Những mẩu chuyện làm lay động lòng người !

Discussion in 'Quán Cafe VNAV' started by Củ Mì, 1/11/13.

  1. Củ Mì

    Củ Mì Advanced Member

    Joined:
    1/12/11
    Messages:
    1.358
    Likes Received:
    58
    Em không muốn hôn….em muốn……
    ..............
    Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói gì.Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.
    Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn.
    Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:
    -Anh này, chúng mình chia tay nhé! -Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân trân nhìn nó. Anh không nói gì, cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.
    -Cho anh hôn em lần cuối được không?
    -Em không muốn hôn, em muốn lên giường!
    -Không được, sau này em còn phải lấy chồng nữa.Anh buồn bã nói. Nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở thành người đàn bà của anh.Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi.
    Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó. “Em yeu anh!” Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.
    Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé.Anh tình cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.
    -Lâu lăm không gặp, em dạo này sao rồi?
    -Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao?
    -Anh cũng kết hôn rồi…Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó.
    Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao giờ.Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng.
    Cuối cùng nó là người kết thúc:
    -Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.
    Anh cười, một nụ cười rất buồn.Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.
    Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và đọc hết…
    Lá thư là của một người đàn ông “Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!”
    Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.
    “Ngày…tháng…năm…Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng…”
    “Ngày…tháng…năm…Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm em và nói nếu em đồng ý làm người tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như thế…”
    “Ngày…tháng…năm…Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nhìn em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất…”
    “Ngày…tháng…năm…Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi hình ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa…”
    “Ngày…tháng…năm…Em đã trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh…”
    “Ngày…tháng…năm…Hôm nay em được biết mình chẳng còn sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi…”
    “Ngày…tháng…năm…Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy…”
    “Ngày…tháng…năm….Hôm nay tròn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!”
    Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy được nữa.Anh vào phòng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng.
    Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu thì không một ai biết….
    Nguồn internet
     
    Tags:
  2. Củ Mì

    Củ Mì Advanced Member

    Joined:
    1/12/11
    Messages:
    1.358
    Likes Received:
    58
    Cậu bé Nhật Bản 09 tuổi và gói lương khô.

    Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm.Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhiìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: " Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".

    Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Ngạc nhiên vô cùng , em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: " Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

    Nguồn Internet.
     
  3. hgtvn

    hgtvn Advanced Member

    Joined:
    15/2/11
    Messages:
    198
    Likes Received:
    5
    Gì vậy đại ca, xì pam à.............
     
  4. dongcanqn

    dongcanqn Advanced Member

    Joined:
    8/11/11
    Messages:
    2.445
    Likes Received:
    118
    Location:
    Kỳ Co
    Bị “đá” vì không mua cho bạn gái iPhone

    Từ khi ra đời, iPhone đã trở thành một hình mẫu về công nghệ. Các hãng cố gắng chạy đua để cạnh tranh với chiếc điện thoại đến từ Apple này. Trong khi đó, người tiêu dùng, từ già đến trẻ rất nhiều người coi iPhone là món đồ chơi công nghệ cần phải có. Việc sở hữu iPhone, theo cá nhân tôi hoàn toàn không có gì là xấu. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là một chiếc điện thoại giàu tính năng và ngoại hình đẹp đến từ một tập đoàn lớn trên thế giới. Vấn đề chỉ thực sự nảy sinh khi bạn cố gắng sở hữu nó chỉ vì lý do “điện thoại đẹp” hay “ai cũng dùng iPhone, mình cũng phải có”. Và đó cũng chính là câu chuyện tôi đã vướng phải với cô bạn gái, hay nói đúng hơn là bạn gái cũ của mình.
    Tôi năm nay 27 tuổi, hiện đang làm tại chi nhánh của một ngân hàng. Vị trí tôi đang làm việc cho phép tôi sở hữu mức lương rơi vào khoảng 18 đến 20 triệu Đồng, mức lương tạm gọi là đủ sống ở cái xứ thủ đô đầy bon chen, cũng như tích góp thêm được chút ít mỗi tháng. Trong khi đó, người yêu tôi sinh năm 93, hiện đang học năm thứ hai khoa tiếng Anh ở một trường đại học ở Hà Nội. Một ngày nọ, người yêu đề nghị tôi mua cho cô ấy một chiếc điện thoại.

    Tôi lấy làm ngạc nhiên. Chắc chắn tôi sẽ ngay lập tức đồng ý với bạn gái và mua cho cô ấy một chiếc điện thoại nếu như lúc ấy, cô ấy chưa có điện thoại để dùng. Dĩ nhiên tôi hỏi lại: “Em muốn điện thoại mới để làm gì?” Cô trả lời không chút ngập ngừng: “Ở lớp em ai cũng dùng iPhone rồi, em chẳng thích con Galaxy Y này nữa đâu. Em thích iPhone 5 cơ.”Vậy là rõ rồi. Em muốn đổi điện thoại đơn giản chỉ vì bạn bè em ai cũng dùng điện thoại đẹp, xịn, trong khi em phải dùng chiếc máy rẻ tiền mà bố mẹ em mua cho, phần thưởng khi em vào đại học. Em muốn mình phải sở hữu những món đồ mới, thời thượng nhất để không phải e dè khi rút điện thoại ra nghe hay nhắn tin. Tôi bèn hỏi tiếp: “Thế anh lấy tiền đâu để mua iPhone 5 cho em bây giờ?” Cô ấy nguýt: “Một tháng anh làm ra hơn hai chục triệu, chẳng nhẽ không bỏ ra được 15 triệu mua cho em một chiếc iPhone?”
    Tôi biết bạn gái mình còn trẻ, chưa hiểu hết được giá trị của đồng tiền, nhất là khi việc ăn học vẫn còn để bố mẹ cô ấy lo, thế nhưng tôi cũng chưa thể nghĩ rằng cô ấy có thể suy nghĩ một cách nông cạn đến mức coi việc bỏ 15 triệu ra mua một chiếc điện thoại lại dễ như trở bàn tay. Tôi chuyển hướng: “Tại sao lại cứ phải là iPhone? Em hoàn toàn có thể mua những chiếc smartphone khác có cùng chức năng mà rẻ hơn iPhone nhiều mà.” “Cái anh này chẳng biết gì cả, mua điện thoại khác thì còn nói chuyện gì nữa? Bây giờ giới trẻ chuẩn mực là phải dùng iPhone, mấy cái điện thoại khác đều là nhà quê hết!”

    Ồ, thế hóa ra bây giờ tôi cũng là nhà quê cơ đấy! Chiếc điện thoại đối với giới trẻ bây giờ hóa ra chỉ là một món trang sức sở hữu theo phong trào, chứ chẳng còn là thiết bị liên lạc cộng với những chức năng ứng dụng khác nữa. Tôi nghiêm khắc: “Anh không đáp ứng được nhu cầu của em. Nếu mua điện thoại giá chừng 7 8 triệu đổ xuống thì anh hoàn toàn có thể đồng ý, còn iPhone đối với anh không phải là thứ muốn mua là được. Nếu em muốn mua iPhone 5, em hoàn toàn có thể tự kiếm tiền để mua, anh sẽ giúp một khoản.”
    Ngay lập tức bạn gái tôi vùng vằng, mặt sưng mày sỉa, không nói thêm với tôi câu nào. Điều này thực ra tôi đã đoán được ngay từ khi mình trả lời không đồng ý với cô ấy. Tôi lặng lẽ đưa bạn gái mình về nhà.
    Những tưởng mọi chuyện sẽ trôi qua và cuộc sống của chúng tôi sẽ trở lại bình thường. Ngờ đâu một ngày em hẹn tôi ra quán café và đề nghị chia tay. Chia tay? Vì sao? Em không trả lời. Trong đầu tôi lờ mờ nhận ra, rất có thể tôi bị “đá” là vì tôi từ chối lời đề nghị mua iPhone cho bạn gái. Tôi bèn hỏi: “Thế em vẫn muốn mua iPhone 5 phải không?” Em im lặng. Từ trước đến giờ, tôi dám chắc chắn rằng đây là lần đầu tiên tôi từ chối đòi hỏi của người yêu. Tôi lên tiếng: “Ừ, nếu đó là lựa chọn của em thì chúc em hạnh phúc”, rồi tôi trả tiền café cho cả 2, sau đó ra về một mình.

    Nghĩ lại, tôi vẫn chưa hiểu vì sao chỉ một chiếc điện thoại lại khiến cho người yêu của tôi hành xử một cách hết sức kỳ lạ như vậy. Rốt cuộc hành động của tôi là đúng hay sai? Tôi là một thằng ích kỷ, hay thật sự là bạn gái tôi đã nhiễm thói đua đòi từ lúc nào không biết?

    Nguồn Internet
     
  5. cuquanaudio

    cuquanaudio Advanced Member

    Joined:
    29/3/06
    Messages:
    1.588
    Likes Received:
    111
    Location:
    Nha Trang
    Theo mình nghĩ thì bạn gái anh chàng này cũng chỉ là chiếc Iphon 5 thôi.... :lol:
     
  6. muoimeo-2005

    muoimeo-2005 Advanced Member

    Joined:
    10/10/11
    Messages:
    1.153
    Likes Received:
    2
    Cụ Củ Mì cho cho em hỏi có phải cụ cũng là cụ Củ Mì bên phomuabn không cụ ?
     
  7. Củ Mì

    Củ Mì Advanced Member

    Joined:
    1/12/11
    Messages:
    1.358
    Likes Received:
    58
    Bác ui, cho đến bây giờ em chỉ lấy nick Củ Mì trên VNAV thôi.
    Trân trọng
     
  8. nghenhinhs1

    nghenhinhs1 Advanced Member

    Joined:
    26/2/10
    Messages:
    3.576
    Likes Received:
    23
    Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được gọi cho một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng đợi. Khi nhìn thấy ông, cha cậu bé hét lên:

    "Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?"

    Bác sĩ mỉm cười và nói:

    "Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện & tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi ..."

    "Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này , ông sẽ bình tĩnh được không ? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không?" - Cha cậu bé nói một cách giận dữ.

    Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:

    "Tôi sẽ nói lại những gì trong Sách Thánh viết" Chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi , may mắn là tên của Thiên Chúa" Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời "

    "Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy" - Cha cậu bé nghĩ thầm .

    Ca phẫu thuật mất khoảng vàng tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.

    "Cám ơn Chúa , con trai của anh được được cứu !"

    Không chờ đợi câu trả lời của người cha, ông đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại "Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá !"

    "Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" - Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại .

    Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô:

    "Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho con trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình."
     
  9. KING

    KING Advanced Members

    Joined:
    23/8/06
    Messages:
    7.564
    Likes Received:
    37
    Location:
    247Express
    bác Củ Mì bên kia là Doanh nhân chuyên nghiệp :D
     
  10. muoimeo-2005

    muoimeo-2005 Advanced Member

    Joined:
    10/10/11
    Messages:
    1.153
    Likes Received:
    2
    Chẳng là mới đây em có giao lưu với cụ bên kia, nên hỏi thăm xem có đúbg k.
     
  11. Củ Mì

    Củ Mì Advanced Member

    Joined:
    1/12/11
    Messages:
    1.358
    Likes Received:
    58
    Cám ơn bác đã có thông tin nhằm tránh có sự nhầm lẫn. :D
    Trân trọng.
     
  12. pqhung2005

    pqhung2005 Advanced Member

    Joined:
    12/5/06
    Messages:
    261
    Likes Received:
    23
    Location:
    Cầu Giấy - Hà Nội
    Còn tự hỏi làm gì nữa, chia tay nhanh cho sớm chợ.
     
  13. moibietchoi

    moibietchoi Advanced Member

    Joined:
    27/8/09
    Messages:
    60
    Likes Received:
    1
    bác này nói chỉ dc cái chuẩn. Đàn ông đàn ang phải mạnh mẽ.
     
  14. nghenhinhs1

    nghenhinhs1 Advanced Member

    Joined:
    26/2/10
    Messages:
    3.576
    Likes Received:
    23
    “ĐỂ TÔI NGHĨ CÁCH XEM SAO ...”

    Đêm đó đã rất khuya, một đôi vợ chồng cao tuổi tìm đến một khách sạn ở khu du lịch hỏi thuê phòng. Người lễ tân, một thanh niên trẻ nhã nhặn đáp: “Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, không còn chỗ nào cả”. Song, khi thấy bộ dạng mệt mỏi và thất vọng của 2 vị khách, người lễ tân lại nói: “Tuy nhiên, để tôi nghĩ cách xem sao…”.

    Anh đương nhiên không muốn họ tiếp tục phải đi gõ cửa từng khách sạn mà xem ra cũng đã kín đặc người trong thị trấn, rồi cuối cùng phải ngồi vật vạ đâu đó bên lề đường suốt cả đêm. Vậy nên, anh dẫn hai vị khách ấy đến một gian phòng nhỏ nhưng ngăn nắp và sạch sẽ: “Đây không phải gian phòng tốt, nhưng lúc này tôi chỉ có thể làm được đến vậy”.

    Ngày hôm sau, khi hai vị khách đến thanh toán, người lễ tân từ chối: “Không cần, vì đó chỉ là phòng nghỉ của tôi, cho ông bà mượn tạm qua đêm. Chúc ông bà lên đường may mắn”. Hóa ra, cả đêm hôm đó người lễ tân đã không ngủ mà ngồi làm việc trong quầy. Hai vị khách vô cùng cảm động. Khi họ đã đi khỏi, anh tiếp tục bận rộn với công việc của mình và quên hẳn chuyện đó. Không ngờ một ngày kia, anh nhận được một tấm vé máy bay cùng thư mời đến New York làm việc. Hóa ra hai vợ chồng già ấy thuộc hàng tỷ phú, sau khi quay về họ quyết định mua hẳn một khách sạn sang trọng để kinh doanh và mời người lễ tân tốt bụng đến làm quản lý với niềm tin chắc chắn anh sẽ làm rất tốt công việc này.

    Đó là câu chuyện truyền kỳ về người giám đốc đầu tiên của chuỗi khách sạn hàng đầu thế giới Hilton. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu biết yêu thương đồng loại, nếu con người đối đãi với nhau bằng chân tình, bất cứ việc gì cũng có thể “nghĩ cách xem sao…”
     
  15. litono

    litono Advanced Member

    Joined:
    2/5/08
    Messages:
    2.056
    Likes Received:
    20
    Location:
    THỦ ĐỨC GROUP
    Những truyện ngắn mùa Giáng Sinh

    Câu chuyện 1

    Như thường lệ, mỗi mùa Giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng - một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

    Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.

    Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.

    Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"

    Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."

    Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

    "Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".

    Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

    Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.

    Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."





    Câu chuyện 2

    Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.

    Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng quà gì cho họ!

    Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!

    Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ cũng phải chờ đến 20 phút.

    Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ - 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi, lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần Jean ngắn cũn cỡn của nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.

    Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.

    Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.

    Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Câu bé đặt những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.

    Cuối cùng cậu tìm được tất cả là $5.12. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả đôi giày lại” - cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có lẽ là ngày mai”.

    Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:
    “Nhưng Chúa Jesus sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” - cô bé khóc.

    “Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi chúng ta sẽ quay trở lại mà” - Cậu bé năn nỉ em.

    Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đôla. Hai đứa trẻ đã xếp hàng chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.

    Bỗng niên một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: “Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.

    “Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Jesus sẽ thích đôi giày này? “- Tôi hỏi.
    Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với Chúa trước Giáng Sinh”.

    Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”
    Nước mắt tôi tuôn trào khi thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt cô bé.
    Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.
    Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.




    Câu chuyện 3


    Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.

    Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

    Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

    Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói “Nó đã đi theo với đức Chúa rồi”.

    Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.

    Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm.

    Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”.

    Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.

    Hai ngày sau tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.
    Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đà tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.


    Nguyên Vân
     
  16. Zorro

    Zorro Advanced Member

    Joined:
    14/12/05
    Messages:
    3.308
    Likes Received:
    552
    Location:
    Saigon
    Sai chỉnh tả nặng cụ ơi
     
  17. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    He he em thấy lỗi này nhiều cụ dính: "câu chuyện" nhưng lại là "quyển truyện". :D
     
  18. litono

    litono Advanced Member

    Joined:
    2/5/08
    Messages:
    2.056
    Likes Received:
    20
    Location:
    THỦ ĐỨC GROUP
    Các cụ ơi cái này em copy cho các cụ đọc chơi mà, không thik thì em sửa lại, em đâu có tài viết văn hay thía :mrgreen:
     
  19. phidiep

    phidiep Advanced Member

    Joined:
    6/12/08
    Messages:
    4.678
    Likes Received:
    76
    Location:
    Bang chém zó
    Em đâu có dám chê bai gì đâu, cái lỗi từ Truyện hay Chuyện này nhiều người mắc phải lắm cụ ạ. Đơn cử như nghe nhạc vàng em thấy có chương trình chạy tên bài hát "Chuyện tình nghèo" nhưng vẫn bài đó ở chương trình khác (hình như Karaoke thì phải) lại đề "Truyện tình nghèo". Rồi "Chuyện tình người thiếu nữ tên Thi" rồi lại "Truyện tình nàng thiếu nữ tên Thi"... nhiều lắm cụ ạ... :D
     
  20. domanhcuong

    domanhcuong Advanced Member

    Joined:
    14/10/08
    Messages:
    448
    Likes Received:
    39
    Chó mẹ đi ra đường tìm thức ăn thì không may bị xe ôtô đâm chấn thương phần đầu.
    Khi bị đâm chó mẹ bất tĩnh, 1 thời gian sau chó mẹ cố gắng đứng vậy và vừa đi vừa bò vào 1 con hẻm nhỏ. Nó vừa ra vừa kêu cẳng...cẳng... Bổng nhiên 1 đám chó con chay ra tiến gần lại chó mẹ. Chó mẹ năm xuống cho các con nó bú. Nó đang hấp hối, máu trên đầu nó ngày càng chảy nhiều ra. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi bàng hoàng và chợt ngộ ra, từ trước đến giờ tôi chưa hề nghĩ đến động vật lại có tình cảm mẹ con thiêng liêng đến thế, ngay cả con người khó có thể làm tốt được. Trước lúc chết vẫn còn nghĩ đến cho con thơ bú sữa, vì sợ con mình đói. Nghĩ tới đó, nước mắt tôi rơi! :(
     

    Attached Files:

  21. litono

    litono Advanced Member

    Joined:
    2/5/08
    Messages:
    2.056
    Likes Received:
    20
    Location:
    THỦ ĐỨC GROUP
    Tội quá, đúng là giống chó rất có tình nghĩa, mình vừa bị trộm bắt mất 1 con. Hứa trong lòng từ nay trở đi sẽ nói không với thịt chó :roll:
     
  22. eng.tuananh

    eng.tuananh Advanced Member

    Joined:
    26/11/08
    Messages:
    2.224
    Likes Received:
    503
    Location:
    Ha Noi
    Em đọc comment của bác rồi bất chợt nhìn thấy cái avatar của bác ....
    Trước đây em có nuôi con chó, có lần mang dao doạ thịt nó mà nó rên ư ử, rướm rướm nước mắt, tội thật.
     
  23. litono

    litono Advanced Member

    Joined:
    2/5/08
    Messages:
    2.056
    Likes Received:
    20
    Location:
    THỦ ĐỨC GROUP
    BÀI HỌC ĐẦU TIÊN
    NGUYỄN THỊ HOA HIÊN

    Sáu tuổi, tôi theo bố đến trường. Trên bờ đê nhầy nhụa, trơn ướt, bước chân bố hằn lên mạnh mẽ, vững chãi. Tôi gắng sức sải chân dẫm vào, nghĩ: “Mình sẽ không trượt ngã”. Bố mỉm cười, nhìn tôi trìu mến: “Con hãy đi với chính bước chân của mình. Đừng đi trên dấu chân có sẵn”.

    Tôi nhìn bố lắc đầu không hiểu.

    Lớn lên. Vào đời. Tôi khao khát khẳng định mình, nhưng lại tự đánh mất chính mình. Thất bại, tôi gục khóc. Nhớ lời bố xưa. Hiểu ra, nhưng bố đã không còn.

    -----------------------------------------------------------------------------------




    LÁT NỮA VỀ
    PHẠM THU HIỀN

    Anh chị lấy nhau được 5 năm. Gia đình bất hòa nhưng có đứa con cũng đỡ phần nào.

    Ngày ngày, khi chị đi làm, đứa con nhỏ ba tuổi thường khóc đòi chị. Chị dỗ dành:

    - Nín đi con! Lát mẹ về.

    Năm sau, anh chị ly dị. Tòa cho anh nuôi đứa bé. Chị ôm nó khóc. Nó nhìn chị, ngây thơ:

    - Nín đi mẹ! Con đi chơi với ba, lát con về.
    -----------------------------------------------------------------------------------------


    CHA TÔI
    NGUYỄN MINH HIẾU

    Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngoài 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.

    Tôi tìm đến bệnh viện, quyết tâm cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói: “Ba sợ các con còn giận mẹ...”.

    ----------------------------------------------------------------------------------------
     
  24. Củ Mì

    Củ Mì Advanced Member

    Joined:
    1/12/11
    Messages:
    1.358
    Likes Received:
    58
    Cô gái Thụy Sĩ ở lại Việt Nam vì trẻ mồ côi
    http://vietbao.vn/The-gioi-tre/Co-gai-T ... 94508/275/

    Mẹ con chị Tim đi tắm biển.

    “Nhà may mắn” của Tim, cô gái Thụy Sĩ ở lại Việt Nam vì trẻ mồ côi, là nơi 150 đứa trẻ, trong đó có 40 em mồ côi, khuyết tật ăn ở nội trú. Trên 100 em khác đến với “nhà cô Tim” để học văn hóa.

    Qua khu nghĩa địa Bình Hưng Hòa, quận Tân Phú, chúng tôi tìm đến “Nhà may mắn”, nơi có một cô giáo Thụy Sĩ đã 14 năm nay gắn bó với trẻ em lang thang, cơ nhỡ ở TPHCM

    Tim Aline Rebeaud (bọn trẻ thường gọi là cô Tim) kể bằng tiếng Việt rành rẽ: “Năm 1992, khi vừa tròn 20 tuổi, tôi có một chuyến du lịch từ châu Âu qua châu Á. Tôi dự định ở TPHCM ít ngày rồi về lại Thụy Sĩ nhưng hình ảnh những trẻ em đi ăn xin về nằm mệt mỏi không có nơi trú thân khiến tôi nghĩ lại.

    Tôi dẫn các em đi ăn một bữa thỏa thích và quyết định mình phải làm một cái gì đó để giúp các em, giúp trẻ em Việt Nam vừa qua chiến tranh đỡ cơ cực. Ý tưởng “Nhà may mắn” ra đời từ ấy.

    Thời gian đầu, khi Tim quyết định ở lại Việt Nam, cả nhà ai cũng lo cho cô. Mẹ và em trai Tim sang Việt Nam định động viên Tim về nước nhưng lại không nỡ bắt cô xa bọn trẻ. Vậy là thay vì đi “vận động” chị gái về nước, em trai của Tim đã ở lại Việt Nam giúp chị suốt một năm sau đó mới trở về Thụy Sĩ tiếp tục học tập.

    “Nhà may mắn” của Tim hiện là nơi may mắn với 150 đứa trẻ, trong đó có 40 em mồ côi, khuyết tật ăn ở nội trú. Trên 100 em khác đến với “nhà cô Tim” để học văn hóa từ lớp 1 đến lớp 5 và sau đó được chuyển cấp để tiếp tục việc học. Những em có cuộc sống quá khó khăn hay bị khuyết tật đều được cô Tim cho theo học nghề may, vẽ hay tin học.

    Như Hiền, cô gái khuyết tật kể: “Tôi được mẹ Tim đón về nuôi, cho học nghề may và may mắn đã kết hôn cùng một bạn cũng ở “nhà” của mẹ. Bây giờ tôi đã có con gái và quyết định ở lại cùng mẹ lo cho các em. Hiện nay tôi cũng là giáo viên dạy may của “Nhà may mắn”.

    Những đứa trẻ khuyết tật hay mồ côi mà Tim mang về nuôi đều gọi cô bằng mẹ, dù cô chưa hề lập gia đình. Tuy vậy, để “thu phục” lũ trẻ đường phố về với “Nhà may mắn” cũng không phải dễ.

    Tim hỏi thăm tụi nó để hiểu thêm về hoàn cảnh và mong muốn của chúng. Tim phải đi cùng lũ trẻ đã ở trong “Nhà may mắn” để vận động lũ trẻ đường phố, cũng như giải thích mình đang làm gì để tụi nó biết được và đề nghị giúp chúng.

    Cảm phục trước nghĩa cử cao đẹp của Tim, một số người đã chung tay gánh vác công việc từ thiện với chị. Chị Trương Thị Kim Chi là cô giáo Trường Cao đẳng Sư phạm An Giang, trước xin về dạy ở Nhà Bè, nhưng khi biết tin cô Tim cần cô giáo chị đã tìm đến tình nguyện dạy cho các cháu.

    Chị Kim Chi nói: “Nghe chuyện của Tim, tôi thực sự cảm động. Một người nước ngoài chia sẻ bằng tinh thần với Việt Nam đã là quý. Đằng này, cô ấy còn chia sẻ cả trái tim của mình, cuộc sống của mình, hạnh phúc riêng tư của mình với trẻ em bất hạnh Việt Nam. Chúng tôi thường nói vui: Cô Tim quả là có trái tim vàng, một tấm lòng vàng…”.

    Chia tay, Tim tâm sự: “Tim cũng biết không thể ép ai có trách nhiệm với xã hội, tùy theo lương tâm và tình cảm của mỗi người, cũng có nhiều người giàu muốn giúp đỡ nhưng họ chưa biết làm cách nào để có thể giúp… Tim sẽ nói với họ, chỉ cho họ và Tim nghĩ họ cũng sẽ rất vui khi giúp đỡ được nhiều người khác. Chỉ cần mở cửa trái tim mình mà thôi!”
     
  25. litono

    litono Advanced Member

    Joined:
    2/5/08
    Messages:
    2.056
    Likes Received:
    20
    Location:
    THỦ ĐỨC GROUP
    Chiếc bát Gỗ

    Có một người đàn ông già ốm yếu chuyển đến sống cùng với người con trai, con dâu và một cháu trai bốn tuổi. Ông đã quá già nên bàn tay ông run run, mắt thì mờ và những bước đi loạng choạng.

    Một hôm cả nhà cùng nhau ăn bữa tối nhưng bàn tay người cha già run rẩy nên rất khó khăn trong việc ăn uống, ông đã làm rơi vãi thức ăn xuống sàn. Khi ông cố cầm lấy chiếc cốc thì sữa lại sóng sánh ra khăn trải bàn.

    Người con trai và người con dâu bắt đầu trở nên khó chịu với tình trạng bừa bộn của ông. Người con trai bèn nói với vợ: "Chúng ta phải làm cái gì đó cho cha, tôi chịu đựng quá đủ những thứ như sữa tràn ra ngoài, tiếng loảng xoảng trong ăn uống và thức ăn rơi xuống sàn rồi". Thế rồi vợ chồng người con liền để một chiếc bàn nhỏ ở góc nhà.

    Vậy là từ đó người cha già ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong khi cả nhà vui vẻ bên chiếc bàn lớn. Ông lại làm vỡ chiếc đĩa của mình mấy lần và người con lại chuyển cho ông sang chiếc bát gỗ để đựng thức ăn. Họ chỉ nhìn lướt qua ông rồi lại vui vẻ trò chuyện với nhau, mặc cho những giọt nước mắt ứ đọng trong đôi mắt người cha khi ông ngồi ăn một mình. Thỉnh thoảng họ lại càu nhàu khiển trách ông mỗi lần ông làm rơi thìa hay thức ăn ra ngoài. Chỉ riêng đứa con trai bốn tuổi của họ thì im lặng theo dõi tất cả.

    Vào một buổi tối trước bữa ăn, người cha chú ý đứa con nhỏ của mình đang nghịch những mảnh gỗ trên sàn. Anh ta ấu yếm hỏi đứa trẻ:

    - Con đang làm gì vậy?

    Đứa trẻ mỉm cười trả lời:

    - Con đang làm những chiếc bát gỗ nhỏ để cha mẹ đựng thức ăn khi sau này cha mẹ về già.

    Đứa trẻ tiếp tục mỉm cười nhìn cha rồi nhanh chóng quay trở lại công việc dở dang của nó. Câu trả lời của đứa trẻ khiến bố mẹ nó sững sờ.

    Nước mắt bắt đầu lăn trên má họ. Mặc dù không có một lời nào được thốt ra nhưng họ biết họ cần phải làm gì. Bữa tối hôm đó người chồng cầm lấy bàn tay của ông cụ và dịu dàng dắt ông ra bàn ăn cùng mọi người.

    Từ đó người cha già lại bắt đầu cùng ngồi ăn với con cái và đứa cháu nhỏ. Vợ chồng người con cũng không còn để ý đến những chuyện như chiếc thìa bị rơi, sữa đổ ra ngoài hay chiếc khăn trải bàn bị bẩn nữa.

    Trẻ con có những cảm nhận rất ngây thơ nhưng lại đáng chú ý cho chúng ta học hỏi. Chúng quan sát bằng mắt, chúng lắng nghe bằng đôi tai và tư duy của chúng được hình thành khi tiếp nhận những thông điệp từ người lớn.

    Nếu chúng nhìn thấy chúng ta đang cố gắng tạo dựng một bầu không khí gia đình ấm ấp và đầy yêu thương cho những thành viên trong nhà, chúng sẽ học theo thái độ đó cho cuộc sống của chúng khi lớn lên. Các bậc cha mẹ nên biết rằng từng cử chỉ nhỏ bé thôi cũng sẽ tạo nên nhân cách tương lai của đứa trẻ.

    Hãy bắt đầu xây dựng cho trẻ từ những viên gạch nhỏ của yêu thương ngay từ bây giờ, ngay ngày hôm nay và mỗi ngày đều như vậy.

    sưu tầm.
     

Share This Page

Loading...