Em dịch thử nhé : "Phức"----------> xuất phát từ "F*uck"-----> dịch là "Tẩn" "Hợp" ----------> xuất phát từ "Hop"-------> dịch là "Nhảy múa" "Khu vui chơi giải trí phức hợp"-----> tức là "khu vui chơi giải trí nhảy múa có TẨN" :lol: Không biết từ Tẩn có phải là gốc Việt không các bác? :lol:
Em nghĩ từ tẩn thuần Việt 100% cụ ạ, hình như nó còn là tiếng lóng nữa thì phải. :lol: Em đã nói rồi mà nhìu cụ vẫn bắt lỗi khíp thế? Ví như các từ: nhân dân, nông dân, công nhân... nông nghiệp, công nghiệp... không dùng thì dùng bằng từ đếch gì? Ý của em là: Có những từ không có thì buộc phải dùng thôi, còn những từ mà tiếng Việt có sao không dùng mà phải dùng từ ngoại lai cho nó xoang??? Chú Mẽo chú ấy thấy Tổng thống chết chú ấy bẩu Tổng thống die rồi, thấy thằng phó thường dân toi chú ấy cũng bẩu thằng đó nó die. Ấy vậy mà ta thì...? "Trậng lũ vừa qua khiến hàng trăm người ở... chết và mất tích..." nhưng lại " đồng chí... vừa từ trần" sao phải thế???
Em lại cho rằng từ tẩn là từ thuần Việt 100% vì nó là tiếng lóng như những từ nhạy cảm như: L..., b... nó thậm chí còn được đưa vào từ điển tiếng Việt rồi đó.
Mỗi dân tộc đều có văn hóa khác nhau, mình ở đâu thì theo vậy. Tây nó gọi con nó là you, gọi bố nó cũng là you, bác gọi con bác là mày, bác có muốn gọi bố bác như thế không ? Việt Nam ta có nét đẹp trong văn hóa ngôn ngữ, chúng ta nên trân trọng và tôn vinh chứ không phải ảo tưởng về nó. Lịch sử của ta chắc bác nào cũng rõ, dùng từ Hán là không thể tránh khỏi. Dùng từ Hán Việt là cách nói làm tăng sự tôn trọng, đó là kho từ ngữ của chính dân tộc ta chứ chả vay mượn của bố con thằng nào cả, nếu nói là vay mượn các bác thử tìm xem có nơi nào dùng ngoài Việt Nam không? Nếu phủ nhận tiếng Hán Việt là xấu thì các bác có dám phủ nhận những kiệt tác của các thi hào xưa không? Cụ Hồ có được coi là nhà yêu nước vĩ đại nhất, có dùng tiếng Hán Việt không? Em thấy từ phong trào tẩy chay hàng Tàu từ vụ Biển Đông mà nhiều thứ bị suy diễn quá đà, quá đáng mất rồi. Cách nói lai căng đáng phê phán là rất nhiều người chen tiếng bồi như "ok", "perfect", "yes sir"... (tất nhiên là ngoại trừ trường hợp tếu táo, bông đùa). Muốn gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt thì chúng ta nên trau dồi bản thân chứ không nên chăm chă, chỉ đi bắt lỗi. Ngay trên diễn đàn mình, đọc nhiều bài viết thấy sai chính tả là không hiếm. Một sự không tôn trọng ngôn ngữ nữa mà có lẽ ít ai để ý là tiếng Việt không dấu.
Tiếng Hán ngày xưa đc dùng trong học hành thì cử chỉ có tầng lớp trí thức quan lại, vua chúa mới hay dùng nên dần dần hình thành tư duy "Thía ló mới soang" :wink:. Đó là ngôn ngữ dành cho những việc quan trọng, ngôn ngữ của giai cấp thống trị, phương tiện để người ta giấu dốt.... :wink: . Nhưng có một hệ lụy từ việc dùng ngôn ngữ Hán-Việt vô tội vạ trong giới cầm quyền là vô hình chung kéo dài thêm tư tưởng bị nô dịch bởi văn hóa Hán cho người dân
Xin lỗi bác nếu bác gọi bố bác như vậy được thì bác hãy hỏi em câu đó. Em thấy bác thiếu tôn trọng người khác rồi đấy. Việc em nói ở đây là có những từ lai căng trong Tiếng Việt cũng có, cả những từ trân trọng như Chết có thể nói rằng "đã lìa đời" hay "đã mất"... sao phải dùng từ "từ trần" cho nó xoang? Ta đả phá thói lạm dụng chứ không phải phủ nhận hoàn toàn từ Hán Việt. Em nghĩ bác không còn là trẻ con nữa nên suy sét kỹ trước khi post bài bác nhé!
Việc từ bỏ Hán-Việt dùng từ Việt đến Bác Hồ ngày trước kêu gọi mãi mà còn ko thay đổi đc nói gì rân đen như mình bác ơi :mrgreen:
Em cũng chả hiểu sao mà thơ nhạc ngày xưa dùng nhiều từ Hán Việt mà sao nó hay, nó truyền cảm và đi sâu vào lòng người thế? Chả bù cho thời nay dùng từ ngữ trong thơ trong nhạc sao mà nó chói tai khó nghe thế.
Vấn đề ko phải ở ngôn ngữ mà ở người viết bác ah. Ca từ trong nhạc Trịnh khá hạn chế dùng từ Hán Việt mà sao cảm thế, đi vào lòng người thế.... :wink:
Xin lỗi bác, em thấy ví dụ của em nó tương đồng với ý kiến của bác nên em nêu ra vậy thôi. Từ "xoang" mà bác nói là từ thuần Việt, Hán Việt hay gì vạy bác ?
Theo em hiểu từ "xoang" nó là từ thuần Việt, dân dã. Khi đọc lên phải méo hết cả mồm giống như tư duy của các vị wan chức thích dùng từ Hán-Việt tá lả :mrgreen:
Vậy em hiểu nó là từ thuần mồm :lol: Theo tư tưởng loại bỏ từ Hán Việt thì không được dùng từ "thuần Việt" mà phải là "toàn Việt" :idea:
Em cũng không rành về khoản này lắm vì em ít tuổi nhưng sẳn em hỏi Bác luôn vì học hỏi là chính Bác nhé. Nhạc TCS em thấy ít sử dụng là so với Nhạc sĩ khác thôi chứ theo em là nhiều chứ ạ. Em ví dụ nhé: bài Tiến Thoái Lưỡng Nan nè, trên hai vai ta đôi vần Nhật Nguyệt nè, nghe ca khúc da vàng thì nghe nội chiến, loã lồ, tha hương, trần gian... Em chỉ nhớ vậy thôi mà cũng kg biết em nghĩ vậy đúng không nữa? Sai Bác cứ dạy em xin nghe ạ.
Em thấy còn mấy từ nữa,ví dụ như "dập",phang","múc","chén"...Cũng là từ gốc Việt nữa mừ. Em dịch thế là sát nghĩa lắm rồi,cụ thử dịch sát hơn cho em học hỏi xem sao ? :lol: (cụ cứ xui em rồi để các Mod dọn không kịp,mong các mod thông cảm,tội đâu cụ Chim gánh)
Ngày nay, dân ta sính dùng những chữ ghép kiểu như “phối kết hợp” hay “kỹ chiến thuật”. Hay thì chưa thấy đâu nhưng đã nảy sinh những tình huống cười ra nước nước mắt. Có lẽ do đã từng một thời sống ở khu tập thể Cao – Xà – Lá (cao su, xà phòng, thuốc lá), nên việc gọi tắt của sếp tôi đã trở thành bậc thầy. Nhất là trong việc ghép tắt các từ, đại loại như điều nghiên (Điều tra – Nghiên cứu)... Ngày đầu tiên về cơ quan, sếp tôi tuyên bố hùng hồn với nhân viên: - Đây là giai đoạn đổi mới, chúng ta cần có ý thức tiết kiệm thời gian, vận dụng từ chính xác, ngắn gọn, dễ hiểu. Đặc biệt, các bản báo cáo trình lên cho tôi phải “cụ tỉ” và “cô súc”! Thấy mọi người ngơ ngác, hoang mang, sếp đập bàn cái rầm: - Thời buổi này mà kém suy luận quá, này nhé “cụ tỉ” là nói tắt của hai cụm từ cụ thể và tỉ mỉ, “cô súc” có nghĩa là cô đọng và súc tích, thế thôi. À, bây giờ thì mọi người đã hiểu. Ai cũng gật gù như mấy cô cậu trong đoạn quảng cáo thuốc tẩy giun. Như vậy, với sếp thì những chuyện xảy ra đã lâu, thuộc dĩ vãng quá khứ thì phải gọi là dĩ khứ. Rồi một hôm được phân công đi giao lưu với đơn vị bạn thì chúng tôi thật sự kinh hoàng khi nghe sếp lệnh: - Các cô cậu đi “...” với người ta thật chặt chẽ vào, bên cạnh đó cũng phải điều kinh cho tốt. Một số chị em đỏ mặt lí nhí hỏi lại liền bị sếp quát: - Cấm nghĩ bậy! Tôi muốn nói ngắn gọn là “...” là giao lưu và hợp tác, nó cũng tương tự như “giao phối” thôi, còn “điều kinh” là điều tra kinh nghiệm làm ăn của họ. Không lo làm ăn, toàn lo nghĩ bậy! Phải thú nhận là một thời gian khá dài chúng tôi mới quen cách dùng từ quái chiêu của sếp, cũng nhờ chịu khó cùng nhau suy luận mà chúng tôi đỡ phải khốn khổ. Ví dụ, một lần đi cơ sở, sếp bảo chúng tôi cố gắng “phát tài để đầu lâu”, cả công ty xúm vào suy luận mới hiểu ý sếp muốn rằng chúng tôi cố gắng phát hiện tài năng để có hướng đầu tư lâu dài. Rõ khổ! Với nguy cơ dịch tả vẫn đang phát, cho đến nay trong cơ quan tôi chưa có ai phải nhập viện vì bệnh ấy nên sếp có lời khen chúng tôi đã “động phòng” rất tốt. Đã nhiều lần “đúc kinh”, chúng tôi hiểu ngay rằng đấy là sếp khen tập thể nhân viên trong cơ quan đã biết “chủ động phòng tránh” dịch rất tốt. Năm sắp hết, Tết sắp đến rồi. Tết này dẫn theo các nhóc đến thăm sếp để chúc Tết, chắc tôi cũng phải có một chút “sáng tạo ngôn ngữ” khi giới thiệu với sếp rằng các con tôi đứa nào cũng “ngoan cố”. Thế nào chúng nó cũng được sếp lì xì vì ngoan ngoãn và cố gắng!
Cụ bắt giò em rồi. Dùng từ nó cũng như dùng thuốc bổ, dùng đủ thì tốt mà dùng thừa thì phản tác dụng cụ nhỉ. Ca từ nhạc Trịnh đi vào lòng người từng câu chữ là vì nó mộc mạc, gần gũi, ít cái ngôn ngữ "sang" kia...
Em thấy dùng từ Hán-Việt cũng na ná như chơi âm thanh Hí ènd vậy, còn dùng từ thuần Việt na ná như nghe âm nhạc. Một bên cần sự hào nhoáng, sang trọng. Một bên cần sự thư giãn, giải tỏa qua âm nhạc. Nói chung là tùy gu tùy sở thích mà dùng thôi ạ :mrgreen: