi bờ vai Tiếng nhạc tình xao xuyến đôi tim Mưa giao hòa nước mắt ân tình Tay trong tay trong tiếng đàn trầm Nhìn nhau nhưng không muốn nói Sợ tình yêu chóng phai.......
em rất thích ca từ trong bài: Một dại khờ, một tôi - nhạc Phú Quang, Thơ: Nguyễn Trọng Tạo: Chia cho em một đời tôi Một cay đắng..môt. niềm vui .. một buồn Chia cho em..một đời xanh Một cây si vớị.một cây bồ đề Tôi còn đâụ.còn đâu đam mê Trời chang chang nắng... tôi về héo khô Chia cho em ... một đời thơ Một đam mệ.. một daị khờ.. một tôi chỉ còn cỏ mọc bên trời Một bông hoa nhỏ, lặng rơi ướt đời
Em rất thích ca từ của bài Đợi. Em đứng trên cầu đợi anh... Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy Nước chảy bên lòng, em đợi anh Em đứng trên cầu nắng hạ Nắng soi bên ấy lại bên này Đợi anh. Anh đến? Anh không đến? Nắng tắt, còn em đứng mãi đây! Em đứng trên cầu đợi anh Đứng một ngày đất lạ thành quen Đứng một đời em quen thành lạ Nước chảy... kìa anh, em đợi anh.
Đoạn này làm em nhớ thời sinh viên, khi một tên nào đó "ù".., hắn liền vòng vòng hai tay làm điệu bộ vun vén hàng, và mồm thì hát vang " hà nội mùa thu... mùa THU hà nội"!!!
Em thì thích như "và ta biết một điều thật giản dị, càng xa em ta càng thấy yêu em" trong bài "Điều Giản Dị" của Phú Quang hay như "cũng đành như chiếc que diêm, một lần lóe lên, thắp đời em sáng lung linh..." trong bài "như chiếc que diêm" của Từ Công Phụng, hay như " những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu" trong bài "Phượng hồng" của 2 tác giả em ko nhớ tên... Nói chung là rất nhiều, có khi thích bài đó chỉ vì những ca từ đặc biệt đó. Có lẽ đó là điểm nhấn của mỗi ca khúc trong lòng mỗi thính giả chăng???
các bác post nhiều ca từ hay để em chọn 1 đoạn làm chữ ký ạ. các bác tìm giúp em bài này với do Tuấn Vũ hát (lossless or CD). em vô tình nghe của 1 ông anh cùng phòng trong ký túc xá. mà hồi đó không có phương tiện để lưu. lời bài hát thế này ạ: " Em nói chiều nay em về phố nhỏ, hẹn tôi đón em Em viết trong thư chờ em anh nhé, chuyến tàu cuối ngày Tôi đến sân ga trời chiều lộng gió, Hun hút đường tàu, lất phất mưa bay Ga vắng thưa chưa người nào đến, chỉ một mình tôi Bâng khuâng tôi mơ phút giây cùng sánh vai em chung lối về Gió đến quyến luyến áo em quyện lấy bước chân hai chúng mình Rồi vạn niềm nhớ lâng lâng xuyến xao hồn tôi Còi ngân tiếng dài, kìa tàu về đến, xôn xao người gọi nhau Từng người, từng người xuống, người có đôi Tôi cố trông mà chẳng thấy em đâu Buồn muốn khóc khi bay chiều nay Khi người cuối cùng cũng không phải là em Thơ thẩn mình tôi lê từng bước nhỏ, về trên lối xưa Mưa đã thôi bay, trời sầm sập tối như hồn tôi đầy Ngơ ngác chim bay tìm về tổ ấm, Rưng rức còi tàu chuyển bến sân ga Lẻ loi trên trời vì sao đêm sớm, vun vút trời mây." bài này Tuấn Vũ hát xúc động lắm mà em kiếm chưa ra. 1 lần hẹn người yêu mà không thấy tới nghe bài này sao mà não lòng... http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Ga- ... IWI87.html
Album ga chiều phố nhỏ của Tuấn Vũ có lossless bên quán nhạc vàng thì phải. Bác sang đó search là thấy Thân.
Nhạc Việt đúng là có nhiều ca từ rất hay , nghe hoài nghe hoài không chán , lại lắm khi nghe suốt bao năm mà chẳng hiểu...bỗng đến 1 ngày chiêm nghiệm ra , nhận ra rằng....sao hay quá Đa dạng về thể loại cũng như phong phú về ý nghĩa nhưng lắm lúc lại mộc mạc , đơn sơ và thật bình dị . Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em mà tôi đợi mãi Đợi em mà tôi đợi mãi Con đê là đê đầu làng. Khăn nhung (khăn nhung) quần lĩnh rộn ràng Áo cài (là cài) khuy bấm em làm khổ tôi Áo cài (là cài) khuy bấm em làm khổ tôi. Nào đâu cái yếm lụa sồi Cái dây lưng đuỗi nhuộm hồi sang xuân. Nào đâu cái áo tứ thân, cái khăn mỏ quạ cái quần nái đen ? Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa Như hôm em đi lễ chùa. Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh. Hoa chanh nở giữa vườn chanh. Thầy u (là u) mình với chúng mình (là mình) chân quê Thầy u (là u) mình với chúng mình (là mình) chân quê Em ơi giữ lấy chân quê. Chân Quê ( Thơ Nguyễn Bính ) http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Cha ... BEA6B.html
Hôm cô dâu sang nhà chồng qua sông trên con đò hồng Mà giọt buồn nhỏ bên sông Hôm cô dâu sang nhà chồng ai ru con nghe buồn lòng Lời ru nghe nhớ mong Hơi sến một xíu nhưng nhưng hay quá !
Trịnh Công Sơn hô Phong hoán Vũ còn giỏi hơn cả Khổng Minh , Khổng Minh còn phải lập đền đài mới gọi mưa gọi gió được, TCS hô phong hoán vũ chỉ trong vòng 1 nốt nhạc ...: - "....Gọi nắng, trên vai Em gầy..." mới gọi cái nắng chiếu vô vai liền - "....Em đứng lên gọi mưa vào hạ, từng cơn mưa..." đứng lên gọi 1 cái mưa ào ào xuống giữa mùa hạ..... chỉ trong vòng 1 nốt nhạc :lol: :lol: :lol: :lol:
Cách đây ngót chục năm em làm trên Lạng Sơn, khu vực giữa 2 thị trấn: Na Dương và Đình Lập. Điện không có, nước cũng không (không biết bây giờ đã có chưa) làm cả ngày trên tuyến (em làm cầu đường, ở 1 công ty GTVT) chiều về điện không có, mấy anh em ngồi ra sân, pha ấm chè, đốt vài điếu thuốc chờ ăn cơm tối. Nhìn dom đóm bay lập lòe lúc trời xẩm tối, nhớ nhà, nhớ người yêu đến nao lòng, buồn quá em nghêu ngao hát: "Đom đóm, đâu ra chiều hôm thật nhiều. Tiền đồn ven biên anh vừa thay phiên đổi gác. Từng bầy đom đóm như thắp sáng kỷ niệm của chúng ta, ngày xa xưa chơi trò đi trốn nhau...." thấy mình hát hay hơn hẳn Tuấn Vũ với Thái Châu :shock: . Mấy thằng ngồi cùng khen bài hát này hay nhưng buồn quá!