Cảm giác của mình em cho là quan trọng lắm đó bác ạ. Với lại có ấn tượng gì đâu, cái Sơn Ca 7 chỉ là một ví dụ gần gũi thôi. Còn những cái mà CD em nói là hay nghe đó nó cũng chỉ là đĩa CD của TQ copy các đĩa nhạc của Tây thôi bác ạ. Bác cứ đọc mấy dòng cảm nhận này của John Atkinson sẽ thấy http://www.stereophile.com/asweseeit/881/index.html Tay JA cũng biết ghi âm kha khá và cũng đã xài nhiều thiết bị ghi âm digital loại gớm đấy. Nếu bác để ý kỹ thì thấy em không chê công nghệ digital đâu. Nhưng nếu chủ quan mà cho rằng digital luôn hơn đứt analog e rằng sai lầm lớn.
Bác hoangpts : 1. Em đồng ý với bác rằng các phòng thu đều sử dụng băng số cho thuận tiện trong việc in sao, bảo quản. 2. Những bác mua LPs như bác nói thì cũng giống bác khi cho rằng LPs phải chơi đĩa mới, thu âm mới. Nếu thế thì thà dùng CD còn hơn ! Em thích LPs của những năm 60,70 còn tốt cũng vì nó nhạc cảm hơn mấy cái LPs Digital mới.Nói cho rõ hơn là nó giống với giọng người ( với ca sĩ) , giống với nhạc cụ nghe trực tiếp hơn. 3. Thu âm mà không phải là nghệ thuật thì bác nhầm rồi ! Người thu âm chuyên nghiệp cần được đào tạo về âm nhạc và kĩ thuật, tính năng thiết bị, máy móc. Người đó cần có sự cảm nhận , tai nghe âm nhạc tốt. Nếu bác để ý sẽ thấy người thu âm cần có tai nghe để kiểm tra, tai nghe đó và thiết bị máy móc là dụng cụ để hỗ trợ người thu thanh. Người thu âm rất quan trọng.Ở các chương trình đặc biệt, bìa giới thiệu còn ghi cả tên người và thiết bị thu âm chương trình đó. Bác đừng nhầm với mấy ông cho thuê âm thanh hội nghị ở VN. Có mấy cái máy cho thuê, cứ vặn loạn cả lên. Hay tương tự như mấy ông nhà đài : khi sáo solo thì lại chĩa vào kèn :lol:
Nhưng công nhận bác tuananhmau ngo lôi chủ đề thú vị thật :lol: "An" hay "đi" "Miliket" và 'hảo hảo" "Sơn ca" và "Pari bynight" Ai bảo cái nào hơn ? Vậy nên có thơ rằng: Con lợn tăng trọng thì béo trắng. Gói mì ngày xưa lắm bụi đen. Pari by night có hồn lắm, Có khi hơn đứt ngài Karajan !
Ví dụ điển hình này các bác. Jazz at the Pawnshop một album đã được dân chơi audio thừa nhận mấy chục năm nay được ghi âm hoàn toàn bằng công nghệ analog từ năm 1976. Nhiều người cho là The Best Jazz Recording of the Century http://www.google.com.vn/search?hl=en&q ... ture&meta= Ngay nay chúng ta chủ yếu được nghe bản đã chuyển sang CD/digital thôi.
Album Jazz at the Pawnshop này mình hiện vẫn thấy bán trên mạng với các định dạng Vilny-records.Đâu chỉ là các định dạng SACD hay CD thôi đâu?
Oái cái này chắc không đúng đâu ngay cả ngoài hành tinh hình như cũng vậy thì phải Băng Ampex master khi xưa dùng trong phòng thu kết hợp với may thu 24 đến 48 kênh học máu lắm là 22 - 22kHz +/-1dB, S/N: 80dB với dolby, Distortion: 0.01% là muốn đủ xỉu rồi. Thời nay: 20 - 48kHz +/- 0.5dB (cần thì có thể DC - 48kHz nếu muốn dễ bay loa), S/N: 110 dB, Distortion: 0.001%. Trùi nhìn thông số là đủ biết kỹ thuật thâu nào ưu việt hơn rồi. Thời nay vì có hộp nhạc (sound module) và kỹ thuật tổng hợp Synthesizer nên người ta tạo âm thanh nhạc cụ dễ hơn mà không phải học tất cả các loại đàn nên nhiều nhạc sĩ đâm lười nên làm nhạc không dùng đàn thật nữa và làm đĩa chợ thật đáng tiếc! Tuy nhiên cũng nhờ hộp nhạc, kỹ thuật số, và Synthesizer nên nhiều nhạc sĩ làm nhạc thời nay tạo ra những bản nhạc hòa âm tinh vi và ngoạn mục hơn. Đặc biệt là kỹ thuật làm nhạc phim ảnh.
Em nói cụ thể là về đĩa CD mà bác ơi. Đĩa CD lấy đâu ra đến 48khz 110dB, chưa kể những hạn chế về kỹ thuật do định dạng CD ngày xưa Philips và Sony đặt ra "quá tiết kiệm" Còn thông số KT của đồ digital trong studio thì em chịu rồi :shock:
Oái nếu vậy thì không thể bàn băng nhựa R2R đồ gia dụng hơn chất lượng CD được vì R2R đồ gia dụng còn tệ hơn R2R dùng trong phòng thâu khá nhiều vì kích thước băng R2R đồ gia dụng hẹp và chạy chậm hơn R2R phòng thâu. Máy R2R đồ gia dụng các bác thường hay bàn may mắn lắm là 24 - 18kHz và S/N:75 dB nếu dùng thêm Dolby DBX. Mà có bao nhiêu cụ thâu R2R dùng Dolby DBX đâu cà. Nếu không dùng DBX thì S/N chỉ còn 60 - 65dB . Đã vậy không biết có bao nhiêu người còn băng gốc R2R thâu có nhạc nguyên thủy từ hãng sx hay hầu hết chỉ là thâu lại từ CD hoặc LP rồi phát lại bảo hay hơn CD hay LP ! Băng sang lại hay hơn (chất lượng hơn) đĩa gốc? Cái này Dzê em không hiểu nổi? Thật ra trên đời này kỹ thuật analog mà âm thanh gần bằng CD "về kỹ thuật" chỉ là đầu Video HIFI vì nó dùng dùng kỹ thuật FM (giống FM radio) để thâu. Nếu các bác còn đầu Video HIFI thì ngày nào thâu thử từ CD thì sẽ hiều ý em. Lý do: kỹ thuật FM cho băng thông gần như vô cùng nếu không có 1 giới hạn xung quanh nào khác. Còn nguồn 48khz 110dB thì em xin mời các bác High Definition audio (SuperCD, HDCD và tất nhiên là HD-DVD và Blu-ray) Còn đồ analog thì chịu ngay cả kiếm băng master trong phòng thâu của BMG hay Polydor .... cũng không có tham số này. Chọc dzui và bắt giò bác Hành Tinh cái chơi Nhớ các bác nhắm nhắm !
Tranh luận thế này có lẽ không bao giờ tới đích. Planet có thể đưa ra một vài ví dụ cụ thể về những bản nhạc analog có chất lượng thu âm cực tốt (như Jazz at Pawshop chẳng hạn), điều này tôi không phủ nhận. Thời nào cũng có những sản phẩm để đời và so sánh một bản nhạc thu bằng kỹ thuật số hàng chợ ở Việt Nam hiện nay với Jazz at Pawshop, e là nhiều người sẽ cười khẩy. Nhưng như thế không có nghĩa là những bản nhạc thu từ thập niên 50, 60 của thế kỷ trước nghe "mộc mạc" hơn bây giờ, "có hồn" hơn bây giờ. Nhận xét như thế là duy ý chí. Tôi vẫn thắc mắc và rất mong được giải thích rõ ràng khái niệm "mộc mạc" là như thế nào? Hay đó chỉ là thứ cảm nhận của mỗi cá nhân mà không có căn cứ cụ thể. Còn nếu coi sự "mộc mạc" là gần với thực tế, thì khả năng tái tạo âm thanh một cách chân thực của Digital chắc chắn không thua gì Analog. Điều này có thể chứng minh bằng những con số cụ thể và luận cứ khoa học hẳn hoi. Hệ thống máy móc đỉnh cao và định dạng phần mềm tuyệt vời nhất sẽ cho ra thứ âm thanh gần với thực tế nhất. Đó là thứ âm thanh cân bằng (Balance), vốn là khẩu hiệu và mục tiêu vươn tới của tất cả các hãng High-end trên thế giới. Sự trung thực là yếu tố quan trọng hàng đầu trong audio. Không thể ví với việc ăn thịt sống với việc ăn thịt trong bánh trưng được.
Hì hì Em cũng thích tranh luận lắm bác Dzê ơi. Vấn đề là nếu hãng SX dùng băng master analog tốt để đúc ra LP thì CD hãy coi chừng. Mặc dù thông số kỹ thuật của CD trên lý thuết rất là tốt nhưng tần số cao của âm thanh CD hay bị méo nhiều vì dùng chọn mẫu 44.1khz nên phần trầm tốt mà phần cao rất dở: Ở 100 hz thì 1 chu kỳ sóng âm có tới 440 mẫu dữ liệu Ở 1000 hz thì 1 chu kỳ sóng âm còn 44 mẫu dữ liệu Đến 20khz thì 1 chu kỳ sóng âm còn có 2 mẫu dữ liệu thôi Vì vậy nên mặc dù spec CD là 20khz nhưng kỳ thực tần số cao của CD rất là dở. Còn R2R tape loại Pro nếu chạy tốc độ cao có thể phát được trên 20khz ngon lành với độ chi tiết rất tốt ở dải cao. Như em đã nói là định dạng CD quá tiết kiệm nên để khắc phục hạn chế về tiếng treble của CD ko phải là dễ và khá mắc tiền.
Đã dùng mấy chục năm, rãnh đĩa mòn mà nghe vẫn hay hơn đĩa mới hả bác? Vậy mà bác Hùng Nha Trang bảo là LPs chỉ lướt trên 10 lần là vứt? Bác Hùng Nha Trang có đính chính gì không?
Em thấy chơi cái LP sao mà nó cầu kỳ quá, lau lau, chùi chùi, rồi lại cất kỹ không nó hư, nghe nổ lộp bộp chán muốn chết. Chơi CD cho nó gọn nhẹ, tiện lợi hơn. Cất giữ cũng dẽ, nhiều chương trình hay. Không biết sau này em già thì sao. Chứ giờ thấy cầm cái LP lên, tay run bần bật vì sợ nó rớt là thấy hết muốn nghe nhạc rồi
Cảm ơn bác nhiều. Bác giải thích thế em hiểu rồi. Có phải mộc mạc có nghĩa là giống như đóng bàn ghế. Cứ xẻ gỗ ra, lấy đinh nện vào thành hình cái bàn, không cần bào nhẵn, không cần đánh véc ni? Nếu đúng như thế thì mộc mạc có chứa đựng (bao hàm) thô kệch. Hay nói cách khác là không thô kệch thì không thể mộc mạc. Em diễn lại như thế có đúng không? Nếu sai thì nhờ bác giải thích rõ hơn.
Em hiểu "vứt" ở đây theo định nghĩa của "con buôn" :lol: :lol: :lol: là không bán được theo giá mong muốn :roll: :roll: :roll: Chọc bác Hùng một tí . Chúc vui.
Ấy ấy thế là chúng ta lại quay lại từ đầu nhé A KỸ THUẬT ANALOG TỪ CỔ CHÍ TÂN Bước 1: Băng master Ampex và dàn thâu analog 48 kênh như em bàn: 20-22kHz +/-1dB, 0.01%, S/N: 80dB với Dolby dBx. Bước 2: Bàn trộn mix analog méo thêm 0.01% và S/N: 85 dB Bước 3a: Đưa ra LP. Thông số LP 40 - 15kHz. Méo 0.1%. S/N: 55 dB. Bước 3b: Đưa ra R2R. Thông số 25 - 18kHz. Méo 0.01%. S/N: 75 dB với dBx. Bước 3b này rất hiếm có vì R2R đã rất hiếm có băng gốc thâu sẵn sau thập kỷ 70. Bước 3c: Đưa ra băng Cassette. Thông số 30 - 17kHz nếu dùng băng Chrome hoặc Metal. Méo 0.05%. S/N: 65 dB với dolby B. Báo hại rất nhiều máy phát giải dolby B không chuẩn. Đã vậy băng gốc hầu hết xài băng Normal nên băng thông chỉ được 30 - 15kHz là may lắm rồi. Gom hết các bước coi LP là lý tưởng thì 40 - 15kHz, 0.1%, S/N: 55 dB là tối đa. B KỸ THUẬT DIGITAL TỪ CỔ CHÍ TÂN Bước 1: Máy thâu digital 48 kênh dùng 24-bit/192kHz. 20- 48kHz (có hệ thống cho phép gần 90kHz) vì Nyquyst cho phép đến 192/2=96kHz) Méo 0.001%. S/n: 110dB. Bước 2: Bàn trộn digital xử lý trên 24-bit/192kHz. 20 - 48kHz. Méo 0.005%. S/N: 100dB. Bước 3a: Thâu ra HDCD, SuperCD, HD-DVD, Blu-ray. 24-bit. 20-22kHz (cho phép đến 48kHz nhưng lỗ tai không nghe nên không để thông số cao siêu làm gì) Méo 0.001 - 0.01%. S/N: 100 dB Bươc 3b: Thâu ra CD 20-20kHz. Méo 0.05 - 0.001%. S/N: 90dB. Gom hết các bước tệ lắm là kỹ thuật CD cũng ra được 20 - 20kHz. Méo 0.005 - 0.01%. S/N: 90dB. Nếu thông số 0.01% cho toàn giải của CD mà nghe tần số cao méo nhiều hơn kỹ thuật analog ví dụ như LP 0.1% thì coi bộ máy đo méo hài có vấn đề hay dàn nghe và lỗ tai chúng ta có vấn đề nhỉ? Cái này Dzê em chịu và không dám có lời giải thích! Nếu dùng CD là đại diện cho Digital thì e rằng quá chơi ép kỹ thuật digital vì nó là tận cùng bằng số. Cũng may chưa có anh em nào đem kỹ thuật MP3 là đại diện cho digital thì coi bộ digital còn chết lẹ nữa Cái này không dễ đâu vì nó còn phối ghép với cái đầu từ mà đầu từ là cái biến thế mà các cao thủ quấn biến thế đã nếm mùi quấn 20 - 20 kHz +/-1 dB quả là không dễ đã vậy cái đầu từ kích thước rất nhỏ không dễ gì cho nhà sx dễ dàng chế tạo. Méo và băng thông giới hạn cũng do cái ông đầu từ này gây ra. Ôi nhiều thứ rắc rối lắm.
Cái này thì em đồng tình. Em không biết các thông số đánh giá chất lượng âm thanh như độ động, trường âm, chi tiết ... gì hết nhưng em nghe các chương trình hòa âm cũ như Trường Sơn, Sơn Ca, Shotsgun em thấy nghe nhịp nhàng dễ chịu hơn các chương trình mới sau này kể cả ở trong nước lẫn hải ngoại. Các chương trình mới hòa âm nghe thấy lộn xộn làm sao đó.
Ai lại so sánh thế bác, hàng Pro đem đọ với đồ dân dụng sản xuất đại trà, chạy theo lợi nhuận. Sao bác không so với R2R Digital master? Biết tay nhau ngay mà. Tôi chẳng biết nhiều về kỹ thuật, nhưng không phải vì cái sự "tiện" và "lợi" như chúng ta thiển nghĩ mà những studio lớn trên thế giới họ chuyển qua sử dụng băng số cho việc thu âm đâu. Hay là mấy anh khoai tây không biết cảm nhận cái "mộc mạc", "ấm áp", "tinh diệu" của R2R analog như dân audio Việt Nam? Nếu vậy thì nền văn minh nhân loại đi lùi thật rồi. Buồn!
Bác này bình luận thế này thì không biết bác Cảm nhận Âm thanh từ mấy Em gái miền sơn cước với mấy Em sống ở Đô thành thế nào nhể? Sự "mộc mạc" chỉ là cảm nhận mà thôi!nhưng nếu cần máy đo hay test thì máy cũng chả hiểu là nó mộc hay không mộc đâu.Với lại nếu bảo Em tả một Em gái thôn quê mộc mạc thế nào Em còn giở sách hồi học tiểu học ra soạn cho bác được chứ vụ mà đo thấy Mộc này Em chịu thôi
Em không có kiến thức không dám bàn rộng. Nhắc đến Sơn Ca 7 Em thiển nghĩ sang hướng khác. Rằng cái hay bị quyết định bởi phối khí của chương trình ghi chứ cũng không hẳn là cho phương tiện nó được ghi lên. Em chưa được nghe Sơn Ca 7 bằng băng cối hay LP nhưng nghe trên đĩa 7000 nhân bản hàng loạt Em cũng thấy nó rất hay và mộc mạc. Vậy là sao? Jazz At the Pawn Shop nghe bằng CD Em cũng thấy nó rất hay và rất xứng đáng là 1 "Chương Trình" "Die For". Vậy bản thân em rút ra kết luận 1 chương trình sống mãi vì tự thân nội dung nó hay, chứ không phải vì nó được in lên chất liệu Analogue. Em chắc chắn là cũng có rất nhiều chương trình được ghi trên LP, R2R mấy chục năm về trước nghe chán òm. Tự thân nó đã chết, và chết thì không còn ai biết.
Em thì vẫn thừa nhận sức mạnh của công nghệ digital rồi tuy nhiên chất lượng âm thanh âm thanh ở dải cao mà hầu hết đầu CD phát ra thì chưa được thuyết phục cho lắm!!! Bài đầu tiên của em trong mạch này cũng chỉ đưa ra ý kiến phản biện về nhận xét của 1 bác khác về CD thôi. Thực tế hiện nay là phải xài những đầu CD khá mắc tiền thì dải cao nghe mới khá gần với máy quay đĩa loại thường thường. Những đầu CD rẻ tiền các bác có thể thấy thông số kỹ thuật cũng khủng khiếp lắm nhưng sao tiếng nó chói gắt như vậy? Còn công nghệ digital đời mới nếu làm chủ được nó thì chắc là tốt lắm rồi.
Em thì vẫn thừa nhận sức mạnh của công nghệ digital rồi tuy nhiên chất lượng âm thanh âm thanh ở dải cao mà hầu hết đầu CD phát ra thì chưa được thuyết phục cho lắm!!! Bài đầu tiên của em trong mạch này cũng chỉ đưa ra ý kiến phản biện về nhận xét của 1 bác khác về CD thôi. Thực tế hiện nay là phải xài những đầu CD khá mắc tiền thì dải cao nghe mới khá gần với máy quay đĩa loại thường thường. Những đầu CD rẻ tiền các bác có thể thấy thông số kỹ thuật cũng khủng khiếp lắm nhưng sao tiếng nó chói gắt như vậy? Còn công nghệ digital đời mới nếu làm chủ được nó thì chắc là tốt lắm rồi.
Bác lại không hiểu ý tôi rồi! Xin mời đọc kỹ lại! Quan điểm của tôi là sự mộc mạc chỉ có thể cảm nhận được, không có thước đo nào chuẩn để xác định một cách chính xác "mộc mạc" như thế nào. Mỗi người một khác. Còn thông số kỹ thuật thì chứng minh cho chúng ta một kết quả chính xác và không ai có thể phản bác được. Vậy nên dựa vào cái gì để khẳng định chất lượng của các định dạng phần mềm? Cảm nhận hay khoa học? Một người bạn có nêu quan điểm rằng tai người cũng phải burn. Nghe sai nhiều đâm thành quen, cứ cảm nhận rằng ấy mới là hay. Khi nghe chuẩn, lại cứ khăng khăng là nó không mộc mạc, không có hồn. Các bác nghĩ thế nào?
Em thì vẫn thừa nhận sức mạnh của công nghệ digital rồi tuy nhiên chất lượng âm thanh âm thanh ở dải cao mà hầu hết đầu CD phát ra thì chưa được thuyết phục cho lắm!!! Bài đầu tiên của em trong mạch này cũng chỉ đưa ra ý kiến phản biện về nhận xét của 1 bác khác về CD thôi. Thực tế hiện nay là phải xài những đầu CD khá mắc tiền thì dải cao nghe mới khá gần với máy quay đĩa loại thường thường. Những đầu CD rẻ tiền các bác có thể thấy thông số kỹ thuật cũng khủng khiếp lắm nhưng sao tiếng nó chói gắt như vậy? Còn công nghệ digital đời mới nếu làm chủ được nó thì chắc là tốt lắm rồi.
Các bác tranh luận vui quá, ý em lập ra topic này chỉ muốn cùng mọi người đưa ra cách sưu tầm sao cho hợp lí nhất chứ không bỏ A hay D cả, bởi dù gì ttrong hệ thống của mỗi người đều tồn tại cả 2 mà. Cả 2 dù ở thời kì nào cũng đều có những bản thu hay "vô cùng". Các bác nói đến các thông số Master của A và D để a e biết thêm thông tin thôi còn cái mà mọi người đang chơi nhiều nhất, tức "sản phẩm cuối cùng" cầm trên tay vẫn chỉ là CD(nhiều nhất),Sacd,xrcd và Vinyl,r2r,tape thôi. Em đưa ra mốc 82-83 cũng vì cái ranh giới rạch ròi giữa 2 thời kì mà thôi. Còn nếu bác nào chưa có điều kiện có LP Jim Reeves xuất bản ngày xưa chẳng hạn(e ví dụ) thì vẫn chơi CD đc mà,thỏa cơn ghiền và vẫn còn hơi hướng từ bản gốc thời A nhưng tìm đc Lp xưa mới là đúng nghĩa nhất. Hay Norah Jones nhà sx lại đáp ứng thị hiếu thêm cho những người mê Lp... Chúng ta vẫn cứ chơi phong phú đi mới có thêm nhiều thứ để nói chuyện.