Thăm chợ Giời trước ngày di dời (TT&VH) - Mới đây, theo chủ trương của TP Hà Nội, chợ Hòa Bình - chợ tạm lâu đời nhất thủ đô vốn đóng đinh vào đời sống người dân với tên gọi là chợ Giời, sẽ phải di dời. Lần đầu tới chợ Giời, nằm trên địa bàn quận Hai Bà Trưng, người ta hoàn toàn có thể bị lạc lối, mất phương hướng trong khu chợ có cả "những ngã tư và những cột đèn" và “ma trận” với những linh kiện, thiết bị lủng lẳng treo khắp dọc lối đi. Dân buôn không quan tâm di dời Đi cùng tôi là một anh bạn vốn là "thổ dân" chợ Giời, anh hướng dẫn tỉ mỉ "sơ đồ" chợ: Phố Chùa Vua bán phụ tùng xe máy. Ngõ Trần Cao Vân bán các loại linh kiện điện tử. Ngõ Yên Bái bán đồ điện. Phố Thịnh Yên bán loa đài và các chủng loại đồ điện tử. Phố Lê Gia Định bán phụ tùng ô tô… Khác với mường tượng ban đầu của chúng tôi, tiểu thương ở chợ không hề hoang mang vì "nồi cơm" đang bị "lung lay". Thậm chí, việc di dời không đáng là chủ đề "buôn" chuyện của dân bán hàng. Lần mò trong "rừng linh kiện", chúng tôi cũng tới được ban quản lý chợ Hòa Bình. Một cán bộ Ban Quản lý chợ cho hay: Chợ bị dọn đi hay không là việc của giời! Người dân ở đây không có gì xôn xao cả. Hỏi chợ Hòa Bình ở đâu không biết, nhưng hỏi chợ Giời thì ai cũng biết". Một góc chợ Giời Vị cán bộ này cũng băn khoăn: Chúng tôi đã mất bao thời gian mới đưa chợ vào được khuôn khổ như vậy. Bởi tổ chức gian hàng, hệ thống kho, phải tổ chức hàng năm giời mới được". Lời vị này cũng không hẳn không có lý. Không "chính thống" như cầu Long Biên, Nhà hát Lớn…song chợ Giời lại là một dấu vết đặc biệt ghi lại những "khúc quanh" lớn của đời sống nhân dân thủ đô. Tôi bất chợt bắt gặp hình ảnh chiếc máy khâu Liên Xô cũ kĩ, được "tút" lại thành bàn bày bán các linh kiện. Những hàng chữ hoen gỉ trên khung máy, gợi đến những tháng năm dài của lịch sử chợ Giời. Theo nhiều thông tin, chợ Giời bắt đầu có từ năm 1954 - 1955, những người Bắc di tản vào Nam sinh sống kéo nhau tới góc phố Huế bán tháo tài sản. Chợ Giời hình thành từ đó. Có nhiều cách giải thích cái tên chợ Giời (hay chợ Trời). Người cho rằng vì mua bán ở ngoài trời, không vòm che nên gọi là chợ Giời. Sau cái tên này thấm đẫm vào tâm thức dân gian song ngôn ngữ có phần thay đổi nên một vài người gọi là chợ Trời. Lại có chuyện rằng, vì chợ bán toàn đồ "đểu" nên khi mua hàng xong, người mua mới phát hiện ra và thảng thốt kêu "Giời"… Trong những năm chiến tranh, chợ Giời tồn tại đáp ứng những chiêu trò "du di" về cung cầu hàng hóa của người dân trong nền kinh tế chặt chẽ thời chiến. Lúc ấy, chợ là mục tiêu dẹp bỏ của chính quyền. Thời cực thịnh của chợ Giời là khoảng năm 1975- 1985, khi kinh tế bao cấp không thích hợp với thời bình. Và những gì không mua bán do tem phiếu, người ta mang ra chợ Giời trao đổi. Từ cục pin tiểu tới con gà, cân gạo và cả cái xe máy "cá ươn". Vào giai đoạn này, chợ Giời phần nào giúp "cân bằng" được những mâu thuẫn trong nền kinh tế thủ đô. "Cũng bởi thế, năm 1985, chợ Hòa Bình được phép thành lập Ban Quản lý"- ông Trung, cán bộ Ban Quản lý chợ bùi ngùi nhớ lại. Từ chợ "ngầm", do quy mô phát triển và tính tích cực, chợ Giời đã được thừa nhận và đường đường chính chính trở một phần của đời sống người dân Hà thành. Sau ngày đổi mới, từ chỗ buôn đủ các loại mặt hàng, chợ Giời dần khu biệt thành "sân chơi" riêng của những người yêu công nghệ, kỹ thuật. Vẫn là chợ Giời thôi! Chợ Giời qua nhiều giai đoạn vẫn tồn tại như một dấu vết thú vị về lịch sử, đời sống thủ đô. Ngày 19/9/2012, UBND quận Hai Bà Trưng đã kiến nghị thành phố di chuyển chợ tới địa điểm khác đảm bảo hạ tầng, vệ sinh, môi trường, phòng cháy chữa cháy. Lý do được đưa ra là tại chợ Hòa Bình đã gây ô nhiễm môi trường và cản trở giao thông trong nhiều năm. Quận Hai Bà Trưng đề xuất chợ Giời sẽ được di chuyển tới chợ đầu mối Đền Lừ (quận Hoàng Mai). Vừa qua, thành phố đã có văn bản phúc đáp, đồng ý về chủ trương di chuyển chợ đi nơi khác. Chợ di chuyển, người Hà thành nghe tin lại giật mình kêu "Trời!". Nhưng bản thân những người bán hàng lại thản nhiên. Bởi có lẽ, như nhiều tiểu thương chúng tôi gặp, với họ, chợ Hòa Bình dù có dời đi đâu, thì Hà Nội vẫn cần có chợ Giời. Có phải vì thế mà họ tự tin? Phạm Mỹ http://thethaovanhoa.vn/132N20121010101 ... di-doi.htm
Hồi những năm 80 thế kỉ trước em toàn theo Ông nhà em ra chợ Giời mua phụ tùng xe đạp về lắp sau đó lại mang ra chợ đứng bán. Mỗi tuần một chiếc xe đạp ra đời từ nhà em :lol:. Ông nhà em kiếm ăn như vậy có đến gần chục năm nên mới nuôi được lũ con trong thời bao cấp khốn khó. Khi học cấp 3 em cũng thích mấy món điện tử nên hay ra Trần Cao Vân mua linh kiện về lắp đài transitor nghe hay đáo để. Kỷ niệm buồn ở chợ Giời là em bị móc túi hết sạch cả tiền Ông nhà em sai ra chợ mua mấy thứ . Nhanh thật, vậy mà đã mấy chục năm rồi. Bây giờ chợ Giời chuyển đi thì cũng thấy thế nào ấy
Kỷ niệm đầu đời của em là mua phải cái loa đểu ở chợ Giời. Lúc mua thấy có ít nến dính ở chỡ râu loa, có đo điện trở lên bình thường nhưng không thấy loẹt xoẹt. Thắc mắc thì lão bán hàng nói do đồng hồ rởm nên chỉ đo được thông mạch. Mang về thử thấy loa đạt độ tĩnh lặng tuyệt đối. Cạy thử chỗ nến thì thấy 1 con điện trở nối vắt ngang 2 râu. Mang ra thì bán hàng mồm năm miệng mười báo do mày làm đứt. Ức mà không làm gì được. Bây giờ vẫn thấy lão ấy bán hàng, nhưng gian hàng ngày càng nghèo nàn đi
Lại một nét văn hóa (em thấy nó xứng đáng hơn ngàn lần những thứ đang được phong là văn hóa) của Hà nội sắp biến mất theo tư duy chả giống ai :evil: Chợ hàng Bè bị giải tỏa, lúc đầu thấy đường phố thông thoáng dân thấy cũng ổn. Nhưng chỉ sau độ 1-2 năm hàng loạt khách sạn tư nhân to vật vã hối hả mọc lên ở nơi trước kia giá đất rẻ hơn các phố xung quanh khá nhiều vì nằm trong lòng chợ, thì người ta mới ngẫm ra điều gì đứng đằng sau những quyết định kiên quyết và có vẻ vì dân kia :wink:
những gian hàng dạng kios hiện trên ngõ thì chắc chắn đi, còn các gian ở nhà trên phố lớn và ngõ vẫn sẽ bán như thường, chỉ có là ít gian hàng hơn thì lựa chọn đồ rẻ hơn sẽ khó hơn thôi Tóm lại là sẽ thoáng đường hơn một chút
Theo mình chả nên "Giời" chợ Giời đi chút nào , mình chả thấy nó ô nhiễm , chả thấy nó cản trở giao thông gì hết . Và theo quy luật , chợ mới bao giờ cũng tiêu điều , vắng khách hơn chợ cũ , sao ko thay vì làm cho nó trật tự hơn , văn minh hơn mà lại phải chuyển đổi , đây chắc là ý của mấy ông cán bộ để phục vụ mục đích gì đó của họ như lấy đất xây công trình thương mại gì gì đó