Ở cửa hàng 20 HBT ngày trước em thấy có, không biết nay còn không. Tiện thể bác nào biết ở đâu bán DVD Shine thì mách dùm em, em tìm mỏi cả mắt mà không có.
Còn cái cuối cùng em lấy rùi :lol: CD này có bài số 20 đập chết nhiều hệ thống đấy, tốt nhất là không nên thử :mrgreen:
Còn cái cuối cùng em lấy rùi :lol: CD này có bài số 20 đập chết nhiều hệ thống đấy, tốt nhất là không nên thử :mrgreen: [/quote] không thử sao biết :lol: đang ở đâu đấy?
Cám ơn bác nhiều em sợt mãi mà k đc. 7.2 gig? :roll: em cho máy tính ở cty thắp hương đến thứ 2 vậy :mrgreen:
Em chỉ có thể nói là film quá hay, nhạc cũng rất hay, không xem phí.. nửa cuộc đời :mrgreen: Một lần nữa cám ơn bác.
Em k có acct bên HD vừa phải tạo để down, film rất đáng xem, nhưng hơi buồn. Em chép tạm review trên mạng :mrgreen: An instrument of passion. A shocking secret. An extraordinary journey …Ai đã từng trông thấy nó rồi sẽ muốn có được nó, ai đã từng nghe nó thì trở nên mê mệt, và ai đã sử dụng nó thì sẽ trở thành nô lệ,… đó là ma lực của vĩ cầm đỏ - Red Violin. Câu chuyện kể về chuyến hành trình 3 thế kỉ, qua nhiều miền đất của chiếc vĩ cầm đỏ. Nó được tạo ra bởi sự tuyệt vọng của một thợ làm vĩ cầm, bao nhiêu hy vọng và niềm tin ông đặt vào đứa con trai sắp chào đời của mình sau này sẽ là một nghệ sĩ tài ba đã tan thành mây khói khi đứa con chết ngay khi mới chào đời, nó được tạo ra bởi sự lo lắng và sợ hãi về tương lại của người mẹ, người đã không còn trẻ trung gì để có một đứa con. Cuộc hành trình ấy được dẫn dắt bởi 5 lá bài tarot mà người mẹ đã xem bói. Lá bài thứ nhất : ” Bà sẽ có một chuyến đi dài, rất dài “, một chuyến đi qua nhiều đất nước, qua nhiều thế kỉ và qua nhiều tay sở hữu… Chuyến đi bắt đầu từ một cô nhi viện. Lá bài thứ hai: Sự chết chóc và nô lệ. Những ai sở hữu được vĩ cầm đỏ đều có kết cục không tốt đẹp, đó là cái chết, hoặc bệnh tật hoặc một lí do nào đó. Có cái chết khi đang ở trên vinh quang, có cái chết khi đã đánh mất một thứ quí giá - tình yêu,… Sự đam mê biến con người ta thành nô lệ, không thể thiếu được nó. Lá bài thứ ba : Trải qua chuyến đi vượt núi, qua biển, vĩ cầm đỏ sẽ trở thành vật sở hữu của một người đàn ông, người đàn ông này sẽ biến nó trở thành vĩ đại, người đàn ông này chính là quỹ dữ của sự đam mê và gian xảo. Khi nó được chơi lên bởi người đàn ông, mọi người sẽ nhìn nó bằng một con mắt thán phục và thèm thuồng, khi nó được người đàn ông dùng để tạo cảm hứng sáng tác, nó sẽ thấy được nhưng điên loạn của một con người về thể xác… Nhưng rồi nó cũng sẽ ra đi để tiếp tục cuộc hành trình của mình, người đàn ông đó sẽ chết vì bi kịch tình yêu của chính mình. Lá bài thứ tư: ” Bà sẽ bị xét xử “, trải qua một chuyến đi dài nữa, vĩ cầm sẽ đến miền đất Trung Hoa vĩ đại vào lúc cách mạng văn hoá đang xảy ra. Sự bài trừ văn hoá ngoại lai khiến vĩ cầm đỏ trở thành ” trọng tội ” cần phải xét xử. Và ở đây, vĩ cầm đỏ vẫn được sự che chở và bảo vệ của những ” nô lệ ” âm nhạc, thế nhưng trong một quãng thời gian dài vĩ cầm đỏ phải im lặng và trốn tránh… Lá bài thứ năm: Lá bài cuối cùng. ” Chuyến đi sẽ kết thúc”. Chính phủ Trung Quốc trao trả vĩ cầm đỏ, nó được đem ra bán đấu giá, và ở đây nó đã gặp được chủ nhân thực sự của nó, một người đàn ông đã hiểu được những giá trị bên trong, những giá trị tinh thần của nó. Chiếc vĩ cầm được làm ra khi mà con người đã từng tin yêu cuộc sống để rồi tuyệt vọng vì cuộc sống, nó mang trong lòng sự yêu, ghét , thù hận, ghen tuông của một con người. Chuyến đi dài của vĩ cầm đỏ qua tay nhiều người như là một cách tổng hợp những đặc tính con người: Yêu nhiệt thành, sự chiếm đoạt, lòng bao dung, sự ghen tuông, sự ham muốn,… Màu vecni đỏ của vĩ cầm đỏ là một bí mật mà đến cuối phim mới hé lộ. Cái màu đỏ đó quyến rũ con người ta từ cái nhìn đầu tiên. Cái màu đỏ đó làm cho chiếc vĩ cầm trở nên hoàn hảo ( dù bản thân của nó đã hoàn hảo về hình dáng và âm thanh ). Thế nhưng chẳng ai lí giải được nó ngoại trừ chủ nhân thật sự của nó, màu đỏ không đơn giản chỉ là màu đỏ của vecni, nó là màu của tâm hồn con người, nó là màu của máu và tóc cô vợ… Âm nhạc trong phim quả là những tuyệt tác. Có khi nhẹ nhàng, yếu đuối và cô đơn khi cậu bé ở cô nhi viện chơi, có khi đam mê ,dục vọng của anh chàng kaspar Weiss, có khi dịu dàng, đôn hậu của người phụ nữ Trung Hoa,… Tất cả những tác phẩm đó đều do John Carigliano soạn và được trình bày bởi tay đàn tài ba Joshua Bell (http://www.Joshuabell.com/ ).Đạo diễn : François Girard.Diễn viên : Carlo Cecchi, Irene Grazioli, Anita Laurenzi, Jean-Luc Bideau, Jason Flemyng, Sylvia Chang, Samuel L. Jackson.Kịch bản: Don McKellar, François GirardHãng sản xuất : Channel Four FilmsThể loại : Tâm líGiải thưởng :+ Oscar, 2000. Best Music, Original Score - John CoriglianoĐộ dài: 131 phút Những giai điệu nguyên thủy của tình yêu là làn gió nhẹ, làm tung bay đám bụi vẩn vơ. Khung cảnh chợt chìm xuống đám cỏ đang rạp mình dưới luồng gió thổi thốc tới. Mọi vật dừng lại đột ngột. Phía trên, trời xanh chuyển sang màu tím. Ánh trăng tròn trịa toả ra vẻ kiêu sa lạnh lùng, đó là sự ghen tị, ta thấy được nhưng không bao giờ thay đổi được. Luôn mang dáng vẻ vô hồn nhưng trong ánh trăng ta thấy những ước mơ lướt qua, niềm khao khát được gửi gắm và vun đắp. Khi tất cả như làn mây mỏng tan biến đi thì ánh trăng vẫn mãi hiện hữu ... Những tình cảm bay bổng ngoài thiên nhiên được con người hấp thụ rồi nhom nhén trong lòng, giờ đây thoát ra ngoài trở thành một sự vật hữu hình đó chính là cây vĩ cầm màu đỏ của Nicolo Bussotti.Hoà vào dàn đồng ca , cây vĩ cầm đỏ như tình yêu giữa các thang bậc tình cảm, tạo nên giai điệu riêng biệt bởi sự sắc sảo và thanh tú. Khi đứng một mình đó là bức tranh bốn mùa: đỉnh núi trắng xóa của mùa đông, những con gió vi vu làm nên mùa thu, nền trời xanh ngắt gợi nhớ mùa xuân và tiếng chim chào nắng mới âm hưởng mùa hạ. Bản chất của tình yêu thuở ban đầu là tự nhiên nên hoàn mỹ, con người từ đó mới đắp thêm cốt cách của mình.Lớp trong cùng là bản tính của một đứa trẻ: ngây thơ, bỡ ngỡ, kén chọn ... Kaspar Weiss đã cùng cây vĩ cầm đỏ chia sẻ những giây phút của cuộc sống: niềm say mê trong luyện tập, sự quấn quít lúc nghỉ ngơi.Tình yêu trong buổi sơ khai này cũng dễ bị tổn thương như một đứa trẻ vậy. Khi ai đó sử dụng dục vọng để vuốt ve sự trong trắng của cây đàn thì đó là điều xúc phạm ghê gớm. Bản lĩnh của một đứa trẻ không thể cưỡng lại phản ứng bừng phát và cũng không thể dập tắt nó. Tình yêu thoát khỏi Kaspar Weiss để tìm cho mình hình hài trưởng thành hơn.Cây vĩ cầm đỏ ban phát niềm cảm hứng cho những ai nhận ra vẻ quyến rũ của nó. Pope cùng cây vĩ cầm đỏ tạo nên những giây phút xuất thần nhưng rồi anh trở nên phụ thuộc vào nguồn cảm hứng vô tận đó. Một mặt, cây vĩ cầm biến đam mê trần tục thành những nốt nhạc thanh thoát, mặt khác khi lạm dụng, nó làm tình yêu trở nên đậm đặc đến mức người ta quên tất cả mùi vị trên đời, cuộc sống chìm đắm trong hưởng thụ và bi lụy. Tình yêu trở thành vòng xoáy mù quáng cuốn theo tất cả những gì xung quanh nó. Tiếng súng không phải để trừng trị mà để lôi tình yêu ra khỏi vòng xoáy nghiệt ngã, đem trả lại cho tình yêu nét điềm tĩnh và vẻ e ấp vốn có.Đến một lúc nào đó, người ta nhìn lại và đánh giá giá trị của tình yêu, xét xem có phù hợp với hoàn cảnh sống hay không. Giờ đây đến lượt con người phạm sai lầm. Làm sao có thể cho rằng: tình yêu thời xưa và thời nay bản chất khác nhau. Con người dù thay đổi nhưng khi họ yêu, đó vẫn là tình yêu có từ ngàn xưa. Thứ tình cảm được người ta xây dựng thành những điều khoản đâu phải tình yêu vì làm gì có tình yêu theo luật lệ. Dưới những cơn sóng ồn ào, mạnh mẽ luôn ẩn chứa con sóng ngầm trầm lắng, chờ đợi cơ hội để bộc lộ mình. Cây vĩ cầm đỏ sau khi trút bỏ lớp áo nhí nhảnh của tuổi trẻ, khoác lên mình lớp áo chững chạc của trưởng thành, tĩnh tâm xác định lại vị trí đích thực của mình trong cuộc sống.Trải qua ba trăm năm, rong ruổi hơn nửa vòng trái đất, cây vĩ cầm đỏ vẫn giữ nguyên được vẻ đẹp tinh túy của nó. Cuộc đấu giá để chọn người sở hữu cây đàn là một chuyện vô nghĩa vì người xứng đáng chỉ có thể là người đã làm ra cây đàn ..." Tôi không thể đoán trước được tương lai của đứa bé vì trước khi sinh nở số phận của bà và đứa bé là một. Nhưng tôi có thể nhìn thấy được tương lai của bà ... "...Passion Is Timeless ... Câu chuyện bắt đầu vào thế kỷ XVII trong xưởng thợ của bậc thầy làm vĩ cầm người Ý tên Nicolo Bussotti (Carlo Cecchi). Bằng tất cả tình thương của người cha dành cho đứa con sắp ra đời, ông đã tạo ra một cây vĩ cầm hội tụ những gì tinh hoa nhất của cả đời ông. Nhưng rồi cây đàn lại trở thành biểu tượng của nỗi đau xót tột cùng khi người vợ Anna (Irene Grazioli) yêu dấu cùng đứa con chưa ra đời đã mãi mãi ra đi. Điều lạ lùng là trước đó, Anna đã được vú Cesca bói bài Tarot và tiên đoán về một quãng đời đầy phiêu lưu mạo hiểm, vô hình trung đã đồng nhất đời nàng với số phận của cây Vĩ Cầm Đỏ.Kể từ đây, Vĩ Cầm Đỏ bắt đầu cuộc viễn du của mình theo dòng thời gian, nó trở thành tâm điểm tình cảm, tinh thần, và trí tuệ của cuộc đời những chủ nhân của nó. Nó là hiện thân của lòng đam mê âm nhạc vô bờ bến của thần đồng âm nhạc yểu mệnh Kasper Weiss (Christoph Koncz) tại Áo. Với Kasper, Vĩ Cầm Đỏ không chỉ đơn thuần là một cây đàn, mà là một phần của tâm linh. Còn với danh cầm Frederick Pope (Jason Flemyng), vốn nổi danh với phong cách lãng mạn nồng nhiệt và phần nào ngạo mạn, Vĩ Cầm Đỏ chính là niềm đam mê tột cùng. Nó đã len lỏi vào đời sống của anh, và đã trở thành điểm hội tụ của tất cả những khoái cảm nhục dục cũng như niềm đam mê âm nhạc. Như một lời nguyền, Vĩ Cầm Đỏ giúp tài năng của Pope rực sáng hơn bao giờ hết, nhưng cũng giúp Pope bộc lộ hết tất cả những gì yếu ớt dễ tổn thương nhất trong con người anh. Thế rồi ngay chính bản thân cây đàn cũng phải trải qua những giờ phút nguy hiểm nhất của đời mình. Đó là khi nó được chuyển đến tay Xiang Pei (Sylvia Chang). Số phận của nó sắp sửa hoá ra tro tàn như các nhạc cụ phương Tây khác trong thời kỳ Cách Mạng Văn Hoá tại Trung Quốc. Không nỡ nhìn một tạo vật đẹp đẽ và thanh khiết như thế bị tiêu hủy, Xiang Pei đã liều mình mang Vĩ Cầm Đỏ đến phó thác cho vị nhạc sư.Sau này, khi công cuộc cải cách của Trung Quốc thành công, nhà nước Trung Hoa bắt đầu nhận thức được giá trị của bộ sưu tập vĩ cầm mà vị nhạc sư đã liều mạng cất giữ. Bộ sưu tập được gửi sang bán đấu giá tại Montreal. Sau hơn ba trăm năm trôi dạt khắp thế giới, Vĩ Cầm Đỏ cuối cùng cũng được ra mắt giới mộ điệu. Ngay lập tức, nó thu hút ngay sự chú ý của chuyên gia giám định Charles Morritz (Samuel L. Jackson). Như lời tiên tri từ các lá bài Tarot về “dòng đời” của cây vĩ cầm, Morritz cùng các đồng nghiệp chuyên gia của mình tại nhà đấu giá, gồm cả Evan Williams (Don Mckellar), đã dùng tất cả tài năng để lần về quá khứ của cây đàn, tìm kiếm bí quyết tạo ra độ vang âm thật hoàn hảo và nước sơn đỏ kỳ lạ của nó. Vĩ Cầm Đỏ đã trở thành nỗi ám ảnh của ông.Khi việc khảo sát của Morritz làm hé lộ bí mật sững sờ và lý thú của cây Vĩ Cầm Đỏ, ông – và chỉ có ông - hiểu ra cái giá trị đích thực của cây đàn, một giá trị mà không tiền bạc nào trên thế giới này có thể mua được. Sứ mệnh của Vĩ Cầm Đỏ được ấn định ngay từ khi nó ra đời: nó chỉ dành để truyền từ đời cha sang đời con như là một biểu tượng vĩnh hằng của tình yêu, của mối ràng buộc khắng khít giữa cuộc sống và nghệ thuật...Thành thật mà nói, bộ phim không còn chút gì để chê trách, ngoại trừ chất lượng phim không “mịn” bằng các bộ phim mới sau này. Bản thân bộ phim đã là bản tổng phổ thật tuyệt vời về nỗi đam mê, tình yêu và khát vọng. Các bản nhạc trong phim thật hoàn hảo đã cống hiến cho người xem một bữa tiệc thật thịnh soạn về âm nhạc.
Em cũng đc xem phim này trên hệ thống Hiend của Công Audio + Master Analog rất đã...và tất cả các loại không gian lên hết. Nếu xem theo kiểu ở nhà với hệ thống bình thường thì chắc hẳn những khoảnh khắc tuyệt vời nhất sẽ hết sức mờ nhạt...và khi xem xong có thể kết luận phim cũng được hay đại loại như o có gì xuất sắc lắm... Vĩ cầm đỏ tượng trưng cho những gì còn bí ẩn thuộc về sâu bên trong mỗi con người ... Samuel Jackson đã có những phút giây xuất thần...và dường như chỉ duy nhất nhân vật mà ông thủ vai đã thực sự tìm thấy cây Vĩ cầm đỏ huyền thoại... Nhớ đến bộ phim xin được gửi lời cảm ơn đến Master Analog đã tổ chức trình chiếu bộ phim này... :lol: