Không phải là vấn đề to nhỏ đâu. Nhà hát Lớn Hà Nội được thiết kế cho nhiều chức năng trong đó kịch được ưu tiên (kịch cần có nhiều lớp phông màn hạ từ trần xuống để tạo hậu cảnh cho vở kịch). Chính vì vậy khi xếp dàn nhạc giao hưởng vào thì một số nhạc cụ ngồi quá sâu nên âm thanh dàn nhạc ra đến khán phòng lồi lõm, ko đều (đó là em ngồi chỗ gần tốt nhất dồi đấy). Xem các dàn nhạc nổi tiếng trên thế giới thì các nhà hát của họ có sân khấu cho dàn nhạc ngồi hoàn toàn lộ ra ngoài nên chắc chắn hiệu quả âm thanh tốt hơn nhiều, điều đó cũng làm cho nhạc sĩ và chỉ huy hưng phấn hơn. http://www.abc.net.au/reslib/200712/r210601_808274.jpg http://4.bp.blogspot.com/_ebGqcJ7qdjk/R ... yphil2.jpg http://i.pbase.com/g4/42/208742/2/59387377.IMGP0973.jpg http://copiousnotes.bloginky.com/files/ ... nville.jpg Các bác có thể thấy miệng sân khấu của họ kết hợp với thiết kế trần sân khấu giúp cho âm thanh "phóng" được ra phía khán phòng. Nhà hát Lớn Hà Nội cũng có chất lượng âm thanh, tại các ghế ngồi khác nhau, là khác nhau rất lớn.
Vấn đề lại ở chỗ đó và cần bàn thêm một số chi tiết thú vị. Với một quốc gia như chúng ta việc để có một nhà hát như vậy cũng là quá ổn mặc dù vẫn biết nó sinh ra là để phục vụ theo kiểu All in one . Trên thế giới cũng không có quá nhiều dàn nhạc chuyên nghiệp và đẳng cấp kiểu như Berlin Phil hay Wiena Phil khi trình diễn đều có sân khấu chuyên nghiệp, cái mà Bác gọi nó diễn nôm theo tiếng mình là cái " Hố nhạc" mà nhạc công lọt thỏm trong đó, hình dung dễ hiểu hơn thì nó kết cấu như cái rạp xiếc ở ta . Quay trở lại với NY Phil, một dàn nhạc mà lịch công diễn mỗi mùa diễn gần như kín đặc và chu du đến vài chục quốc gia thì việc thích nghi là hoàn toàn bình thường và dễ hiểu vì điều kiện mỗi nơi mỗi khác chứ chẳng đâu được như quê hương của họ. Kết cấu theo kiểu Nhà hát lớn thì đúng là chất lượng âm thanh theo chỗ ngồi hoàn toàn có sự khác biệt đáng kể, thậm chí mức âm lượng của âm thanh do chúng ta nghe cũng hoàn toàn khác nhau. Cá nhân em cũng đã ngồi đủ mọi chỗ tại Nhà hát nhớn và theo cảm nhận thì ngồi chính diện tại tầng 2 là okie nhất đặc biệt ngồi chỗ có hai cái lọng thì tuyệt vời ... ... cái này thì hơi khó vì lúc nào vắng khách nhanh tay nhanh mắt mới chui vào đó ngồi ké được
Hố nhạc là cái khác bác Bri ơi, bác nhầm bét rồi. http://upload.wikimedia.org/wikipedia/c ... nkbone.jpg Sân khấu cho opera với ballet thì cần nhét mấy ông dàn nhạc xuống hố, ông chỉ huy cũng xuống đó đứng luôn. Nhà hát Nhớn hôm rồi thì đậy nắp cho hố rồi cho dàn nhạc ngồi lên trên. Không ai đi xem giao hưởng mà lại nhét mấy chục ông xuống hố rồi chơi nhạc cả. Như cái này là người ta ngồi giữa nhà hát đấy chứ, có thấy cái hố của bác Brixxx đâu http://upload.wikimedia.org/wikipedia/c ... arsing.jpg http://www.fhk.cz/pictures/orchestr-fhk.jpg http://www.audiophilia.com/wp/wp-conten ... 7afd08.jpg
@ Sexky : Em biết bác thể nào cũng chọc vào đấy nên em phải móc theo cái vế đằng sau dấu " ," so sánh nó thô thiển với cái rạp xiếc cho toàn thân . Sự thật nó là như vậy, ở quê em toàn gọi cái đó là " hố nhạc" gọi riết mãi thành quen, bỏ không nổi. Không hiểu có phải đó là một hình thức đánh tráo khái niệm không ???? :roll: . Nếu bác bắt bẻ thêm em cái " hố " nó phải sâu và chìm xuống dưới nữa thì em cũng xin chịu. Em sẽ đi tìm từ khác chuẩn hơn để mô tả lại cái " hố nhạc " của em vậy .
E may mắn xem được cả 2 đêm biểu điễn và có đôi nhận xét muốn chia xẻ với mọi người. Một là, mặc dù đi xem chương trình này chắc hẳn phải toàn là những người hoặc là am hiểu nhạc cổ điển hoặc là yêu thích (cho dù k hiểu lắm, như e) nhưng không hiểu sao nhiều người lại cứ vỗ tay khi vừa dứt 1 chương thay vì đến hết tác phẩm mới vỗ tay. Điều này chắc chắn làm ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý biểu diễn của các nghệ sỹ. Vì đến đêm hôm sau dàn nhạc rút ngắn hẳn thời gian lặng giữa các chương, như thể để mọi người không kịp vỗ tay chen vào. Hai là, một số người thiếu ý thức cứ chụp ảnh với đèn flash nhoay nhoáy trong khi dàn nhạc đang trình diễn (thay vì chụp k flash hoặc chụp khi kết thúc bản nhạc. Đêm 17, từ tầng 3 e ngồi thấy rất rõ 1 cô ở tầng 1 cứ chụp liên tục trong khi Zimmerman đang chơi, khiến một số vị khách nước ngoài ngồi mấy hàng trên rất khó chịu (cả e cũng thế), mãi sau cô ta mới chịu thôi khi nhận thấy sự khó chịu của mọi người xung quanh đã lên đến cao độ. Một số bác trong và ngoài VNAV có nhận xét dàn nhạc chơi không tập trung lắm, thiếu lửa, không được như mong đợi... có lẽ chúng ta cần nhìn lại nguyên do từ chính mình trước. Liệu các nghệ sỹ có thể tập trung, thả hồn theo ý nhạc được không khi mà chính người xem cứ phá đi sự tập trung cẩn thiết của họ :?: :?:
Em đi xem buổi đầu phải nói là trình độ rất cao , nghe bao lần ở Nhà hát lớn rồi L'espace cũng không nghĩ là NY Phihamonic chênh lệch tới vậy so với quân ta , quan trọng nhất là họ biết điều phối âm lượng một cách tuyệt vời rất có hồn . Có một truyện nghe mới thấy ... tởm , toàn bộ dàn nhạc được biết tới HN ko check in được vào Hilton vì nhà tài trợ trọc đầu Hà Dũng ... xù , bộ VH phải nhảy vào cuộc và VNAirlines là người thế chỗ , toàn bộ vé và Leaflets đã in được in lại trong .. 1 đêm , có vài bác có vé in sẵn khi tới cửa được mời đổi ( các em tiếp tân cầm vé cũ và cắt Logo Indochina Airlines đi ) phát vé mới thế vào , em thấy xấu hổ vãi , một dàn nhạc như vậy diễn 1 buổi concert cần có khoảng 3 mil USD tuy nhiên chương trình này phía VN ko phải trả hào nào và nhà tài trợ chắc chỉ có ba vụ di chuyển và Hotel ... mấy hôm sau đã thấy VTV tung hô Indochina tài trợ bài hát Việt ... chả biết nói gì ặc ặc . Cơ mà nhờ có VNAIR nên em mới có vé , cảm ơn bác Quý nhiều nhé
À hóa ra "tác phẩm" có tên: "Đứng đường" là của anh Hà Dũng đại gia. Anh ý viết nhạc nhiều (nên được gọi là nhạc sỹ) nhưng lần này có lẽ anh ấy viết ra tác phẩm để đời, lưu danh hậu thế. Không phải ai cũng đủ tư cách làm nên một kiệt tác như vậy. Mà bác V.lo phải cảm ơn nhạc sĩ Hà Dũng mới phải chứ .
Việc vỗ tay khi hết chương không hoàn toàn là sai. Em có nhớ trong tờ chương trình đêm diễn gần đây (hình như đêm diễn của giàn nhạc Operetta Vienna tháng 11/2008) có ghi vào trang gần cuối một số thông tin cần biết khi thưởng thức nhạc cổ điển. Họ có nói rằng trước kia việc vỗ tay khi hết chương là không được. Nhưng gần đây đã có sự châm chước cho việc này. Nếu khán giả thấy chương này hay quá, vỗ tay không sao. Hôm 17 em ngồi cạnh một chị người Nhật hay Hàn gì đó. Chị này đi một mình, ăn mặc lịch sự kiểu cổ điển khi đi nghe hòa nhạc, tay chị nhịp theo bản giao hưởng số 7. Vì vậy em đoán là rất đam mê và có hiểu biết về nhạc cổ điển. Chị ấy là một số ít người vỗ tay khi hết chương 1 bản số 7. Còn việc chụp ảnh thì đúng là nhà mình không hề có ý thức. Em đã một lần mang máy vào, nhưng chỉ dám chụp lúc khán giả vỗ tay - không lắp đèn - vì màng chập của máy bình thường không nghe thấy nhưng trong nhà hát nghe rất rõ. Từ đó em không mang máy nữa. Có hôm em còn thấy phóng viên chạy lăng xăng chụp lúc đang diễn cơ, thật là không thể chịu nổi (em có biết một trong các phóng viên đó, cũng khá có tiếng, ảnh thường ký trùng với nick là Na...). Trong topic này cũng có một vài tấm chụp lúc giàn nhạc đang chơi, em thấy không ổn lắm. Hình như các phóng viên/nghệ sỹ nhiếp ảnh muốn chụp nghệ sỹ biểu diễn phải chụp từ lô riêng hay sử dụng loại máy có tiếng màng chập rất nhỏ thì phải. Túm lại là giàn nhạc chơi không bốc lắm. Em nghĩ cũng do nhiều lý do. Có thể là trục trặc hậu trường (vì nhà tài trợ xù...), có thể vì khán giả chưa chuyên nghiệp, có thể vì nhạc trưởng mới, có thể tự dưng đến hôm ấy nó thế... Nhưng theo em thế cũng là ngon lắm rồi.
Đúng là đại gia kiểu Việt Nam, em là em tẩy chay toàn tập cái thằng xù vụ này, khổ thân mấy cụ bên văn hóa :evil:
Em mời bác nghe phỏng vấn tác giả concerto "Đứng đường" - Hà Dũng. http://dantri.com.vn/c23/s23-357497/ho- ... a-dung.htm Em xin phép các mod cho em đcm một cái. Nghe "Nhạc sĩ" phét lác mà buồn cười. (các mod đừng xóa đcm của em đó nhé)
Link đây bác Caithang ơi . Cái vé của em bị cắt đi cái phần nhà tài trợ rồi dập ghim nối vào phần khác được in lại, trong đó nhà tài trợ chính là Vietnam airline. Em là nhân chứng sống mà. Tin này quá tệ. Các quan chức ngành văn hóa chắc cũng ngượng quá nên báo chí chả đăng chính thức dòng nào.
Mình có một mong mỏi nho nhỏ với các bạn yêu thích chụp ảnh .....trong nhà hát. Điều này xuất phát từ sự khó chịu mình luôn gặp phải khi được tham dự những chương trình lớn. Cứ khi bản nhạc bắt đầu, giai đoạn người nghe như mình cần sự yên tĩnh để có thể tập trung tư tưởng thì.... các máy ảnh thi nhau chụp kèm theo tiếng động vô cùng khó chịu của màn chập. Mới đầu mình tưởng là mấy máy digital để màn chập cho vui và có thể turn off được nên đã nhắc một số bạn tắt đi. Bây giờ mới biết là máy pro thì không thể turn off nó đi được (chắc là để thể hiện là pro???). Mình cũng chẳng biết làm sao với tình trạng này cả. tuy nhiên, cứ nghĩ đến việc đi nghe nhạc thì lại bị ức chế ngay bởi cái vấn đề này. Mình cũng đã nhắc một số người đứng ra tổ chức những sự kiện này vế vấn đề đó nhưng các bác ý đều không thể control được. Mình rất mong mỏi các bác audio-fotophile tuyên truyền giúp trong giới fotophile về mong mỏi nho nhỏ này để các bác ý giúp đỡ. Xin trân trọng cảm ơn.
...rất mong mỏi các bác audio-fotophile tuyên truyền giúp trong giới fotophile bán hết DSLR mua Leica M6, M7, MP. Ngày xưa hồi đám cưới Thái tử Charles, nữ hoàng Anh ra lệnh cấm tất dùng tất cả các loại máy ảnh, trừ Leica M6 và không được dùng flash @Secky: bác cho em ké thêm một cái nữa :evil: