Tám chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

Discussion in 'Quán Cafe VNAV' started by format, 29/9/11.

  1. format

    format Advanced Member

    Joined:
    20/6/08
    Messages:
    522
    Likes Received:
    4
    Location:
    Buôn Ma Thuột
    Trong thời gian tạm trú tại HN, lê la các ngõ hẻm kiếm miếng ăn đường phố, lang thang trên internet, em lượm được bài viết này, chưa tìm được tác giả, post lên để các bác cùng suy ngẫm, bàn luận, nhiều ý em thất đúng phết. Đúng là: Miếng ăn là miếng tồi tàn! :mrgreen:

    Có thể có ý sẽ đụng chạm, mong các bác bỏ qua, mục đích chỉ là thư giãn... :D

    Bún chửi, phở xếp hàng ở Hà Nội

    Ở HN có quán bún chửi khá nổi tiếng, mặc dù người bán hàng luôn tỏ thái độ lạnh nhạt thậm chí còn thường xuyên chửi khách hàng nhưng khách vẫn tới ăn nườm nượp. Một quán khác là phở Bát Đàn thì khách tới ăn phải xếp hàng dài, chờ nhận phở rồi tự đi tìm chỗ ngồi (có khi đứng) để ăn... Thật khó lý giải động cơ của sự vất vả này là chỉ vì một miếng ăn ngon hay còn vì một lý do nào khác?

    Đất nước ta đã phải trải qua một thời kỳ của những đêm dài bao cấp ảm đảm, túng thiếu mà những ảnh hưởng của nó cho đến ngày hôm nay vẫn chưa thể đánh giá hết. Sự thèm khát một bát phở ngon như một nỗi ám ảnh cố hữu đối với không ít người. Vì một bát phở, có lẽ không chỉ phải xếp hàng, nghe chửi bới mà thậm chí bị đánh đập họ vẫn cam chịu để được ăn. Những người này từ lâu đã trở thành nô lệ của thức ăn mà không hay, tai hại hơn họ đã vô tình cổ vũ cho một thứ văn hóa kỳ dị, mọi rợ của một nhóm người "HN gốc".

    Chợt nhớ ngày xưa đi xem xiếc khỉ, sau mỗi lần diễn trò khỉ thường được người ta cho ăn món ăn mà khỉ ưa thích, và vì thế khỉ luôn "vui vẻ phục tùng". Dù sao theo Đác Uyn thì người cũng có nguồn gốc từ khỉ..."

    Ðuổi, quát, chửi...

    Ðến Bát Ðàn! Thâm nhập vào khu phố cổ, chúng tôi chia nhau mỗi người một việc: Tìm chỗ để xe hoặc xếp hàng mua phở. Khách hàng sẽ “được” nếm “hương vị” đầu tiên là... xếp hàng ngửi phở và... mồ hôi người. Loay hoay, ngơ ngác chừng gần 10 phút tôi mới tìm được chỗ để xe.... Chạy tới nhà hàng, tôi không biết bạn mình đứng ở đâu trong đám đông đến mấy chục người đang xếp thành hai hàng cong sang hai bên phố như hình hai cái râu rồng (vì không thể xếp hàng thẳng ra lòng đường).

    Không có chỉ huy, giám sát nhưng những thành viên trong hàng khá kỷ luật: Ðến trước đứng trước, đến sau xếp sau. Không chen lấn xô đẩy, không đặc cách ưu tiên. Thực khách phần lớn mang vẻ của giới thu nhập trên trung bình. Họ xếp hàng dưới cái nắng gắt cắn như kim châm và chỉ dịch được từng bước dính sát vào cái mùi mồ hôi bết áo của người đứng trước để tiến dần đến cái thớt của người đàn ông đang chan chát băm hành thái thịt. Người già, trẻ con, bà chửa đến những ông cán bộ nhìn rất khó tính, trịch thượng hay các cô gái kiêu kỳ quen được chiều chuộng... đều cam nguyện như vậy.

    Anh bạn tôi được nhận phở trước, 7-8 phút sau đến tôi. Quả là mùi thơm của hành mỡ, nước dùng, bánh, thịt hấp dẫn khác thường. Nhưng khi ôm được bát phở nóng bỏng trong tay thì cũng là bắt đầu cho cuộc thử thách phần hai, đó là tìm chỗ ngồi... Quán phở chật chội, khách ngồi tràn ra cả vỉa hè.

    Nhiều người bê bát phở nóng vẫn nghiến răng chịu đựng, mắt nhớn nhác tìm chỗ đặt bát. Nhiều đôi vợ chồng, bố con, chị em đi với nhau nhưng phải mỗi người mỗi bàn. Mời nhau bằng ánh mắt. Bởi nếu họ chờ có một bàn trống đủ để cùng ngồi thì chắc là để ăn... trưa. Muốn ăn được phở ở đây, ngoài sức chịu đựng xếp hàng thì họ còn phải có nghề bưng bê.

    Bát nóng, phở đầy, nền nhà trơn trượt, khách đông, nắng gắt... nên chỉ một giây thiếu tập trung thì sẽ vật cả bát vào mặt nhau hoặc đổ cả nước phở vào lưng cô gái đang ngồi hay một bà già đứng cạnh. Người có kinh nghiệm thì đừng chạy tìm chỗ mà phải nhanh mắt “tia” xem ai sắp ăn hết thì đứng sau lưng họ, chờ họ đứng dậy mà lao ngay vào. Thế là sau 40 phút anh bạn phương xa của tôi cũng được biết thế nào là đặc sản phở Hà Nội.

    Gặp một tay sành ăn chúng tôi biết rằng thủ đô còn có nhiều quán cơm bán phiếu ăn từ đầu tháng, đến bữa khách xếp hàng chìa phiếu, tự bê cơm về chỗ mà ăn. “Cao cấp” hơn nữa còn có phở Ðuổi, phở Quát, tức là khách vừa phải chờ, phải tự thu xếp gửi xe, chỗ ngồi lại còn vừa bị nhà hàng mắng nhiếc, quát tháo như đuổi đi.

    Ở chợ Ngô Sĩ Liên (trên phố Ngô Sĩ Liên) còn có quán bún nổi tiếng gọi là bún “chửi.” Bún móng giò, rọc mùng rất ngon nhưng bà chủ có gương mặt đen dày cùng cô con gái mỏ nhọn thì không ngừng chửi khách trong bất cứ hoàn cảnh nào. Ví dụ khách gọi một bát bún, sau đó gọi thêm thịt hay gia vị thì bà chủ nói: “Lần sau thì gọi mẹ nó một lần cho nhanh!” Khách đợi lâu mà giục thì coi như tiêu đời.

    Lúc đó sẽ là: “Làm đ. gì mà phải giục rối cả lên!” hay “Không có 10 tay nhá!”à Ai xin thêm chút rau sống hay miếng ớt thì phải cúi sẵn đầu xuống để chuẩn bị lắng nghe những trận mắng nhiếc với toàn “món” không sinh vật nào ăn được. Thậm chí có cô gái gọi món thỏ thẻ, nhẹ nhàng quá cũng bị chửi: “Mẹ! Ðiệu chảy nước ra...” Cho đến cách đây ít tháng, một thực khách du côn (không biết đã từng bán phở, bún gì chưa) đến ăn hàng, bị nhiều “gia vị chửi” quá, nổi đóa đánh bà chủ... đi viện.

    Ông bạn sành ăn nói: Ðuổi, quát, chửi, xếp hàng và cố gắng đối xử tàn tệ với khách thì không chỉ ở hàng ăn mà cả hàng bia, cắt tóc, sửa chữa máy ảnh... “gia truyền” ở Hà Nội cũng đều có. Ngược đời là những nhà hàng ấy thường có lịch sử lâu năm, có thương hiệu và tất nhiên rất đông khách!

    Những ông bà chủ này khi được hỏi thường cho rằng họ là số 1, khách không thiếu nên không cần phải ngọt nhạt. Hoặc một số đã quen với cảnh thương mại thời bao cấp, nay không cần thay đổi mà vẫn bán được hàng, lại có thương hiệu độc đáo nên... kệ. Số còn lại cơ bản là các ông bà chủ mang bản tính hung đồ, lỗ mãng nhưng nấu ăn ngon. Nhưng thật ra, những loại quán hàng này tồn tại là do sự chấp nhận của khách hàng.

    Những người hiểu Hà Nội chia khách làm ba dạng. Một là số người già, luôn “nhớ nhung” cảnh sống bao cấp. Họ thích thế. Hai là số khách ưa sành điệu, thích sống “Hà Nội phố.” Ðã ăn phở thì phải ăn phở Bát Ðàn, đã ăn kem thì phải kem Tràng Tiền, đã đi chơi với bạn gái thì phải đưa ra hồ Tây... để vênh mặt lên với dân qua đường và để có chuyện mà khoe (nếu “vô phúc” cho ai hỏi anh chị đi chơi (ăn) ở đâu vậy?)
    Họ ngầm cho rằng đó là một nét văn hóa rất Hà Nội... Kiểu thứ ba “bệnh hoạn” đến mức tưởng như không có thật. Ðó là “không bị xử tệ thì ăn không ngon!” Thậm chí có ông chủ (khi mát mình) bộc bạch: “Mình đang chửi mắng nó (khách) quen rồi, nó thích. Bây giờ mà tử tế có khi phá sản (?!)”Nhà văn Băng Sơn từng giải thích: Người Hà Nội ăn không chỉ lấy ngon hay no mà còn cả thưởng thức không khí ẩm thực thật riêng biệt, đặc trưng... Có lẽ cách giải thích ấy phù hợp với các quán phải xếp hàng hoặc quán nhà cổ như chả cá Lã Vọng mà thôi chứ nhu cầu bị chửi, quát, đuổi thì chắc... hiếm!

    Không ăn thì biến!

    Những nhà hàng ngược đời nói trên thường có “cá tính” đó là chế biến ngon và dường như cả ý thức lẫn vô tình, họ cố gắng xử tệ với khách như để tạo sức hấp dẫn, chất “gây nghiện” của riêng mình. Và quát, đuổi, chửi tức là vẫn còn... quan tâm đến khách. Nhưng phổ biến hơn, ngán ngẩm hơn chính là sự coi thường khách. Bơ (bỏ mặc) hết!

    Trong một quán ăn sáng ở phố Yên Phụ, đám khách miền Nam vào gọi bánh mì ốp-la. Không thấy nhà hàng đả động, tưởng bị quên, khách nhắc. Tay phục vụ không thèm nhìn khách, liền nói: “Ðợi 15 phút!” Chờ 10 phút sau, khách lại gọi tay nhân viên nọ. Anh ta cộc lốc: “Mới 14 phút!” “Ốp quả trứng thì hai phút chứ mấy!” “Ở đây qui định gọi gì cũng 15 phút.” “Trời, qui định kỳ vậy?” Gã phục vụ mặt không biến sắc, mắt không nhìn người đối thoại, vừa đi vào nhà vừa lẩm bẩm: “Ăn không ăn thì biến!” Ðoàn khách há hốc mồm, người nọ hỏi người kia mà không tin ở tai mình...

    Phổ biến nhất là tình trạng gọi ít mang nhiều. Gọi món trong thực đơn, nhà hàng không có nhưng cũng không thèm thông báo. Khi khách hỏi quá thì nói là hết rồi. Thậm chí không hết cũng nói là hết để đỡ... phiền. Một nhà hàng có địa thế đẹp nhất nhì Hà Nội bán đặc sản bánh tôm ngay cạnh hồ Tây cũng có thái độ phục vụ rất khó chịu. Khách ăn xong, gọi chén trà, nhân viên xẵng giọng: “Không có!” Nhưng khi thấy đoàn khách nước ngoài ngồi bàn bên ăn xong thì họ bê ra một ấm trà. Tất nhiên là tính thêm tiền...

    Có người nói với tôi là anh ta hơi xấu hổ khi đọc cuốn sách nổi tiếng Chiếc Lexus và cây ô-liu của tác giả Thomas L.Friedman viết về toàn cầu hóa. Sách nói đến rất nhiều vùng đất trên thế giới với những đặc trưng riêng thời toàn cầu hóa đều rất hoành tráng. Riêng Hà Nội được nhắc đến chút ít thì là về câu chuyện anh hầu bàn của khách sạn Metropole: Khách (tác giả) gọi quít để tráng miệng. Hầu bàn nói: Hết quít rồi. Lúc đó VN đang mùa quít. Ðường phố vô vàn quít. Tác giả nói: “Sáng nào cũng thấy đầy quít trên bàn. Chắc chắn thế nào trong bếp cũng còn quít mà?” Anh hầu bàn lắc đầu. Khách xin thay bằng dưa hấu. Năm phút sau, người phục vụ bê ra một đĩa quít và nói: “Không có dưa hấu. Tôi tìm ra quít à”

    Khu phố cổ Hàng Ngang, Hàng Ðào nổi tiếng kinh kỳ bán nhiều quần áo, giày dép. Thế nhưng khách dù sang hèn, tây ta có ngắm hàng, xem giá thì ông bà chủ cũng coi như... không khí. Mắt nhìn xuyên qua mặt khách, miệng cậy không ra một lời chào. Còn đám nhân viên thì bám chặt lấy khách không rời nửa bước. Không giới thiệu, không mời mọc, tư vấn mà chỉ để cảnh giác... mất cắp.

    Có người lý giải tình trạng trên bằng hai lý do. Thứ nhất là Hà Nội đã sống quá lâu trong bao cấp. Tư duy, phản xạ trước cơ chế thị trường không được như Sài Gòn. Thứ hai là dân Hà Nội thường có thói quen dễ bằng lòng với những thành quả bước đầu. Lý luận này được chứng minh bằng chuyện: Những nhà hàng độc quyền vị trí đẹp (gần hồ, gần sông, ngã ba, diện tích rộng...) rất ít khi có văn hóa kinh doanh tốt.

    Vì không cần cải thiện thì họ cũng có khách. Số khách buộc phải đến vì chỗ ngồi đẹp cũng đủ nuôi sống chủ hàng. Và chủ chỉ cần vậy. Sinh động hơn là câu chuyện đôi vợ chồng một nhà hàng đặc sản ngan vịt ở quận Thanh Xuân. 15 năm trước họ là đôi tình nhân sinh viên nghèo, xa quê. Ra trường không muốn xa nhau. Trụ Hà Nội thì chưa có việc. Chàng trai tìm được nghề chở ngan vịt thuê. Thay vì nhận tiền công, anh nhận gia cầm cho bạn gái chế biến thành cháo, miến, bún gồng gánh bán hàng tối ngay cổng ký túc xá Mễ Trì.

    Chịu khó, có khiếu nấu ăn, vui tính, tốt bụng và giá rẻ nên quán dù xập xệ nhưng rất đông khách. Chăm làm, tiết kiệm, không mấy chốc họ đã thuê được một gian hàng đàng hoàng. Cưới nhau, sinh con, thuê thêm người làm và bốn năm sau quán vịt ngan ấy đã trở thành một trong những nhà hàng ăn nên làm ra nhất khu vực.

    Họ mua được nhà, mở được nhà hàng rộng rãi, sắm thêm tiện nghi nhưng lúc này ông bà chủ đã trở thành trọc phú. Ăn nói chỏng lỏn, kênh kiệu. Ðám gia nhân làm ẩu, bẩn, kém chất lượng và khách hàng vắng dần. Nhà hàng mấy năm sau dẹp bún phở, cho thuê bán quần áo. Vợ chồng chủ nhà sống tầng trên và cũng lại đi làm thuê...

    Tôi có ba năm sống cảnh cơm hàng cháo chợ ở phố Pháo Ðài Láng (phường Láng Thượng, Cầu Giấy), hằng ngày ăn cơm trong một quán bình dân không có biển hiệu. Bà con gọi là quán Ba Cô vì nhà có ba chị em gái. Cơm ở đây bán cho người làm thuê, bán hàng rong và sinh viên nên giá cả luôn rẻ nhất Hà Nội. Sau này ăn những bữa cơm đắt tiền hơn nhưng thú thật tôi vẫn thấy không ngon bằng cơm ở quán Ba Cô.
    Không phải vì họ xinh đẹp hay lắm duyên thầm, thậm chí ba cô đều đã có chồng là những gã đàn ông lực lưỡng (rất đáng ngại!), mà vì dù nắng lửa hầm hập bên những lò than dưới mái tôn, hay mưa phùn gió bấc buốt như kim châm cũng chưa bao giờ tôi thấy các cô cáu gắt hay lạnh lùng kể cả với anh xích lô nát rượu, bà bán rau bủn xỉn hay cậu sinh viên nợ lâu. Mâm cơm các cô dọn rất gọn gàng, bắt mắt và vừa đủ bữa (không bê nhiều để tính tiền). Mọi thứ tuy rẻ tiền, đơn giản nhưng sạch sẽ, chu đáo. Vài năm bán cơm nay họ đều rất khá giả. Hỏi thăm, hóa ra họ là người Hà Nội gốc!......"
     
    Tags:
  2. Muzich

    Muzich Advanced Member

    Joined:
    17/8/10
    Messages:
    888
    Likes Received:
    21
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Bún chửi ở chợ Ngô Sỹ Liên đây mờ. Quán này bán bún lưỡi ngon phết. Khách lạ ko biết vào lần đầu nghe chửi chắc sách quần đứng dậy về liền :lol: . Mỗi lần vào quán này em gọi rõ to "Bà chủ cho bát bún lờ". Thế là bà ý cười phe phé khả ố lém :mrgreen:
     
  3. format

    format Advanced Member

    Joined:
    20/6/08
    Messages:
    522
    Likes Received:
    4
    Location:
    Buôn Ma Thuột
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Bún chửi thì em chưa ăn nhưng nghe qua cũng khiếp lắm rồi. Riêng phở xếp hàng thì cũng kiên nhẫn xếp hàng được đúng 1 lần dưới nắng hè. Thề không bao giờ quay lại 1 lần nữa :(
     
  4. khuehn

    khuehn Advanced Member

    Joined:
    12/10/06
    Messages:
    5.241
    Likes Received:
    50
    Location:
    Ha noi
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Ăn sáng ở hàng phở này nếu đi sớm thì cũng phải xếp hàng một lúc thôi, nước phở ngon nhưng chất lượng có kém trước rồi, mình cũng không thích ăn bún nên chưa thử bún mắng cháo chửi :D còn mấy quán phở nữa nổi tiếng nhưng chưa thử hết !
     
  5. Suotngayloavoidai

    Suotngayloavoidai Advanced Member

    Joined:
    31/3/07
    Messages:
    1.336
    Likes Received:
    109
    Location:
    Where the Worst becomes Worse!!!
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    - Em đọc ở đâu đó họ định nghĩa tiêu chuẩn của 1 bữa ngon như thế này ạ: (theo thứ tự quan trọng giảm dần nhé)
    1. Ăn ở địa điểm đẹp (có câu 1 miếng giữa đàng bằng 1 sàng xó bếp đó thôi)
    2. Ngồi với những người thú vị (mấy bà chủ hàng với nhân viên ở trên thì vứt)
    3. Món ăn ngon (Xếp cuối cùng nhé)
    ==> Phở có ngon đến mấy mà ăn ở mấy chỗ này thì nuốt không trôi các bác ạ :D
     
  6. Muzich

    Muzich Advanced Member

    Joined:
    17/8/10
    Messages:
    888
    Likes Received:
    21
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Thi thoảng rảnh rỗi lê la những chỗ dư lày hay phết các bác ạ. Nhiều cái cũng buồn cười :lol:
     
  7. format

    format Advanced Member

    Joined:
    20/6/08
    Messages:
    522
    Likes Received:
    4
    Location:
    Buôn Ma Thuột
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Tóm lại kiểu gì cũng phải xếp hàng bác nhỉ? :D
     
  8. format

    format Advanced Member

    Joined:
    20/6/08
    Messages:
    522
    Likes Received:
    4
    Location:
    Buôn Ma Thuột
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Nuốt thì trôi (vì nó có nước) nhưng không thấy ngon như truyền miệng bác ạ... :D
     
  9. khuehn

    khuehn Advanced Member

    Joined:
    12/10/06
    Messages:
    5.241
    Likes Received:
    50
    Location:
    Ha noi
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Kể cả khi nào mỗi một mình là khách cũng phải tự xếp hàng trả tiền và tự bưng bát phở ra bàn tìm chỗ ăn, hiện nay chỉ có quẩy là gọi được nhưng cũng trả tiền luôn rồi hẵng ăn :D :lol: :mrgreen:
     
  10. format

    format Advanced Member

    Joined:
    20/6/08
    Messages:
    522
    Likes Received:
    4
    Location:
    Buôn Ma Thuột
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Search trong VNAV, cá cụ cũng bàn đến cái quán này rồi, nghĩ buồn cười nhỉ :D

    khivang wrote:
    Em xin kể một câu chuyện nhỏ về phở Bát đàn.Có lần dẫn ông bạn ở Sài gòn lần đầu ra HN đến ăn phở Bát đàn vì ổng yêu cầu phải đúng phở HN gốc.Ăn xong lúc ra ngồi uống nước , em tranh thủ hỏi :
    " Sao ? ăn thế nào ?"
    ông bạn em khen :
    "Chà , ngon thiệt nhưng kì quá hà "
    Em vội hỏi ,trong lòng thầy hơi gợn gợn:
    " Kỳ cái gì "
    " Thì kỳ cái chuyện xếp hàng đó , ở trỏng cứ ngồi vô bàn là người ta bưng ra tận nơi.Đây lại còn đòi tiền trước nữa chớ..."
    Hắn lại lẩm bẩm tiếp :
    "Phục vụ vậy mà vẫn có khách tới ăn ,ở trỏng thì dẹp tiệm lâu rồi..."
    Em cãi : "Nhưng phở nó ngon nên đông quá phải xếp hàng , sợ nhầm lẫn nên nó đòi tiền trước , cũng phải thông cảm cho nó chứ..."
    Ông bạn em thủng thẳng :
    "Đông sao ko mở rộng cửa hàng thêm ra , thuê thêm người bán , người phục vụ , thì có phải bán được nhiều hơn ko ?"
    Câu chuyện đến đây em xin PAUSE để xin ý kiến các bác cách trả lời sao cho đúng .


    Ồ đấy là tuỳ theo cách marketing thôi. Còn như em, trong trường hợp quán đắt khách thì em sẽ không mở rộng thêm vì thông thường khi mở rộng thêm thì chất lượng sẽ không được như cũ. Cái này thì em thấy ở quê mình rất rõ. Trong trường hợp này rất nên tăng giá để khẳng định thương hiệu, tương tự như LV hoặc Valentino...

    Bản thân quán phở đó, cách xếp hàng đó chính là một cách PR cho quán phở. Nhắc đến là nhớ tới việc phải xếp hàng. Điều quan trọng nhất trong marketing là tạo điểm khác biệt. Như vậy quán phở này đã làm được. Do vậy, không nên cho việc mở rộng, thay đổi phong cách phục vụ sao cho giống một ai đó hay thoả mãn số đông đã là cách hay để khẳng định vị thế trên thị trường. Hãy là chính mình thôi!
     
  11. Mike

    Mike Advanced Member

    Joined:
    11/9/09
    Messages:
    9.171
    Likes Received:
    26
    Location:
    San Fanx...Long
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Em nghe nói ở HN giờ có mốt trà chanh cắn hạt hướng dương đúng kô các bác :?:
     
  12. khivang

    khivang Advanced Member

    Joined:
    2/10/06
    Messages:
    4.165
    Likes Received:
    34
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Khổ quá cơ. Mấy bác chân ướt chân ráo vừa thoát nghèo đc mấy hôm mà lớn giọng chê bai kinh quá (ông tác giả bài viết) :shock: . Hãy xem trích đoạn nói về nước Ăng lê để xem dân tư bủn già họ sống thế nào rồi hẵng lớn lối nhé :wink: :

    Khách du lịch từ lục địa thường nói đùa rằng, những cư dân lãnh đạm xứ sương mù lại bị ám ảnh bởi niềm đam mê duy nhất - đứng xếp hàng, rằng cả khi ở một bến ô to bus vắng ngắt, theo bản năng người Anh vẫn xếp hàng nghiêm chỉnh dù chỉ có hai người.
    Người Anh thật sự có xu hướng xếp thành hàng ngay khi điều đó dường như là có thể được (tôi không dám nói là cần thiết). Những hàng người kiên trì dưới trời mưa, mà không ai noái cổ ra nhìn xem, rốt cuộc chiếc ô tô bus đã biến mất đi đâu rồi. trong nhữn ngày bán hạ giá ở cửa hàng bách hóa Hacrodro hàng người đứng trước cửa hiệu mở bao quanh cả một khu phố và kéo dài ngoằn ngoèo đến tận cả những ngõ nhỏ.
    Theo quan điểm của người Anh, xếp hàng là bằng cớ biểu lộ tính chất công dân của mình. Bởi vì xếp hàng biểu hiện rõ rệt ý tưởng cho rằng chấp hành những luật lệ nhất định sẽ đảm bảo cho con người những quyền hạn nhất định...
    Trên những trục đường ô tô từ Luân đôn đến sân bay Heathrow và các bến phà ngang đôi khi tắc nghẽn những dòng dài xe cộ. Có những chiếc xe len lỏi đi men theo rìa đường dọc theo những dãy ô to ùn lại ở phía trước. Khi cảnh sát giao thông bắt họ quay lại, các lái xe người Anh thường đưa mắt nhìn nhau đầy ý nghĩa. Các xe ăn mảnh như vậy thường xuyên mang biển ngoại quốc.

    Theo "Cây anh đào và cây sồi" của Ovsinnicop
     
  13. ttanh

    ttanh Advanced Member

    Joined:
    10/12/05
    Messages:
    3.460
    Likes Received:
    42
    Location:
    hanoi
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    em nói thật, em không bao giờ đợi quá 10p, bất kể ăn gì, hàng nào. Còn chửi em á, em cho cái ghế vào mặt hoặc vào nồi nước dùng ngay, rồi muốn ra sao thì ra/ Em thật chứ, cái bọn cứ vênh mẹt lên khoe khoang là "nét văn hóa" với lại "cá tính" gì gì đấy, toàn một lũ rởm đời. Đã đi ăn là phải thoải mái, phải vui vẻ, phải được thưởng thức, được phục vụ chu đáo và đúng mực, tiền mình bỏ ra mua chứ có đi xin chúng nó đâu
    @ khivang: à mà còn chuyện xếp hàng, em cũng mê xếp hàng lắm, đứa nào chen ngang em em cũng coi như là chửi em đấy. Tuy nhiên, việc chó gì phải xếp hàng để chầu chực bát phở một cách khổ sở như vậy. HN thiếu gì phở ngon...
    p/s: chắc bác thoát nghèo cũng được lâu lâu rồi nhỉ ?
     
  14. khivang

    khivang Advanced Member

    Joined:
    2/10/06
    Messages:
    4.165
    Likes Received:
    34
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Tiền của bác nhưng quyền phục vụ là của họ. Họ có quyền từ chối phục vụ những người họ ko thích cũng như bác có quyền lựa chọn mua hay ko mua.

    Em nghe thấy thiên hạ đồn cái mụ bán bún chửi ấy có căn đồng, kiểu hơi đồng bóng một tý lại bán hàng đắt như tôm tươi :mrgreen:
     
  15. Muzich

    Muzich Advanced Member

    Joined:
    17/8/10
    Messages:
    888
    Likes Received:
    21
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Quan điểm của em hơi khác bác ttanh à. Em thì ko khoái ngồi những chỗ sang trọng, ăn uống trịnh trọng với mấy bọn khoe khoang, ra vẻ sành điệu, sành đời. Với em đấy mới là rởm đời. Bác hãy ngồi những góc quán nhỏ thôi, lê la trà đá thuốc lá với những người mà có thể bác sẽ gọi họ là bựa. Bác sẽ học được rất nhiều điều.
     
  16. ttanh

    ttanh Advanced Member

    Joined:
    10/12/05
    Messages:
    3.460
    Likes Received:
    42
    Location:
    hanoi
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    nhưng chửi hoặc đối đáp với khách một cách bất lịch sự như vậy, thì không phải là một cách từ chối hợp nhẽ, thưa bác
     
  17. thanhchi

    thanhchi Advanced Member

    Joined:
    25/8/06
    Messages:
    6.471
    Likes Received:
    74
    Location:
    HCM
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Em đã nằm ở cả 2 vai. Và nhận thấy rằng phục vụ chỉ từ chối khi KH quá đáng. Còn lại phục vụ được sinh ra là để phục vụ.
     
  18. ttanh

    ttanh Advanced Member

    Joined:
    10/12/05
    Messages:
    3.460
    Likes Received:
    42
    Location:
    hanoi
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    em không thừa thời gian và can đảm ngồi lê la với bựa.
    sang trọng, sành điệu hay quán nhỏ lê la với em đều như nhau cả thôi, có điều là chưa bao giờ có chủ quán nào chửi hoặc bất lịch sự với em cả, có lẽ đấy là biểu hiện của sự tôn trọng lẫn nhau và tự tôn trọng mình, và cũng bởi vì em biết chọn quán mà ngồi. Bác có chắc là ngồi với bựa sẽ học được nhiều điều không? Chắc là chửi nhau sẽ dẻo hơn phỏng ạ?
     
  19. khivang

    khivang Advanced Member

    Joined:
    2/10/06
    Messages:
    4.165
    Likes Received:
    34
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Em cũng chả bênh gì cái chuyện tục tĩu, chửi bới vô văn hóa. Nhưng phải xét xem cái mặt bằng văn hóa của họ có giống cái mặt bằng văn hóa của mình ko đã. Họ là dân lao động nghèo, ngồi lê la vỉa hè (hay nói trắng ra là đầu đường xó chợ), môi trường sống, sinh hoạt của họ khác của mình. Mình xông vào môi trường của họ (nhập gia), ăn uống cái sản phẩm của họ bán nhưng lại cảm thấy khó chịu vì cách ứng xử của họ trong cái môi trường đó ( nhưng ko tùy tục). Ko có mặt bằng văn hóa chung cho tất cả mọi người đâu bác ạ. Chỉ có thể có mặt bằng chung cho một nhóm, một khu phố, một cộng đồng nhỏ nào đó...
     
  20. Muzich

    Muzich Advanced Member

    Joined:
    17/8/10
    Messages:
    888
    Likes Received:
    21
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Em thấy bác ttanh có cần lê la ở đâu, ngồi với ai đâu cũng quá dẻo roài, phỏng ạ :lol:
     
  21. bluebird

    bluebird Advanced Member

    Joined:
    18/1/08
    Messages:
    830
    Likes Received:
    3
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Ý bác Mike nhắc đến "Quốc thủy" và "Quốc hạt" như giáo sư xoay đề cập ấy à :mrgreen:
     
  22. format

    format Advanced Member

    Joined:
    20/6/08
    Messages:
    522
    Likes Received:
    4
    Location:
    Buôn Ma Thuột
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Úi trời, em search google ra cả đống "phở xếp hàng, bún chửi, cháo quát, ốc lắm mồm.. Hà Nội". Mấy forum kia cũng bàn nát chuyện này. Lạ là "gia truyền" bao nhiêu năm nay, không mất khách, vẫn vậy, vẫn nườm nợp hàng ngày?
     
  23. hoanglong_ag

    hoanglong_ag Advanced Member

    Joined:
    6/12/06
    Messages:
    432
    Likes Received:
    26
    Location:
    Somewhere over the rainbow
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Hơ, bang chủ nhà em khăn gói ra Thủ đô học hành khám phá ra nhiều điều hay nhở. :)
    Năm ngoái ngàn năm Thăng Long em cùng mấy anh em cơ quan đi ra HN chơi. Ở đường Tôn Đức Thắng sáng đi ăn sáng thấy xếp hàng lũ lượt ở quán phở, mấy bác cơ quan em (toàn dân miền Tây) mắt tròn mắt dẹt mà nhìn. Nói chung đợt đó đi không gặp cảnh phở chửi hay bún mắng. Các quán em ghé qua phục vụ khá là lịch sự nhưng không nhiệt tình bằng trong SG, mỗi tội chém ác quá. Uống cà phê, xin trà đá không có kêu phục vụ chế ấm trà cỏn con kèm theo mấy cục đá tính thêm 100k. Ăn uống ở hàng quán khác cũng bị chém khá đau. Buồn cười nhất là chú taxi đi từ Tôn Đức Thắng ra sân bay đâu gần 300k tiền taxi (không biết có bị chạy vòng vòng hay không), boa thêm 20k còn nhăn mặt chê ít.
     
  24. dohaithanh

    dohaithanh Advanced Member

    Joined:
    16/9/09
    Messages:
    1.278
    Likes Received:
    4
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Bác nóng tính và gấu nhỉ ? :shock:
     
  25. hoanglong_ag

    hoanglong_ag Advanced Member

    Joined:
    6/12/06
    Messages:
    432
    Likes Received:
    26
    Location:
    Somewhere over the rainbow
    Re: Lợm lặt chuyện ăn hàng ở Hà Nội...

    Em đồng ý với bác. Ăn uống em ghét nhất là chờ đợi. Ẩm thực là văn hoa và cũng là sự hưởng thụ. Ở quê em cũng vậy, quán xá nào phục vụ kém cỏi là em cạch, không bao giờ ghé lại cho dù có ngon và độc đáo thế nào chăng nữa.
    Chỗ này đông quá thì ghé chỗ khác chứ thiếu gì hàng quán. Còn vấn đề xếp hàng là thể hiện thái độ văn minh nơi công cộng như nhà ga, sân bay, rạp hát...chứ đi ăn mà cũng xếp hàng thì em chả.
     

Share This Page

Loading...