Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Phần 18---------------- • Dăm ba năm lại đây cứ vào hè là Hà nội mình lại oằn mình qua bốn năm đợt nắng. Trước kia đâu có thế, nắng đến đâu đi nữa thì cũng chỉ vài cái quạt tai voi mang về từ đất nước Còn Cho Cứ Phá (CCCP, ie Nga ngố ấy mà), nhà nào sang lắm là có thêm cái quạt Sanyo điện 110V từ miền Nam gửi ra, hay cái Điện cơ nặng trịch vì cả vỏ cũng toàn-là-kim-loại, rồi thì cứ nền lát gạch men 20X20 mà lăn là có thể yên tâm một giấc cho tới sáng. Nhà ngày trước đa phần nho nhỏ xinh xinh, 24 mét vuông chia 2, 3 phòng cho bốn người mà cuối tuần có khi thêm cả khách vẫn thấy ổn. Ừ cũng phải thôi, làm gì còn đất trống nữa đâu, cứ bê tông, nhựa đường thế này ban ngày hấp thụ nhiệt, tối đến nó mới phả ra “sưởi nóng” dân thành phố thì làm gì mà chẳng chuội. Nói đâu xa, hơn chục năm trước khu Nghĩa Đô, Nghĩa Tân, Nghi Tàm còn ngút ngàn ruộng rau, ruộng lúa, luống hoa; rẽ xuống làng Ngọc Hà còn một tay giữ ghi-đông, tay kia bịt mũi bởi bà con dùng phân bắc bón lay-ơn, bón hồng, bón cúc. Giờ tìm đỏ mắt mới thấy lác đác mét vuông đất trống chưa bị bê-tông hoá. Quy hoạch như phế-thải-của-con-người ấy, cái sự kém hiểu biết nó làm hại chính ta, sao lại cứ kêu trời? Nghe kể lại dịp mùa đông 1972 Hà nội đi sơ tán, có anh chàng đạp xe hơn hai mươi cây số sang mé ngoại thành chỉ để trao cho cô bạn bó cúc đại đoá. “Hoa Ngọc Hà”, cô bạn cảm động thốt lên. Mới ba chục năm, nghe kể lại cứ tưởng là chuyện “khảo”! Hoa hồng ngày xưa cũng mong manh, không to đùng lá cành, mập ú cánh hoa nhưng chán nhất là KHÔNG HƯƠNG như thì hiện tại. Hai bông hồng một bạch một nhung, mấy cái lá măng, một cốc thuỷ tinh vì pha-lê là đồ xa-xỉ, bàn nước ngày chủ nhật cuối tuần dạo ấy đẹp đến tận giờ. • Nóng hầm hập, cả ngày “ướp lạnh” trong điều hoà rồi, tối mà “ướp” tiếp cũng thấy oải nên thôi dung dăng dung dẻ cho nó vã mồ hôi thay sáng mai tập chạy. Mà lại vớ được đêm trăng sáng, như người xưa dùng dầu đốt đèn là thay vì mơ mộng “trăng nằm sõng soãi trên cành liễu” sẽ quy chiếu ngay ‘trăng sáng thế này, tiết kiệm được mấy xu dầu lạc”. Thanh niên ầm ầm rú ga, nói cười rổn rang nghe qua đã thấy đúng cái đất này là nơi “lắng hồn núi sông”, chỉ tiếc là cái “lắng” hình như có cả phần mà ngày xưa mỗi khi đong gạo nấu cơm là phải đem đi đãi. Những đêm trăng thế này Hà nội ngày-chưa-xa rất hay được nghe bập bùng tiếng ghi-ta của bọn thanh niên phố, cậu chàng nào có tí tài lẻ kiểu đàn sáo văn nghệ là rất được các em mê. Hình như đàn óc-gan là một trong những phát minh rồ dại nhất của loài người, ban nhạc kiểu quái gì mà chỉ mỗi cái đàn, thêm cái minidisk nữa là ca sỹ tha hồ nhép miệng. Trước, con nhà cảnh giả thì học dương cầm, mơ mộng chút là vĩ cầm nghiêng đầu kéo còn bình dân hơn là ghi-ta thùng bập bùng tự sự. Liên hoan văn nghệ tan, anh chàng một tay ghi-ta hờ vai, tay kia nắm ghi đông; cô bạn tóc xoã dài thong thả Mifa đi bên cạnh chuyện đủ đề tài. Mong mãi mà cái Mifa kia sao hôm nay nó không tuột xích, hay xẹt lốp để đường về nhà được dài hơn. Mùi-xoa giấy giờ lan tràn, xe máy thay xe đạp, các bạn trẻ cũng vĩnh viễn mất đi cơ hội lúng túng lau bàn tay đen nhẻm dầu vào khăn mùi xoa cô bạn gái đưa mỗi khi (cả hai đều mong) xe nàng tuột xích. Có những bàn tay chạm khẽ qua chiếc khăn tay, có những ánh mắt long lanh pha chút thẹn thùng “ấy bẩn hết tay rồi, đưa tay đây tớ lau cho, ấy ăn gian nhé”. 9 giờ tối curfow, mà hơn bẩy giờ mới cơm nước xong nên gần hai tiếng đồng hồ đa phần là lang thang xe đạp, xông xênh hơn thì kem que, hay Lý Quốc Sư bánh gối, hay nước chanh đá, thạch chè trên Trần Hưng Đạo. Vì chín giờ tối “giới nghiêm” nên phụ huynh bạn gái cứ tầm ấy là đợi cửa, chả mấy khi hai đứa dám phạm quy. Hãi nhất là những hôm nắng nóng, săm xe vá sẵn vài ba miếng bằng nhựa vá tự chế từ cao su non với xăng dở chứng xì ra, thế là lếch thếch dắt bộ về đến tận nhà. • Đã nóng thì lại hay mất nước, đâu mấy bạn Finland thương quá nên mới viện trợ cho nhà máy nước và hệ thống dẫn từ Từ Liêm mà dân mình giờ quen gọi nước Phần Lan. Thị phần của điện thoại Nokia lúc nào cũng nằm ở năm-bơ oăn có dễ cũng bắt nguồn từ tình cảm nửa-lít-nước-lúc-mất-mùa-hè ấy???? Chả mấy nhà có nước vào đến bếp, nói gì đến nhà tắm hay công trình phụ mà hơn chục năm về trước đấy chỉ là những giấc mơ lãng mạn của hoặc đám hậu huệ con nhà tư sản còn sót lại sau 1954 ngậm ngùi “ngày trước nhà ông bà có bể tắm trong nhà ...”, hay cái chẹp miệng của số ít những ai có dịp đến học hoặc đi làm thuê mà gọi văn hoa là xuất khẩu lao động sang mấy nước anh em(cũ) “ở bên kia ấy à....”. Máy nước công cộng, mùa đông thì chảy như ào ào (vòi bị hỏng, rẻ rách nút vào bị tuột vì nước khoẻ), mùa hè thì tí tách khổ hơn đứa trẻ lên ba đái. Xếp hàng dài, lắm hôm từ 3 giờ sáng, hứng được hai xô vừa ra thì mắt nọ xọ mắt kia vấp chân, xách nước còn có cơ cứu lại chứ gánh thì đứt hẳn. Tắm là khái niệm xa xỉ, lau người có dễ phổ cập hơn dù không phải ai cũng vừa ốm dậy. Bây giờ mấy cậu Tây mới đẻ ra trò “tái sinh”, như vỏ lon Coke, hay vỏ lon bia là có cái ký hiệu tam giác và dòng chữ Recycle, chứ còn dân-sống-ở-Hà-nội mình đã tái-sinh-nước từ hai chục năm về trước. Không tin hả: nước trước nhất là rửa rau, sau công đoạn này chúng tôi tái-sinh bằng cách dùng lại để tắm sơ cho mát trước khi tráng gáo nước sạch tổng kết; hoặc là dùng nó để đãi gạo nấu cơm, rồi di-sai-cờn lần nữa nước gạo dùng cho rửa bát. Cơ quan phụ huynh thuộc dạng điện nước ưu tiên, thế là bọn trẻ cứ hè về là được phép đến trước là đọc sách, sau là tắm cộng thêm khoản giặt giũ thêm cả rửa rau. Bốn giờ ba mươi phút chiều, chuông điện reng reng là ai nấy từ bắc bậc kiêu kỳ vụ trưởng đến cần lao như bác lao công quét dọn và đun nước bóc-ba-ga đều hoặc rau, hoặc quần áo vừa giặt, hoặc can 20 lít nước như là quân tiếp vận. Sao thời ấy nghèo mà không (mấy) ai hèn nhỉ; giờ thì khá hơn bội phần, mà phần con (bản năng) sao cứ nhăm nhe lấn át phần người. • Cũng dịp hè là năm học hết, trẻ con chơi thả phanh chứ đâu khốn khổ cắm đầu học thêm học kỳ 3 lên bờ xuống ruộng như chục năm lại đây mà nói-thẳng-toẹt như tính-cách-người-Hải-Phòng thì hè là dịp để những-người-có-danh thầy/cô kiếm-thêm-thu-nhập-không-chịu-thuế. Một đất nước mà hai nghề danh-giá-nhất-trong-tâm-thức là nghề thầy thuốc và nghề thầy học bị chính-số-đông-trong-nghề làm hoen ố hỏi trách sao luân-thường-đạo-lý xã hội nó chẳng lộn-tùng-phèo??? Dạy tri thức là quan trọng, nhưng dạy đạo-làm-người còn cần hơn gấp nhiều lần. Thi cử, điểm chác đều quy ra tiền cả; đời thủa nào phụ huynh đến nhà thầy 20-11 như là cái-tội-phải-đi-cho-xong-nghĩa-vụ, mà đã là tội thì cứ tiền cho nó tiện, tình cảm cái khỉ gì. Bệnh nhân cấp cứu chứ gì, chưa phong bì lót tay là đau dạ dày thế nào ông cũng cắt cho mày ½ quả thận. Học sinh giỏi đếch gì sao giờ lắm thế, thằng cháu con bà chị gái kể “cháu 8,6 bình quân mà chỉ xếp thứ 15, lớp cháu gần nửa lớp học sinh giỏi, độ hơn 1/3 tiên tiến và mấy đứa xuất sắc”. Kinh, thế này mấy mà Việt Nam mình chả phóng được Thần-Châu-made-in Hà nội, “hồi cậu học chỉ tiên tiến là cùng, chả mấy khi được học sinh giỏi”, an ủi nó. Ai ngờ, “cháu thèm vào học sinh giỏi, bố mẹ bọn nó toàn phong bì nhà cô, thi toàn bài học thêm, mẹ cháu thì không cho đến học ở nhà cô”. Ừ, háo danh làm gì cháu, thực lực mới cần, có cái ô nào che mát được cả đời đâu. Mỗi người vào đời bằng một cách khác nhau, có con đường bằng phẳng với hoa, có con đường mấp mô đầy gai và bụi rậm. Nhưng có khi những con đường đầy gai với bụi ấy lại khiến con người ta nhảy xa hơn, bật cao hơn!!! Ta còn em cánh cửa sắt lâu ngày không mở. nhà ai? qua đó bâng khuâng nhớ tuổi học trò
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Phần 19-------------------- • Độ tuần lễ nay báo chí ì xèo chuyện Hàng không Việt nam, sau vụ Pờ-mu 18 thi nhau tưởng tượng giờ lại bắt đầu cái trò a dua đánh hội đồng. Đúng là “viết” đi liền với “lách”, “thi” là một chuyện nhưng còn “cử” nữa, tiếng Việt thảo nào làm thưa tóc mấy anh bạn học đến bằng C Việt mà vẫn “tôi là còn dê cụ”. Nghe chuyện cậu phi công mang 500,000 USD từ Sydney về Việt nam bị Hải quan Úc tóm cổ thật vừa thương vừa giận. Thương vì thế là mất trắng, cả người cả gia sản, làm cơ phó thì một năm tích cóp bottom line độ 50K là max, 10 năm tằn tiện thế là hoá-vàng-đi-em. Giận vì đã lên đến chức phi công mà sao xxx thế, vừa xxx vừa liều, xxx toàn tập. Thiếu đếch gì cách chuyển ngân, đủ sạch mà vẫn safe. Không hiểu “vận chuyển cross-border” như đội bay này được mấy phí, cứ cho tối đa 2% bằng phí rút tiền mặt từ Debit card đi chẳng lẽ giá-trị-con-người-ta có 10 ngàn Mỹ thôi ư. Lần nào đi Frankfurk cũng khi thì bị em gái xinh xinh, lúc chị trung niên mỡ màng “em có mang thuốc lá không, không à, em làm ơn mang nhận giúp chị 2 cây nhé”, mắt lúng la lúng liếng. Dạ thưa quý chị là em chưa-chê-gái-đẹp-bao-giờ nhưng cấm-có-xxx trong cái trò mang vác hộ, chỉ có Chúa mới biết trong cái gói nho nhỏ xinh xinh ấy là thuốc lá điếu hay ngoại tệ mạnh hay gói-bột-trắng-có-hình-con-sư-tử-ôm-quả-địa-cầu. Mà phỉ phui cái miệng thì Chúa trời ở xa em lắm còn các vị sờ-cu-dí-tí thì rõ là đang hiện diện cả nổi lập lờ, cả chìm ngỉm cả nghênh ngang soát xét. Bao nhiêu hộ chiếu đỏ dân ngoại giao đã sạt nghiệp vì tưởng bở bố-thằng-nào-dám- đụng! Chưa thôi, chứ làm gì có không-bao-giờ, lợn chưa xuất chuồng vì là đang vỗ béo! • “Ghi cho anh cái hoá đơn, à thêm cho anh xxx nghìn(triệu) được không?”, câu nói gần như cửa miệng của những ai được coi là đệ-tử-của-xếp mỗi khi đi ăn với khách, hay là với sếp dù sếp to tướng hay nhơ nhỡ. Nghe nói ở các org thuần Việt nam việc thanh toán chi phí là rất vất vả vì ông nọ nhìn bà kia bằng cách “đ. hiểu nó gửi bao nhiêu nhỉ, mình có được lại quả tí nào”. Thi thoảng được nhờ vả “đảo qua xem hộ chị/anh/chú số má tí, sắp có thanh tra/quyết toán thuế hay bị mấy ông mười lăm thăm, em/cháu/ông quen phản-biện yên tâm hơn”. Tiền rõ nhiều, nhưng chưa quen quản, với lại còn biết bao nhiêu lệ, tệ nhất là phong bì nên xục vào mấy góc: tiền mặt, tạm ứng, trả người bán là có khối chuyện chỉ biết vừa lắc đầu vừa cười làm khối vị nhột nhột bụng “bỏ mẹ, không xong rồi”. Ăn tối, ăn trưa, tiếp khách với đoàn A, vụ B, sở K.... hoá đơn rõ ràng, phần chữ và số rõ khớp nhé, hợp “nệ” quá còn gì đố ông thuế nào dám bắt bẻ. Nhưng, ăn cái gì mà đến gần chục triệu hả chị/chú/anh? “Tao ăn nem công, chả phượng uống Cognac được chưa?”, rách việc. Dạ, thực bất tri vị kỉ, nhưng thưa chị/anh/chú trên hoá đơn ấy thì nó có ghi rõ tên và địa chỉ người bán mà chỉ cẩn gọi một nhát đến 8012116 hay vào hn.******* thì sẽ biết ngay đấy là quán ăn, hay chỗ hát-có-tay-vịn, hay là nơi bán vật liệu xây dựng kiêm thêm nghề bán-hoá-đơn. Chỉ cần 1 copy hoá đơn+phiếu chi thôi, thế là đủ tóm vài ba anh làm con-tin khi cần thiết, ví như lúc sắp bầu bán hay đề bạt, hơ hơ! Chưa hết, sao cứ đến gần Tết là chỗ mình lại mua nhiều văn phòng phẩm thế ạ, rồi nước ngọt, nước đóng chai có dễ vừa uống vừa tắm thì mới hết trong 1 tháng cho chừng này người. “Thôi chú/chị/em xin anh, toàn hỏi câu xóc óc; thật ra thì đấy là có cả tiền đối ngoại”. Tạm ứng cho nhân viên à, cho xin cái xác nhận của anh A, chị H là đúng có tạm ứng chừng này được không? “Cái này thì em nói thật, không phải đâu, nhưng tiền chi bôi trơn rồi, đang lo chứng từ anh ạ”. Kiểu này thì làm gì mà chả lên cơn sốt rét mỗi khi bị gõ “chào anh, tôi ABC đây, nghe anh em báo cáo lại là chỗ anh.......”. Mà phàm tay đã hơi lem nhem thì Lifeboy hình như chỉ sạch vi khuẩn chứ không hết vết. • “Gái ham tài” thì chưa thật thông nhưng “trai ham sắc” thì chắc đúng cho số lớn. Tất nhiên đẹp nghiêng nước nghiêng thành kiểu Tây Thi bên Tàu hay các nàng Hoa hậu hai năm mới có một lần thì hình như quá sức cho (gần như) tất cả giới quan chức có $$$$. Trẻ chưa có dịp chơi bời, nên gần già là ta sống gấp kiểu “em đi bằng nhịp điệu một-hai-ba-bốn-năm, anh đi bằng nhịp điệu sáu-bảy-tám-chín-mười”. Không với đám tứ đại mỹ nhân thì ông cũng quyết không thèm dùng loại không danh, cho dù có long lanh đến mấy. Mác nghệ sỹ là vừa sẵn, vừa oai, sinh viên thì ngại vì hơi lệch quá nhỡ thằng mả mẹ nào nó xỏ “ông cho cháu ngoại đi ăn kem à” thì tăng-xông mà ngất mất. Xét cho cùng thì chuyện ăn/chơi nó cũng chẳng có gì phải lên án vì một bên có cầu, nửa gánh bên kia lúc nào cũng có vô-vàn-số-nhiều các chị, các em thích dùng đồ hiệu, đi xe đẹp, vài tháng du lịch bên trời Âu một lần nhưng đi làm thì “eo ôi em ngại ghê cơ, người đẹp thế này ai lại phải vùi cái tuổi xuân trong cái gọi là công sở”. Khổ nỗi ngài lâu nay quên mất quan niệm “trả tiền” vì toàn-là-đệ-tử, hay bên B nó cung phụng, thế nên chiểu theo cái lệ thì “à A à, anh định mua cho đứa cháu con ông anh cái xe ga mà ra đến đây mới biết họ không nhận thanh toán bằng thẻ Amex”. Muốn có contract ngon, hay job thơm hả, dịch cho nó thoáng nghĩa câu vừa rồi nhé. “Tuần sau anh đi Pháp ký hợp đồng, không biết từ sân bay Charles de Gaulle về Pari bao xa nhỉ, đi taxi hết khoảng bao nhiêu Đô”. Thằng nào mà dịch là anh ơi ít ai đi taxi lắm vì xa, đắt là “biệt ly, nhớ thương từ đây” ngay. Phải thoát nghĩa ra, “anh ơi Pháp nó dùng OI rồi, để chiều em tạt ra ngoài đổi sẵn mấy nghìn Euro lẻ anh tiêu vặt chứ anh bận trăm công nghìn việc cỡ Bin-ghết sao lại lãng phí vào mấy cái chuyện vặt ấy”. Ba bốn ly Cognac khai vị pha soda cho nó nhẹ bữa trưa, tiên sư mấy thằng Pháp ông uống gì mặc mẹ ông sao chúng mày nhìn. Khổ, nó nhìn vì nó lạ, lạ là bởi vì Cognac là loại rượu digest có lợi cho tiêu hoá, xong bữa thì cái bọn ở chốn-nhà-quê bên Pháp ấy nó uống một chút thôi, và là nguyên chất 100% chứ ko có pha cho-nó-phí-rượu. Thi thoảng đi chung thang máy với mấy bác bụng phệ tóc muối tiêu, hôm nào gặp mấy em sinh viên tập sự của bọn văn phòng khác là bác thì thầm đủ to chắc cho các em kia chứ chẳng phải cho mình “chỗ anh đang cần tuyển nhân viên, không cần kinh nghiệm, vào là cho đi đào tạo luôn”. Mẹ ông, sao ông không nói nốt chỗ dở: đào tạo để biến thiếu nữ thành thiếu phụ! Vào nhà hàng thấy gái đẹp là mắt hau háu như cú vọ chực vồ gà con, không ôm eo vuốt má bẹo đùi mấy em tiếp thị rượu là không chịu nổi. Đi nhảy đầm thì dẫn nát chân vũ nữ, chỉ thích ngỗi chỗ tôi tối ‘tay làm, hàm không nhai” chốc chốc lại đổi đào với động tác khốn nạn nhất là nhét tiền tip vào ngực gái.
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Phần 20-------------------- • Trong các cuộc thi người đẹp thì màn áo tắm, hay gần đây có yếm đào vẫn là hot nhất. Các chương áo dài, dạ hội hay tự chọn còn ì xèo bình phẩm hoặc quay ngang liếc dọc chứ đến mục liền mảnh này là trật-tự-im. Ông nào dại dẫn sư tử hoặc bồ đi cùng thế nào cũng nếm vài ba đòn nhẹ thì nhéo ngang hông, nặng thì vít đầu xoắn dăm ba món tóc. Tội gì ư: mắt chữ A miệng chữ O lưng nghiêng 45o để zoom cận cảnh, đúng một lũ “rượu vang nhà, đàn bà hàng xóm”. Có ai để ý đến hạ-nguồn giày/guốc/sandal của các nàng - số không nhỏ - thường rất phản cảm với khoản trung-nguyên một/hai mảnh hay là yếm? Up-to-now duy nhất có Thu Huyền (HP) thi Hoa hậu Tiền phong năm 1998 mặc áo tắm đi chân trần - đẹp quá, và độc quá, đẹp đến mức cô Trà Giang còn phải tấm tắc khen. Số còn lại hình như ai cũng cố cao thêm độ 10 phân bằng hoặc giày cao gót, hoặc sandal ừ thì cũng được nhưng phản cảm nhất là những đôi guốc thô to đùng nặng trịch trông như giày khủng bố. Áo tắm mong manh, yếm đào hờ hững sao em nỡ bó gót hồng trong cái thứ nặng nề thô đến vậy??? Trời mùa hạ, hay sang thu nhiều lúc ngồi cafe vỉa hè đâu phải ngắm dung nhan mademoiselle, ngắm chân các nàng là chính đấy. Nhìn bàn chân, ngắm dáng đi là biết ngay em gốc “thành”, hay vừa mới “nội”; chị công chức, hay đám mới lớn đang đú đởn cập kè. Bàn chân con-gái-xứ-kinh-kỳ-gia-giáo thường rất thanh và nhỏ nhắn, cách chọn giày dép cũng giống như tính cách các nường, nhã nhặn và tinh tế: cỡ ba sáu ba bảy là phổ biến, hoạ hoằn lắm ba-mươi-tám là kinh khủng vì hồi bé chắc nhảy dây nhiều. Ba chín đổ lên chắc chín mươi mốt phần trăm người nơi khác đến và thường là “Hà-lội”. Những bước chân rất nhẹ, khép nép nhưng không kém phần lả lướt đủ làm thẩn thơ khối gã sắp bạc đầu bỗng nghêu ngao “tìm bàn chân ai trong tiếng lá rơi” những lúc cuối chiều dọc Phan Đình Phùng hay đầu dốc Cổ Ngư. Dạo nọ còn célibatere bị ốm, mấy cô bạn gái đến thăm thấy một cô mặt đỏ bừng, ngượng nghịu. Chả hiểu chuyện gì vì em-không- phải-là đích ngắm, vài tuần sau hai anh em đi chợ cuối tuần, con em gái loanh quanh tìm thêm mấy đôi dép cói cỡ to to một chút “để khách đi vì dép nhà mình nhỏ quá, chị M ấy xinh thế nhỉ”. Chuyện, hoa hậu ảnh một vài lần cơ mà, nhưng đúng thật là elle có bàn chân thuật ngữ miệt thị “bàn quốc” nhìn hơi chướng, vào nhà ai phải bỏ giày dép ở ngoài là cứ co chân tìm chỗ giấu. Cái đẹp thường phải mong manh mới gọi là! • Người Hà nội đi đâu xa rất dễ bị nhận ra, ngoài giọng nói nhẹ đặc trưng thì là cách ăn, kiểu thưa gửi hay lối chào. Cốm xanh (chắc chẳng phải làng Vòng đâu vì làng ấy đã lên phố thị từ khi toà nhà HITC ngất nghểu như cái bao diêm chồm hỗm đầu làng giữa những năm chín nhăm chín sáu) mà em cứ bốc cả vốc ngửa cổ thả vào mồm thì rõ là đang hốc chứ đâu phải là nhẩn nha vị bùi hương nếp thơm nồng. Cốm mùa thu thường đi kèm với chuối tiêu trứng cuốc, cái kiểu chuối nguyên quả bóc vỏ chấm cốm xanh rồi nhẩn nha cắn tưởng đã học hết bài thanh cảnh Hà-thành “con gái Hàng Bạc cọng giá cắn làm đôi” thực hoá ra vô-cùng-tục-tĩu. Cũng giống như cuối bữa cỗ tráng miệng món đào thấy bên cạnh là bát cơm nếp nát, chắc là gạo nếp hương đây nên nhón tay nếm mấy hạt cho thơm miệng rồi mới nếm đào; ối la la bọn-hậu-duệ-bè-lũ-bóc-lột-còn rơi-rớt lại nhà chúng em được dạy phải lăn đào vào bát cơm nếp nát ấy để cho nó hết lông trước khi ăn chứ chưa khi nào chúng em thử xơi món đào get-together với cơm nếp cả. Sau một đêm ngủ dậy từ trắng tay có thể thành tỷ phú tiền Việt nhưng biến ngây ngô thành người-thanh-cảnh đâu có dễ trong một vài năm. Xe Mờ-xi-đi E class trông biết ngay cự phú, nhưng ai lại bò/chui lổm ngổm vào băng sau thế kia khéo thiên hạ họ nhầm là người giúp việc thì mất hách. Danh thiếp giờ in dễ quá, chắc “Corporation” phải to hơn “Company” còn “Tổng giám đốc” sẽ oai hơn “Giám đốc” mà thời buổi hội nhập đến nơi cứ tiếng Anh, tiếng Pháp là nhất hạng chứ giao dịch mấy khi bằng tiếng Việt. Thế là cứ MY DUNG (Mỹ Dung), LE CHIEN (Lê Chiến) mà in cho Tây dễ đọc, còn trong giờ làm thì “em(thư ký) phắc ngay cho thằng ABC cho anh một cái”, mũi-lõ tóc-lơ-mơ xanh đứng ngoài cửa đợi gặp nghe mà tha hồ tưởng tượng thằng ABC chết dẫm kia là thằng nào mà sướng thế!!!!! • Trường múa Việt nam nằm trong khu văn công Mai Dịch những tám mươi là rất “nhà quê” như cách nói của phần-đông-dân-phố-thị bây giờ. Ừ thì quanh đấy toàn là ruộng lúa, đường từ Cầu Giấy xuống bé tẹo hơi mưa là lầy lội thi thoảng có cái xe buýt Ka-rô-sa chạy từ Kim Mã xuống Diễn xẹt qua là tung toé. Mấy ai biết trong ngọc trắng ngà giữa vùng chiêm trũng ấy như Hà Nam lụt. Con gái trường múa sáng học văn hoá, chiều chuyên môn hay ngược lại từ khi còn bé tẹo, chín hay mười tuổi đầu đã nhập trường rồi quần quật sáu bảy năm trời mới được bằng trung cấp đâu nhàn hạ như đám hàng xóm Sân khấu Điện ảnh, nhà hát chèo, nhà hát tuồng hay trường xiếc. Học múa nên tất nhiên là ngưòi rất đẹp, còn không xinh ít ai dám đăng ký thi vào nên thiên-nga bỗng chốc trở thành nỗi chẹp miệng của đám trọc-phú mới có xu, hay đích ngắm của đám đại-gia-mới-nổi thích chơi trội hơn đồng-loại. Múa chuyên nghiệp, cũng như nhạc giao hưởng rõ không phải là nghệ thuật dành cho số đông bình dân vốn chỉ quen những món nhè nhẹ, nhàn nhạt, nhàm nhàm hiểu ngay lúc xem rồi ra khỏi rạp là quên tiệt. “Ăn như múa, ngủ như ca”, dân ngoại đạo nghe chưa hiểu ý gì nói chi là thưởng ngoạn. Con nhà không khá giả chắc không dám mơ, mà có mơ cũng không đủ sức theo suốt sáu bảy năm trường nên phàm-phu-cẩu-tử thường vừa mới mon men làm quen khoe xe khoe ví là thường tự liệt-danh, thân-bại không quá nửa mùa vì bị các em thả-chơi-vơi: “mọi” quá. Tháng chạp trời rét cắt da cắt thịt, bốn giờ chiều trên sàn tập tường bốn phía toàn gương, sàn ván gỗ thiên-nga vẫn mồ hôi ròng ròng thấm ướt ruy-băng trán “Anh đợi em tập thêm chút nữa”. Cởi giày tập, bốn năm đầu ngón chân ứa máu, mà giày tập khi ấy phải nhờ mua mãi tận bên kia chứ đồ nhà hai hôm dùng là bật mũi. Chai nước lọc, mấy gói ô mai sấu dầm hay mơ chua cay mặn ngọt, khi là cái khăn bông để trong ngăn đá giữa trưa hè đủ sức đánh bay đám Dream II vè vè xếp hàng trước cửa. .... Ta còn em bảy nốt cù cưa, Lão Mozart hàng xóm Từng đêm quên ngủ. Cô gái mặc áo đỏ Venise Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ Những mảnh vỡ trên thềm Beethoven và Sonate Ánh Trăng Nốt nhạc thiên tài bay lả tả, Một kiếp người, Một phím đàn long…
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Phần 21----------------- .... Tôi muốn ôm gió lại, cho hương đừng bay xa... ________________________________________ • “Cháu ra Hà nội, cho chú gửi món quà đến cô M.A, đưa tận tay cô cháu nhé”, bác người quen dạo hay ngồi lan man ở phòng chép tranh hoạ sĩ Ngô Đồng góc Pasteur/Nguyễn Thị Minh Khai nhờ. Quan tham tán dinh Thống sứ Bắc kỳ một thủa đến giờ vẫn giữ lối xưa: ra ngoài là phải giày tây deux-coloris, mũ phớt, quần là thẳng tắp chấm đúng mũi giày, vui lên là phì phèo ngậm tẩu chứ nhất nhất lắc đầu không dùng thuốc điếu. Cái kiểu mũ phớt đội hơi lệch, vành sau gáy phải bẻ lên một góc, nheo mắt cười nghiêng nghiêng gõ tẫu của ông cụ thì đến mình còn phải mê, một đôi lúc vui chuyện nghe lỏm được thiên-tình-sử thời trai trẻ, trung niên của ông thì đám hậu thế chỉ còn biết nghiêng mình cảm phục. Rất ý nhị, quà đụng trong một túi nhỏ không dán và chìa ra lần lượt từng món một trước khi gói lại “một băng Video “Một thủa yêu đàn”, một lọ nước hoa”. Chắc thấy mình tủm tỉm cười, ông bác nhẩn nha “một thủa yêu nàng ấy mà, tôi muốn ôm gió lại, cho hương đừng bay xa, hà hà”. “Chắc cô ngày xưa học Trưng vương hả bác?”. “Ờ, mà sao cháu biết?”, ông bác mắt lấp láy. “Thì cháu thấy bìa hộp băng Video cô gái mặc áo dài tím mà”. “Giỏi, tiếc là bác không còn đứa cháu gái nào, giá mà còn thế nào cũng phải làm mối cho anh”, ông cụ đùa. Mãi sau mới biết ông bác này thời đi học cũng từng vô cùng vất vả, nhà ở tận Hà Nam, lên Hà Nội trọ học, chiều chiều đi gia sư thêm tiền sách bút rồi gặp elle. “Ối bác ơi, ngày xưa nó mới trong sáng thế chứ cháu bây giờ học thêm Francais thuê gia sư đến văn phòng các elle ấy chỉ nhăm nhăm hết giờ rồi chạy thêm sô khác, đúng nghĩa mua bán ấy mà. Mà bác cũng tài thật đấy, bác gái không Hoạn Thư bao giờ ạ? Bọn cháu mà như bác thì về nhà khéo quần áo bát đĩa bay vèo vèo như trạng thái không trọng lượng trên tàu vũ trụ ấy chứ”. • Lại nước hoa, cái món quái quỷ này làm mỏng ví bao gã thanh/trung niên rồi không biết. Mà cũng lạ sao đám con gái, đàn bà lại nghiện cái của nợ này như nghiện ma tuý ấy? Cái lọ be bé xinh xinh, khoảng năm (5) xê-xê dạng Perfume nhẹ cũng tầm sáu bảy chục Mỹ còn “Eau de toillette” mà ối cô đỏ mặt, thậm chí còn lầm bầm chửi rủa “thằng chết tiệt dám mang cái loại dùng cho nhà vệ sinh tặng mình” rẻ hơn cũng phải nửa triệu VND. Đi ăn bánh cuốn trên Chả Cá của cái lão râu xồm giọng the thé như đàn bà chấm hai ba cái tăm vào lọ tinh dầu cà cuống vẩy vẩy như làm phép trên bát mắm rồi úp úp mở mở “cái này là bổ thận lắm đấy, đấy anh thấy không nó thơm rất dịu chứ đâu có hắc như bọn cà cuống Thái” nửa giờ sau chém không tanh tanh “thêm hai chục tiền cà cuống” mà đầu cứ vẩn vơ lần sau ông mang mẹ nó cái lọ nước hoa đi để thử xem có dễ cà cuống nhà mày còn đắt hơn cả nước hoa loại 35% tinh dầu thơm đến hết cả ngày có dễ. Thì cũng nói thế cho nó sướng cái miệng thôi, chứ ăn uống đậm đà gia vị như món Á mình mà em nào thơm-phức-nước-hoa lại hoá ra hỏng vị vì cái hỗn-hợp mùi ấy tái cấu trúc lại thành một thứ vô-cùng-khó-ngửi. Em/chị/mợ nào “tanh tưởi” là lựa cho được một vài loại hợp với mình rồi chung thân dài dài với nó, thế là sẽ được gán ngay “em Bvlgari”, “chị Channel”, “mợ Tresor”, “nàng Kenzo” chẳng hạn. Dân văn phòng thường có vẻ sành, nhất là đám nào đi tàu đi tây nhiều vì mùa hè này ngồi điều hoà +nước hoa mới hợp, thêm tí mồ hôi dầu vào thì phí lắm. Nếu cô không thương, bắt phải làm/đi lại ngoài trời nhiều thì phải đợi đông sang, cuối thu cũng được, lúc ấy tha hồ mà chấm, rồi phun rồi xịt – nhưng lạy hồn em/nàng/chị/mợ đừng có bị dính mùi “cánh gián”. Cái đẹp nhiều lúc cũng vô hình, và tuỳ người để cảm! • Thật ra thì con-gái-tự-thân đã có một mùi thơm của da rất dịu. Những lúc ở nhà (ta-nếu như đã ký án chung thân, nàng-nếu còn đang ngún nguẩy) , hay chỗ nào đó-như các bạn trẻ sống thoang thoáng gần như Tây bây giờ; nàng/em/bạn gái vừa tắm xong tóc còn ướt dính xoã vai nhờ ai đấy “lau tóc hộ em, ướt hết áo mất giờ”, sẽ cảm được vương vấn mùi thơm ngọt, mỏng manh rất khó tả. Sữa tắm của bọn “đẳng cấp cao” hầu như rất ít trộn thêm tinh dầu nhân tạo, kiểu như xà-bông tắm tinh chất sâm của ông Hoà Daso mà giá “những” 7 ngàn đồng/bánh. Body lotion giờ nhiều quá, chả biết có tác dụng gì không nhưng làm ơn đừng pha thêm mùi, chả gì bằng thịt-da-nguyên-chất. Một thời trai trẻ hết giờ làm là hùng hục phi cái xe 82-87 “bãi rác, mua ở Hải Phòng về, lựa mãi mới có được con xe máy còn chưa bung đầu” gần 10 cây số xuống Km9 quốc lộ 32 rẽ phải (bây giờ thì có tên rồi, đường Hồ Tùng Mậu, còn cái chỗ rẽ phải ấy giờ cung nâng cấp thành trường Cao đẳng múa Việt nam) để đón ma petie amie. Cũng chả có gì phải úp mở đâu, con gái trường múa tập xong mồ hôi mồ kê ròng ròng là hiển nhiên phải í ới rủ nhau đi tắm. Hồi ấy sinh viên các trường khác túi cói thong dong chứ học múa ai cũng ba-lô để giỏ xe đạp hay có xe-ôm thì hoặc giỏ xe hoặc kẹp yếm vì phải đem theo cả đồ tập và đồ thay. Lại khoảng bảy cây số ngược đường về phố, thích nhất những lúc em vờ-không-đồng-tình lúc lắc đầu giụi lưng, xe đi chậm độ 20 cây số trên giờ, mùi tóc và da L’amour thơm rất ngọt.. • Hồi ấy làm cùng project có một ông anh rất đào hoa, dáng không phong nhã như số đông cu-li cho Tây mà có vẻ hơi phong trần, nói chuyện rất hài nhưng chưa bao giờ pha tục, kiểu “tối qua nhà em mất điện, nóng quá không ngủ được” thì “thế à, thế đã thấy chưa?’. Vợ cũng xinh xắn, phải cái tội hay ghen (hình như con gái ai mà chẳng thủ sẵn dăm ba lọ ớt) mà nhóm anh ấy phụ trách thì toàn con gái học ngoại ngữ mới ra trường. Nghĩ hồi ấy tuyển người cũng lạ: không care profession, chỉ cần nghe/nói/viết tiếng Anh tốt là qua vòng short list ngay, vào làm rồi đào tại lại độ 6 tháng hay 1 năm là đâu vào đấy. Bọn con gái ranh ma biết tính vợ ông anh kia có họ hàng hơi hơi xa với chị tên Thư họ Hoạn nên cứ thi thoảng gần cuối giờ lại hoặc quệt tẹo son vào vai, hay chấm tí nước hoa vào áo vest ông anh team-leader làm sáng hôm sau thể nào cũng một chầu cafe than “tối qua cả đêm bị căn vặn, giải thích thế nào cũng không nghe”. Rồi vỏ quít dày mãi thì móng tay cũng nhọn, được mách nước “mày bảo ông ấy kiếm lọ dầu gió, bôi tí dầu gió vào người là nước hoa có mà France made cũng tịt ngóm”. Thử trước đã, vốn cũng biết vo ve dăm ba chương món nước hoa thấy ổn thật. Thế là cuối tuần ông anh đào hoa nhóm trưởng phấn khởi tuyên bố giữa phòng “từ giờ trở đi anh chấp....” rồi kéo thằng em quân sư quạt mo một mạch lên Piano Hàng Vải Restaurant bù khú. Lâu lắm không gặp lại, chả biết giờ anh ấy có còn thói quen trong ngăn bàn bao giờ cũng có lọ dầu Eagle-Con ó nữa không?
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Phần 22---------------- ...Môi em chưa hôn ai thật gần..... ________________________________________ • Những năm 80 ở Hà nội nghe nhạc Phạm Duy qua băng cối với cái đài A-KAI (quên mất viết thế nào rồi, đành phiên âm sang Việt ngữ) to như cái máy giặt bây giờ dấm dấm dúi dúi quá tội mấy ông công chức thời nay dùng máy tính cơ quan xem phim XXX hay viếng thăm ACHN. Nghe “trả lại em yêu” đến nát cả cuộn băng, thằng em tiếc ngẩn ngơ mấy ngày còn bà chị mừng thầm vì có ngay material làm rèm cửa. Gần giữa chín mươi cậu Operation Controller có offer ngon hơn ở HCMC, thế là gạ gẫm kèm cả kích bác rủ mình cùng resign “mày nên relocation một cái, travelling broaden the mind, bọn tao cứ ba bốn năm là phải đổi job chứ ổn định như kiểu nghĩ của bọn mày chán chết đi được”. Thấy cũng hay hay, tặc lưỡi Nam tiến mấy năm xem Hòn ngọc Viễn đông nó thế nào. Vào đúng dịp cuối mùa khô, mất 3 tuần nóng thấy ông nội, ngột ngạt chả khác gì những hôm gió Lào ở miền Trung. Văn phòng thuê tạm ở cái khách sạn nổi Floating-Hotel bé tẹo, ngửa mặt lên bờ là thấy ngay cụ Hưng Đạo Vương chỉ tay chả hiểu cụ bảo “phải ở chỗ này” hay “chúng bay biến đi cho khuất mắt”. Ông bà nội vượt cả vài ngàn cây số từ Hà nội vào Saigon cuối 1954 tưởng sẽ là được gửi nắm xương tàn trên đất Mẹ ai ngờ hơn hai chục năm sau lại phải xuyên lục địa mười mấy ngàn cây số nữa. Không người thân, lục lại đám Bưu-thiếp liên lạc giữa Bắc-Nam những năm đất nước phân đôi để lọ mọ 1,5 ngày nghỉ cuối tuần đi dò tìm “à, đây là cái nhà Ông bà nội mình ở trước 1963”, “khu này là nhà Ông bà ở với các chú trước khi di tản”... Mệt nhất là tên đường thay đổi, những Phan Thanh Giản, Hồng Thập Tự, Yên Đổ... chỉ còn nằm trong ký ức mà thay vào đó phải là Điện Biên Phủ, Nguyễn Thị Minh Khái hay Lý Chính Thắng. Thì ai mà ngờ được cái công viên Lê Văn Tám bây giờ trước kia là nghĩa-trang Mạc Đĩnh Chi??? • Thì cũng suốt ngày số số má má khô khốc nên phải be-lờn-xờ lại bằng thú vui văn hoá văn nghệ tí cho đời nó tươi. Nhớ lại “trả lại em yêu, khung trời đại học, con đường Duy Tân, cây dài bóng mát...” tua đi tua lại ngày nào nên quyết xem cái gọi là Viện Đại Học của Saigon xưa nó có khác gì khu Mễ Trì hay Bách khoa ngoài Hà nội không? Mất hai cái cuối tuần tra cứu (làm gì có uôn-oai-uết như giờ để mà gu-gờ), bản đồ Saigon-Gia Định cũ mua được ở cái hiệu sách cũ trong cư xá Eden lại nát đúng chỗ quận I giao quận III mới đau, chịu không đoán được. Thôi phải dân vận vậy, cách mạng còn là sự nghiệp của quần chúng thì cái vụ tìm đường này phi thổ-địa bất thành chính-quả. Phải mở ngoặc đơn một đoạn, mấy em gái người Saigon này nói khó nghe quá, mà mình nói gì các em ấy cũng đếch hiểu mới cay, cái sự gì quan trọng là phải viết ra, nghĩ lắm lúc thân mình khách đếch gì thằng câm, rồi cái khó nó ló cái khôn: cứ vác English ra là hiểu gần như tuốt. Cậu xếp cao hơn mét-chín lại cứ vào rừng mơ bắt con tưởng bở, nghĩ bọn nhân viên bản địa nó tôn trọng mình nên trong giờ làm việc chúng nó mới dùng Anh ngữ chứ, biết đếch đâu cái lý do bất-đồng-nội-ngữ hê hê. Có em T lễ tân đang chờ xuất cảnh đoàn tụ với Daddy, sau mấy bữa trưa cơm dĩa (dĩa nhé, dê-đê chứ không phải cơm đĩa, đờ đâu) em bộc bạc hoá ra bố mẹ em cũng là người miền Bắc di cư 1954, “gọi là dân Bắc 54, còn ai vào đây sau giải phóng thì gọi là Bắc kỳ 75”, em dài giọng. “À thế à, thế thì anh không biết gọi là Bắc kỳ gì nhỉ?”, gã đùa. “Phải nói là dzậy à mới đúng, thì cứ gọi you là Bắc kỳ 94 đi”, nguýt dài. Cùng người Việt cả mà còn phải dịch nghĩa thế này thì mấy anh/em/chị/mợ người Việt lấy Tây những lúc rảnh rang tâm sự kiểu cà-kê-dê-ngỗng có lẽ sẽ mỏi hết tay, mà nói hơi tiếu-lâm-tục ra lúc lên “đỉnh” thì bọn Tây oh-yeah còn Việt ta chả biết sẽ thế nào ??? • Cũng phải độ tròn trèm 2 tháng thì mới thân thân, “này ông Việt cộng con kia, nghe đây” là câu elle hay nói mỗi sáng Chúa-nhựt đến nhà nàng chơi (nghe bà ngoại nàng (con gái gốc Hàng Bồ) tỉ tê chuyện ngày xưa) rồi được nghe nàng thánh-thót-gõ Piano “cho anh nghe cái gì ngăn ngắn, dễ dễ thôi” vì đã từng có hôm elle cáu, cho nghe “Đoàn quân Việt nam đi” rồi bĩu môi “cái này chắc hiểu”. Tự biết là mình dốt, nên có bị chê hay mắng cũng lẽ-hiển-nhiên, bực cũng cố nuốt để biết mà tránh cho thê-hệ-sau không dẫm lại bước sai. “Ôi trời, ở Saigon không kêu phố, chỉ có đường thôi, đường Duy Tân bắt đầu từ chỗ hồ Con Rùa ấy”, nàng phì cười sau câu hỏi chắc-là-vô-cùng-ngớ-ngẩn. Được rồi, chập tối đã hẹn cùng đến quán Thanh Niên nghe nhạc nên lấy xe chạy ra xem cái con đường Duy Tân nó mồm ngang mũi dọc thế nào mà ông Phạm Duy tấm tắc. Căn trên bản đồ thì rõ là sau Vương Cung Thánh Đường phải có cái hồ. Mà đã là hồ thì be bé như Hà Nội mình cũng là hồ Ba Mẫu, còn Hồ Tây thì rõ nguyên gốc là một đoạn sông Hồng nên miễn bàn. Quái là, lượn đi lượnh lại mấy vòng chóng cả mặt chả có cái hồ nào, lỏng chỏng mấy cái cọc bê tông giữa cái đài phun nước như ở góc Hàm Cá Mập. Vẫn mắc cái bệnh sĩ diện, đếch dám hỏi ngay. Lại để đến tuần sau căn căn đo đo, tấp lề đường mua bịch nước sương sâm lấy cớ hỏi thì mới biết mình đang đậu xe ngay trên Duy Tân, ie Phạm Ngọc Thạch thời hiện tại. • Cũng vương vất tí ngông nghênh tuổi trẻ, bụng nghĩ cũng đi nọ đi kia rồi nên sợ đếch cha con thằng nào. Cứ tưởng mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao là đi đâu cũng được, hoá ra là sai-toàn-tập. Sáng thứ bảy đi làm nửa ngày mà lại cứ bảnh choẹ cravat thắt sơ-mi trắng thì thậm ngố, phải casual wearing kiểu áo pull, quần lùng thùng hay soóc cũng okie. Đi ăn với nàng mà ăn xong lại “em ơi tính tiền” thì không ổn, giơ một tay, tay kia nhoay ngoáy như đang ký bill ấy hợp hơn còn trả tiền thì kín đáo đem bông ra quầy hay luồn tay thấp hơn mặt bàn mà đếm. Chiều thứ Năm hàng tuần bọn báo Vietnam Investment Review hay tổ chức cái trò Review, mỗi người đến dự được phát một coupon đâu 2 món uống free còn “Food available” mà lớ ngớ nghĩ “available” ở đây giống như kiểu “are you available” là buốt ruột vì đồ ăn ở những chỗ này rất đắt. Đi review thì chủ yếu là tán gẫu, đa phần các em đi review là thư ký hoặc nhân sự săn người nên đi review để ngắm các nàng là chính. Chịu khó để ý quan sát thì cũng bớt ngố nhanh thôi, tất nhiên là costly nhiều khi đau bụng phết. • Bây giờ Saigon có quá nhiều chỗ vui chơi, nhưng mười năm trước quanh đi quẩn lại chỉ có Thanh Niên ở Nguyễn Văn Chiêm, rồi Blue Ginger trong khu toà báo SaigonTime hay Monaco (chắc viết nhầm) Ngô Đức Kế. Sau nữa có Broadard góc Nguyễn Thiêp/Đồng Khởi hay Space Lý Tự Trong/Đồng Khởi là hết. Quán bar theo kiểu Hongkong có gái(quê) ngồi cùng thì cả dãy Hai Bà Trưng, Lý Tự Trọng cứ vào cửa là cả lũ nó ùa vào lòng rồi “can you buy me a drink” mà cái cốc rót Baily tí tẹo, toàn đá là đá cứ mười phút lũ gái-bar này nốc hết một ly rồi “one more ok?” ngồi độ tiếng đồng hồ móc ví mà thấy tiếc vì cốc Baily của nó đắt gấp 2 lần chai bia của mình, lại thêm quả tiền boa đâu hồi đấy đã một tờ 50 ngàn thì phải. Ôm một tí, nó bóp vai một tẹo là đi đứt hai ba trăm thời giá 1995. Đúng là xxx thật!!!! Giờ có quán U2 ở Mạc Thị Bưởi, gần Hai Bà Trưng có cái trò gái-bar không mặc đồ lót cũng quậy thật. Mỗi tội toàn cá-sấu, hút thuốc như điên, ngồi ghế quầy bar co hai chân lên hở hết cả khe, cả suối cả rêu Không tin à, vào thử đi kẻo mấy anh mười bốn, hai lăm HCMC sờ vào lại kêu là xạo!!!!!!!!! • Chả hiểu sao gã không-thể-nào vô-sản-hoá cái trò hoa-lá-cành được. Thì tự bào chữa mình đôi-khi- hư nhưng hư-một-cách-có-chọn-lựa. Thế nên mấy trò bia ôm Phan Đăng Lưu, bar Hai Bà Trưng hay hớt tóc nam đường 3/2, Điện Biên Phủ.... là không có tên gã trong danh sách những người xoá đói giảm nghèo, phân phối lại thu nhập cho các em. Hôm nào có bạn bè vui lên là nhảy đầm, hồi đấy có cái Shangri-la ở đường 3/2 - mà sau này không biết sao bị cháy, đào đẹp nhức mắt. Ở Rex vũ nữ mặc áo dài, QueenBee và Liberty vũ nữ mặc đầm còn Shangri-la chỉ có sườn xám xuất sứ Trung hoa mà đẩy cửa vào nhìn thấy các em đứng cả dãy dài là đầu óc lung tung hết cả. Khối ông vào đấy đang thẳng lưng oai vệ bỗng lịch-lãm-nghiêng-người-chào. Hơ, ai biết đồng-hồ-sinh-dục của ngài đang sáu giờ ba mươi bỗng chuyển hơn 5 múi giờ lên giữa-ngọ . Thi thoảng xé rào, thế nào mà elle cũng biết. “Ông Việt cộng, nghe đây”, giọng em hôm nay nghe rõ buồn và lạnh. Đúng là chết vì cái tội nhanh nhảu đoảng “anh biết bài này, Trưng vương khung cửa mùa thu, mẹ anh cũng học Trưng vương mà. Chắc là sau bà phải cả chục khoá, bà nhỉ”. Bà cưòi móm mém, mấy khi có được thằng-hoàn-toàn-có-thể-là-cháu-rể hợp tính bà đến thế, mang từ chai tương chính gốc nhà chùa cuối Bà Triệu, cúc đại đoá dịp tháng mười hay cái bánh chưng, miếng chả quế Quốc Hương vào cho bà, rồi bà cất/để dành - đấy là một góc Hà nội của bà mất rồi, đã quá già không còn dịp nào quay lại nữa . “Biết à, hát nghe thử coi, mà thôi đánh vần từng câu cũng được”, câu trước nghe hơi hơi mát, nghe đến câu này thì buốt sống lưng. Lẩm bẩm” tim em chưa nghe rung qua một lần, làn môi em chưa hôn ai cho thật gần, tình trần mong manh, như lá me xanh, ngơ ngác rơi nhanh.....”. “Biết rồi sao còn làm em buồn”, nói rõ nhẹ mà như cứa dao cạo vào tim. Gã hãi nhất là cảnh ngồi im chịu trận nhìn elle(s) lã chã rơi nước mắt không nói không rằng. Lúc ấy thì thế nào cũng “thôi, không bao giờ abc nữa”, nhưng khổ cái là cái lưỡi nó hay tặc quá. Hồi elle rủ đi học giáo lý “cho bớt cái tội vô thần”, cha chánh xứ lắc đầu sau độ vài tháng “con không có đức tin, ta thật tiếc”. Dạ, trình cha con nói thật là con rất sợ cảnh sau này (phỉ-phui-cái-miệng) Chúa gọi con (giả như con-được-rửa-tội-đi) về thi ông Thánh Phê-rô gác cửa Thiên đàng ấy có dễ phải đưa (chúng) con lên giàn thiêu có dễ vài ba lần vì tội dám bất tuân “phàm những gì Đức Chúa đã kết giao thì không được chia cắt”. ... Ta còn em một con tàu Giã biệt bến sông. Mảnh trăng vỡ Tiễn người bỏ xứ. Dãy phố buồn Nghìn năm mắt nhớ... Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm Thoáng mùi sen nở muộn Gió Nhật Tân Gợi Mùa hoa năm ấy Cánh đào phai...
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Chưa đủ 30 phần, bác Schumacher ơi. Bác port tiếp đi ạ.
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Lần đầu tiên được đọc. Thú vị ra phết Tiếp đi bác!
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Văn air của cha nội này, giống 1 bác nào í, trong 4 rum VNAV nhà mình ? :lol:
Phần 23----------------------------- • Saigon nghe nhiều người kể lại là đất-đãi-khách-phương-xa. Không kế đợt di cư lớn nhất trong lịch sử năm 1954, người Bắc mình sau 1975 vào đó cũng nhiều. Quanh sân bay Tân sơn nhất, quận Tân Bình có lẽ tìm người nói giọng Nam khó gần như tìm ở ngoài Hà nội. Muốn bún chả hay phở không ngòn-ngọt-nước-dùng, không giá-trụng chắc chỉ mò về đường Trường Sơn là nhanh nhất. Dạo những năm 1994 có quán cơm nhỏ ở đầu đường Hồng Hà, sát đoàn bay 919 trưa/tối tấp nập người ở Hà nội vào Saigon đến ăn. Cơm bình dân, thức ăn cũng dân dã tương cà gia bản nhưng các em tiếp viên VietnamAirlines người miền Bắc hay thuê nhà ở gần Đoàn tiếp viên cho tiện là khách nhẵn mặt, quen tên nên các anh cũng tự nhiên thích lây quán ấy. Mở đường, đoàn tiếp viên cũng chuyển sang mé bên kia, thi thoảng đi ngang qua gặp tà áo dài màu đỏ sậm tay kéo va ly ngang vai đeo sắc cũng thấy nao nao. Cứ dính tí tình cảm vào là rất khổ, màu hồng của áo dài ngày trước trông thuận mắt hơn đỏ đậm bây giờ, hay tại mình và elle Tết đến chỉ thích đào phai? • Chiều muộn, đợi cơm nên lang thang mạng ảo. Lâu lắm mới gặp ông bạn vàng, cũng cắm đầu cắm cổ hùng hục như trâu kiếm tiền nuôi con, chiều vợ; thì cũng khác gì cái thân mình đâu; bác bác tôi tôi giống nhau từ tính gia trưởng, đến quan niệm gia đình. ‘Đang ở Vũng tàu, sư tử nghỉ hè nên cho sư tử đi cùng; tôi nhiều lúc cũng hơi bê trễ chuyện nhà cửa, thôi cho mẹ con nó đi coi như là nhận lỗi. Vừa xuống tàu cao tốc thì gặp lão khách hàng, nó độp ngay ‘trốn vợ cho RAU đi cáp hả; chú giống anh’; tôi tái mét mặt ông ạ, không biết vợ nghe thấy không’ than thở với ông bạn. ‘Bác giống tôi, hôm trước vào Fortuna, gọi mãi xe ko đến đón nên bảo vợ ghé qua chở về nhà. Mẹ chúng nó chứ, cả lũ khách hàng, cả mấy thằng bảo vệ cứ nhìn vợ mình cứ như là gái-gọi ấy’, ông bạn tuồn tuột. Chả biết cười hay là khóc, bro H nhỉ ??? • Lại nhớ đến bro B, trong một ngày đẹp trời nào đó đưa ra khái niệm rau/dưa. Cũng chẳng dám nhận định đúng hay sai, vì tự thấy mình cũng không dưới dăm ba lần phạm luật. Ấy là có một mình, trước mặt cha-linh-mục tên Virtual này mới dám xưng tội tương đối thành thật, chứ ngoài đời hình như chẳng có mấy ai dám công khai dặn ‘sau này anh khuất, trong điếu văn đừng có dòng ‘gia đình mất đi một người chồng chung thuỷ, người cha mẫu mực’ như khuôn mẫu làm-điếu cho các cụ bây giờ. Có một nhà thơ nào cũng đã viết ‘ai chẳng có những phút giây ngoài chồng vợ’ từ những năm đầu 1990 cơ mà. Đang yêu-điên-cuồng period thì sao thấy cái gì của partner cũng dễ thương đến thế, ký án chung thân độ nửa năm bỗng ngộ ra hình như ta đang đọc Dương Thu Hương với ‘bên kia bờ ảo vọng’. Thôi đã biêt đời là bể khổ, thì tặc lưỡi đi nốt chưong hai ‘tình là dây oan’ cho đỡ lẻ loi. • Đặt một vài technique đếm, thì thấy dân cư ACHN có khoảng chừng ngót nghét ngàn người. Công chức gần một nửa, nhìn số người accessed vào trong giờ nghỉ trưa, hay sau 5pm là đoán ra ngay. Cứ trộm vía nghĩ chỉ có giới-tính NAM đi dạo trong này, nhưng chột dạ chốn này tai-tiếng-quá-lẫy-lừng thì vớ vẩn mấy mụ kia nó ngại gì mà không ghé. Đến giáo viên trường đại học L mà nghỉ trưa là cả cô cả thầy còn hí húi xem phim XXXX ngay tại văn phòng khoa để chiều tối lại từng đôi ‘đi dạy thêm tại chức’ đều như vắt chanh đúng 10pm có mặt ở nhà còn trước đó lớp học đa phần ở trong các căn phòng-tiện-nghi nằm trong hẻm nhỏ, mé ngoại ô. Sáng vợ rủ đi ăn bún sườn, chiều về lại thấy đĩa nem, cẩn thận hơn thì ‘em vừa nhờ mua cặp nhung nai ngâm rượu’ là chột dạ không biết mụ ta nói nghĩa đen hay ý bóng. • Cafe ở Hà nội mình giờ cũng nhiều, ngồi đó vừa bàn chuyện, cũng có thể làm việc kiểu remote office nếu có Wifi, vừa tán quậy tán quạ cũng có cái hay. Saigon trước 1975 thì quầy bar trên tầng thượng Caravelle hay cafe Givral đã chẳng có biệt danh ‘chánh khách Caravelle’ hay ‘Radio Saigon’ còn gì. Thi thoảng phải đá-trong-giờ việc riêng, nên lượn coffee-break ra ngoài là tốt nhất. Quán yên tĩnh, nhạc không lời đủ nghe, chỗ ngồi êm, đồ uống ngon và thi thoảng kẹt cửa lại thấy một vài bóng hồng vương vất nước hoa, thư giãn cũng đến thế là cùng. Tít một cái, gì thế này, máy báo nhận được 1 file. Có Norton protects rồi, ngại gì mà ko thử : ối la la ảnh demi-nude của một nàng nào đó gửi nhầm. Hình như bàn bên cạnh có tiếng thì thầm, giọng nữ không còn trẻ còn nhìn kiểu ăn mặc chắc là dân công chức. Cái gì vu-vơ, cái gì rau cỏ thế này: . lại vu vơ rồi hả ? . vào đọc cả buổi chiều, xong em hụt hẫng...... . nói thật là em mất hết niềm tin, thất vọng và căm giận chị ạ. Họ tưởng là mạng ảo, nhưng đọc qua là có phải không biết ai là ai đâu. Mình là rau của họ ư, thật nhục nhã.... . em đã thấy là lạ khi có những nick rất lạ nhắn tin. Nhấm nhẳng một lúc thì họ khai ra là anh A anh B giới thiệu. Em chưa tin, lẽ nào người như thế lại làm trò đấy..... . đọc hết đoạn rau cỏ, thì em biết mình đã nhầm người..... . đến giờ em vẫn không dám tin đấy là sự thật. Tự nhiên nhìn ai cũng sợ, em bị trầm cảm thì phải, độ tháng nay từ hôm chị cho biết cái trang web đấy.... . đúng đàn ông không hư nếu ko có đàn bà đổ đốn, nhưng em ghê tởm và căm cái trò lôi chị em mình ra nói chuyện như những đồ vật..... . khi mình dám phá bỏ định kiến, và đến với người mình yêu hay có tình cảm thật sự đâu phải dễ đâu....... cũng dằn vặt, trăn trở. Rồi để bị coi như trò tiêu khiển, một đồ trang sức họ chuyền tay nhau.... em thấy căm hận sau khi đọc xong, con người ấy không phân biệt thật/giả được nữa, một quái vật không tim......cuộc sống mà, còn sống là còn cần tình cảm, tình cảm đó cần được trân trọng vì để có nó còn khó hơn nhiều so với tình yêu. Nhưng cái Vu-Vơ đọc cũng thấy thấp thoáng thời sinh viên đấy chứ ? Thế mà cái thằng viết ra những câu dễ đi vào lòng người ấy lại ở level cao mới tởm chứ. Hay là đàn ông vào chỗ này mới lột hết cái mặt nạ ra rồi sống thật..... .......Ta còn em đường lượn mái cong Ngôi chùa cổ Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương. Ai đó ngồi bên gốc đại già, Chợt quên Ai kia bên đường Đứng đợi. Cuộc đời, có lẽ nào, Là một thoáng Bâng quơ... Ta còn em những cuộc tình Như một bài thơ. Những nỗi đau gặm mòn phận số....
Phần 24------------------------- • ‘thâm như Tàu’ là câu cửa miệng của người Bắc mình khi bình luận, nhưng ngẫm ra tụi Nhật còn thâm hơn cả Tàu khi đưa ra cái slogan ‘Tôi yêu Việt nam’. Đã hằn sâu trong suy nghĩ rất nhiều người khi nói đến xe máy là gán với Honda, ô tô là mơ màng Toyota hay tivi là Sony mà tiếng Anh nó gọi là ‘top of mind’. Bảng kê thành tích xuất khẩu hàng năm của bác Tuyển sao không thấy thêm một dòng : xuất khẩu ngoại tệ của Honda Vietnam bác nhỉ ? Mỗi năm bọn họ ‘yêu Việt nam’ bao nhiêu Mỹ kim bác có biết không ? Từ 2,100 USD/xe năm 1998 đến bây giờ chỉ còn 15 triệu VND cũng cái giấc-mơ 100cm3 ấy, dân ta phải merci mấy bác Tàu vì nhờ các bác ấy ‘muốn mua bình bịch giá nào cũng có’ mà anh Nhật-lùn kia mới bớt làm mình làm mẩy. Mấy trăm ngàn xe đã bán ra, man-ti-pồ giữa 2,100$ với Fifteen triệu (bác Tuyển cũng chịu khó học Ing-lít lắm mà), bao nhiêu trăm triệu Mỹ kim chảy máu về xứ Phù tang? Bài học nhỡn tiền từ xe 2 bánh, giờ lại lặp lại với xế-hộp mà sao quan chức toàn Dr. cả không ‘ngộ’ được ra, hay là... chót... nên...? • Yêu quá chứ sao lại không yêu khi mối tình Honda-Vietnam (chắc) bắt đầu từ những năm cuối 1960 với serial Honda 67, 68 mãi hơn 20 năm sau chuyển từ miền Nam ra Hà nội vẫn chạy ngon ơ, ông nào cẩn thận doa lại cái xi-lanh, hay thay đầu bò đi mà thuật ngữ chuyên môn của ông Chính-đầu-bạc Đại Cồ Việt gọi là ‘thay máy cúp’, kỹ tính hơn nữa tháo ra sơn lại đen-huyền là cứ gọi là ăn đứt mấy ông Mô-kích SIMSON shipped từ Đông Đức. Cuối những năm 80 anh nào có cái xe 67, vận áo bay Nga mùa hè hay Natô nếu tiết đông hàn, đồng hồ SK to tọ, đeo cái kính Cơn (bác nào biết tên thật của hãng kính này không nhỉ) thì cứ gọi là long lanh thêm mấy chân kính. Lâu không thấy bóng những con chiến mã 67, 68 ở Hà nội nữa, Saigon hình như cũng không, có lẽ duy nhất còn sót lại ở xứ Tây Đô. Khách sạn Golf Cần Thơ chiều nọ có 1 cái xe lôi đỗ xịch ngay ngoài sân, anh chàng bảo vệ đồng phục bảnh choẹ hăm hở chạy ra chỉ thẳng tay ý ‘biến đi chỗ khác, khách sạn 3 sao không có chỗ cho bọn xe lôi’ bỗng ngơ ngác sao thằng cha lơ xe này mặt quen quen, cứ như là khách thì phải, mà cũng chỉ có khách mới dám thong dong bước vào sảnh chờ thôi chớ. Áng chừng dăm mười phút thằng acting-lơ-xe- ấy cười cười nói nói với em lễ tân rồi cả hai thẳng tiến ra.... limusine xe lôi có-đầu-kéo-là-nguyên-Honda 67 lượn một vòng thủ phủ miền Tây. Có gì đâu, 50 ngàn một tiếng xe lôi còn thuê xe không thì cả ngày hết độ hai trăm. Hai trăm nghìn, để tìm lại một thời kỷ niệm và ‘con trai Hà nội cũng kỳ ghê anh há’ thì là quá rẻ chán. Đế Gò-công nấu bằng nếp than, xoài xanh trộn khô sặc, cá lóc nướng trui, một ly nhỏ uống xoay vần, con gái Cần thơ trắng nõn nà, đẹp hiền hậu kiểu khuôn trăng đầy đặn. Bao giờ cầu Cần Thơ mới xong để hết cảnh một tiếng đợi phà ??? • Thực lòng thằng cha khách ấy vẫn thích cái dáng ong-bò-vẽ của Vespa, chiều Chủ nhật lượn phố Saigon trên cái PX 150 có nàng ngồi sau những năm cuối 90 thì thôi rồi lãng mạn nhưng mang ra Hanoi mùa đông è cổ đạp mãi không mà không nổ do xăng-pha-nhớt không đề. Con trai Hà nội có tiếng là chu đáo, xe của elle hư, ‘để cuối buổi tranh thủ nghỉ trưa anh mang ra HEAD sửa ’ thì ‘thôi để chiều em đưa nó ra Lý Tự Trọng sửa luôn’. Sáng hôm sau cứ nghĩ xe sửa rồi, cũng dậy muộn nên khỏi cần qua đón thì nhấm nháy ‘sao không đến đón em’. Ủa xe đâu thì ‘ngố ơi là ngố, ra Lý Tự Trọng sửa luôn là mang xe đi bán thưa ông Việt cộng con’. Mùa mưa Saigon, đi đâu cũng thủ sẵn cái áo mưa đôi (tôi viết áo-mưa-đôi, vì được thiết kế cho 2 người mặc khi ngồi xe gắn máy, Hà nội hình như chưa thấy có?). ‘Em nhớ những chiều mưa, anh đi bộ mang dù đến đến đón’, thư của elle viết sau đấy mấy năm. Giờ thì bốn bánh nhiều rồi, dân sành điệu nếu đi 2 bánh mèng lắm cũng phải tay ga ấy là Hà nội còn Hải Phòng thì xe máy cứ phải là cực đắt @ hay Dylan mới tự tin. Saigon hơi khác, khối em xinh ơi là xinh sáng sáng vẫn áo dài đi làm bằng Dream lùn hay Kawasaki Max. Thế là còn nhẹ, hồi tháng rồi rồi ngồi Cafe Brodard với 1 bác có majority interest ở 1 khách sạn *** trên Quận I vẫn kỳ cạch đạp Honda Dame khói mù trời ‘mai đợi anh đến rước đi ăn sáng’. ‘Sao anh không đổi cái xe đi cho nó đỡ vất ?’, cũng chỉ dám dè dặt hỏi vì ông anh tiền chắc nếu quy sang GBP mà lỡ tay làm đổ thì có dễ không gẫy lưng cũng ngạt thở vì.... nhiều quá. ‘Sao anh phải đổi, nó vẫn còn tốt mà em, má anh mua tặng anh từ khi học xong Văn khoa Saigon đó. Em đi nhiều, chắc cũng biết chuyện ông chủ Honda trước khi chế ra động cơ đã từng sang Ý, tháo tung cả 1 cái Vespa ra mày mò, không đủ tiền ở lại Rome, ông phải về lại Nhật. Lúc gửi hành lý, thiếu tiền trả cước, ông ấy đã phải nhét rất nhiều chi tiết máy vào người’, ông anh vừa nhẹ nhàng gạt tô cháo trắng lá dứa nghi ngút khói vừa đủng đỉnh trả lời. • Đã cố công tra cứu, nhưng vẫn chịu không dịch được tại sao trong bữa cơm Việt, dù là đám cưới, hay ăn ngoài quán dăm bảy năm gần đây lại có ‘khai vị bằng món súp’. Cũng đã ăn mòn dao, vẹt dĩa thì ừ-thôi-thì bọn Tây trong bữa nó chẳng có canh, nên bát súp thì hợp lý vì thêm ít dung dịch cho dạ dày dễ bóp. Cơm ta, bát canh to tổ bố, ngọt lừ mà chêm thêm bát súp lên đầu thì Ai-em bó tay không hiểu. Bia cũng thế, tụi bạn đồng nghiệp mắt xanh lè đến hanoi được rủ đi uống bia hơi vài lần là lần sau có dịp sang nhất nhất ‘cho tao đi Hanoi fresh beer, sau đấy là beef noodle và spring rolls chứ làm ơn đừng formally đưa tao vào re-xờ-tơ-rong’. ‘Ừ, tao chả mời mày xơi món xúp-nước-trà-rửa-tay nữa đâu’, thế là cười ngất. Chả là sau món cua, hay tôm gì đó thì nhà hàng thường đưa ra bát nước nho nhỏ xinh xinh bã chè, dăm lát chanh để thực khách rửa tay. Xếp nhất phụ trách mảng operation Châu Á sang Vietnam công du, mời toàn bộ đám có tí chức sắc đi ăn tối kèm với cả partners ‘tao muốn cảm ơn người thân, gia đình nhân viên của tao’. Xếp to, ăn cũng nhanh còn đi bộ thì khỏi nói, xong món tôm nướng bách hoa ‘the best I’ve tried’ ngài tấm tắc. Bồi bàn đưa ra bát nước bã trà để sir rửa tay, ‘please’, em phục vụ bàn áo dài thướt tha thánh thót. ‘Is it soup ?’, ngài hỏi- dân British nói thì thào cứ như lá rơi cực ăng-lê. Chưa kịp trả lời đỡ thì em áo-dài-phục-vụ đã ‘yes, sir’ nhanh nhảu, trông rõ sáng sủa, kiểu này chắc cũng cử nhân ngoại ngữ rồi đây. Khổ cái cử nhân ngoại ngữ mà thống kê thấy 40% câm (có nói được đâu), 50% điếc (nghe chả hiểu gì) thì chắc suy diễn súp~~soap=rửa tay xà phòng cho nó sạch và Sir thế là vớ ngay cái muỗng bên phải xụp hai ba xụp non-stoping. ‘Dịp trước tao qua Tokyo, ăn trưa nhanh, người Nhật có món cơm mixing với nước trà cũng gần giống thế này’ ngài nói sau khi đã nhiệt-tình-xúc hết bán nước bã chè rửa tay và xã-giao-khen ‘very nice’. Theo gương ngài, đám lần đầu đến Vietnam cũng nhiệt tình xụp xoạp, khoái trá ra mặt còn dân Việt nam nguyên chất lẫn đám exparts ‘mắm tôm’ mắt trợn ngược hết cả lên rồi thằng nọ liếc đứa kia ý là làm thế nào bây giờ xơi-món-nước-rửa-tay hay là xếp-ơi-để-em mua béc-ba-rin và đặt chỗ phòng khám SOS kẻo không kịp nữa. Thôi thì, GM Vietnam nghiến răng xụp, anh em cũng nhắm mắt đưa chân, mồm ngậm chỉ chực nôn, đầu lẩm bẩm sau bữa này bố mày có làm sao thì cái nhà hàng này bán hết cả váy vợ đi cũng ko đủ tiền bồi-thường-nhân-phẩm cho mấy chục mạng. Cảnh giả đúng kiểu con gái Hà-thành, mỗi người chỉ dám xụp không quá 2 muỗng rồi khẩn trương vẫy tay đổi món ; đám phục vụ mắt chữ A, mồm chữ O kinh hãi không hiểu sự thể làm sao. Nàng đi một lần, sợ đến mức mấy lần sau rủ đi cùng mà còn xin khất :-( . Sau món nước-rửa-tay tự nhiên nhu cầu Cognac tăng vòn vọt, ‘em xin một tẹo’, một cái nhéo đùi. Hai cái một tẹo là lơ mơ ngay, ‘thật ra đi ăn cũng chả sung sướng gì’, elle tóm một cái nhận xét sau bữa tối dài chừng 2 tiếng. Cho nghe Diễm xưa suốt dọc đường về, mãi sau này nhắc lại mới biết mình đá đểu ‘làm sao em biết bia đá không SAY’.
Phần 25--------------- • Sân-bay-Quốc-tế-Đà-nẵng những ngày đầu tháng Chín vẫn đìu hiu như vốn dĩ xưa nay vốn thế, khác chăng là Toillete nồng-nàn-hơn mùi a-mô-ni-ắc mà theo sách Hoá học lớp 12 hồi trước thì loại khí này tốt cho cây trồng chứ không nên luẩn quất trong phòng kín. Hành khách nào tiện-nhỏ vài ba phút xong rồi ra thì chỉ thấy có mùi hơi hăng hăng dính vào quần áo chứ bác nào chưa biết, hay bụng-xấu-đột-ngột vào đấy mà tiện-lớn đảm bảo lúc ra thế nào cũng đỏ hoe con mắt mà khối em cứ tưởng anh xúc động vì phải see-you-again chứ đâu biết rằng trong-nớ-khai-quá, cay-xè-cả-mắt. Quan khách SOM3 đến Đà nẵng ngụ trong Furama tấm tắc khen ‘không ngờ cái rest room của Đà-nẵng-Quốc-tế-Phi-trường mọi rợ đến không tưởng mà cái chỗ này lại perfect thế’. Sân bay Quốc tế quái gì mà không ống lồng, chẳng Duty Free còn dịch vụ thì lèo tèo vài ba quầy giống cửa hàng mậu dịch quốc doanh thời hai mươi năm trước, nắng như cắn như beo vưỡn ‘Hàng không Việt nam mời quý khách đi chuyến bay VN@@@ làm thủ tục ..... ‘ để rồi leo bộ ra xe há mồm tới tàu bay. Thôi đi các senior officials ơi, quý vị mà được mời ra Huế, vào Đại nội thăm Unesco listed heritage thì có tìm đỏ con mắt cũng không thấy chỗ nào để giải quyết nỗi buồn đâu, cay-xè-mắt mà có là vẫn còn hơn chán đấy. Cứ đi cho nó kỹ vào, tay cầm chai nước, ba lô thêm vài chai nữa bảo đảm đi hết một tua có khi phải vào ra cửa soát vé vài lần để buồn-ơi-chào-mi-nhé. Đã một vài lần đưa hoặc bạn, hoặc đồng nghiệp hoặc bạn-thân-thân vào xem ngai vàng trong điện Thái hoà, thấy đối tác mắt liếc ngang liếc dọc hoặc nghệt ra là biết ngay ‘tình-hình-Cu-ba-căng-thẳng’ nhưng đang ở khúc ruột miền Trung chứ có phải ngồi trong xe từ thủ đô Băng cốc ra Don Muong đâu mà có cái của nợ kia để mà ngồi trong xe nếu bí quá vẫn có thể giải quyết chuyện buồn. Tổng cục Du lịch Việt nam cứ ngồi ở Quán Sứ vặn vẹo lẫn nhau tại sao khách Tây chỉ đến một lần? Thưa các vị Tây-không-tính-đám-ba-lô back packers sang ta không phải vì mấy cái phòng không đáng sao nào lobby mạnh bỗng hoá 4**** mà thảm trải sàn lem nha lem nhem, miếng bít-tết bò dai tới mức khối ông long cả hàm răng giả. An ninh cửa khẩu mặt lanh tanh, mày hello kệ mẹ mày tao đây không thèm nghe nhé, lật lên lật xuống hộ chiếu, qua thêm ông Hải quan cách đấy cả đoạn đường dài lại soi, lại xem tờ khai xuất nhập cảnh vẫn y như trước đó ít phút ông Anh ninh cửa khẩu săm xoi. Khách Tây thì phát cho tờ khai xuất nhập cảnh tiếng Việt, ông xuất khẩu lao động hay mấy cụ già đi cho biết Tây nó thế nào thì được phát cho tờ khai tiếng Anh làm náo loạn cả góc sân bay. Những phát minh rồ-dại-nhất-thế-gian-này !!!!!!!!!! • Thôi thì cứ tạm gọi là bệnh rồ, căn bệnh trầm kha thường xảy ra khi người ta chuyển từ trạng thái này sang một cực khác xa xa lúc trước. Hơn chục năm về trước giám-đốc là một danh từ vô cùng sang trọng, danh thiếp hay phổ-thông-người-ta gọi các-vi-dít là có thể thay được cả giấy chứng minh nhân dân ở khá nhiều nơi quan trọng. Thế nên luật Cty TNHH mà sau này thiên hạ đùa ‘trách nhiệm hết hơi’ đưa ra là đua nhau mượn ít tiền, hay cầm tạm cái sổ tiết kiệm mấy tháng để lập cái Công ty, rồi chồng Giám đốc, vợ Phó giám đốc, con trai Kế toán trưởng, con gái Trưởng phòng nghiệp vụ... in danh thiếp hẳn bảy màu sọc ngang cho nó sướng mắt. Nhưng mấy tháng sau thấy thằng hàng xóng danh thiếp của nó là TỔNG Giám đốc, oai hơn hẳn chứ Giám đốc đã là cái đinh gì. Mẹ, tao mà lại kém nó à, xem để-in-được-Tổng thì phải có cái gì, à bố khỉ Cty Cổ phần thì được khắc-danh Tổng-giám-đốc, ông vẽ thêm ra mấy thằng nữa làm cổ đông cho đủ 7 rồi đăng ký mới hẳn một Cty nữa đi, làm thêm mấy hộp các-vi-dít nữa tối tối đi bia ôm chìa cho các em tiếp viên xem, oách hơn hẳn. Còn đoạn dịch sang tiếng ăng-lê thì Tổng công ty là phải Corporation, chứ còn Company thì chỉ dùng cho mấy cái công ty thôi, Co., là vớ vẩn !!! Vâng, bọn UK nó vớ vẩn lắm ạ, chủ tịch hãng của bọn nó, giá trị thị trường cỡ độ dăm bảy trăm tỷ GBP niêm yết trên FTSE cũng chỉ nhũn nhặn dùng từ ABC p.l.c thôi xếp ạ! • $$$$ rủng rỉnh rồi, thấy vẫn hơi thiêu thiếu cái gì thì phải. Trên cái các-vi-sít của bọn Tây sao thi thoảng lại thấy mấy thằng Bác-sĩ Dr. EFG thế nhỉ ? Tiến sỹ à, bên ta thấy thi thoảng thông báo tuyển Nghiên cứu sinh, những bằng chỉ là Phó.Tiến.Sỹ thôi, bọn Tây biết cái chó gì, convert hết sang Dr. cho nó gọn, ai lại lằng nhằng Associate Doctor vừa dài vừa sai chuẩn bằng cấp. Mà làm cái Dr. ở ta cũng dễ nhưng lâu quá, ba năm là tiêu chuẩn tối thiểu, chi bằng sang béng ông-anh-Liên-xô, các thầy cũng xuê xoa sau vụ bác En-xin bảo xe tăng nã thẳng đạn vào nhà quốc hội năm 91. Vài ba lần sang Nga-làm-nghiên-cứu-sinh, mỗi lần độ vài ba tuần lễ, khoảng hơn năm là có văn bằng Tiến sỹ như ai, oai hơn hẳn vì ta đây Russian made chứ đâu lèm nhèm như đồ-nội-địa. Thế nên có chuyện chẳng biết khóc hay cười là đương kim Tổng-giám-đốc Tập đoàn y dược LB sang Nga bảo-vệ-luận-án-Tiến-Sỹ về............. Y HỌC CỔ TRUYỀN. Rồi thì Đốc-tờ cũng chưa oai, phải cố chạy thêm cái hàm Phó-Giáo-Sư cho nó thêm hàm lượng trí tuệ dù năm thì mười hoạ Đốc-tơ đi thụ-giảng cho mấy lớp tại chức hoặc chuyên tu. Cứ tưởng chuyện đến thế là lợn-dừng, hoá ra sức tưởng tượng của con người là vô hạn: Học hàm Viện sỹ kia mới là danh giá. Lại một dịp bỏ ra độ một vài ngàn Mỹ kim, đăng ký cho một cái Academy trời ơi đất hỡi nào đó hoặc ở Mỹ, hoặc lại Nga-xô làm thành viên rồi lại thêm một cái danh Viện-sỹ. Ừ, nó cũng khác gì đâu cái thằng nhãi ranh Minh Đức chuyên bới tóc làm đầu cho mấy chị mấy em (quả đáng tội chú nhóc này tay nghề khá giỏi) không cận, chẳng lão suốt ngày cả khi nắng cũng như râm lù lù cái kính đen lập ra Học-viện-thẩm-mỹ-David Minh Đức. Chả biết có ông Dr. nào đăng ký membership với cái Học viện này để lấy hàm VIỆN-SỸ chưa? • ‘Xứ Quảng nam chưa mưa đã thấm’, hình như có một câu ca như thế về dải đất này. Có những điều tưởng là quá đỗi bình thường nhưng khi phải tạm xa môi trường hoặc mô phạm, hoặc quen đến nhắm mắt vẫn có thể hình dung ra mới thấm cái bình thường ấy lại là là ước mơ của một số đông không nhỏ. Một tỉnh, hai di sản thế giới với Hội An và Thánh địa Mỹ Sơn mà thủ phủ chỉ là thị xã Tam Kỳ lèo tèo vài con phố. Cát nhiều thế, nhìn đâu cũng cát, lác đác chỉ có phi lao là trụ được với khí hậu khắc nghiệt này, ừ cát nhiều thế mưa xuống thấm hết ngay, ruộng lấy đâu ra nước. Ai đó dạy ‘khôn ngoan hiện ra mặt’ nhưng có lẽ modify thêm là ‘mức sống cũng hiển hiện rõ trên khuôn mặt của một mẫu nếu lấy số kha khá đông dân ở đó’. Sân bay Chu lai B52 đã từng đậu nhưng chỉ có chuyến từ SGN đến, tối ở thị xã Tam kỳ buồn đến nao lòng. Tạm xong việc, thổ địa ‘mời anh ta đi dùng bữa tối’, chủ thì ăn ít, uống nhiều, em út quậy tưng bừng ‘nhưng ở đây tụi em chỉ được đứng thôi anh à’. Cũng đi hết độ vài chai 40% alcohol, chuyện gần chuyện xa về biển xanh, mây trắng... rõ là mơ mộng nhưng với người dân ở đây thì cái mơ mộng của đám văn-nghệ-sỹ lại là nỗi đau vì khô hạn và khát nước. Chủ tiệc xuề xoà vỗ vai ‘chú mày ở Hanoi dzô, coi bộ dzậy nhậu cũng ngon ha. D.mẹ, chú mày có biết ở ngoải thằng cha Hồng Đăng là đứa nào không?’. ‘À, nhạc sỹ mà anh, nổi tiếng với bài Hoa sữa trong phim Hà nội mùa chim làm tổ’, trả lời pha chút tự hào vì thoáng thấy dọc đường có dăm ba cây ấy. ‘D.má, thằng chả mà vô đây tụi anh chém trước nhất luôn, chú mày không biết mấy năm trước ở cái Tam Kỳ này phải đốn đi cơ man nào là cây ấy, đ.má mùa ra hoa nó hắc hết chịu nổi, mà ở đây thì đường nào cũng ken đầy’... .... Ta còn em mảnh đại bác Ghim trên thành cũ. Một thời thịnh, Một thời suy, Hưng vong lẽ thường. Người qua đó, Hững hờ bài học sử.....
Phần 26------------ • Nhà đối diện ngay cái loa phường, chả hiểu thời buổi thông tin nhanh, nhiều, rẻ... như giờ mà sao vẫn mên-tên cái hệ thống truyền thanh ông ổng nói suốt ngày chả ai nghe này nhỉ ? Trước không TV, đài Sông Hồng điện lúc có lúc không thì phải mắc cái đài phường ngay cửa cho-nó-có-vẻ-nắm-bắt-thông-tin-định-hướng-của-Đảng (chứ thực ra tối tối toàn vặn đài Sanyo chạy pin nghe trộm BBC hay RFR rồi âm ỉ sướng). Ngày-yếu, đúng 6h30 sáng ‘đây là đài truyền thanh phường.... ‘ thay cho đồng hồ báo thức đã đành, ngày không-yếu weekend cũng đúng giờ đó bổn cũ soạn lại, hết lở mồm long móng đến cúm gà rồi bắt lính hay người Hà nội văn minh mà hình như khoán phải dài tối thỉểu 30 phút nên nhạc chèn vào hết ... đây Hồ gươm Hồng hà Hồ tây rồi ...tôi hát bài ca ngợi ca Hà nội đúng dạng câu giờ. Thi thoảng lại phải dúi cho thằng cha leo cột điện bao thuốc ‘mày vặn chếch sang hướng khác cho anh nhờ’, chả hiểu lý do gì năm vài bốn bận nó lại tự quay về hướng cũ ? Hình như chưa thấy ai đề cập đến vấn nạn ‘ô nhiễm tiếng ồn Hà nội’, hay chót bị-nghe-còi-hơi-trong-phố thính giác kém nhạy hết rồi? Sáng sớm đã ‘đây là đài phát thanh...’, tối muộn lại ‘ai bánh cúc nóng đê, bánh cúc gia truyền....’- miếng cơm manh áo cả mà, cũng mấy lần định xô cổng ra nói cái này, mắng điều kia mà rồi tặc lưỡi lại thôi. • Hôm trước có việc bị gọi về xóm cũ, đám trẻ cùng lứa cũng đã đi gần hết, còn lại toàn người già đã quen, đúng hơn là bảo thủ nên nhất nhất ‘chúng tôi ở đây quen rồi, các anh các chị đi đâu thì đi, cuối tuần về thăm chúng tôi là được’. Tưởng có gì nghiêm trọng, té ra là họp xóm, ký biên bản xử lý khu...... nhà tắm và WC công cộng bỏ không có dễ cả chục năm không ai dùng đến. Bố khỉ, cái WC mấy buồng này ngày trước cứ luân phiên nhau sáng sáng phải ra bung cửa, bịt mũi rồi nhắm mắt nhắm mũi đứng từ xa dội mỗi mỗi buồng vài ba xô nước với thuật ngữ chuyên môn gọi là canh-miếu. Điên nhất là hôm nào có việc phải đi sớm, canh-miếu xong thì bị mấy ông Cổ Nhuế đến nên bẩn lại đâu vào đấy, tổ trưởng dân phố chiều tối thế nào cũng ghé thăm phê bình hôm nay nhà anh/chị quên phiên trực nhật. Trẻ con trong xóm đang nhảy dây, hay chơi bi trong sân bị đám Cổ Nhuế này đi qua thì tức lắm, một-hai-ba đồng thanh ‘thanh niên Cổ nhuế xin thề, chưa đầy 2 sọt chưa về quê hương’. Hôm nào có người lớn ở nhà thì mấy ông 2 sọt ấy tức lắm nhưng cũng phải cắn răng chịu trận, còn không thì thế nào nó cũng nhảy xổ ra dậm doạ, tụi trẻ con chạy toán loạn như gà mất mẹ, đứa nào không nhanh chân xỏ dép là bị mấy lão 2 sọt ấy nó nhặt rồi cho vào sọt khoắng rồi vứt ngay ra rãnh nước ... cho hả giận. Ai mà dám nhặt, thôi cuối ngày lại mếu máo con bị mất dép, ăn mấy cái phất trần lằn đít hay cán chổi đót đỏ sưng tay. Thời thế đổi thay, mấy anh 2 sọt ấy sau cơn sốt đất những năm cuối 1990 bỗng hoá thành tỷ phú tiền VND cả. Không hiểu lúc chễm chệ co 2 chân lên ghế ngồi ăn phở có nhớ thủa... chưa xa ??? • Nhà tắm tập thể, liền kề bể nước nổi bốn mùa đông vui, cũng là nơi nhiều trò nghịch nhất. Đàn ông, con trai phải tắm lộ thiên, lúc nào thay đồ lót mới được chui vào trong buồng tắm. Gọi là buồng tắm cho oai, cũng trống trên hở dưới vì cánh cửa làm bằng gỗ tạp. Đâu có ba buồng, mỗi buồng độ hơn mét vuông chỉ để vừa xô nước chứ 2 xô là co chân mà tắm đứng. Thế nên các chị, các mẹ, rồi cả các em có khi đang tắm dở chưa xong lại hé cửa ý ới ‘Q ơi, T ơi, H ơi múc cho cô/chị xô nước’, giờ nghĩ lại có khi khối người đỏ mặt. Có thằng thấp quá, hôm nào không mang theo gàu hay xô nhỏ là phải nhảy lên thành bể, rồi nhao người xuống vục nước. Thích nhất là hôm nào được mấy chị nhờ, vì sau đấy thế nào cũng không phải giặt đồ ‘để đấy chị giặt cho, em múc cho chị nước thôi’, hay thi thoảng được chia cho mấy cái kẹo, ít bánh quy chị đi ăn liên hoan, đem phần về cho bọn nhóc; cay nhất là lũ con gái xêm-xêm tuổi, múc nước cho chúng nó mỏi tay mà thi thoảng vẫn còn bị nguýt dài. Mùa hè thường thiếu nước, đi đá bóng hay câu cá về mà nối thêm cả dây vẫn chị thấy gầu chạm đáy đánh kịch một cái. Nhất quỷ nhì ma, múc cho bọn con gái mấy chậu rồi vờ đánh rơi gầu. Thế là lần lượt mấy thằng nhảy thẳng vào trong bể..... tắm thoả thích. Nước ấy sau chắc lại ... pha loãng, cho cả xóm dùng. • Xóm ấy có một cây hoàng lan, một cây đại trắng nghe nói có từ trước ngày Thủ đô giải phóng. Mùa hoa hoàng lan chín, bọn con gái năn nỉ lũ con trai trèo, chọc để lấy hoa tết thành vòng đeo cổ, hay chơi đồ hàng nấu nấu, băm băm gì đó. Còn hè là mùa hoa đại, các mẹ, các chị nướng bồ kết rồi ngâm nước gội đầu, sai bọn trẻ hái hoa đại thả vào chậu nước bồ kết ấy, thơm rất vương vất. Có con bạn bằng tuổi, nhưng con gái thì già dặn sớm hơn con trai hồi lớp 12 suốt ngày nhờ hái hộ hoa về ngâm nước gội đầu mà chả biết là nàng... có ý thương thầm, sau này gặp lại thì bị trêu ‘sao hồi đấy ông ngố thế ?’. Bà ngoại thằng H ra trông em nó, ngày rằm mồng một hay nói lũ trẻ hái hoàng lan để bà lên chùa, lúc về thế nào cũng được chia cái oản hay quả chuối. Có dễ gần hai chục đứa lau nhau cả trai cả gái vây quanh bà, thế mà đứa nào cũng có phần ‘miếng lộc Thánh bằng gánh lộc trần’, bà nói. Ở quê ra, thế nào bà nó cũng mang hẳn một bị quà ra cho tụi nhóc: lạc tươi, khoai lang, lúa nếp rang mà bọn con gái còn được bà ưu ái tết cho mỗi đứa một túm còn cả rơm vàng óng hình con bọ ngựa, hay quấn tròn rất ngộ. Bọn con gái là chúa tham lam, cái gì cũng đòi phần hơn (nhưng thường sau đấy lại nhường cho mấy ông quỷ sứ). Dịp gần Tết năm ấy bà nó mang ra ngô nếp rang, bọn con trai đến chậm nên còn ít, bà thương cho thêm ít lạc rang. Lũ con gái mè nheo này nọ, thằng ấy tức lắm nghĩ ra cách trị phe kẹp tóc kia cho bõ tức. Quần áo mặc ở nhà, đa phần tận dụng lại từ quần áo người lớn thải ra (đang tuổi nghịch, lớn như thổi, may quần áo mới vừa nhanh chật, vừa nhanh rách tiền đâu cho lại) nên rất lùng thùng. Thế là ghé tai thì thào, thằng bạn cười khoái trá. Đợi lúc lũ tóc dài tụ tập, nó trút hết cả ngô, cả lạc vào túi quần 2 thằng rồi ... bỏ chạy. Đám con gái đâu phải là vừa, đuổi theo đòi chia phần. Lúc trút vào túi, lũ kia tưởng cho vào cả 2, đâu có biết quần xén từ quần dài chỉ còn 1 túi lành, túi kia để làm vì vì thủng đáy. Hai thẵng ông mãnh chạy quanh sân, lũ kia hí hửng tưởng mỏi phải dừng xô ra giữ chặt hai thằng rồi thò tay vào túi. Túi có lạc có ngô ông giữ hờ hờ, rồi tỏ ra thua đứng im cho lũ kia lục. Một bên túi ngon ơ, toàn đồ ăn thượng hàng, hết túi này ...ông lục tiếp túi kia, tranh nhau thò tay vào khoắng ... rồi hét toáng lên: đồ đểu !!! .... Ta còn em những hố sâu Trước cửa, Cơn mưa đầy, Chiếc thuyền giấy lang thang Không bến đỗ... Ta còn em quả bóng lăn Một mình trên sân cỏ. Thằng bé thẫn thờ. Tuổi thơ qua cuộc chơi Vội vã... Ta còn em cánh cửa sắt Lâu ngày không mở. Nhà ai ? Qua đó Bâng khuâng nhớ tuổi học trò...
Phần 27-------------------- • Có dễ chục năm nay từ điển tiếng Việt mới chèn thêm từ ‘trái tuyến’ trong sub-account Giáo dục. Trước thì cứ khoanh theo nơi cư ngụ mà học, Chết Vì Ăn là chỉ có học trò loanh quanh khu Ba Đình mà có cái trường cấp 2 Ba Đình bị lũ đứng sau mỗi quỷ và ma gọi chệch đi là Bụi Đời nghe thất kinh cả xóm. Đi học toàn cuốc bộ, mà sau này mỉa mai ‘đi xe của bộ’ oai như thứ trưởng cưỡi Lada, bộ trưởng ngự Volga. Trộm vía, xe thì ko dây an toàn, ko túi khí, kính thuỷ tinh 100% silicát đâm vào đâu một nhát là vỡ-thành-mảnh-nhọn-sắc-như-dao-găm ; nghĩ lại nhiều lúc lông chân lông tay dựng đứng như chông. Vài cây số, đi bộ chuyện thường ; nghịch như quỷ sứ nên dép nhựa tiền phong mua đầu năm học ba tháng bung hết cả, có cố hơ que sắt, cắt miếng nhựa ở đôi dép rách cũ dán vào cũng vài tuần lại đâu vào đấy. Nghe kể có mấy bác làm ở Im, ex gì đấy sang Nhật bổn thấy bãi rác chứa lốp xe của họ cao như núi, mà gỡ xuống xem thử còn tốt hơn chán vạn mấy cái lốp tự đắp của ‘vua lốp’ Chuẩn nên đổi lạc, đổi thịt lợn, đổi dưa chuột đóng hộp lấy lốp cũ về ngay tấp lự. Mà bọn Nhật (hay Mỹ nó xui) thâm lắm, nó biết quân ta mua về để .... chạy tiếp nên sau vài shipments .... nó thuê máy rạch ngang mấy phát cho... hết đường tái-chế. Thì chót ký, mua rồi, giờ ko chở về đi tù bỏ vợ nên mày có cắt thì ông cũng tha về. Đốt mãi cho chảy nhựa đường, rồi đổ ra vá víu những ổ gà ổ chuột cũng không vãn, cùng tắc biến, đường hầm nào chẳng có lối ra. Một phát minh mà giá kể ông Vưu Khải Thành ngẫm kỹ chắc ko dám đầu tư vào Bitis’ : cắt lốp xe cũ ra làm dép. First lady đúng trong cái bi-dơ-nít này : dép lốp cao su toàn dành cho trẻ con(trai), thanh niên, đàn ông ... diện. Bền, bền thật, có dễ ba mươi năm vưỡn đi tốt, chả có cái vụ mòn gót hay đứt quai. Khen thì khen vậy thôi, ngõ rêu, hay sân bể nước, trong buồng tắm công cộng mà thượng dép lốp này thì thế nào cũng có ngày ngã không sái tay cũng vỡ mặt vì ma sát gần như bị triệt tiêu. Trời mưa dầm tháng Hai, em Hồng Nhung lả lơi ‘nghe câu hát buồn, một cơn mưa tháng Giêng’ chắc chưa bao giờ biết cảnh loẹt quẹt dép cao su gánh nứoc, trượt chân đổ kềnh xô đi một đằng, đòn gánh đi một nẻo, dép một nơi, người một góc xuýt xoa. • Vì trường học phân theo địa giới, lại túc tắc walking (chả biết bao giờ mới vận được câu tôi đi chậm, nhưng tôi ko đi giật lùi của ông Giô-Ny-Uốc-Cơ) nên học cùng khoá là biết nhau gần hết. Sang lớp 11 bắt đầu tách tốp, từng nhóm nhỏ hơn chơi với nhau ở mức cũng thân thiết hơn. Anh ả nào ‘phát triển sớm’ đã có thể đầu mày cuối mắt, mà ko khéo là lớp trưởng, hay lớp phó phụ trách học tập zì-pót cho cô chủ nhiệm một tiếng đảm bảo thế nào cũng được gặp riêng phụ huynh thì thầm này nọ. Giả tỉ như việc ấy có thực thì đi một nhẽ, thằng ấy chỉ chơi thân thân với cô bạn nhỏ, vì phụ huynh của cả 2 bên ngày trước đâu như cùng học trường Áo Tím ; thế mà có một hôm đi học sớm, thằng ấy dúi cho cô bạn nó mấy cái mè xửng quà từ Huế gửi ra. Bạn thằng ấy chắc biết gã-khờ kia nhịn miệng tiếp khách nên chỉ nhận tượng trưng, còn thì dúi lại. Thế nào mà cảnh đẩy qua, xô lại rơi vào tầm ngắm của con ranh lớp trưởng. Y rằng hết tiết học thứ 5 được cô chủ nhiệm mời ở lại, cô bạn nó đỏ bừng mặt (chắc vừa xấu hổ, vừa hơi-hơi-oan) ; còn thằng kia thì lần đầu tiêng văng tục... trước mặt cô rồi vo viên ngay tờ giấy cô bắt viết kiểm điểm. In the years of 200x thì hành động vo viên giấy kia chỉ xảy ra trong các văn phòng thôi, chứ hồi ấy là... vô cùng láo lếu, chỉ dành cho những lúc.... quận công, hay dễ hiểu hơn chút nữa là tiện-lớn. Đang tuổi ăn không biêt no (thực ra làm gì có mà để ăn đủ no, theo đúng nghĩa bây giờ), lo chưa tới nên... kế hoạch tấn công phủ đầu em lớp trưởng được tiến hành ngay sau đó vài hôm. Đảm bảo cứ đúng ngày thứ Hai, Tư, Sáu tuần này ; thứ Ba, Năm Bảy tuần kế tiếp xe mini khung gập của nường không thủng săm (dễ ợt, 1 cái kim tiêm là xong, đánh thẳng vào tiềm lực tài chính); hay tuột xích (cho bẩn tay hết đường õng ẹo) ; dã man hơn là cho sang vành, hay tháo béng một bên má phanh (may ngày ấy toàn xe đạp, 15Km/h chứ at present mà trả thù kiểu này khéo b.viện Việt Đức đuổi ko hết bệnh nhân). Cũng lasting phải vài tháng, đến hôm gần nghỉ hè, nắng chảy nhựa đường đen kịt về đến nhà rồi, thay đồ rồi xách cặp lồng đi mua nước phở về chan cơm nguội gặp cô ả vừa đi vừa khóc, dắt xe lếch thếch vì .... hết tiền vá săm. Lúc ấy thì ân hận, hy sinh đâu 200 hay 300 đồng mua nước phở để vá xe cho ẻm. Chả biết nàng-lớp-trưởng có lúc nào chợt nhận ra ???? • Gần xong lớp 12 là đã đâu vào đấy cả rồi, thằng B chọn Y, nhất Y nhì Dược mà. Mảnh khảnh, giờ Sinh vật nó mổ cá nhoay nhoáy, phanh ễnh bụng cá ra mà vẫn thấy cá thở, tim đập thình thịch trong tiết thực hành. Thế quái nào lại bị phân vào chuyên khoa Sản, ngày trước chắc có muốn cũng không chạy được khoa-theo-ý-muốn như giờ đâu nhỉ ? 6 năm trong trường, mấy năm theo Nội trú nữa rồi về viện C. Một đôi khi mấy thằng gặp nhau bia bọt, tán láo xả xì-trét, nó vui miệng kể ‘mẹ, các ông không biết chứ lúc lên bàn đẻ bọn đàn bà mới thể hiện đúng bản chất : mấy con ca sỹ, diễn viên là tổ-sư-của-trò-chửi-bậy’. Họp lớp, cả bọn tụ tập lại tự nấu, tay dao tay thớt cho vui là chính chứ bây giờ đâu đến mức ko đủ tiền outsoursing đâu. Thằng ấy chỉ to mồm thôi, nấu nướng cũng quite okay nhưng ngại nhất là khoản chuẩn bị nguyên-nhiên-vật-liệu. ‘B, mày mang rau sống ra rửa đi, hay bọn bác sỹ chúng mày nhìn đâu cũng thấy vi trùng nhưng chúa hay ra Long trên hai bà Trưng ăn tiết canh lòng lợn ?’, con TA léo nhéo. ‘Không, riêng thằng B cấm không cho nó động chân động tay. Mày mó tay vào.... hãm lắm’, mấy con ranh con nửa đùa nửa thật, to mồm nhất là con H. ‘Mày sướng nhỉ, ngày trước mày lúc nào cũng long lanh trong mắt bọn con gái, gien trội gien lặn cái khỉ gì ấy khó thế, mỗi mày biết’, mấy thằng ganh tị. Thằng B đưa tay vê râu, mỗi khi nó cáu là hay thế. Quái, chả hiểu chuyện gì cả, ngồi chơi tán láo không sướng hơn bọn tao lem nhem lếch nhếch cả à. Chắc đến lúc bực quá, thằng B phản đòn: ‘H này, hôm trước gặp ông xã, sao chủ quan thế để đường máu lên đến gần 10 mới biết’. ‘Ừ, trông ngoài thế ai mà biết, ông ấy khám xong về mới nói, buồn hết cả người’, con H lau tau. ‘ Xem đơn thuốc thấy phải dùng A-mi-gờ-rông, tôi bảo ông ấy ông cẩn thận chứ uống cái này vào thì có mà..... muỗi đốt inox, vợ nó chửi đấy’, thằng B tỉnh bơ. ‘Ông này, vớ vẩn’, con H bị tấn công bất ngờ nguýt dài. ‘Này, mà hình như răng lợi bà làm sao đấy, hồi đi học tôi mê mẩn ngắm mỗi lúc bà cười’, thằng B lại tỉnh bơ. ‘Đúng dân bác sỹ có khác, chịu ông đấy, tôi bị sâu răng, hàn rồi lại bung, chỉ được dăm tháng’, con H lại ngây ngô trả lời. Thằng B ra cú knock-out ‘dễ thôi mà, chồng tiểu đường thì vợ hay bị sâu răng .............’
Phần 28------------ • Sài thành hoa lệ những ngày nửa cuối tháng Chín mưa rả rích như tiết Ngâu ngoài Bắc. Hay Mr. and Mrs. Ngâu khóc mãi ở Hà nội chán, năm nay năm cưỡi Boeing 777 ghé Hòn ngọc Viễn đông sống-gấp kẻo sang năm hạ giới nó giao-kết vào Đúp-lờ-vê-tê-ô anh Rô-mê-ô chị Giu-li-ét khỏi cần xin thị thực Monsier Ngọc Hoàng vào đè bẹp cái mảnh-tình-con tháng Bảy trên dải đất cong cong hình chữ S. Hình như đợt di cư thứ 3 từ Bắc vào Nam sau hai đợt đầu những năm 1954 và 1975 mang luôn theo cả cái nết thời tiết thất thường, đỏng đảnh gói trong hành trang những người biệt xứ? Đâu còn cảnh ‘mưa rồi chợt nắng’ như trong nhạc Trịnh, vỉa hè dãy số lẻ Điện biên phủ khô rong còn mé kia sát công viên Lê Văn Tám nháo nhào người chạy cho khỏi ướt. Chục năm lại đây cứ dịp lễ trọng Giáng sinh là Sài gòn lại se se lạnh, người Hà nội đi xa, nếu nhớ nhà có thể mặc áo-len-cài-vội chứ ko như dịp Tất niên năm nào mấy đứa không ra được, nhớ nhà quá, để máy lạnh 16oC, nấu nấu nướng nướng, đụng đũa qua loa rồi chả ai bảo ai con trai mắt đỏ hoe, lũ con gái ôm nhau khóc hu hu như nhà có đám. Giờ thì cái gọi là nỗi-nhớ-nhà ấy nhạt nhiều rồi, thậm chí là chẳng có trong ý thức. Thế mà năm đôi bận giữa Nhà hát lớn Hà Nội, hay cung văn hoá Việt Xô nghe ông Phú Quang (năm ra Hà nội có dễ có chục lần), thêm em Hồng Nhung (tháng nào cũng thấy ngự trong Hilton Hanoi Opera) ‘diễn’ hết ‘Về lại phố xưa’ rồi ‘nỗi nhớ dâng đầy trong em...’ chán chê mê mỏi tráng miệng khán phòng bằng món ngửa bầu tâm sự ’ đi xa lúc nào cũng đau đáu trong lòng nỗi nhớ Hà thành’ thì.... nói thật là A-mô-ni-ắc đậm đặc quá. $$$$ making bỏ mẹ ra mà cứ lập lờ đội lốt nghệ sỹ cho nó... tHanh. Thừa chữ H rồi ông/chị ạ, sống thật đi. • Lâu lắm mới lại nghe ‘đêm nay ai đưa em về’, Paradise cafe ca sỹ xinh nhưng hát mỏng dính nghe rất vô cảm. Ừ thì mỗi tối chạy ba bốn nơi, mỗi nơi liên khúc 3 bài nhanh còn vù đi nơi khác thì tha cho nghe playback là còn may chán. Phòng trà Tiếng Tơ Đồng chắc khách trung niên đến chỉ gọi nước cam, hay một chai bia rồi ngồi nghe cả tối, phụ thu thêm thì khách phải so lại ví tiền mà đã chót cho thượng đế món ngon mãi rồi giờ xơi cơm rang sáng nên thì là mà đóng cửa, vũ trường QueenBee trên lầu cũng tạm dừng phục vụ không có lý do. Eden bỗng hoá thành vườn cỏ dại, Sài gòn khuyết đi một góc vui mỗi tối. Givral nguyên bản góc Lê Lợi/Đồng Khởi lừng danh với món bánh ngọt kiểu Pháp tối hôm rồi vào gọi nước ép dâu tây lúc nhâm nhi bỗng thấy mình được chủ quán ưu ái miễn phí thêm món .... hạt dưa. Chủ quán chắc quên, hay tiện tay vừa ép dưa hấu giờ thực hành luôn ISO 14000 ‘nước là nguồn tài nguyên quý giá, quý khách cùng chúng tôi tiết kiệm nước tráng cối xay’. Saigon Saigon bar danh tiếng là thế giờ thành nơi ... chào hàng của các em cho quý ông bất kể quốc tịch nào miễn là không thấy ảnh (có khi tuổi gần bằng ông nội ở nhà, chủ yếu mé miền Tây) không nói bằng tiếng Việt. Ba phảy năm đô la mỹ cho một 333, tính ra còn rẻ chán so với Singapore Tiger vỉa hè cũng em-xin sáu Sing một chai còn vào bar thì cứ nhân 3 lần giá ấy lên mà trả nên con cháu Lý Quang Diệu sang ta tha hồ cụng ly canh cách. Cũng chỉ ở đây chúng nó mới dám say sưa, chứ ở cố quốc lũ mày muốn say một bữa thì có mà nhịn ăn mấy ngày mới đủ. Ngà ngà say, hay lỡ mồm thằng ranh người Sing gốc đảo Hải Nam thì thầm ‘này sao ở đây girl đắt thế mày, con kia nó đòi 100 USD, thế là trăm sáu Sing rồi, mà ở Joo Chat có mỗi tám mươi’. Đang nuốt ngụm bia mà tẹo sặc vì vừa ức, vừa xấu hổ. Một đôi lần phải làm cán bộ đường lối cho đám mười sáu trăng tròn, hay mười bảy bẻ gãy sừng trâu ghé Geylang nếm ‘Tôm-Giăm’, ie Thái, Chân-Giò-Chiên, ie Philippine hay Khâu Nhục ie Tàu chứ mòn Cari ie Ấn thì đen đen bẩn bẩn quá không dám giới thiệu ; tám chục Sing/món rẻ quá hay sao ấy mà có lão đồng chí đã ra rồi lại bần thần hình-như-tiếc-rẻ rồi thì thầm ‘chú mày đợi anh tí nữa’ nhoáng cái sau đã thấy tay cầm chai nước hổn hển tu. Những khung mặt thoả mãn, phởn phơ hẳn lên nhưng phần lời bình có lẽ kém sôi hơn lúc từ Middle road xuống. Tiếc gì 2 cây số, chạy lên độ 2 km rồi rẽ phải, mời các bác xuống xe ta làm vại bia Tiger made in Singapore (đảm bảo ngon hơn hẳn đồ đóng chai tại Hà Tây), đồ nhắm ư: tiếng Việt nam từ miệng của khoảng dăm trăm em Việt nam 100% nguyên chất miền Tây, đùi, vú ngỗn nghện đi lại suốt một đoạn đường tên Zu-Chát. ‘Chữ e-lờ, có bốn chữ lờ..’ mấy ông ta vai nhau cười nói rổn rảng sau màn rửa mắt kèm bia chai ‘mẹ, đ. gì bia ở đây đắt gấp 8 lần bia ôm ở nhà thế’.... • Ko biết đám mặc váy thế nào, chứ cánh đàn ông ta lúc cồn-đàm dù khởi động hướng nào thì nửa sau cuộc vui cũng xoay chủ đề vào phụ nữ. ‘Tối hôm trước thấy anh dung dăng dung dẻ em nào hay thế, định chào mà thôi nhỡ ông anh... ngại’, cạnh một cái cạch. ‘Hôm nào, à mày nhầm mẹ nó rồi, con vợ tao đấy chứ ? phải phạt ’, lại cạch một cái tiếp. Có vẻ mấy cái cạch vẫn trưa làm tràn bộ nhớ ‘em nhầm thế nào được bác cứ giấu em, em gặp bà chị mấy lần rồi, còn em hôm nọ long lanh lắm, chỗ nào ra chỗ đấy, em phục bác’ cạnh cái cạnh N+1. ‘Mẹ, nói chuyện với mày chán bỏ mẹ, đã bảo là vợ lại cứ đ. tin, trông thế thôi, mới TUN lại đấy’ giọng có chiều lơ mơ say nhuốm màu than thở. ‘Hôm nọ đi weekend với mấy thằng đồng nghiệp, nó bảo ở VN con gái xài sang nhất, Luis Vuitton với Gucci trên xe buýt nhan nhản. Còn đàn ông con trai thì toàn thấy Ralph Lauren, Versera hàng lux’. ‘Mẹ, toàn hàng nhái, lấy đ. đâu ra xèng mà mua đồi xịn, dù là sang bên kia dịp sale. Toàn sĩ diện, tao đ. bao giờ, có thì mua ko thì cứ Việt tiến chưa đến hai trăm mặc vẫn ngon, cứ xiền trong túi nhiều là ổn’. ‘Bác nói thế nào chứ, em nhớ các cụ mình có câu thịt gà, cơm nếp, đàn bà, trong ba món ấy phải là .... không tools ‘, ‘mà em hỏi bác khí không phải, tooled rồi trông thì nhức cả mắt dưng mà... ngõ Trạm nó thấy thế nào. Mà đã tooled rồi thì nhái quá đi chứ bác em lại cứ nhầm nhọt sang trồng trọt là... không xài hàng giả’.
Phần 29-------------- Thư viết từ vùng tâm bão ________________________________________ V. thân, Sau 6 tuần từ SOM 3, và 2 tuần kể từ ngày ‘Con voi lớn’ mà nếu phát âm theo Dút-xờ-ki-i-a-dứt là một số chị và anh có-vẻ-ngây-thơ hoặc lúng búng, hoặc gãi tai quật vào Đà Nẵng tôi lại lọ mọ về đây công cán. Terminal sân bay vẫn bình an vô sự, gác chuyện can thiệp hay tham chiến sang một bên, infrustructure mà uncle SAM xây ở miền Nam chắc chắn là miễn bàn về môn sức-bền-vật-liệu. Dạo này Hàng không quốc gia hỗn danh Delayed-airlines chậm vài ba tiếng là thường nên chuyến tôi đi cũng không-là-ngoại-lệ. Chắc V nhớ thằng N học xong là vào VietnamAirlines ngồi chễm chệ ban Tiếp thị, hỏi nó sao dạo này bọn mày bay bê trễ thế thì ‘Bạn bè gặp nhau đ. được câu chào đã chửi, mà tôi nghe nó cũng quen m. tai rồi, thêm ông nữa cũng đ. xi-nhê thêm gờ-ram nào đâu mà ngại. Tàu bay thì có nhõn hơn ba chục cái, lịch bay lên trước ít nhất 6 tháng tháng đột xuất vài chuyến chuyên cơ mà chặng ngắn hay dài cũng toàn phải Boeing 777 mới ‘ừ’ thì làm đ. gì mà chả chậm’. Thôi lại phải vuốt ve ‘ hôm trước bọn tao phải ngồi tính vụ thuế nhà thầu nước ngoài với bọn mũi lõ, quen miệng tao hỏi bọn nó ‘are you happy?’ thì chắc là bọn nó trả lời hộ tao hôm nay đấy ‘understand but not happy’. Vì bay chậm, nên phải đi thẳng từ sân bay đến chỗ hẹn ngay. Hồi Hà nội bị B52 bọn mình còn bé đi sơ tán, sau này nghe và xem lại thấy cũng rùng mình thì vùng ven nội Đà nẵng đến tận hôm nay vẫn ngổn ngang tái hiện lại hình ảnh phố Khâm Thiên, bệnh viện Bạch Mai hay Ga Hà nội tháng Chạp 1972. Những bảng quảng cáo tấm lớn như đoạn gần sân bay Nội Bài mình bị bẻ cong, bóp méo như tụi nhỏ lấy chân dập bẹp vỏ lon bia, Công viên Đà nẵng không còn lấy một tán lá cây, trung tâm VTV tại Đà nẵng mảng tường lớn phía bờ sông được che-nắng cả tối lẫn ngày bằng vải bạt vì cả mảng lớn kính bay mất tiệt. Ngoài HN mình có dễ vài chục năm nay chưa thấy bão to, nhà thì mái càng ngày càng chắc, trong này đâu mấy ai làm nhà đổ mái bê-tông, đa phần là tôn lợp. Mái tôn thrown away, phang ngay vào mảng tường/cửa nhôm kính nhà đối diện. Chắc V vẫn nhớ cạnh toà thị chính Đà nẵng (gọi thế cho nó hoài cảm, mode mà) có mấy cây xà cừ vài người ôm không hết, bây giờ cây ấy là dĩ vãng vì cây trốc gốc, kéo theo cả một mảng tường dài. Đúng là hoạ thì hay vô đơn chí. Tôi gặp nhiều em sinh viên không còn cảnh chiều nội trú bâng khuâng, trong lúc chạy tránh bão không kịp mang gì, bão hết quay về thì chỉ còn lại cái khung giường ngủ, tất cả đồ đạc sách vở đã bị vùi trong đống gạch vụn hết rồi. Nh à Hà nội mình phá dỡ còn tận thu được thép làm cốt beton, nhà ở đây vỡ là vụn, người dân kiệt quệ rồi ko còn sức, và thậm chí là miếng cơm ăn để dọn đống đổ nát chả biết đổ đi đâu. Bây giờ tôi mới hiểu hơn tại sao ‘nét ngài’ người miền Trung đa phần cứ quắt queo, xiên vẹo. Chắc V lại phì cười chuyện bao nhiêu thế hệ học trò cấp 3 như bọn mình học môn Văn bị nhồi sọ ‘nét ngài = lông mày Thuý Vân thanh mảnh như ngài con tằm’ mà mãi lớn mới hiểu thầy-cô-dốt-toàn-tập lại còn-bảo-thủ, cụ Nguyễn Du dùng tiếng Nghệ xưa nét-ngài chỉ thân hình người con gái. Trắng tay là thảm cảnh của không chỉ bà con nghèo, mà cả sinh viên Đà nẵng rồi V ạ. Hôm gần Trung thu, nghe tin mấy bờ-rô đi thăm bọn trẻ mồ côi, tôi vẫn cứ away đều đều nhờ gửi cho tụi nhóc ít quà mà muộn quá nên thôi, nhờ anh chánh-chủ-khảo hoa hậu VN chuyển giúp cho bọn trẻ miền Trung vậy. Mà này, té ra ông lãng đãng nhà thơ này cũng có vẻ experienced cái vụ abc abc ra phết đấy. Sao á, kiếm cuốn Thổ Địa đi, đâu phải ba bốn lần ông anh này định nghĩa VET có nghĩa là thằng cha đồ tể Lài ‘làm lông cô ca sỹ Hướng Dương bằng lưỡi’ – trích nguyên văn. Sáng 20/10, Đà nẵng không thấy nhộn nhịp bán hoa tươi, tôi thì ở xa nhà, vả lại chả mấy khi hoa hoét tặng women, thôi bắt trước bọn mũi lõ dăm bảy năm nay X’mas không gửi thiệp Giáng sinh, dùng tiền ấy tặng quỹ từ thiện hay trẻ em ở cô nhi viện, tôi quy-hoa-ra-thóc, gửi vào quỹ ủng hộ bà con Đà nẵng. Em nhận tiền ở đây cứ nhất nhất ‘xin anh vui lòng cho biết tên và địa chỉ’, thôi thì mạo muội dùng cái tên thật mà không thật ‘Văn phòng AC tại Hà nội’, đừng cười nhé ! Tôi ra Huế rồi, đúng hơn phải gọi là về-thấu-Huế. Kín cái miệng hộ tôi đấy nhé, tôi biết là tôi hơi hơi sai nhưng biết sao ‘Anh vẫn tưởng chuyện đùa vui tí chút ; Ai có ngờ đùa mãi đến điêu linh’. Có chuyện này rất vui, gặp một anh người quen đâu vào trong này thỉnh giảng lớp-tại-chức (Đại học, chắc thế chứ chả lẽ lại mát-xờ-tơ ?). Cha này thì hình như nồng độ 35 trong máu cao hơn mức trung bình, lại thêm tính thích thể hiện Mr. Oai. Học cùng thời với bà chị tôi, có bằng Candidate hữu-nghị, hồi 1999 vừa hôm trước CP có quyết định upgrade Phun-Thuốc-Sâu lên Tiến-sỹ là sáng sau có ngay hộp các-đờ-vi-dít mới; đám cùng học tiếng 1 năm ở Thanh Xuân trước khi đi Tây cày lòi mắt ra mới có được Doctorates chắc đọc ra vị bác này nên có thơ hình như là: Sống ở Liên Xô đánh chén nhè Mang về Nam Việt cắp kè kè Bà con mới hỏi rằng chi đó -Tè- (i): Thèse----> Tè~ luận án Có dễ là đốc-tờ chưa biết, hay đứng-đái-trên-dư-luận nên tôi thấy danh thiếp trước TS có cả hàm PGS rồi. Giá kể thư thả hơn thể nào tôi cũng dẫn về gặp bác Q.L. V chắc chưa quên bác ấy chứ, hồi tôi, V thấy bà con cắp Headway thì mình vi-tính ‘anh, đơ, toa’, bị bác ấy chửi ‘nghe tụi bây nói tiếng Việt tưởng khách nước ngoài, nhưng nghe tụi bây nói tiếng nước ngoài tau biết ngay mi là người Việt’. Ông mãnh này mà gặp bác Q.L tôi thế nào cũng được đề mấy chữ ‘Mất thằng mất dạy nay thành GIÁO; Bao kẻ chân tu chửa hoá SƯ’ ngay. Tôi cũng có nghe ông này đi đâu gặp em nào vừa-mắt-ông-ấy cũng thả lời ong bướm, rồi ăn tuốt nếu có cơ chả kiêng cữ nể nang gì. Than là lần đầu đi Huế, tôi đưa xuống Vĩ Dạ Xưa thưởng thú nhà rường và vườn Huế, ở đấy có mấy em gái Huế chạy bàn cao ráo đẹp hiền hậu thích thích là. Nhoáng cái thấy mất hút con mẹ hàng lươn, tìm một lúc thấy ông mãnh đang à ơi với em nhân viên ở quầy tính tiền gian ngoài. Tối về cơm nước xong xuôi, 7pm kế hoạch là đi nghe ca Huế ‘tạp kỹ’ - hẹn từ tối hôm trước, khấp khởi lắm ; tôi thì chả lạ gì, quê ngoại ở đây mà nên biết ca Huế ngày trước nó lành-lặn-giao-hưởng-thính-phòng với các bản Lưu Thuỷ, Kim Tiền, chứ không một tối 2 shows có cả Pop ballat như hơn chục năm cởi mở. Thấy đòi ăn cơm sớm rồi về khách sạn cứ đi ra đi vào bộ dạng ngộ-chi-tề, gần bảy giờ tôi giục đi thôi thì ‘chết cha, tôi quên không nói tôi có cái hẹn mất rồi, ông đi mình vậy’. Ừ thì để ‘quý khách tự do thăm quan mua sắm’, tôi ra Mục Đồng nghe nhạc. Sáng hôm sau thời-bữa-điểm-tâm thấy ông mãnh có vẻ không vui, hỏi sao thế thì ‘Mẹ kiếp, con gái quê ngoại ông như c. ấy, làm hàng bỏ mẹ’. ‘Chuyện gì thế bác’, tôi hỏi. ‘Mẹ nó chứ, ông nhớ con bé ở cà phê Vĩ Dạ không ?’. ‘Không nhớ mặt, nhưng gặp lại thì chắc em sẽ nhận ra’. ”Mẹ bố nó, tán rã bọt mép ra mới dám mời đi uống cafe tối nay với anh nhé thì nó ‘dạ’. Gần tối tôi gọi lại cho nó, nó vẫn ‘dạ’. Đợi dài cổ ở khách sạn chả thấy nó đâu, gọi lại thì lại ‘dạ, thưa anh em không đi được ạ’. Bố khỉ, thế tôi phải dịch cái ‘dạ’ của nó ra tiếng Việt là thế nào ông-gốc-Huế”. Hahaha, ông anh đúng là lần đầu đến cố đô nên chưa biết hơn chín chục phần trăm ca từ chối con gái Huế cũng chỉ cúi đầu ‘dạ’ rồi lặng lẽ quay đi. Lan man dài rồi, lúc nào rảnh sẽ mơn-man-rộng-hơn về Gái-Huế, nghen?
Tiếp theo và ......................................... HẾT !!!!!!!!!!!!!! Phần 30--------------------- * Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu! ________________________________________ • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, lịch sử cổ đại Việt nam hẳn không có một chương buồn về triều đại An Dương Vương với Loa thành hai nghìn năm tuổi đứt quãng như một dấu hỏi dài. Tảng đá hình người cụt đầu kia sẽ vẫn phơi sương cùng tuế nguyệt ở đâu đó hay đen đủi hơn đã hoá đá thành vôi như nàng-Tô-Thị dạo nào chứ đâu được phủ áo nhiễu vàng, khói thương thờ phụng quanh năm trong am bà Chúa. Mới hay ở đời này con-hại-cha nhiều chứ bố mẹ không dưng ai nỡ dứt ruột bỏ con đi. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, sông Hồng kia chắc không có tháng Bảy lũ cuồn cuộn trôi về, công sức đắp đê đã được dùng vào làm cái gì đó biết đâu còn hoành tráng hơn Vạn lý trường thành? Ghen Hoạn Thư chỉ hại một phần đời Thuý Kiều thôi chứ cái sự ghen của Thuỷ Tinh kia mới dai dẳng, dữ dằn. Bao nhiêu nghìn năm đã qua, bao nhiêu vạn năm vẫn còn lồng lộn đòi giành lại Mỵ Nương? Trong mọi cuộc binh đao, ai là người thiệt nhất nếu không phải dân đen và sỹ-tốt. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, triều Lê lẫy lừng với tuyên ngôn ‘Lấy đại nghĩa để thắng hung tàn’ đã không có một vết nhơ Lệ-Chi-Viên sáu trăm rồi chưa gột sạch. Giận lão đê-tiện-vua Lê Thái Tông mười cũng nên trách Đại thần Nguyễn Trãi kia gần một, vợ mình sao không giữ mà lại để thiếp vào chầu rồi mang hoạ chu-di-tam-tộc? Kinh Thánh dạy ‘và Thượng đế đã tạo ra đàn bà’, có lẽ hậu thế nên nối thêm đoạn ‘để trừng phạt đàn ông’ cho trọn nghĩa. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, danh xưng ‘Bà chúa thơ Nôm’ đến giờ hẳn vẫn còn khuyết, hay chí ít cũng chưa biết chung cuộc ngã ngũ về ai giữa một nhóm nữ-sỹ-quần-hồng. Đa đoan đến thế là cùng, một đời người mấy lần xuống đò mà đâu nào đã qua được bờ kia, âu cũng là cái số giời đày. Dung tục như Bà là hết đất ‘quân tử muốn chơi thì đóng cọc, xin chớ mân mê nhựa ra tay’ nhưng đã ông PGS, TS nào dám chê Bà là ‘tục-tĩu’. Phận nữ nhi, khẩu khí được như bà có dễ vô số thằng ngộ nhận ta đàn ông không đáng mặt đi sau nâng váy. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, ‘Đoạn trường Tân Thanh’ giờ này hẳn vẫn nằm chết gí ở một góc khuất nào đó trong thư viện xứ Tàu; văn đàn Việt nam trống một góc đáng sợ mang tên ‘Kim Vân Kiều Truyện’ với Đại Thi Hào họ Nguyễn tên Du. Thú sưu tập các bản Kiều cổ, in trên giấy dó nhẹ bẫng có thêm hình minh hoạ vẽ tay của các Mastre Cao đẳng mỹ thuật Đông Dương hẳn không còn lý do tồn tại. Chục năm lại đây các Luxury brands của Tây mới nghĩ ra trò Limited editions chứ các cụ nhà mình từ đầu thế kỷ 20 đã biết applied trong việc in các ấn bản Kiều special: giấy đặc biệt, minh hoạ đặc biệt, chữ ký tươi của dịch giả trên một số hình như không quá hai mươi ấn bản. Kẻ hậu sinh này trộm nghĩ, chắc cụ Du xưa cũng có tí-ti dở dang lovesick chứ cụ cũng thong dong tối rượu sâm-banh sáng sữa bò tráng miệng chầu tom-chát chắc chả đào đâu ra cảm hứng để mà ngồi Việt-hoá ‘Đoạn Trường Tân Thanh’ thành ‘Kiều-thuần-chất-Việt’ ! • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, tân nhạc Việt nam nửa đầu thế kỷ 20 thiếu hẳn một chương ‘nhạc tiền chiến’ đa phần buồn mang mác, ca từ đẹp dịu dàng sáu bảy chục năm sau vẫn hớp hồn không biết bao người. VTV3 chắc phải vắt óc nghĩ ra mục mới thay cho ‘Những bài hát còn xanh’ hay ‘Ký ức thời gian’, Bông Mai chắc sẽ vẫn chung thân là ca sỹ chứ không hẳn rẽ ngang sang làm biên tập. Danh sách các nhạc sỹ tài danh vắng một nhạc-sỹ-đa-tình Đoàn Chuẩn hào hoa với giai thoại từ Hải Phòng, con trai hãng nước mắm Vạn Vân, một mình một xe mui trần (cả Việt nam chỉ có 2 chiếc, ông, và... vua Bảo Đại) gửi tiền cho một tiệm bán hoa ở Sài gòn đặt mua hoa trước cả năm, hàng ngày mang hoa đến tặng nàng ca sỹ M.L. Văn Cao chắc ko thể xuất thần ‘em cạn lời cho anh dứt nhạc; biệt ly đôi phách ngó đàn tranh; một đêm đàn lạnh trên sông Huế ; ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh’. Thái Thanh cũng chẳng có cơ duyên ca ‘em tan trường về, đường mưa nho nhỏ’ của Ngày-xưa-Hoàng-thị. Hình như chính sự dở dang ấy lại là cơ duyên của nhiều cái bắt đầu. Còn ai đấy nói người Hải phòng ăn sóng nói gió, sống thô lắm là mới hiểu không quá 1/3 về người Hải-tần-Phòng-thuỷ; bao tên tuổi lớn trong giới văn-sỹ originated từ thành phố Cảng này! • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, suy nghĩ theo tư duy logical sẽ chết khô vì chẳng bao giờ hiểu được ý thơ ‘em bảo anh đi đi, sao anh không đứng lại. Em bảo anh đừng đợi, sao anh vội về ngay’. Bao dân chuyên toán tin đã bó tay trước mật mã tình yêu để mãi sau, khi sự-đã-rồi mới ‘à, vậy ra’ nghiêng phần tiếc nuối. ‘Thế là muộn em không còn đợi nữa, chim sẻ buồn vỗ cánh bay về núi bên kia’. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, Luật Hôn nhân và gia đình năm 2000 chắc sẽ không cần có Chương X. Toà án nhân dân cấp Quận, Huyện giảm biên chế ít nhất mỗi nơi một thẩm phán toà Dân sự chuyên xử ly hôn. Ban hoà giải của Hội phụ nữ cấp Phường quanh năm thất nghiệp. Báo Phụ nữ Việt nam, Thanh niên cuối tuần, Tiền phong Chủ nhật mỗi số sẽ trống ¼ trang báo ; chị Thanh Tâm, anh Bồ Câu sẽ hoặc lãng-đãng-làm-thơ-tình, hoặc mi nhau qua Y !M hay Skype vì hết đất quân-sư-tình-cảm. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, lượng rượu mạnh tiêu thụ vào tối muộn những ngày cuối tuần giảm đi đáng kể- sau mỗi cuộc chia tay là đàn ông con trai thường hay tìm đến nàng-say độc ẩm kiểu Tửu-phá-thành-sầu. Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, phụ nữ con gái tóc sẽ đa phần dài ít nhất ngang lưng – không hiểu sao mẫu số chung sau mỗi cuộc tình tan là con gái/thiếu phụ/đàn bà lại cứ mang món tóc của mình ra mấy cửa hàng/hiệu/viện tóc cả thành danh lẫn vô danh mà hành hạ : nhẹ là bấm đuôi ngắn bớt đi, nặng là xuống hẳn mái tóc từ dài thành con-trai-siêu-ngắn. Ngắn thôi nhé, đừng xuống hẳn rồi tục huyền, sống đời thực mới khó chứ nương mình chốn tu hành có lúc nào em thở dài, mắt bối rối nhìn sang hướng khác khi gặp lại cố nhân ? • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, bác sỹ trực khoa cấp cứu bệnh viện tuyến tỉnh, hay A9 Bạch Mai sẽ giảm đi ít nhất 10% công việc; Sendusen không cần phải có đơn thuốc chỉ định của bác sỹ Nhà thuốc mới được bán theo toa. Cầu Thăng Long, hay Chương Dương nửa đêm về khuya ko có những kẻ thất tình lấy hết cam đảm nhắm mắt định nhảy xuống xuôi dòng sông Cái mà rồi thì ... tong tong tỏng (please refer to film Tết Này Ai Đến Xông Nhà scene mít-xờ-tơ Quốc Khánh thất vọng với người tình trong mộng). • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, ngành kinh doanh đầu tiên của Việt nam nộp đơn phá sản trước khi hội nhập Đúp lờ vê tê ô là doanh nhà nghỉ với mini-khách sạn. Khẩu trang và kính râm to sụ che kín ½ khuôn mặt sẽ được trả lại theo đúng công năng sử dụng là năng bụi và che nắng ở ngoài trời chứ không có cảnh nàng vẫn nguyên bộ vét-júp vuông vắn văn phòng mang cả kính râm cả mạng mặt dù có khi nhầm Coran với Covắc từ ngoài lên thẳng phòng xxxx, rồi lại vẫn kín-như-bưng từ phòng xxxx ra ngoài. Biển số xe gắn máy không phải chịu cảnh phạt ‘úp mặt vào phía sát tường’ còn 4 bánh không cần ờ mấy vỏ hộp cát-tông che đi phần biển số. Tip of a day: che biển số, mà quên che cái tem đăng kiểm góc phải trên kính trước thì khác đếch gì lạy ông con ở bụi này, số xe lù lù ra đấy!!!!! • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, cảnh nhưng đại-gia ‘không chết sa trường, làm trai lại chết trên giường mỹ nhân’ ở Việt ta những khoảng chục năm trở lại đây khó có cơ chuyển từ câu châm ngôn ‘ cơm no ấm cật...’ sang cảnh thực. Tiền bạc ‘tập trung’ thì nhanh, văn hoá sống/dùng tiền phải ‘tích tụ’ khá lâu mới ‘ngộ’. Quanh tách Ca-pu-chi-nô sáng ở Brodard, các đại gia Saigon hoa lệ thẳng tưng : đừng thằng nào xxx cặp với con Việt Trinh, con Hà Kiều Anh; thằng nào dính vô 2 con đó đều xộ khám cả, nhẹ thì chung thân, nặng thì dựa cột. Điểm mặt qua các nạn nhân thì thấy hình như statistics có sai số ở mức không nhiều. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, mấy cuốn nhật ký và những lá thư đã sắp ngả màu, thêm mấy tấm ảnh đen trắng hay nâu chắc không phải chịu cảnh an phận nằm trong góc khuất một xó tủ hay góc ngăn kéo bàn nào đó. Vài cái áo sơ mi đã bạc màu, đôi găng tay len giờ chắc chẳng ai đeo sẽ không còn treo ngay ngắn, hay gấp gọn trong ngăn tủ áo mà vô phúc sư tử nhà lỡ tay dọn, nghĩ là đồ cũ đem đi lau nhà hay thanh lý cho bà con vùng lũ thế nào cũng ăn mấy cái bạt tai lệch ít nhất 45o với warning messege ‘ở cái nhà này muốn làm gì phải nói trước với tôi một tiếng’. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, sẽ không có nhiều những đêm không uống cà phê mà trằn trọc không sao ngủ được. Có gì đâu, ngày hôm trước vô tình biết người-cũ hoặc đang khó khăn, hoặc có chuyện buồn. Tiếng thở dài sẽ ít đi một phần ba mỗi khi tư lự. Có duyên nhưng không có phận, chắc là kiếp trước chưa trọn-đường-tu, hay ăn-vụng-oản-chùa !!!! • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu, chắc ai kia sẽ không phải kiêm thêm job part-time psychology doctor, danh sách bạn bè sẽ ít đi khoảng vài bàn tay cộng cộng. Mùa thu theo tiếng Anh sẽ mỹ miều hơn nếu thêm được hai từ IN + LOVE và lá vàng rơi không làm người ta liên tưởng đến sự chia ly. • Nếu tất cả mọi cuộc tình kết thúc đều có hậu.... mà thôi ngày xưa chừng mười lăm mười sáu năm trước ấy đi canh-cua tiếng Anh trình độ B, C buổi tối lấy tiền bù Đun ‘đỏ’ hay giản dị hơn kem Trà My phố Nguyễn Thái Học một cốc chia hai, bánh gối Lý Quốc Sư gọi 2 suất xin 3 lần nước chấm, cũng chừng ấy lần xin thêm dưa góp giải thích về thức giả định ‘IF+SUBJECT+PAST TENSE, SUBJECT+WOULD+VERB infinitive’ cho các bạn học viên đã chả nhắc đi nhắc lại ‘cấu trúc câu này nói vể giả thiết không có thực ở thời hiện tại’ còn gì. Tạm biệt Hà Nội !!!
Re: Tặng các bác VNAV - Bài này cũ rồi, nhưng em vẫn thấy hay ! Em thấy giống giọng của Nguyễn Việt Hà với tác phẩm nổi tiếng: "Cơ hội của Chúa".